ành cho một mình tiểu vương, không được viết về nhân vật khác. Tiểu vương muốn một mình nắm giữ.
Tiểu Như Ý nhìn Cung Diệu Hoàng đầy tính sở hữu trước mặt. Đôi mắt phượng của hắn lim dim, đôi môi cong, lộ rõ vẻ oai phong. Bà ngây người rồi bỗng lên tiếng:
- Ồ! Thật độc tài! Thật không biết lý lẽ! Thật đàn ông! Như vậy đi. Ta muốn viết về một cậu cháu gian tà bá đạo khiến tiểu thẩm thẩm không trở mình nổi.
Nhưng Long Tiểu Hoa nghĩ đến vấn đề hiện thực. Nàng kéo vạt áo Tiểu Như Ý thì thầm:
- Không viết nam nhân vật phụ không ổn đâu.
- Có gì không ổn chứ? – Tiểu Như Ý nghi ngờ hỏi.
- Bà nghĩ thử xem. Nếu là tiểu thẩm thẩm thì ít nhất cũng có thúc thúc. Bà để hắn ra yêu cầu, không viết nam nhân vật phụ. Bà có biết tiểu thuyết bây giờ đều cần có nam nhân vật chính đạo. Bà chỉ viết một nam nhân vật chính thì sẽ rất nguy hiểm.
- Ồ! Đúng rồi. Nếu là tiểu thẩm thẩm thì phải có thúc thúc xuất hiện ngăn chặn tình cảm của hai người phát triển chứ.
- Đúng thế.
- Không sao. Để hắn chết đi là xong.
- … Bà… bà định cho ai chết đi…
- Vị thúc thúc đó chết luôn từ hồi còn trẻ. Như vậy sẽ không có nam nhân vật phụ nữa.
- … Bà đối xử với nhân vật nam phụ trong tiểu thuyết của chính mình như vậy sao? – Chỉ một câu nói là giết chết phu quân của nàng rồi. Thật quá đáng! Một tác giả không có nhân tính! Lợi dụng người đàn ông của người ta xong thì qua cầu rút ván. Hóa ra không chỉ trong hoàng cung mới thấy cảnh người nay cười, không ai thấy cảnh người xưa khóc. Híc!
- Đúng đấy. – Nhân vật nam được cưng chiều thừa thắng xông lên, giơ ngón tay ngọc yêu cầu: – Còn một chút vấn đề. Tiểu vương cảm thấy không có hứng thú lắm trong căn phòng này.
- Ừm ừm ừm! Ta cũng có nghĩ đến điều này, thế nên lần này muốn có một chút đột phá thì phải tìm một nơi thật mới mẻ.
- Xì! Tôi không đi đâu hết!
- Ta không cần để ý đến cảm nhận của cô. Ta chỉ cần nam nhân vật chính thôi.
- ….
Được thôi. Bà tiếp tục trọng nam khinh nữ đi. Xì! Cũng là nhân vật chính, tại sao đãi ngộ dành cho nàng lại kém hơn nhân vật nam nhiều như vậy chứ? Phì! Thế nên mới nói, tiểu thuyết cũng thế, bạch mã hoàng tử cũng thế, đều là lừa đảo cả.
Sau khi bàn xong chuyện đổi địa điểm trong cuốn sách, Tiểu Như Ý giữ lời hứa, dẫn hai đứa trẻ thích chơi đùa bị đói suốt mấy ngày đi ăn đồ ăn đêm của phiên thổ.
Trong cung toàn là thịt dê nướng, quá chú trọng đến chuyện dinh dưỡng, vốn không xem trọng hương vị. Thịt dê nướng thật sự nên dùng than đen để nướng, rắc chút muối rồi phun rượu nho của phiên quốc lên. Cho thêm hương liệu vào có thể làm mất mùi hôi. Thái thịt dê nướng thành những lát mỏng, ăn cùng với rau sống trần. Cắn một miếng mới thấy vị tươi ngon tuyệt vời.
Cầm hai gói thịt dê đưa cho hai người trung nguyên. Tiểu Như Ý tự hào chỉ vào người cầm cưa mà có thể thái thịt dê thành lát mỏng tang phía sau nói:
- Hai người thấy chưa? Lần này thì hai người thấy người phiên thổ cũng có món ăn ngon đấy chứ? Đây mới gọi là công phu thật sự! Cực kỳ ngon! Những thứ trong cung có là gì? Lấy ra tiếp đãi người trung nguyên, thật tội nghiệp! Vương thượng của chúng ta bị mấy người trung nguyên các người làm hỏng rồi. Cứ toàn học thứ lễ nghĩa gì đó. Ta thật không hiểu nổi. Dân dã thì có gì không tốt chứ? Đồ ăn ngon, uống bát rượu lớn, cắn miếng thịt lớn. Miếng thịt này phải dùng cưa để cắt mới ngon. Dùng con dao nhỏ gì đó trong cung mà thái thì có thái đến mục thớt. Lúc đó thì thịt cũng nguội lạnh rồi. Ăn ăn ăn đi. Mau ăn đi cho nóng. Không để nguội được đâu.
Thấy Tiểu Như Ý giới thiệu đặc sản quê hương hấp dẫn như vậy, Cung Diệu Hoàng và Long Tiểu Hoa nhìn nhau rồi cùng đưa miếng thịt cuốn trong tay lên miệng cắm. Miếng thịt mềm, thơm ngon, rau sống vẫn giòn, thịt còn cả bì được rưới nước xuýt lên, càng ngon hơn nữa.
Long Tiểu Hoa cắn hai ba miếng đã hết sạch miếng thịt cuốn trong tay. Nàng vỗ vỗ bụng rồi lại đón lấy xiên thịt dê nướng, nhấp một chút rượu nho trong túi. Đi theo Tiểu Như Ý thưởng thức những món ăn và trò chơi đường phố của phiên thổ. Những người ở đây thoải mái nhảy múa không cần theo những quy tắc trong cung đình. Họ nhảy múa không cần đúng điệu nhưng khiến cho người khác cảm thấy cực kỳ tự nhiên. Quan trọng nhất là…
- Oa! Hóa ra không phải cô nương phiên quốc nào cũng có bộ ngực lớn.
Cũng có những cô nương có bộ ngực bình thường. Họ cười đùa và nhảy múa rất tự nhiên.
Tiểu Như Ý ngoái đầu lại nói:
- Ai quy định phiên quốc chúng ta chỉ có thể sinh ra những cô nương ngực lớn chứ. Một đất nước thì kiểu người nào chả có. Khi ta đến trung nguyên, thấy bao nhiêu là người béo người gầy đấy thôi.
- Nhưng ngày chúng tôi vào kinh thành, rõ ràng cả thành đều…
- Đồ ngốc, đó là trò của quân vương phiên quốc mà thôi. – Cung Diệu Hoàng đi sau cùng nói. Quân vương nước nào chẳng muốn giữ thể diện chứ. Không thể để cho người ta coi thường được. Cũng giống như ở thành Lâm Dương, khi tiếp người ngoài thì chỉ có nam thanh nữ tú ca hát nhảy múa. Ngày hôm đó, thường dân đều không được ra khỏi nhà. Chỉ là diễn trò thôi. Mỗi người đều có thủ đoạn riêng.
Chỉ là…
Hắn nhìn Tiểu Như Ý đi phía trước đầy thâm ý. Người đàn bà này thật không đơn giản, e rằng không đơn thuần chỉ là tác giả viết tiểu thuyết. Nghĩ tới phủ đệ bọn họ ở chẳng phải nơi ai cũng có thể tùy tiện ra vào, bà ta không những có thể vào được mà còn thuộc như lòng bàn tay toàn bộ những chuyện liên quan tới hoàng cung từ đồ ăn cho tới lễ nghi. Hắn chỉ biết phụ thân của Bạch Phong Ninh là nhân vật giang hồ có tiếng của trung nguyên, còn mẫu thân là người phiên bang, nhưng hắn không rõ là rốt cuộc lai lịch của bà ta như thế nào?
Hắn thăm dò Bạch Trì Như Ý và tình cờ lướt qua Long Tiểu Hoa thì chỉ thấy nàng như kẻ mất hồn mải gặm xiên thịt nướng mà không hề để ý đâm thẳng vào người trước mặt. Nàng bị người đó va chúi vào tường, ngã phịch mông xuống đất, nhìn người cao lớn như ngọn núi trước mặt. Vì hắn đang suy nghĩ chuyện khác nên không kịp đỡ, nhất thời vội quá chỉ kịp nhào đến bên nàng.
Nàng ôm mông đứng dậy, cũng biết là tại mình không nhìn đường nên xấu hổ ôm đầu cười trừ, nói:
- Xin… xin lỗi. Tôi mải ăn quá nên không để ý đường đi.
Người đó vừa nghe Long Tiểu Hoa nói thì chau mày, lên tiếng, những tiếng bô lô ba la bực tức loạn xì ngậu nhưng nàng không hiểu ngôn ngữ mà hắn nói. Nàng bị chửi mắng mà cũng không biết. Nhưng vì từ nhỏ đã học qua tiếng nên Cung Diệu Hoàng đứng bên cạnh vẫn hiểu được đại khái…
Câu nói của hắn thật khó nghe…
- Lấy đâu ra loại tạp chủng trung nguyên này chứ? Mẹ kiếp, hung hăng chạy đến phiên thổ của chúng ta mà lại còn dám nói tiếng trung nguyên gì đó với bổn đại gia sao? Không biết nói tiếng nước người ta thì cút về trung nguyên đi. Đây là địa bàn của người phiên thổ. Ai cho phép loại tạp chủng trung nguyên như ngươi hung hăng chứ?
Người đó nói xong, giơ một tay lên định giáng xuống. Long Tiểu Hoa hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại sắp bị đánh, cứ ngây người ra.
Cung Diệu Hoàng vội kéo nàng về phía sau rồi giơ tay lên chặn lại. Đôi môi mỏng của hắn mím chặt, đôi mắt lạnh lùng nhưng hắn chỉ có thể miễn cưỡng nghe hiểu tiếng phiên thổ mà không biết chửi lại thế nào? Chỉ tại kẻ hậu đậu này gây nên chuyện.
- Mẹ kiếp, bây giờ chúng ta làm sao vậy? Cứ ra phố là gặp tạp chủng trung nguyên. Các ngươi nghĩ rằng mỹ nhân nương nương chó má của các ngươi gả cho Vương thượng của chúng ta thì có thể coi phiên thổ của chúng ta như địa bàn của mình sao. Đem nương nương nhà các ngươi cút về trung nguyên cho đại gia.
- …
- Sao năm đó Vương thượng lại hồ đồ cho loại tạp chủng trung nguyên vay lương thực chứ? Tốt nhất là để cho chúng chết đói đi. Các ngươi nghĩ rằng chơi trò mỹ nhân với Vương thượng của chúng ta thì có thể xâm chiếm đất đai của chúng ta sao? Phì! Thú hoang mà còn muốn làm thái tử. Tên cẩu hoàng đế trung nguyên của các ngươi thật là hết chỗ nói. Đến cả vợ mình cũng không cần. Tạp chủng! Mọi người nói xem có phải như vậy không?
- Ha ha ha ha! Người trung nguyên thật bỉ ổi! Lần này lại còn muốn kết thân với chúng ta nên sai cả cháu trai của nương nương đó đến đàm phán.
- Đúng thế. Đúng thế. Tất cả là tại phi tử trung nguyên sau khi vào cung khiến cho Vương thượng mê muội dời đô, lại còn trọng dụng người Hán, học tiếng Hán. Thi cử còn phải thi tiếng Hán nữa. Phì! Tiếng Hán là thứ vớ vẩn. Có quỷ mới cần học.
Long Tiểu Hoa thấy càng ngày càng có nhiều người vây quanh họ, nàng nắm chặt cánh tay Cung Diệu Hoàng đứng trước mặt. Lúc này nàng mới phát hiệm ra hắn đang nắm chặt nắm đấm, cắn răng như đang phải chịu đựng điều gì:
- Họ làm gì mà lại vây quanh chúng ta vậy? Tiểu Diệu, họ… họ nói gì thế? Làm gì mà còn cười chúng ta? Tôi xin lỗi rồi. Rõ ràng là tôi xin lỗi rồi mà.
- … Cô đứng ra xa một chút. – Mắt hắn khép hờ, tay sờ thanh kiếm đeo bên hông. Chỉ cần rút kiếm, một nhát thôi nhưng một bàn tay đã ngăn hắn lại. Hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy Bạch Trì Như Ý đẩy kiếm của hắn ra, nở nụ cười nói tiếng phiên thổ với người kia:
- Ngươi không biết chữ hả? Không biết chữ thì Bạch Trì Như Ý ta cũng không ngại dẫn ngươi đi xem cáo thị. Vương thượng viết, kể từ ngày ký hòa ước, ai vô cớ gây chuyện với người trung nguyên sẽ bị chém đầu không tha.
- Trì… Trì Như Ý ư?
- Ồ! Nhận ra ta rồi. Nhận ra ta rồi thì tốt. Nếu không ta lại tưởng ngươi ở đâu đến cơ. Các ngươi muốn làm mất thể diện của người phiên thổ chúng ta sao? Hừ! Hay là con trai các ngươi không học nổi tiếng Hán nên không thi đỗ làm quan được khiến ngươi ngứa ngáy như vậy? Mau cút về nhà đọc sách đi. Người trung nguyên có một câu rất hay. Con không dạy được thì đừng có làm cha. Con trai không thi đỗ thì trách người làm cha không dạy dỗ cho con. Thế mà ngươi còn dám trách Vương thượng sao? Các ngươi ăn gan hùm gan báo rồi hả?
Người đó cúi gằm xuống, chuẩn bị bỏ đi thì bị Cung Diệu Hoàng nhanh tay tóm lấy cánh tay kéo lại. Hắn cậy mình là người phiên thổ to lớn, cho rằng tiểu tử trung nguyên này không phải là đối thủ của mình nhưng nào ngờ chỉ bị một cánh tay tóm lại mà đã không nhúc nhích được, mồ hôi túa ra, ánh mắt đầy sát khí nhìn Cung Diệu Hoàng chằm chặp.
Cung Diệu Hoàng thấp giọng nói:
- Này, bà viết tiểu thuyết, phiền bà dịch giúp tôi vài câu với tên khốn này.
- Hả? Dịch gì vậy?
- Bốn năm.
-…
- Cho tiểu vương thời gian bốn năm, nhất định tiểu vương sẽ trả lại số lương thực đã vay phiên thổ. Đến lúc đó sẽ không nợ nần gì nữa.
Lần này thì Long Tiểu Hoa dù không nghe được cũng hiểu được đại khái những lời của người phiên thổ kia. Nàng cắn môi nhìn thái độ của Cung Diệu Hoàng. Nàng biết, hắn là người đàn ông có hoài bão, không cam lòng. Hắn nổi giận vì danh dự đất nước bị người ta lăng nhục. Nàng cũng đã từng chứng kiến cơn giận đó ở phu quân của mình. Đó là bộ dạng hung dữ khu phu quân nàng chỉnh lý quốc khố. Cơn giận nổi lên vì đất nước, vì chính bản thân, vì hận mọi thứ không hoàn hảo, thế nên phu quân mới nghiêm khắc với nàng như vậy.
Sợ nàng có chuyện.
Vì lý do bốn chữ đó nên phu quân không muốn cho nàng đến phiên thổ. Nàng nghĩ phu quân lo nàng không quen đồ ăn, nơi ở. Nhưng sự thực lại chính vì phu quân không muốn nàng phải đối diện với nỗi nhục này.