Trần Na lúc này mới đứng thẳng dậy, lau nước mắt rồi lặng lẽ lấy chìa khóa, mở cửa. Văn Bác đi theo Trần Na lên tầng ba tòa chung cư. Trần Na lấy chìa khóa mở cửa, bảo:
- Phòng ốc chẳng thu dọn gì, anh đừng để ý nhé!
Bước vào cửa, Trần Na liền bật đèn lên, Văn Bác nhìn qua, căn phòng không rộng lắm, một phòng khách và một phòng ngủ, rất sạch sẽ. Đồ đạc trong phòng đều xếp đặt ngay ngắn, đệm ghế sa lông cũng được đặt gọn gàng, trong phòng còn tỏa ra mùi hương dìu dịu.
Đây là lần đầu tiên Văn Bác đến nhà Trần Na, anh nói:
- Em ở đây à?
- Vâng, em vẫn sống ở đây mà, em không sống chung với anh ấy!
- Thế thì anh ta chăm sóc em kiểu gì? – Văn Bác hỏi, bởi vì hiện giờ thanh niên cứ yêu nhau sẽ lập tức chuyển đến sống chung, chẳng có mấy đôi sống riêng như thế này cả.
- Công việc của anh ấy lúc nào cũng bận rộn, cũng chẳng biết bận thật hay bận giả, thỉnh thỏang mới ghé thăm vài lần! – Trần Na oán thán.
- Em không đến chỗ anh ta sao?
- Haiz, lúc nào anh ấy cũng ở cùng với một đám người, suốt ngày rượu chè, bài bạc, rất ồn ào, em không quen, thế nên không ở đấy được! – Trần Na chán ngán nói.
- Phòng em dọn dẹp rất sạch sẽ, đúng là một người ngăn nắp! – Văn Bác nói.
- Bình thường em cũng lười biếng lắm!
Trần Na rót một cốc nước, đưa cho Văn Bác:
- Anh uống nước đi!
- Cám ơn em!
Văn Bác và Trần Na nói chuyện một lúc. Anh định đi, nhưng Trần Na lại bảo:
- Tối nay anh đừng đi, ở lại với em có được không?
- Thế sao được? – Văn Bác ái ngại.
- Tại sao? Anh sợ em không sạch sẽ à? – Trần Na nói.
- Không, không phải, em vẫn còn ít tuổi, sao anh có thể hại em được?
- Đấy không phải là hại em, em thật sự muốn anh ở lại với em!
- Như thế không được, anh đã kết hôn rồi, không thể đối xử với em như vậy được!
- Em tự nguyện, thật đấy! – Nói rồi, Trần Na liền cởi áo ngoài, để lộ ra phần ngực trắng nõn nà và cái eo thon đầy gợi cảm. Cô ôm chặt lấy Văn Bác từ phía sau. Toàn thân Văn Bác như mềm nhũn ra, không thể nào chống cự lại sự cám dỗ dịu dàng của phụ nữ. Chẳng mấy chốc, cả hai cùng ngã lên ghế sofa, Văn Bác nằm đè lên người Trần Na….
Lúc tỉnh lại đã ba giờ đêm, Văn Bác nhìn Trần Na đang nằm bên cạnh, một cảm giác tội lỗi và áy náy dấy lên trong lòng anh. Anh lại hại đời một người phụ nữ vô tội, nói chính xác hơn là một cô gái vô tội, cô ấy vẫn còn trẻ như vậy, còn chưa kết hôn nữa chứ! Làm sao đây? Làm thế nào đây? Văn Bác vô cùng hối hận, xấu hổ muốn đập đầu vào tường.
- Yên tâm đi! Em sẽ không nói ra đâu! Em sẽ không nói cho bất kỳ ai biết đâu! – Trần Na nằm ép vào ngực anh, dịu dàng nói.
- Anh có lỗi với em, anh không nên làm vậy! – Văn Bác hối hận.
- Không sao, là em tự nguyện chứ có phải anh ép em đâu!
Thực ra Văn Bác cũng thấy có lỗi với vợ, nhưng người đàn bà âu yếm với gã đàn ông kia trong nhà hàng tối nay chắc chắn là vợ mình, có thể cô ấy cũng đã ngoại tình. Bởi vì trước đây cô ta từng nói, nếu như anh có bồ ở bên ngoài thì cô ta cũng sẽ cho anh “mọc sừng”. Giờ thì suốt ngày cô hoài nghi anh có bồ, điều này chẳng phải cho thấy cô ta cũng đã ra ngoài tìm đàn ông hay sao?
Cho dù vợ có ngoại tình, Văn Bác nghĩ mình cũng không nên làm như vậy. Anh vừa mới đoạn tuyệt quan hệ vụng trộm với Lương Tuyết, giờ lại vướng phải chuyện tình một đêm với Trần Na. Vừa mới thoát ra khỏi vũng bùn lại rơi ngay vào đầm lầy, đúng là một hành động ngu xuẩn!
Văn Bác ngồi dậy, định mặc áo quần rồi về, nhưng Trần Na nói:
- Đã ở đây rồi thì anh cứ ở lại hẵng mai hãy về. Anh đi rồi, một mình em sẽ càng hụt hẫng!
Văn Bác ngẫm nghĩ, thấy cũng phải, bản thân mình đã sai lầm rồi, còn để ý đến vài tiếng đồng hồ còn lại làm gì? Hơn nữa nửa đêm nửa hôm thế này, ra ngoài cũng chưa chắc bắt được xe, thôi thì ở lại chờ trời sáng rồi đi vậy!
Cả Văn Bác và Trần Na đều không ngủ được, liền nằm trên giường nói chuyện công việc, chuyện phiếm về các đồng nghiệp trong công ty. Đang nói chuyện vui vẻ thì đột nhiên có tiếng gõ cửa rầm rầm, có người như đang say rượu lè nhè gọi:
- Na Na, mở cửa ra, anh về rồi đây!
- Hả? Hỏng rồi, bạn trai em về rồi! – Trần Na mặt mày thất sắc nói.
Văn Bác cũng giật nảy mình, hoảng loạn:
- Chết rồi, làm thế nào bây giờ? Làm sao đây?
- Trời ơi, biết làm sao bây giờ? – Trần Na cuống quýt không biết làm thế nào.
- Đừng cuống, từ từ nghĩ cách đã!
- Haiz, thôi bỏ đi, cùng lắm thì em chia tay với anh ta, dù sao em cũng chẳng còn hy vọng gì với anh ta nữa rồi!
- Cứ tìm cách đã, sau hãy nghĩ những cái này!
Văn Bác lo lắng đi qua đi lại trong phòng. Anh chạy ra ngoài ban công, nhìn xem có gì có thể trèo xuống được không, nhưng anh thất vọng phát hiện ra là chẳng có gì cả, nếu như liều mạng nhảy xuống. hậu quả thật khôn lường. Cho dù không ngã chết thì cũng tàn phế. Đây là lầu ba mà, không thể nhảy xuống được!
- Na Na, em mau mở cửa ra để anh vào! – Người yêu Trần Na ra sức gõ cửa rầm rầm.
- Trần Na, em có dây thừng không? – Văn Bác lo lắng hỏi.
- Để làm gì? – Trần Na ngạc nhiên.
- Anh muốn tụt xuống dưới!
- Em không có!
- Thế thì tìm hai cái ga giường ra đây! – Văn Bác thực sự đã hết cách.
- Thôi bỏ đi, em thấy nguy hiểm quá. Cùng lắm thì em mở cửa nói rõ chuyện với anh ta! – Trần Na nói.
- Không được, tuyệt đối không được làm vậy!
- Có rồi, anh trốn ra ban công trước, để em đuổi anh ta đi!
- Em nghĩ ra cách rồi à? – Văn Bác vui mừng nói.
- Anh cứ để em, mau trốn đi trước đã!
Văn Bác trốn ra ban công. Trần Na chậm rãi đi ra mở cửa. Đúng lúc ấy, tiếng bạn trai cô nói vọng vào:
- Trần Na, anh biết là em có nhà, mau mở cửa ra, đừng giận, anh sẽ tổ chức sinh nhật bù cho em, là anh sai, anh đáng chết, anh có lỗi với em, giờ anh sẽ bù đắp cho em có được không?
- Hừ, bù đắp, anh muốn bù đắp thế nào? – Trần Na nói.
- Em mau mở cửa cho anh vào đi!
- Anh còn biết đường về à? Anh vẫn còn biết sinh nhật của tôi ư? Tại sao không nghe điện thoại của tôi?
- Chẳng phải anh bận sao? Em phải hiểu cho anh chứ, anh sẽ bù đắp cho em mà!
- Anh nói dễ nghe nhỉ? Bù đắp cái gì?
- Mai anh sẽ mua quần áo cho em, anh sẽ mua quà, em muốn mua gì cũng được! Em thấy thế nào?
- Không được, tôi không muốn ngày mai, tôi muốn hôm nay, anh phải đi mua bánh ga tô và 99 bông hồng ngay!
- Đừng làm khó anh mà, em thấy đấy, giờ đã là nửa đêm rồi, anh đi đâu để mua những thứ ấy chứ?
- Mặc lệ anh, anh không mua được hoa hồng với bánh ga tô đến thì đừng hòng tôi mở cửa. Khi nào mua đến tôi mới mở cửa!
- Haiz. Cưng của anh ơi, báu vật của anh ơi, em thương anh chút đi, tha cho anh đi mà!
- Hừ, còn lâu! Thương anh á? Thế thì ai thương tôi?
- Thôi được rồi, anh đi!
Nghe thấy bạn trai đi rồi, Trần Na liền nói với Văn Bác:
- Anh ta đi rồi, đợi một lát em mở cửa xem thử. Nếu như anh ta trốn ở ngoài, vẫn chưa đi, thì đợi anh ta vào nhà, em sẽ dẫn anh ta vào phòng ngủ, anh nhân cơ hội trốn đi nhé! Nếu như anh ta đi thật rồi thì càng tốt, anh cũng đi luôn đi! Nhớ là nhất định phải cẩn thận, đừng gây ra tiếng ồn làm kinh động đến anh ta!
Văn Bác vô cùng hoảng loạn, nếu như chuyện này bị bạn trai của Trần Na phát hiện ra, làm ầm lên, các đồng nghiệp trong công ty mà biết được thì hậu quả thật khó lường. Điều quan trọng hơn là, nếu để vợ và gia đình cô ta biết được, vậy thì hậu quả càng khó tưởng tượng. Có xảy ra bạo loạn hay không cũng thật khó nói! Cuộc sống trước mắt đã đủ áp lực, đủ rối loạn lắm rồi, không thể để xảy ra chuyện gì được nữa!
Văn Bác chỉnh lại quần áo, trốn vào ban công, đã chuẩn bị sẵn sàng mọi việc. Lúc này Trần Na mới trấn tĩnh lại. Đột nhiên người yêu Trần Na lại lên tiếng cầu xin cô ở ngoài cửa:
- Cưng à, mau mở cửa cho anh đi, cầu xin em đấy!
- Sao anh còn chưa đi? Chẳng phải đã bảo anh đi mua bánh ga tô với hoa hồng rồi sao? – Trần Na chất vấn.
- Giờ đã là nửa đêm rồi, anh biết đi đâu mua chứ?
- Không mua thì anh chớ có mơ vào đây! Tôi sẽ không mở cửa đâu, hơn nữa sau này cũng đừng có hỏi han gì đến tôi nữa!
- Thôi được rồi, được rồi, anh đi mua!
Trần Na đợi một lát, thấy ngoài của chẳng có động tĩnh gì liền e hèm đánh động mấy tiếng nhưng không thấy bạn trai cô có phản ứng gì. Trần Na vẫn không yên tâm, lại chờ thêm bảy, tám phút nữa, cô lại gọi mấy tiếng, vẫn không có động tĩnh gì, chắc anh ta đã đi rồi.
Trần Na quay người lại nói với Văn Bác:
- Người yêu em đi rồi, anh có thể ra được rồi!
Văn Bác đi ra, cẩn thận mở cửa, sau đó thì thầm nói với Trần Na:
- Em nghỉ sớm đi, anh đi đây!
Trần Na vội vàng xua xua tay giục anh đi ngay, tránh để bạn trai cô quay lại nhìn thấy. Văn Bác không dám chậm trễ, vội vàng bước nhẹ chân xuống lầu. Đương nhiên, ra khỏi cửa nhà Trần Na, anh mới lấy lại hồn vía. Bây giờ cho dù có gặp lại bạn trai Trần Na anh cũng chẳng sợ, anh ta làm sao biết được anh đi ra từ phòng nào? Ở đây có biết bao nhiêu người ở mà!
Văn Bác nhanh chóng ra khỏi khu đô thị chỗ Trần Na ở, dọc đường anh bắt được một chiếc taxi liền vội vã trở về nhà. Về đến nơi, vợ anh không có ở nhà, cô ta thích về nhà mẹ đẻ, lấy chồng rồi mà chẳng khác gì chưa lấy. Chỉ có điều thế cũng tốt, anh đỡ mất công giải thích.
Văn Bác tắm rửa xong, định đi ngủ nhưng chẳng thấy buồn ngủ gì cả, vì thế, anh liền nằm lên ghế, uống cà phê, nghĩ lại những điều mắt thấy tai nghe ngày hôm nay, đúng là không thể tưởng tượng nổi. Đây lại là một đêm dài mất ngủ. Khi trời gần sáng, anh mới mơ màng được một lát trên ghế.
Tám giờ sáng, Văn Bác mới ngồi dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi làm. Chín giờ mới làm, một tiếng đồng hồ này chắc chắn là đủ. Đến công ty, anh chạm mặt ngay với Lương Tuyết. Thấy mắt cô đỏ hoe, anh hơi ngây người, thầm nghĩ, không biết cô làm sao vậy?
Văn Bác chào Lương Tuyết rồi hỏi han cô vài câu, nhưng Lương Tuyết vẫn không buồn trả lời anh, chỉ cúi đầu vội vàng đi qua. Trong lòng Văn Bác vô cùng khó chịu, dù sao Lương Tuyết cũng nhiều lần quan tâm, giúp đỡ anh, giờ anh quan tâm đến cô cũng là điều đương nhiên.
- Anh thật sự rất lo lắng cho em! Có phải em bị ốm không? Có cần đến bệnh viện không?
- Anh mới cần đi bệnh viện thì có! Cứ mặc xác tôi – Tâm trạng của Lương Tuyết cực kỳ bất ổn.
- Em đừng giận, thật sự anh rất lo cho em!
- Tôi nhắc lại lần nữa, anh tránh ra, đừng quấy rầy tôi! – Lương Tuyết quát lên.
Tiếng quát của Lương Tuyết làm kinh động đến rất nhiều người, bọn họ đều nhìn về phía hai người. hơn nữa, điều tình cờ là Trần Na cũng đang đi về phía này, nhìn thấy hai người cứ lôi lôi kéo kéo, lại nghe thấy Lương Tuyết quát Văn Bác, Trần Na hơi sựng người, trợn tròn mắt kinh ngạc, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Văn Bác bỗng thấy xấu hổ đến đỏ mặt, bối rối không biết phải làm thế nào, đành rụt rè bỏ đi. Cứ giằng co nữa e rằng chỉ càng thêm xấu hổ, hơn nữa trước mặt đồng nghiệp thế này, thật chẳng còn chút thể diện nào. Có đôi khi, thể diện của đàn ông quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Về đến văn phòng, Trần Na liền mang cho Văn Bác một cốc t