rà. Lúc Trần Na đến trước mặt, anh liền khẽ giọng hỏi:
- Tối qua em không sao chứ?
- Không sao! – Trần Na khẽ đáp.
- Về sau anh ta có quay lại không?
- Không đâu!
- Thế thì tốt rồi! – Văn Bác thở phào nhẹ nhõm.
- À phải rồi, ban nãy anh với chị Lương Tuyết có chuyện gì thế? Sao chị ấy lại quát anh? – Trần Na đột nhiên hỏi.
- Ờ, không sao, không có gì, chỉ là một chút hiểu lầm thôi! – Văn Bác vội vàng nói.
- Thật không? Chị Lương Tuyết thường ngày rất hiền hòa, sao hôm nay lại nổi cáu thế? Thật không thể tưởng tượng được! – Trần Na nói.
Trần Na nói chuyện với Văn Bác thêm một lúc nữa. Các nhân viên đến công ty càng lúc càng đông, Văn Bác không dám nói gì nhiều, chỉ sợ người khác biết chuyện anh với Trần Na. thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện. Nghĩ vậy, anh liền vùi đầu vào làm việc.
Đúng lúc ấy, đồng nghiệp Trương Tân đi vào nói:
- Văn Bác, vợ anh đang đứng bên ngoài chờ anh đấy!
Cái gì? Bà xã đến công ty tìm anh á? Lại chuyện gì nữa đây? Văn Bác giật mình thon thót, các sợi dây thần kinh căng như dây đàn. Chắc lại là một cơn giông bão nữa sắp ập đến.
Văn Bác vừa nghe nói vợ đến, trong lòng đã hiểu rõ chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp hết. Chỉ có điều anh đã quen rồi. Trước đây, đã mấy lần Y Đồng đến công ty gây chuyện, mắng anh thậm tệ, khiến cho anh mất hết thể diện, chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn đồng nghiệp. Nhờ thế mà anh đã được tôi luyện trở nên điềm tĩnh như bây giờ. Lũ đến thì chặn, có gì mà phải lo!
Văn Bác ra ngoài đại sảnh công ty, nhìn thấy Y Đồng đang ngồi trên ghế đợi anh. Để biểu thị sự hòa bình và lịch sự, Văn Bác liền chủ động rót nước cho Y Đồng, mỉm cười nói:
- Bà xã, từ xa đến công ty anh có chuyện gì vậy?
Y Đồng ngẩng đầu nhìn Văn Bác, đôi mắt ánh lên sát khí. Cô chậm rãi nói:
- Tôi đến nói chuyện với anh!
- Em phải chú ý nghỉ ngơi, sức khỏe mới là quan trọng nhất! – Văn Bác tỏ vẻ quan tâm.
- Anh đừng giả bộ tốt bụng nữa, có gì nói thẳng! – Y Đồng đanh giọng gắt.
- Thôi được rồi, chúng ta đi thẳng vào vấn đề! Em muốn nói gì thì nói đi! Có chuyện gì?
- Mấy hôm nay anh không về nhà, tôi cũng không biết anh có bao nhiêu con đàn bà ở bên ngoài, rốt cuộc anh đã vụng trộm với bao nhiêu đứa? Anh có thể nói cho tôi biết bọn nó là những ai không? Để tôi dễ bề làm quen. Anh nên hiểu rõ, chúng ta chia tay trong hòa bình, đợi khi nào ly hôn rồi, anh muốn đi với bao nhiêu con cũng được, chẳng ai quản lý! – Y Đồng bực bội nói.
- Cô nói cái gì vậy? Tôi có bao nhiêu đàn bà ở bên ngoài ư? Cô cảm thấy có chuyện này không hả? Tôi chẳng có xe, chẳng có nhà, nghèo kiết xác, liệu có bao nhiêu người đàn bà chịu theo tôi? – Văn Bác nổi cáu.
- Anh còn nói anh không có bồ bịch ở bên ngoài ư? Vì sao tôi phải tin anh? Anh có quan hệ mật thiết với nhiều đàn bà như thế, có thể không có chuyện gì sao?
- Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng cô không tin tôi, tôi cũng đành chịu thôi!
- Cái tin nhắn ong bướm trước kia rốt cuộc là của con đàn bà nào vẫn còn chưa làm rõ đấy! Còn nữa, dấu son trên cổ anh, cộng thêm với việc thường xuyên không về nhà vào buổi tối, anh bảo tôi phải nghĩ như thế nào đây? – Y Đồng liền nhắc lại chuyện cũ.
- Cái tin nhắn ấy thật sự là do người ta gửi nhầm. Sao cô cứ không chịu tin thế nhỉ? Vết đỏ trên cổ không phải là vết son, là do tôi bị côn trùng cắn. giờ tôi không về nhà là bởi vì công việc quá nhiều, chứ không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu! – Văn Bác biện minh.
- Cái gì? Bẩn thỉu? Anh mới bẩn thỉu đấy! Đúng là khốn kiếp, đã lăng nhăng ở ngoài lại còn dám mở miệng mắng chửi người khác! Mẹ kiếp, anh đúng là đồ rác rưởi! – Y Đồng bắt đầu chửi bới.
- Tôi cảnh cáo cô, giờ cô đang mang bầu, tôi đã nhún nhường cô lắm rồi. Nếu như không phải vì thế tôi dám đánh cho cô một trận đấy, cô có tin không? – Văn Bác cực kì ghét người khác chửi bố mẹ anh, thế nên anh đe dọa trước.
- Được lắm, chúng ta ly hôn đi! Đi, giờ đi làm thủ tục luôn! – Y Đồng nói.
- Ly hôn thì ly hôn, ai sợ ai chứ? –Văn Bác nói.
- Ok, tôi về nhà lấy đăng ký, mười một giờ gặp nhau ở Cục dân chính.
Văn Bác cũng về nhà tìm giấy tờ. Sau khi tìm đủ giấy tờ, anh liền đến thẳng Cục dân chính, vì lúc này đã là mười rưỡi rồi. Y Đồng vẫn chưa đến. Văn Bác đứng ở cổng Cục dân chính mất hơn nửa tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy cô đâu. Văn Bác nhìn đồng hồ, sốt ruột gọi điện giục nhưng điện thoại của Y Đồng tắt máy. Anh cảm thấy có gì đó kỳ lạ liền quay về tìm Y Đồng.
Đến nhà mẹ Y Đồng, Văn Bác chỉ thấy mẹ vợ đang khuyên nhủ và ngăn cản Y Đồng. Thấy Văn Bác đến, bà ta đanh giọng nói:
- Chúng mày định ly hôn là ly hôn thật đấy à? Thế đứa bé trong bụng phải làm sao? Nó là cháu ngoại của tao đấy, chúng mày đã từng nghĩ đến chuyện đó chưa?
- Là cô ta đòi ly hôn, tôi cũng chẳng còn cách nào khác cả! – Văn Bác nói.
- Nó đòi ly hôn là mày ly hôn thật à? Thế nó bảo mày đi chết mày có đi không? – Mẹ Y Đồng bắt đầu chửi.
- Ai bảo anh lăng nhăng với đàn bà ở bên ngoài, trong mắt anh còn có cái nhà này không hả? Anh có xứng đáng với cái nhà này không? – Y Đồng quát lên.
- Nhà á? Đây không phải là nhà của tôi! – Văn Bác thẳng thừng nói.
- Đồ khốn, đây không phải là nhà mày thì là cái gì? – Mẹ Y Đồng gào lên.
- Bố mẹ tôi ở đâu thì nhà tôi ở đó! – Văn Bác thản nhiên đáp.
- Giờ mày làm gì có nhà ở đây! – Mẹ Y Đồng lại lấy chuyện nhà cửa ra để nói.
- Tôi không mua được nhà nhưng tôi thuê được nhà!
- Nhà đi thuê mà cũng gọi là nhà à?
- Cho dù hiện giờ tôi không mua nổi nhà cũng không có nghĩa tương lai tôi không mua được. Bà tưởng rằng cả đời này ngay cả một căn nhà tôi cũng không mua được hay sao? Lẽ nào tôi là đồ vô dụng đến thế? Hơn nữa, tôi là một thằng đàn ông, đâu thể ruồng bỏ bố mẹ mình, không nhận tổ tiên, chỉ biết mỗi cái nhà? Nếu thế tôi có còn là người không? Tôi nói cho bà biết, tôi không phải là người như thế, chẳng phải đồ vô dụng! Cho dù bà có cho tôi cả núi vàng tôi cũng chẳng thèm. Con người có thể nghèo nhưng không thể hèn! – Văn Bác hùng hồn nói.
Những lời của Văn Bác khiến cho mẹ con Y Đồng nghẹn họng không nói được gì. Tại sao? Bởi vì chẳng còn biết nói gì nữa, những gì cần nói Văn Bác đã nói hết cả rồi: nhà của bà mua, người ta không cần; bà có nhiều tiền hơn nữa người ta cũng chẳng thèm. Người ta nghèo mà không hèn, tự lực tự cường, sống nhờ vào bản thân chứ không ăn bám vào đàn bà.
Mẹ Y Đồng tức tới tím tái mặt mày:
- Mày giỏi lắm, sau này đừng có hối hận!
- Hối hận? Hối hận thì tôi đã chẳng là đàn ông! Đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất, bà tưởng tôi là kẻ nhìn thấy tiền là quên hết tất cả hay sao? Bà quá xem thường tôi đấy! –Văn Bác hùng hồn bảo.
- Xem thường mày á? Gớm nhỉ, sao mày không nhìn lại mình đi! – Mẹ Y Đồng lớn tiếng cười nhạo.
- Vậy thì bà đi mà tìm người nào chấp nhận ở trong nhà của bà đi nhé, còn tôi thì không! – Anh nói.
- Cứ ly hôn đi, chớ nói nhiều! – Y Đồng cất tiếng.
- Thế thì đi thôi! –Văn Bác giục.
- Mẹ kiên quyết phản đối! – Mẹ Y Đồng lớn tiếng nói chen vào.
- Đã không sống được với nhau rồi, còn chờ đợi cái gì nữa chứ? – Văn Bác khó chịu bảo.
- Hai đứa hãy bình tĩnh lại mà suy nghĩ cho kĩ! – Mẹ Y Đồng nói.
- Cô ta suốt ngày nghi ngờ vớ vẩn, chạy đi khắp nơi gây chuyện vô cớ. Mười ngày thì chín ngày cãi nhau, còn bình tĩnh cái gì nữa? Có là ai cũng chẳng chịu nổi cô ta nữa rồi!
- Anh đừng có đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Chính bản thân mình không biết tự trọng trước, vụng trộm ở bên ngoài, còn cố tình đỗ lỗi cho tôi hay sao?
- Mày về nhà trước đi, hai đứa chúng mày hãy nghĩ cho kĩ, đừng có nông nổi! – Mẹ Y Đồng lại bảo.
Văn Bác và Y Đồng càng nói càng gay gắt. Mẹ Y Đồng vội vàng khuyên ngăn, để cả hai bình tĩnh lại. Văn Bác thấy Y Đồng ngồi yên chẳng có ý đến Cục dân chính nữa nên anh đành bực bội ra về. Về đến nhà, anh tắm rửa rồi trùm chăn ngủ một giấc, trong lòng chỉ thấy ngao ngán, chán chường. Anh hối hận lúc trước đã kết hôn quá sớm, tự trách cứ tại sao mình không suy nghĩ kĩ càng hơn?
Buổi chiều, Văn Bác đi thẳng đến công ty làm việc, cũng may là buổi sáng công việc không bận lắm. Anh đi vào văn phòng, còn chưa ngồi nóng chỗ thì thư ký Trần Na đã đến, nói:
- Có phải sáng nay anh với vợ đi làm thủ tục ly hôn không vậy?
- Ơ, sao em biết? – Văn Bác tỏ vẻ ngạc nhiên, làm sao cô biết được nhỉ?
- Lúc hai người cãi nhau, em đi qua đại sảnh và loáng thoáng nghe được! – Trần Na bảo.
- Em thấy anh có nên ly hôn không? – Văn Bác hỏi dò.
- Anh là người trong cuộc, anh hiểu rõ nhất là có nên ly hôn hay không, em là người ngoài, sao dám quyết định thay anh?
- Không phải bảo em quyết định thay anh, mà là bảo em cho anh một sự tham khảo, anh muốn nghe ý kiến của em, em hiểu không?
- Em không dám nhận cái tội danh thiên cổ này đâu! – Trần Na lè lưỡi nói.
- Haiz, anh giờ hoàn toàn bó tay, cực kì mơ hồ!
- Đau âm ỉ chẳng bằng đau một lần rồi thôi, anh nên quyết tâm đi!
Thực ra, kể từ khi Y Đồng có bầu, trong lòng Văn Bác vô cùng mâu thuẫn, anh không biết phải quyết định như thế nào. Nếu như Y Đồng không có thai, có khi giờ hai người đã ly hôn lâu rồi. Ấy thế mà Y Đồng lại đột nhiên có bầu khiến cho mọi chuyện rối tung lên thế này.
Lúc Văn Bác nghe thấy Y Đồng nói mình đã có thai, nghĩ đến việc mình sắp được làm bố, trong lòng anh bỗng dâng lên tình cảm cha con, dù gì thì mọi con người đều là những sinh vật có tình cảm, ai có thể thờ ơ, vô tình với đứa con máu mủ của mình chứ?
Thông thường, nếu như vợ có bầu, là một người chồng, chắc chắn mỗi tối đều sẽ ghé tai vào bụng vợ, lắng nghe âm thanh nhỏ xíu của bé yêu. Cho dù không có gì thì ông chồng cũng vẫn khe khẽ thì thầm với bé rồi quan sát bụng vợ xem có dấu hiệu gì cho thấy bé yêu đang hoạt động hay không. Hai vợ chồng sẽ cùng nói chuyện về giới tính của đứa bé, tranh cãi xem là trai hay gái và nghĩ ra cái tên thật hay cho bé.
Đó là một viễn cảnh thật ấm áp và hạnh phúc biết bao! Dưới ánh đèn, một người đàn ông, lấy vòng tay ôm bụng vợ, áp tai vào bụng vợ lắng nghe. Văn Bác mơ hồ tưởng tượng ra cái viễn cảnh ấy. Nhưng kể từ khi vợ mang bầu, giữa hai vợ chồng anh chỉ có chiến tranh, những trận tranh cãi không bao giờ chấm dứt. Đừng nói là ôm bụng vợ nghe tiếng em bé hoạt động mà ngay cả nói chuyện bình tĩnh với vợ, anh cũng không làm nổi.
Tranh cãi, tranh cãi liên tục khiến cho hai người sức cùng lực kiệt, đau khổ vô cùng. Hôn nhân chẳng thấy ngọt ngào chút nào mà chỉ thấy đau khổ và phiền toái.
Văn Bác đột nhiên lại nhớ đến lúc chưa kết hôn, lúc ấy anh mới vui vẻ làm sao, gần như vô lo vô nghĩ. Thường ngày, lúc không đi làm, anh ăn no là đi chơi, đi chơi chán là về ngủ, thỉnh thoảng lại tụ tập với một đám bạn bè, mọi người vui vẻ cười nói, uống rượu. Những lúc có hứng, anh thường cắp theo ba lô, lên đường đi du lịch, nào là Bắc Kinh, Nam Kinh, nào là Tô Châu, Thượng Hải… Muốn đi đâu thì đi đấy. Thế mà hiện giờ, đừng nói là đi du lịch, ngay cả việc ra ngoài giải quyết công việc cũng đều bị vợ kiểm tra, chất vấn, thậm chí muốn về nhà muộn cũng không được.
Giờ cũng đến lúc chấm dứt tất cả rồi. Đời người ngắn ngủi, nếu như cứ sống trong cảnh này chẳng phải uổng phí một đời hay sao? Ly hôn thôi, không th