Long Tiểu Hoa bị cù cho tỉnh giấc. Dường như hôm qua nàng đã bị “cho ăn quá no”, hành động quá sôi sục. Nàng hoàn toàn quên mất sáng sớm lão gia nhà mình còn phải lên triều. Hắn cẩn thận rút tay ra khỏi eo nàng, vuốt mái tóc rối bời của nàng. Nàng nằm bò trên gối ngoái đầu liếc nhìn hắn.
Hắn đang ngáp. Bộ đồ ngủ hở phanh ngực, dây lưng lỏng lẻo vắt qua eo. Hắn giơ tay bóp bóp cánh tay tê mỏi, sau đó cào cào mái tóc rối giống như trẻ con. Hắn nhếch môi vẻ không hài lòng, như thể không muốn thức dậy vậy.
- Lão gia muốn ngủ nữa ư? – Sáng sớm ngày ra đã thể hiện sức mê hoặc cho ai xem chứ?
- Kẻ mắc tội không được lên tiếng. Nàng ngủ tiếp đi. – Hôn đi hôn lại đến tận canh ba nửa đêm. Cuối cùng nàng ngủ ngon lành, hắn chỉ biết ảo não đắp chăn cho nàng, lão gia hắn đang bị rút ngắn tuổi thọ mà nàng còn dám hả hê.
- Nữ chủ nhân vốn định làm đồ ăn sáng cho lão gia đấy ạ.
- Lại là mỳ suông ư? Đủ rồi. Tha cho lão gia ta đi.
Hắn nói xong thì vén chăn ra nhưng không để cho gió lạnh lùa vào. Hắn ngồi bên giường đi giày. Nàng dứt khoát bò ra khỏi chăn vươn mình.
- Nàng dậy sớm như vậy làm gì? – Hắn vừa xoay người hỏi, vừa mặc triều phục.
- Thiếp đi làm việc mà người vợ hiền thích làm nhất, đó là đi chợ.
- … Nàng vẫn muốn tiếp tục giành tình yêu của ta sao? – Định lấy danh yêu thương để ngược đãi hắn? Rốt cuộc nàng đang yêu thương hắn hay là trả thù việc hắn yêu thương ngược đãi nàng ở thành Đồng Khê vậy? Bây giờ hắn chẳng hề chắc chắn điều gì cả.
Nàng quỳ trên giường, giơ tay giúp hắn chỉnh lại dây lưng ngọc:
- Tan triều, lão gia nhớ đến thẳng nhà Tam ca nhé.
- Ừm. – Hắn đáp lại, mở cửa cho gia đinh bưng nước nóng vào phòng, chải tóc nhưng vẫn không quên dặn dò: – Nàng ra ngoài nhớ đem theo nhiều người một chút.
- Thiếp sẽ dẫn theo Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa đi.
- Ừm. Cũng phải đem cả gia đinh theo nữa. Đừng chỉ đem mỗi nha đầu.
- Đều là nam mà. – Lấy đâu ra nha đầu chứ?
- … – Hắn ngừng lau mặt, quay ra hỏi Ngô quản gia vẫn chưa bước vào cửa: – Phủ của ta có đàn ông tên là Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa sao?
Hắn không biết trong phủ của mình lại có những cái tên như thế.
- Thưa lão gia, nữ chủ nhân nói đến ba con chó mà lão gia nuôi đấy ạ.
- … – Hắn không nói gì, liếc nhìn kẻ đang cướp nước rửa mặt của hắn. Nàng có vẻ rất tự hào về những cái tên do mình đặt ra. Hắn hứ một tiếng lạnh lùng rồi như dội một gáo nước lạnh lên đầu nàng: – Tên hay đấy, rất hợp với nàng. Sắc hoa bốn mùa đều đủ cả rồi.
- Hả? Thiếp ư? – Nàng là Tiểu Hoa, đâu có quy định là hoa nở vào mùa nào chứ.
- Hạnh hoa. – Loài thực vật luôn nở hoa lung tung.
- … – Hắn vẫn để ý chuyện nàng vượt tường trước đây. Xì! Thảo nào nàng yêu thương hắn đến mấy cũng vẫn không được động phòng.
Kể từ đó, ba con chó săn hung dữ trong phủ Huyên vương được đặt ba cái tên rất đáng yêu: “Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa”, không còn khí phách mạnh mẽ hung dữ như khi ở bên lão gia nữa. Dù sao thì chúng cũng ở trong tay nữ chủ nhân mà. Chúng lao hùng hục về phía chợ của kinh thành. Trước khi đi, nữ chủ nhân còn ngoái đầu lại nhìn lão gia trong bộ triều phục cao quý.
Long lão gia nhìn cái bóng của nàng và ba chú chó mà cong môi mỉm cười, nói với Ngô quản gia đứng bên cạnh:
- Nữ chủ nhân của nhà các ngươi kiêu ngạo quá!
Ngô quản gia chớp chớp mắt, hoàn toàn không biết nên trả lời lão gia thế nào? Cái gì gọi là nữ chủ nhân của nhà các ngươi kiêu ngạo. Rõ ràng lão gia không mở to mắt ra mà cứ thả lỏng cho phu nhân mình đấy chứ. Nhưng thấy lão gia nói như vậy, trên mặt nở nụ cười tán thành việc Vương phi nhà mình dắt ba con chó đi mua ra thì có lẽ đại lão gia này còn kỳ quái hơn cả cô ấy ấy chứ. Làm quản gia, hắn có thể có ý kiến gì đây, chỉ có thể nói:
- Thường ngày, nữ chủ nhân rất gần gũi mọi người. Tính tình giản dị, đáng yêu. Hà hà hà hà… – Điệu cười khô khốc cuối cùng chẳng còn chút nước nào cả.
Long lão gia bàng hoàng quay lại nhìn chằm chằm vào Ngô quản gia khiến hắn lo lắng nghĩ mình đã nói sai điều gì. Khi hắn đang chuẩn bị nhận lỗi thì Long lão gia lại lên tiếng:
- Ngươi cũng cảm thấy nàng ấy rất đáng yêu sao?
- … – Cái gì gọi là “cũng cảm thấy”?
- Một tay ta nuôi lớn nàng ấy. Thì ra không chỉ mình ta cảm thấy… – Tiểu nữ này cũng có lúc đáng yêu, ngoan ngoãn. Hắn đâu ép người khác khen ngợi tiểu nữ do hắn nuôi dạy. Cuối cùng cũng có người chủ động khen Long Tiểu Hoa mà hắn nuôi nấng… rất thành thật! Lão gia hắn vui mừng lên tiếng: – Ngô quản gia, mỗi tháng tăng cho người hai lạng bạc.
- Hả? – Hóa ra khen nữ chủ nhân còn được tăng tiền công ư? Đây là quy định mới của phủ Huyên vương sao?
Thập cửu điện hạ đang định cất bước lên xe ngựa thì bỗng quay người lại hỏi:
- Gã họ Bạch đó đâu rồi?
- Bạch công tử ư? À, sáng sớm Bạch công tử đã hẹn dẫn nữ chủ nhân đi chợ rồi ạ.
- … Hôm nay nữ chủ nhân đã cho Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa ăn sáng chưa?
- Rồi ạ. Nữ chủ nhân rất lương thiện, đáng yêu, tốt bụng. Nữ chủ nhân còn cho Hà Hoa, Cúc Hoa và Mai Hoa ăn thêm ba khúc xương nữa ạ.
- … Ngươi cảm thấy nàng ấy lương thiện, đáng yêu, tốt bụng sao? – Hắn liếc nhìn quản gia của mình.
- Đúng vậy. Nữ chủ nhân đối xử tốt với mọi người, cũng đối xử tốt với loài vật, rất lương thiện, rất đáng yêu. – Khen nữ chủ nhân được thưởng tiền. Ngô quản gia đâu phải là kẻ ngốc chứ. Phải nhân cơ hội này khen thêm mấy câu mới được.
- Ngô quản gia, tiền công của ngươi vẫn như cũ.
- Hả?
- Ngươi dùng con mắt nào mà thấy nàng ấy lương thiện, tốt bụng chứ? – Hắn vén áo bước lên xe, đem theo cơn giận trong lòng.
- …
Ngô quản gia chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu. Đều là khen nữ chủ nhân mà, tại sao lại đối đãi với hắn hai cách hoàn toàn khác nhau như vậy. Tâm tư của các chủ nhân quả là khó hiểu.
Chợ thành Lâm Dương nằm ở phía tây thành, Long Tiểu Hoa rất đắc ý dẫn chó đi chợ. Mua xong đồ có thể bỏ vào giỏ treo trên cổ chó. Nàng cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng. Cái gì là lương thiện, đáng yêu, tốt bụng? Nàng vốn chỉ cần tìm người xách làn cho mình mà thôi. Hơn nữa đó là khuynh hướng ngược đãi ấy chứ.
- Long Nhi, hành động của muội thật khiến cho người khác không muốn đứng bên cạnh muội chút nào.
Bạch Phong Ninh nhướng mày nhìn hành động của Long Tiểu Hoa. Hắn vốn rất muốn đi chợ cùng nàng. Nàng không còn ý định vượt tường, sẽ không đi chơi, nên bạch mã hoàng tử của nàng hết cả hứng thú. Nàng đi cùng ba con chó cũng giống như Long lão gia vậy, lúc nào cũng chỉ muốn nhe nanh với hắn. Hắn nói với nàng, đàn ông được ăn no rất dễ nói chuyện, chỉ có điều vẫn thiếu nửa câu sau. Nếu cứ cho ăn no mãi thì đối với đàn ông mà nói sẽ không thể nuốt nổi. Câu này đương nhiên đã bị lược bớt. Hắn không muốn thiếu phụ như nàng nhảy dựng lên vì khó hiểu.
Long Tiểu Hoa bỏ rau vào chiếc làn trên cổ Hà Hoa. Nàng đưa bàn tay lạnh buốt của mình lên hà hơi mà nói:
- Đây là phong cách lưu hành ở phủ Huyên vương. – Thân là nữ chủ nhân, nàng có trách nhiệm dẫn dắt mọi người hướng tới lối sống hiền thê lương thiện. Hạnh đỏ vượt tường là một việc hết sức giật gân, nữ nhân trong phủ không cần thiết phải bắt chước nếm thử, nếu không thì sẽ phải tự chịu hậu quả. Bây giờ nàng vẫn chưa được động phòng là đủ biết hậu quả ghê gớm thế nào.
Bạch Phong Ninh cong môi định trêu chọc nàng thì thấy một đại thẩm kéo tay Long Tiểu Hoa mà nói:
- Cô là người của phủ Huyên vương ư?
Long Tiểu Hoa ngây người nhưng Bạch Phong Ninh cảnh giác đẩy nàng lùi lại phía sau, nhìn đại thẩm đó cười hỏi:
- Đại thẩm, người của phủ Huyên vương thì sao ạ?
Đại thẩm đó không nói gì nhiều, chỉ xua tay nói với Long Tiểu Hoa:
- Tôi không bán rau cho người của phủ Huyên vương ăn. Cô trả lại rau cho tôi.
Long Tiểu Hoa liếc nhìn Bạch Phong Ninh nghiêng người hỏi:
- Thế là thế nào ạ? Người của phủ Huyên vương cũng ăn rau. Lão gia nhà tôi cũng thích ăn rau…
- Huyên vương lão gia ư? Xin lỗi nhé. Tôi càng không thể bán được. – Bà ta giơ tay ra, căn bản không hề sợ bộ dạng hung dữ của Hà Hoa, lấy rau trong làn lại. Đến cả Hà Hoa cũng sợ hãi lùi ra sau vì hành động của bà ta.
Bạch Phong Ninh bặm môi, cũng không nói gì nhiều, chỉ huých huých Long Tiểu Hoa đang ngây người, nói nhỏ:
- Bà ấy không bán, chúng ta đi mua chỗ khác.
Long Tiểu Hoa ngoái đầu liếc nhìn đại thẩm vẫn đang giận dữ đó mà không hiểu tại sao mình trả tiền vẫn bị người ta đá đi giống như khi không đủ tiền mua tiểu thuyết, ngồi trong phường sách đọc nên mới bị chủ tiệm sách đuổi đi vậy. Nàng đâu có ăn quỵt như Tiểu Bạch chứ? Trả lại nàng tiền đi.
Bạch Phong Ninh rẽ về hướng khác. Hắn vén vạt áo trắng, chẳng thèm để ý đến hình tượng công tử cao quý của mình mà thản nhiên ngồi xổm xuống, vẫy gọi Long Tiểu Hoa:
- Long Nhi, rau của đại thúc này rất ngon. Mua rau ở đây cũng thế mà.
- Ái chà! – Nàng quay người chạy đến trước mặt Bạch Phong Ninh, nhìn kẻ đang giúp mình chọn rau. Nàng nhìn đại thúc bán rau hỏi:
- Đại thúc, tại sao bà ấy lại không bán rau cho phủ Huyên vương ạ?
- Hả? – Đại thúc đó cười lúng túng trước câu hỏi của Long Tiểu Hoa: – Tiểu nha đầu, cô vừa vào kinh làm người hầu ở phủ Huyên vương sao?
- Đúng vậy. – Chính xác là nàng vừa bước vào phủ làm nữ chủ nhân.
- Danh tiếng của Huyên vương gia không tốt. Mọi người đều rất sợ Huyên vương gia.
- Danh tiếng của lão gia nhà tôi có gì không tốt vậy? – Nàng không vui. Nghĩ lại ở thành Đồng Khê, lão gia nhà nàng có rất nhiều cô nương theo đuổi, rất nhiều lão gia để ý đến hắn. Nếu nàng không sớm giữ lấy thì hắn đã bị người ta kéo đi mất rồi.
- Tiểu nha đầu. Cô vừa vào kinh thành nên có thể không biết. Huyên vương gia này chính là Thập cửu điện hạ mười năm trước đã hại kinh thành không có cơm ăn, quốc khố trống rỗng. Người trong kinh thành chết đói vô kể. Vị đại thẩm lúc nãy có năm đứa con thì ba đứa bị chết đói. Đừng nói là không muốn bán rau cho Huyên vương gia ăn mà nếu có gặp trên đường bà ấy cũng hận là không thể xách dao ra chém người nữa đấy.
- …
- Tiểu nha đầu, sau này cô muốn mua rau thì đừng nói mình là người của phủ Huyên vương. Nếu không thì e là cả chợ này đến quỷ cũng không muốn bán thức ăn cho cô đâu. Đây là chó của phủ Huyên vương các cô sao? Vị Huyên vương gia đó nuôi hả? Đúng là người thế nào thì nuôi chó thế ấy. Trông chúng thật đáng sợ! – Vị đại thúc bán rau nói, kéo thúng rau ra xa ba con chó một chút.
- Lão gia nhà tôi là người rất tốt. Lão gia dùng bàn tính rất giỏi, chưa bao giờ làm sai sổ sách. Hơn nữa, lại còn rất giỏi kiếm tiền. Lão gia không phải…
- Chính vì như vậy nên mới đáng ghét! Ai ngờ năm đó Hoàng thượng lại quá yêu quý vị điện hạ này, từ nhỏ đã cho hắn học sổ sách tính toán, chỉ mong hắn tiếp quản việc quản lý quốc khố nhưng cuối cùng một tay hắn chơi bời khiến cho quốc khố thâm hụt. Mười năm trôi qua, hắn cho rằng mình đã hết tội. Nhân cơ hội Hoàng thượng nhớ con mà hắn có thể trở về kinh thành và nghĩ rằng mọi người cũng giống như hắn đã quên trận đói khát mười năm trước.
- Lão gia nhà tôi không hề muốn quay về. Chỉ là… – Bị nàng đuổi đi thôi…