còn không chịu yên phận đã trả thù vị quan thanh liêm Hữu tướng đại nhân, còn chiếm luôn cả con gái người ta. Thế là thế nào chứ? Gian thần bá đạo, quan tốt đoản thọ.
- …
- Còn có người đoán Hoàng thượng muốn truyền ngôi cho hắn. Nếu thật sự như vậy thì… Haizzz! Dạo này, con gái tôi bị bệnh, phải cần rất nhiều tiền nên không thể chọn khách được. Hai người muốn mua gì?
- Ông chủ, bị ông làm cho tức chết còn mua gì nữa? – Bạch Phong Ninh đặt cây cải thảo xuống, từ từ đứng lên, ngoái đầu nhìn Long Tiểu Hoa đang như kẻ mất hồn: – Muội muốn đi chưa?
Nàng cúi xuống lắc đầu:
- Tôi mua cây rau này. Nếu không mua thì sẽ không có ai chịu bán cho tôi đâu.
- …
Nàng ngồi xổm xuống nhặt rau nhét vào giỏ treo trên cổ Hà Hoa. Tay nàng run run cầm ngân lượng trả. Nàng dắt ba con chó đi ra khỏi khu chợ. Tiếng bàn tán xung quanh rộ lên. Mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ vào nàng. Không giống như những lời bàn tán cười nhạo nàng ở thành Đồng Khê, đó là những ánh mắt nặng nỗi căm hận.
Nàng cũng không dám quay lại trừng mắt nhìn họ như ở thành Đồng Khê, chỉ kéo ba con chó đi thật nhanh. Đến khi rời khỏi khu chợ phía tây, nàng mới thở hổn hển, quay người lại liếc nhìn Bạch Phong Ninh vẫn đủng đỉnh phía sau. Nàng cho rằng dù nàng có chạy với tốc độ nhanh nhất trong lịch sử thì trong mắt hắn cũng chỉ là bước đi của một con rùa mà thôi.
- Họ đang nói dối phải không?
Bạch Phong Ninh không trả lời ngay mà im lặng một lúc rồi mới nói:
- Nửa thật nửa giả.
- Cái gì nửa thật nửa giả? Đều là giả dối hết. Huynh ấy keo kiệt, tiết kiệm thế nào, huynh có biết không?
- …
- Huynh ấy chưa bao giờ tiêu tiền vào những thứ linh tinh hay y phục. Đồ ăn thì ăn gì cũng được, ở thế nào cũng xong. Tất cả đều không hề cầu kỳ tốn kém.
- Người muội nói là Long Hiểu Ất, chứ không phải Thập cửu điện hạ.
- … Vốn không có gì khác nhau. Họ đều…
- Bây giờ huynh ấy là Thập cửu điện hạ đã từng làm thâm hụt quốc khố mười năm trước, chứ không phải là ông chủ của khách điếm Đại Long Môn.
- …
Nàng thấy sống mũi cay cay, tai nàng ù ù, ngây người kéo sợi dây xích ba con chó. Không phải là không có gì khác biệt mà là khác biệt quá lớn. Vì nàng vốn không hề quen vị Thập cửu điện hạ mà những người bán rau nói. Hình phạt của Long Hiểu Ất nhiều nhất thì cũng chỉ phạt nàng cầm cạnh hạnh đỏ, vừa mắng nàng không có khí chất nhưng lại vừa mua tiểu thuyết cho nàng đọc. Hắn giúp nàng quản lý cơ nghiệp, giữ gìn sản nghiệp cho nhà nàng. Chỉ vì tờ khế ước bán thân mà ở bên nàng suốt mười năm, để nàng ỷ lại không chịu khôn lớn. Còn Thập cửu điện hạ đó làm thâm hụt quốc khố, khiến bao người chết đói, bị Hoàng đế đuổi khỏi kinh thành. Vừa quay về hắn lại càng trở nên ghê gớm, ỷ thế ức hiếp người khác, hãm hại trung thần, cưỡng chiếm dân nữ.
Giống như nhân vật phản diện trong tiểu thuyết vậy. Rất xấu xa! Rất xấu xa! Cuối cùng, kẻ đó sẽ bị nhân vật nam chính tiêu diệt.
Nghĩ đến đây, nàng bỗng tuôn trào nước mắt. Nàng chỉ vào Bạch Phong Ninh đứng phía sau mà nói:
- Tôi nói cho huynh biết. Dù huynh có là bạch mã hoàng tử thì cũng không thể giết huynh ấy. Nếu không thì tôi sẽ không để cho huynh yên đâu.
Lông mày đang nhíu lại của Bạch Phong Ninh bỗng giãn ra. Hắn không nhịn được cười:
- Long Nhi, vào lúc này, muội không thể giữ bình tĩnh một chút sao?
- Tôi đang cố giữ bình tĩnh đây. – Nước mắt nàng cứ thế tuôn trào. Làm sao không buồn được chứ? Nàng không muốn làm quả phụ đâu.
Bạch Phong Ninh thở dài, gõ đầu nàng:
- Ta nói một câu thẳng thắn. Muội đừng chê ta quê mùa nhé.
- Gì vậy? – Nàng gạt nước mắt mà vẫn không nhìn rõ hắn.
- Nhất định là kiếp trước ta đã nợ muội.
- Không quê mùa lắm. – Nghe vẫn có chút lãng mạn. Trong tiểu thuyết cũng có câu đó mà.
- Muội có thích không?
- Cũng được. – Nàng gạt nước mắt nhưng cảm thấy có gì đó không đúng: – Huynh kéo tôi đi đâu? – Hắn kéo tay nàng đi từ lúc nào thế? Hắn dắt tay nàng. Nàng dắt ba con chó Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa. Sao hình ảnh này có vẻ không được đẹp mắt cho lắm?
- Đưa muội đi bổ sung chút nguyên khí. – Nói xong, hắn dắt bốn bông hoa bốn mùa trong năm đi về phía tiệm sách đối diện.
Người chủ tiệm sách lấy làm lạ với hai vị khách dắt theo ba con chó. Những con chó còn đeo làn rau nữa. Vị khách kỳ dị như vậy mà để họ vào thì liệu có làm ăn buôn bán được không nhỉ? Ông ta nhếch môi đang định không cho họ đưa vật nuôi vào thì nhìn thấy vị công tử mặc áo trắng rút ra một tờ ngân phiếu, hào phóng nói:
- Ông chủ, tôi bao cả tiệm sách này vài canh giờ. Tôi sẽ không mang bất kỳ cuốn sách nào đi và cũng không làm hỏng bất kỳ cuốn sách nào. Tôi chỉ mượn chỗ của ông để đọc sách thôi. Ông thấy thế nào?
- Hả? – Ông chủ tiệm bàng hoàng. Hi! Có kẻ ngốc mới không đồng ý. Ông ta vội vàng cười đáp lại: – Ha ha! Quốc khố thu thuế cao, việc làm ăn khó khăn. Tiệm sách cũng chẳng kiếm được gì. Mời hai khách quan cứ tự nhiên. Hai vị có cần tiểu nhân đi rót trà không ạ?
- Không cần. – Bạch Phong Ninh lắc đầu. Kẻ phía sau chìa sợi dây xích mấy con chó ra cười nói: – Phiền ông chủ giúp tôi giữ mấy chú chó này. Tốt nhất là cho chúng ăn thứ gì đó. Nếu không tôi lại mang tiếng ngược đãi chúng.
- Được ạ, được ạ. Hai vị cứ tự nhiên. – Nói xong, ông chủ vui vẻ dắt mấy con chó săn đi dạo phố.
Bạch Phong Ninh xoay người nhìn Long Tiểu Hoa vẫn đứng ngây ra, nhếch môi nói:
- Muội đi bổ sung nguyên khí đi.
- Ồ! Huynh coi tôi là yêu tinh tiểu thuyết cấm sao? – Loài sinh vật tồn tại bằng sinh khí từ những cuốn tiểu thuyết. Ồ! Tuy nàng rất muốn xem nhưng lại không muốn bị người khác vạch trần…
- Ta đâu có nói muội muốn đọc tiểu thuyết, là tự muội nói đấy chứ.
- … – Được rồi. Cứ tùy ý mà vạch trần nàng đi. Xì! Xem tiểu thuyết để bổ sung nguyên khí thật là một việc làm vĩ đại.
Nàng quyết định không ngần ngại nữa mà hướng ngay về chỗ tiểu thuyết mới. Hóa ra, khi nàng không đến phường tiểu thuyết lại xuất bản thêm nhiều sách mới như vậy. Nàng cứ nhìn rồi ngoái đầu lại hỏi Bạch Phong Ninh đang chọn sách:
- Mẹ huynh sắp ra sách chưa?
- Bà ấy ư? Chắc là chưa đâu. Thiếu nguồn cảm hứng từ muội, chắc bà ấy đau đầu lắm.
- Ôi! Không phải tôi đã tạo cảm hứng cho bà ấy viết cuốn Đại tẩu, tận hưởng đi rồi sao?
- … – Bạch Phong Ninh nhướng mày. Nguy hiểm quá! Nếu để nàng biết bộ tiểu thuyết về cha mà nàng thích cũng lấy cảm hứng từ câu chuyện của nàng thì nỗi khổ tâm của hắn sẽ uổng công vô ích mất.
- Ồ ố ô ô! Cuốn này hay đấy. Vào phòng xin thổi đèn. Tôi xem cuốn này. Còn huynh? – Nói xong, nàng ngồi bệt xuống, chống hai đầu gối lên, tựa vào giá sách, mở sách ra chuẩn bị “hít độc”.
Hắn dở một cuốn sách ra mà không trả lời ngay. Hắn đang đọc lướt một lượt. Bỗng hắn vén vạt áo quỳ xuống nhìn nàng, đôi mắt xám trở nên u buồn, môi hắn hé mở nhẹ nhàng nói:
- Ta muốn ở bên muội. Còn muội?
- Xì!
- Sau này cũng chỉ có một mình muội mà thôi. Được không?
- Xì!
- … – Hắn nhìn phản ứng của nàng, chau mày rồi vứt cuốn sách đó xuống đất, đá đi: – Cuốn sách vớ vẩn! Căn bản chẳng có ích lợi gì cả.
- … Huynh lại lôi tôi ra làm thí nghiệm sao? – Làm gì mà cứ lôi nàng ra luyện tập những đoạn đối thoại trong tiểu thuyết vậy. Rõ ràng là hắn biết đẳng cấp hiền thê của nàng không cao, vốn không thể kháng cự nổi mà.
- Thí nghiệm thất bại! Nhân vật nữ người ta nghe xong hai câu này thì tự động nhảy lên giường. Còn muội thì sao? Muội chỉ biết “xì xì”. – Hắn liếc mắt nhìn nàng cười nhạt nhẽo: – Ừm! Vẫn còn biết đỏ mặt. Không tính là nằm ngoài phạm vi phản ứng của nữ nhi.
- … Tôi…
- Được rồi. Bây giờ đừng trả lời ta nữa. Muội muốn nói gì, ta đều có thể tưởng tượng ra được. – Hắn đặt tay lên đầu gối, tựa vào giá sách giống như nàng, lẩm bẩm: – Dùng đầu gối để nghĩ cũng biết không phải câu trả lời tốt đẹp gì. Có điều, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian.
Nàng lén liếc nhìn hắn thì thấy hắn đang cười đùa với mình. Từ đôi mắt xám đến đôi môi mỏng đều đang âm thầm trêu chọc nàng. Nàng không dám lên tiếng, chỉ lật trang sách và tiếp tục đọc nhưng vì hắn ngồi bên cạnh và toát ra vẻ mê hoặc nên nàng chẳng nhét nổi chữ nào vào đầu cả. Hỏng rồi. Nàng bắt đầu mất khả năng phòng độc rồi sao?
Tại sao nàng lại để mình lưỡng lự giữa việc vượt tường và làm người vợ hiền cơ chứ? Đau khổ quá đi mất! Ôi…