Cuộc đàm phán ký hòa ước giữa hai nước mới nắt đầu. Cung Diệu Hoàng cũng bắt đầu bận rộn hơn. Hằng ngày hắn đều phải liên tục vào cung thảo luận về các điều khoản hòa ước, về đến phủ đệ, lại phải bàn bạc tiếp cùng các quan viên. Long Tiểu Hoa bị gạt ra ngoài chuyện đó. Mới đầu nàng cũng có thể coi là bận rộn, vì muốn làm chút gì đó thể hiện tình cảm bang giao giữa hai nước, với cái danh Huyên vương phi của mình, nàng đã nhận lời một số ông chủ đến cắt băng khai trương cho cửa tiệm của họ. Cũng không biết vì phận nghèo hèn hay không có tài vận mà các cửa hàng do nàng cắt băng đều lần lượt đóng cửa. Bởi vậy nàng có thêm một biệt hiệu…
Kẻ xui xẻo!
Thế nên người dân phiên thổ đều khinh miệt, coi thường nàng.
Mặt Cung Diệu Hoàng chẳng hề biến sắc, lòng hắn reo mừng. Nàng cứ ở trong phủ đệ sẽ tốt hơn, để hắn khỏi phải vừa tranh luận với người phiên thổ đến đỏ mặt tía tai, vừa lo lắng nàng làm loạn bên ngoài.
Nhưng Long Tiểu Hoa đâu phải là người có thể ngồi yên một chỗ. Ở trong nhà chưa được hai ngày thì có người lén bẩm báo với hắn, nàng không chịu an phận ở trong khuê phòng, luôn có một người đàn ông mặc đồ phiên thổ ra ra vào vào phòng nàng. Để tránh phiền phức với Huyên vương gia, phận làm cháu như hắn cũng phải chú ý một chút. Người ở đây không như người trung nguyên, không quá chú trọng lễ nghĩa, họ không hiểu rằng đạo vợ chồng không phải là trò đùa.
Cung Diệu Hoàng nghe xong, nhướng mày, ngón tay dài của hắn miết trên tập công văn. Tiểu thẩm thẩm này thích chơi trò hạnh đỏ vượt tường cũng mặc. Hắn vốn định mắt nhắm, mắt mở bỏ qua. Có điều hắn không thể chịu được việc nàng chê gần, thích xa, hành động kỳ quái, coi thằng cháu như hắn chết rồi! hắn chuẩn bị cả thang cho nàng trèo tường trong nước mà không trèo, lại đi trèo tường nước khác sao? Quả nhiên là nàng muốn trả thù chuyện hắn khen ngợi bộ ngực của phụ nữ phiên thổ. Nha đầu này thật là hết chịu nổi.
Dạo này hắn bận không ngẩng đầu lên được nên chẳng còn tâm tư đâu mà quản lý nàng. Nàng càng như cá gặp nước. Hôm nay, xong việc sớm, hắn về phủ để bắt quả tang nàng.
Khi Cung Diệu Hoàng thu xếp xong công việc về phủ, vài kẻ dưới được hắn sai giám sát tiểu thẩm thẩm liếc mắt ra hiệu rằng lúc này đôi gian phu dâm phụ vẫn đang ở trong phòng Huyên vương phi, lâu rồi chưa ra, chưa biết chừng vẫn đang mây mưa trong đó. Hắn nhướng mày, sải bước vào đến trước phòng nàng rồi đẩy cửa sổ nhìn vào.
Trong phòng Long Tiểu Hoa đúng là không bình thường.
Lúc này, hắn chỉ thấy nàng ngồi trước bàn trang điểm, tóc buông xuống, không hề định chải, chiếc gương trước mặt phản chiếu hình người phía sau nàng. Người đó vén tóc nàng lên, thận trọng hỏi:
- Cô sẵn sàng chưa? Ta mà làm là cô sẽ không thể hối hận được nữa đâu.
- Sẵn sàng rồi. Tôi đã chẳng còn chút lưu luyến gì nữa rồi. Làm đi.
Vì hai người quay lưng về phía hắn nên hắn không nhìn rõ nét mặt hai người. Nhưng vì câu nói chắc như đinh đóng cột của Long Tiểu Hoa khiến hắn giật thót mình. Không phải nàng bị kích động quá đấy chứ? Chỉ là đêm đó nàng bị hắn lôi lên ngựa mà cương quyết giũ bỏ hồng trần như vậy sao? Đây là Long Tiểu Hoa sao? Đây là Long Tiểu Hoa bội tín bội nghĩa đã từng hôn hắn như điên như dại ở thành Đồng Khê, về đến kinh thành thì đá hắn rồi nhào vào lòng phu quân sao? Lẽ nào nàng bị Thập cửu thúc tẩy não bằng cuốn Điều răn nhi nữ rồi? Chỉ có nàng được giày vò người khác, còn người khác giày vò thì lại cảm thấy mất mặt sao?
- Vậy chúng ta bắt đầu nhé. – Người đàn ông mặc đồ phiên thổ đó nói, cầm chặt dụng cụ gì đó tỳ sát vào đầu Long Tiểu Hoa. Tại sao nàng lại không chấp nhận hắn như vậy? Thật là tức chết đi được.
Hắn cắn môi, đạp mạnh cửa phòng, quát lớn:
- Họ Long kia, tiểu vương quyết không cho cô xuất gia. Bị tiểu vương hôn một cái mà cô đã điên khùng cạo tóc đi tu. Nếu tiểu vương thật sự hủy hoại sự trong trắng của tiểu thẩm thẩm thì cô nhảy xuống sông tự vẫn chắc?
- Cái gì? Cô bỡn cợt con trai ta cũng được, đến cả cháu bên chồng cô cũng không tha sao? Rốt cuộc cô là yêu ma quỷ quái gì đầu thai vậy? – Người phiên thổ giả nam chống nạnh, một tay đập vào đầu Long Tiểu Hoa buông những lời đầy giáo huấn.
Cái đầu bị đập một cách vô cớ của Long Tiểu Hoa nức nở. Cái đầu đó quay lại nhìn Cung Diệu Hoàng vừa đạp cửa xông vào chớp mắt:
- Ai muốn xuất gia?
Cung Diệu Hoàng vừa nghe thế liền nổi giận đùng đùng, hằn học nhìn người kia, sau đó chỉ vào Long Tiểu Hoa đang hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì, vốn định lên tiếng quở trách nàng thì lại phát hiện tạo hình của nàng lúc này nghiêm túc tới mức không thích hợp…
Mái tóc đen lắc lư gợn sóng, tầng tầng lớp lớp loăn quăn, bồng bềnh. Đôi môi bĩu ra một cái tuyệt đẹp, mặt hoa da phấn, mắt tựa thủy triều, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn chớp chớp.
- … Cô… rốt cuộc cô muốn làm gì?
- Tôi đang uốn tóc. – Nàng chỉ vào mái tóc đã uốn quăn được một nửa. Que nóng vẫn còn quấn trên đầu nàng. Ối! Bốc khói rồi! – Tiểu Như Ý, Tiểu Như Ý, tóc của tôi bốc khói rồi, bốc khói rồi. Nó cháy mất.
- Tránh qua một bên. Bây giờ lão nương càng coi thường cô hơn. Cô ức hiếp Hiểu Ất, trêu đùa con trai ta, bây giờ lại dụ dỗ cả cháu trai chồng. Cô có còn là người không vậy? Làm cháy tóc của cô là đúng, để cô khỏi dụ dỗ người khác nữa. – Người phiên thổ giả nam lên tiếng, giọng nói đanh thép thể hiện mình là một người đàn bà mạnh mẽ.
- Tôi đâu có. Không phải tôi muốn theo bà học tuyệt chiêu phòng ngự đàn ông sao?
- Cô học rồi chỉ càng tạo oan nghiệt cho đàn ông đẹp mà thôi. Lão nương tuyệt đối không thể giúp cô ngược đãi người khác như vậy. Cho dù con trai ta có bảo ta chăm sóc cô thì ta cũng để cô đi chết.
- Đừng mà. Bà đừng tàn nhẫn như vậy. Ít nhất thì cũng làm quăn nốt mái tóc cho tôi đi. Nửa thắng nửa quăn thế này xấu lắm. Tôi còn muốn biến thành búp bê đáng yêu cho lão gia ngắm. Khó khăn lắm mới được ra ngước ngoài một chuyến, không thể về không được. Không học được một chút gì đó ở nước ngoài thì hạnh phúc nửa đời còn lại của tôi sẽ tiêu tán mất.
- Lão nương dựa vào cái gì lại phải dạy cô ra tay cay độc. Cô còn nói muốn giúp lão nương tìm cảm hứng viết tiểu thuyết. Kết quả lão nương lại phát hiện ra tật xấu của cô.
- Đây không phải là tôi giúp bà tìm cảm hứng sáng tác sao?
- Ở đâu?
- Chính là hắn. – Nàng ôm cái đầu có mái tóc nửa quăn nửa thẳng, chỉ vào Cung Diệu Hoàng đang ngây người không hiểu chuyện gì: – Tên cuốn tiểu thuyết mới của bà là…
- Là gì?
- “Điệt nhi, mau lên đây”. – Nàng nhanh chóng nghĩ đến chuyện bị hắn kéo lên con ngựa bạch mấy ngày trước.
- … Tên rất hay! – Tác giả ngay lập tức cảm thấy hài lòng với cái tên đó.
- Đúng thế. Tên tiểu thuyết mà Long Tiểu Hoa tôi nghĩ ra tất nhiên phải hay rồi.
- Nhưng dường như cháu trai nhà cô không thích lắm.
- Hả?
- Hắn đang định lao đến đánh cô đấy.
- Oa!
Một canh giờ sau, Cung Diệu Hoàng mới hiểu rõ mọi chuyện. Người phiên thổ giả nam nhân chính là mẫu thân của Bạch Phong Ninh, Tiểu Như Ý – tác giả viết dâm thư đang được yêu thích nhất hiện nay. Long Tiểu Hoa với mái tóc rối nửa quăn nửa thẳng đang khóc lóc ôm chân Tiểu Như Ý.
Diệu tiểu vương gia cảm thấy rất thú vị. Hắn thấy nàng với mái tóc không dám ra ngoài gặp ai lại rất đáng yêu. Mái tóc loăn quăn, lung tung, như tổ chim khiến ai cũng bật cười thì tại sao hắn lại cảm thấy rất đẹp, rất muốn chạm vào?
Hắn thực sự đã giơ tay ra chạm vào. Hắn mê mẩn vuốt ve mái tóc bồng bềnh khiến Tiểu Như Ý và Long Tiểu Hoa đều phải ngẩng lên nhìn ánh mắt “biến thái” của hắn.
- Tôi thành ra thế này mà Vương gia còn cười được sao? Rốt cuộc Vương gia có nhân tính không thế? – Long Tiểu Hoa lên tiếng.
- Haizzzz! Tại sao nhân vật nam chính của ta chẳng ai có được sở thích như người bình thường vậy chứ? Đây là quy luật của dâm thư sao? – Đó là nghi vấn của Tiểu Như Ý. Bà nói xong thì quay đi, nhướng mày nhìn Cung Diệu Hoàng đang vuốt mái tóc của Long Tiểu Hoa nói: – Này, tiểu tử. Trông cậu được đấy. Cậu có hứng thú làm nhân vật nam chính trong cuốn tiểu thuyết mới của ta không?
Diệu tiểu vương gia tiếp xúc với tiểu thuyết cấm là do tiểu thẩm ép. Với cá tính của hắn thì hắn chẳng có chút hứng thú gì với kẻ viết những thứ linh ta linh tinh, vớ va vớ vẩn đó. Muốn hắn đường đường một tiểu vương gia lại đi phối hợp làm nhân vật nam chính trong tiểu thuyết cấm ư? Hứ! Đừng có mơ nhé. Hắn không muốn kẻ nhàn rỗi không có việc gì làm này làm ô nhục thanh danh cả đời của hắn. Nhưng nói là thế, tay hắn vuốt vuốt mái tóc, quay lại hỏi:
- Làm vậy có gì tốt?
- Nhân vật nam chính được rất nhiều cái lợi. Khi thăng hoa nhất sẽ nhìn thấy cầu vồng phía cuối chân trời. Ngoài chuyện trước khi thổ lộ tình cảm phải ghen một chút, khó xử một chút, ngây ra một chút, thì cuối cùng đều có thể đầu gối tay ấp với người đàn bà của mình. Đảm bảo vô cùng hạnh phúc!
- … – Nghe có vẻ không phải là vụ trao đổi không có giá trị.
- Trông khuôn mặt đẹp như ngọc khắc và vóc dáng hoàn mỹ của cậu, ta muốn mời hai người đi ăn bữa khuya. Sau này về trung nguyên, chớ có nói với người khác là đồ ăn của chúng ta khó nuốt. Đồ ăn ở trong cung thì nuốt làm sao được? Họ cứ nói dinh dưỡng gì gì đó. Vớ vẩn. Muốn ăn ngon thì phải ra phố tự tìm. Thế nào? Điều kiện ta đưa ra được đấy chứ?
Cung Diệu Hoàng mân mê cằm suy nghĩ.
- Này, sao tiểu tử cậu lại nói năng kém hơn cả thúc thúc thế? Vì nghệ thuật mà ta phải bôn ba bên ngoài. Ta nghe nha đầu thối này nói, cậu rất quý con trai ta. Để có được con trai ta, thậm chí cậu đã không từ thù đoạn nào.
- Oa! Tiểu Như Ý, bà nói chuyện để ý một chút được không? Đầu tôi vẫn còn ở trong tay hắn đấy. Bà bà bà bà nhẹ tay một chút thôi. Tôi tôi tôi không có. Tôi chỉ nói, hai người có thể nhẹ nhàng một một một một chút được không? – Bị gạt ra ngoài, Long Tiểu Hoa cố găng vớt vát mấy câu.
- Nha đầu thối, tránh qua một bên. Nữ nhân vật chính chỉ là phụ mà thôi. Tiểu thuyết chỉ cần nam nhân vật chính hào hoa tuyệt vời là đủ rồi. Ta không cần biết cô sống hay chết – Bạch Trì Như Ý xua tay, chẳng hề nể tình với nữ nhân vật chính mà tiếp tục mê hoặc nam nhân vật chính mới: – Khế ước bán thân một năm, con trai ta bán cho cậu đấy.
- … Một năm ư? – Trong tay hắn có thanh kiếm nhà họ Bạch thì đừng nói là năm năm mà mười năm, hai mươi năm, chỉ cần hắn muốn thì Bạch Phong Ninh đều phải hầu hạ hắn. Hắn không thèm điều kiện này.
- Một năm còn ít sao? Vậy… một năm một tháng, không thể nhiều hơn. Hơn nữa, cậu phải hứa với ta, con trai ta bán nghệ chứ không bán thân. Cậu muốn có người cùng lên giường thì tìm kẻ khác. Đừng có ức hiếp đứa con trai giữ mình như ngọc của ta…
- Con trai bà đã sớm không còn trong trắng rồi…
- Nha đầu thối, im miệng!
Cung Diệu Hoàng chẳng thèm để ý đến cuộc nói chuyện của hai người bọn họ. Hắn khoanh hai tay trước ngực, hắng giọng rồi ra điều kiện trao đổi:
- Không được viết về nam nhân vật phụ khác.
Hả? – Tác giả viết tiểu thuyết cấm và độc giả trung thành nhìn nhau rồi cùng quay đầu lại nhìn Cung Diệu Hoàng nhưng chỉ thấy hắn nhướng mày, nghi ngờ nhìn họ.
- Không hiểu ý sao? Ý của tiểu vương là nếu tiểu vương là nam nhân vật chính thì người đàn bà kia chỉ d