y gần bằng tiền lương cả tháng của anh, nếu như tháng nào cũng được năm nghìn tệ thì tốt biết mấy! Đương nhiên nhận được tiền thưởng thì phải giữ lời. Văn Bác liền mời các đồng nghiệp đi ăn cơm. Anh mời cả Lương Tuyết nhưng cô kiếm cớ sức khỏe không tốt từ chối. Mời bọn Trương Tân và Trần Na, bọn họ ai nấy cũng vui mừng nhận lời. Thế là cả đám bảy, tám người vui vẻ đến một nhà hàng tên Thiên Thuận ăn cơm.
Nhà hàng này làm ăn cũng được lắm, vừa vào chỗ ngồi, Văn Bác liền bảo mọi người gọi món, còn mình thì ra ngoài hít thở không khí. Lúc đi ra hành lang, anh nhìn thấy cửa phòng kế bên khép hờ, bên trong là một đôi nam nữ đang hôn nhau, cô gái ngồi lên chân của người đàn ông, quay lưng ra bên ngoài, nhìn không rõ mặt. Văn Bác thầm nghĩ, cứ đi thuê phòng quách đi cho xong, còn phải đến nhà hàng để thân mật, thật đúng là hết nói nổi!
Văn Bác đang chuẩn bị về phòng mình thì đột nhiên cảm thấy người con gái mặc váy liền kia trông quen quen, nhìn kỹ lại, anh chợt rùng mình. Trời ạ, cái váy liền ấy chẳng phải giống hệt cái của vợ anh hay sao? Lẽ nào là vợ anh? Lẽ nào Y Đồng dám vượt rào?
Từng sợi thần kinh trong đầu Văn Bác như căng ra. Nếu như đúng là vợ mình thì anh phải chấp nhận chuyện này như thế nào đây? Trái tim Văn Bác như bị treo ngược cành cây, anh đang nghĩ phải tìm hiểu xem người trong ấy rốt cuộc là ai?
Đột nhiên Trần Na chạy đến, lớn tiếng gọi:
- Giám đốc Lý ơi, anh chạy đi đâu thế? Sao không vào gọi món? Chỉ còn thiếu mỗi anh thôi đấy!
Giọng nói lảnh lót của Trần Na khiến cho Văn Bác giật nảy mình. Anh sợ ngộ nhỡ Trần Na phát hiện ra người trong phòng bên cạnh này thật sự là vợ anh thì thể diện của mình coi như mất sạch. Nghĩ vậy anh liền vội vàng quay người, đi về phòng mình, vừa đi vừa nói:
- Đây đây, anh đến đây, làm gì sốt ruột thế!
Trần Na chạy đến kéo tay Văn Bác:
- Giám đốc Lý, bọn em đợi sốt hết cả ruột lên rồi đây này, anh không chịu vào ngay mà để em phải đích thân ra mời thế đấy!
- Chẳng phải anh đây rồi hay sao?
Trần Na kéo tay Văn Bác vào trong phòng, Trương Tân liền nói:
- Cô Trần, cô kéo tay giám đốc Lý thế này mà bị vợ anh ấy trông thấy là tiêu chắc đấy!
Mọi người liền bật cười, một đồng nghiệp khác lên tiếng:
- Đúng thế, em làm thế mà để vợ giám đốc Lý nhìn thấy, chị ấy lại tưởng em là kẻ thứ ba, thế thì em có chạy lên trời cũng không thoát đâu.
- Mọi người nói phải, nếu như bị vợ giám đốc Lý nhìn thấy thì giám đốc Lý coi như tiêu, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tọi, cô làm thế là hại giám đốc Lý rồi đấy!
- Thế thì có sao? Nếu như tôi hại giám đốc Lý, cùng lắm thì…tôi lấy anh ấy là xong chứ gì! – Trần Na cười nói.
- Cô lấy giám đốc Lý, thế người yêu cô làm thế nào?
- Chuyện đấy thì dễ, đá thôi!
Mọi người mỗi người một câu khiến cho Văn Bác vô cùng ngại ngùng, mặt hết đỏ lại chuyển sang trắng. Đầu óc anh hiện giờ vô cùng rối bời, thật sự anh rất muốn biết người đàn bà đang thân mật với tên đàn ông ở phòng bên cạnh kia có phải là vợ mình không?
Anh gọi bừa vài món rồi kiếm cớ:
- Tôi đi rửa tay một lát, mọi người xem xem gọi thêm món gì thì gọi nhé!
Văn Bác nhân cơ hội chuồn ra ngoài, đến phòng bên cạnh định nhìn vào thì thấy cánh cửa đã đóng lại rồi. Văn Bác thầm nghĩ, chắc tại ban nãy Trần Na gọi to quá, người ở bên trong nghe tiếng nên đã đóng lại rồi.
Lần này phải làm thế nào đây? Làm thế nào mới biết được bên trong phòng là ai? Anh ghé tai vào phòng nghe ngóng nhưng chẳng nghe thấy gì cả.
Thôi thì cứ gõ cửa cho rồi. Nếu như đúng là vợ mình thật, bị mình bắt trúng quả tang đang ngoại tình với thằng khác, như vậy anh sẽ quyết tâm dứt tình, hơn nữa như vậy cũng biết được tình địch của mình là ai. Phải rồi, cứ làm vậy đi! Nghĩ thế, Văn Bác liền giơ tay lên gõ cửa.
Văn Bác gõ cửa rất lâu mà chẳng thấy động tĩnh gì nên cũng thấy lỳ lạ, lẽ nào bọn họ đã phát hiện ra mình rồi? Nhưng làm gì có chuyện đó, sao có thể nhanh vậy được?
Văn Bác đang nghi hoặc thì có một cô phục vụ mặc sườn xám đỏ chạy đến, Văn Bác vội vàng hỏi:
- Xin hỏi khách ăn ở phòng này vẫn còn trong đó chứ ạ?
Nhân viên phục vụ nói:
- Dạ, khách đã thanh toán và về rồi ạ!
- Vừa mới đi à? Tôi là bạn của họ, đang định tìm họ có chút việc – Văn Bác nôn nóng nói.
- Dạ, vừa mới thanh toán ở quầy phục vụ, không biết đã đi chưa!
- Cám ơn cô, cám ơn cô!
Văn Bác nói xong liền chạy như tên bắn xuống lầu. Chín tầng lâu mà dường như anh chỉ mất có mấy phút đã xuống đến nơi, nhanh gấp mười lần so với bình thường. Đến quầy phục vụ, Văn Bác chẳng nhìn thấy ai. Anh vội vàng chạy ra ngoài, nhìn quanh quất. Bên ngoài lúc này trời đã tối đen, chỉ có ánh đèn nhàn nhạt hắt ra từ các cửa hàng xung quanh.
Văn Bác mở to mắt quan sát, phía trước không có người, anh quay người lại nhìn phía sau, hình như cách đó không xa có hai người, một nam một nữ, tay người phụ nữ quàng qua eo người đàn ông, tay người đàn ông khoác trên vai cô ta. Chiếc váy mà cô gái đó đang mặc hình như giống với người phụ nữ ở trong nhà hàng lúc nãy.
Văn Bác căng thẳng chạy đuổi theo đôi nam nữ. Đang chuẩn bị đuổi kịp thì cô gái kia liền đưa tay ra bắt một chiếc taxi, chẳng mấy chốc, hai người họ đã lên taxi và biến mất.
Văn Bác cũng vội vàng bắt một chiếc taxi nhưng đứng mãi mà chẳng có cái taxi nào. Hơn chục cái taxi đi qua nhưng đều đã chở người hết cả, chẳng có xe nào trống cả. Giờ mà có chặn được thì cũng chẳng đuổi kịp họ. Văn Bác tức mình giậm chân huỳnh huỵch xuống đất. Đúng là đen đủi, phải giương mắt nhìn đôi “cẩu nam nữ” ấy biến mất.
Văn Bác cúi đầu ủ rũ, vô cùng tiếc nuối, đúng lúc ấy thì điện thoại của anh đổ chuông. Văn Bác nhấc máy, hóa ra là Trần Na gọi đến, cô sốt ruột hỏi:
- Giám đốc Lý, anh lại chạy đi đâu thế? Mọi người tìm anh mãi mà chẳng thấy, món ăn đã đưa lên hết rồi, anh không có ở đây thì bọn em ăn thế nào được?
- Ờ, anh đến ngay đây, mọi người cứ ăn trước đi, không phải chờ anh đâu!
- Thế sao được? Anh không đến bọn em nào dám ăn? Tại sao đến lúc quan trọng lại không thấy anh đâu thế? Có phải có chuyện gì không? Có phải có người đẹp nào đang đợi anh không?
- Đâu, làm gì có! Đừng nói bậy, anh đến ngay đây.
- Haiz, thật là, làm mọi người lo sốt vó! Trương Tân còn ra tận nhà vệ sinh nam mà không thấy anh đâu. Bọn em còn tưởng anh rơi vào trong nhà vệ sinh rồi chứ?
- Cái cô này, ăn nói kiểu gì kỳ vậy?
Văn Bác liền lên lầu, đi vào trong phòng. Mọi người nhìn thấy anh đều lên tiếng trách móc, vặn hỏi anh đã đi đâu. Văn Bác xua tay nói:
- Không có chuyện gì đâu, ban nãy ở dưới lầu tôi tình cờ gặp phải một người quen, nói chuyện vài câu ý mà!
Đúng lúc ấy, Trương Tân ghé vào tai Văn Bác thì thầm:
- Anh Lý này, ban nãy tôi mới nhìn thấy có một đôi nam nữ, cô gái kia trông giống vợ anh lắm!
Văn Bác nghe thấy Trương Tân nói vậy chợt chột dạ, trong lòng thầm nhủ, liệu có phải cậu ta đã nhìn thấy rồi không? Nghĩ thế, anh liền thì thầm hỏi:
- Cậu có nhìn kỹ không đấy? Có chắc chắn đấy là vợ tôi không?
- Không chắc lắm. Tôi chỉ thấy thân hình giống hệt vợ anh, lại thêm chiếc váy mà cô ấy mặc giống hệt như váy của vợ anh mặc lần trước đến công ty tìm anh! – Trương Tân nói.
- Thế à? Sao cậu không nói sớm? – Văn Bác nói.
- Ban nãy tôi sợ làm anh mất hứng! – Trương Tân bảo.
- Này, hai người đang thì thầm cái gì đấy? Hai gã đàn ông lại đi thì thà thì thầm. Đúng thật là…. món ăn nguội hết rồi kia kìa! – Trần Na nói.
- Ừ đúng đấy, mau uống rượu đi! Hai người lắm chuyện quá! Nào, phạt hai người mỗi người ba ly! – Các đồng nghiệp đồng thanh nói.
Văn Bác đành phải ngừng nói chuyện riêng với Trương Tân, tay nâng cốc cạn ly với mọi người:
- Thực ra em quên nói với mọi người, hôm nay là sinh nhật em! – Trần Na bỗng nói.
- Thế hả? Sao không nói sớm?
- Thế thì càng hay, hôm nay coi như làm sinh nhật cho em luôn! – Văn Bác hưởng ứng. Nói rồi, anh liền nhân lúc mọi người đnag nói chuyện vui vẻ để ra ngoài. Anh đi ra ngoài nhà hàng, tìm một tiệm bánh ngọt để mua bánh ga tô cho Trần Na. Đi được hơn 50m, Văn Bác ngẩng đầu lên nhìn, thấy một cửa hàng bánh ga tô đang chuẩn bị đóng cửa.
- Ấy bà chủ, khoan đã! – Văn Bác vội vàng gọi – Tôi muốn mua bánh, còn bánh không vậy?
- Chỉ còn duy nhất một cái thôi, cậu đến thật không đúng lúc, nếu đến sớm hơn một chút thì tốt hơn rồi! – Bà chủ trẻ tuổi nói.
- Không sao, tôi đang rất vội! – Văn Bác nhìn cái bánh ga tô, phủ sô cô la, cũng không tồi.
- Bao nhiêu tiền thế? – Văn Bác hỏi.
- 150 tệ.
- Ok, tôi mua cái này!
Văn Bác mang bánh về nhà hàng. Trần Na liền hỏi:
- Anh lại đi đâu thế? Sao cứ mất tích hoài vậy?
Văn Bác nói:
- Cái cô này, nhắm mắt lại, khi nào anh bảo mở mắt ra mới được mở ra đấy!
- Anh làm trò gì vậy?
- Nhắm mắt lại trước đã!
- Oa, bánh ga tô à? – Mọi người ngạc nhiên reo lên.
Trần Na mở mắt ra, Văn Bác liền nói:
- Chúc mừng sinh nhật!
- Cám ơn anh, giám đốc Lý!
- Chúc mừng sinh nhật! – Mọi người đồng thanh chúc mừng khiến cho Trần Na cảm động đến đỏ mặt.
Không khí vô cùng náo nhiệt, một bữa cơm mà kéo dài hươn hai tiếng đồng hồ. Lúc buổi tiệc kết thúc, Văn Bác liền ra quầy thanh toán. Lúc này mọi người đã cơm no rượu say rồi. Trương Tân liền nói:
- Xin lỗi nhé, tôi đi trước đây! Bà xã nhắn tin giục tôi về rồi, tôi đi trước, thất lễ nhé!
Tiếp theo đó, những người khác cũng lục tục ra về.
Trần Na gọi điện cho bạn trai, bảo anh đến đón cô về, nhưng anh ta không nghe máy. Trần Na tức tối nói:
- Thật là quá quắt, hôm nay là sinh nhật em, anh ấy đã nói sẽ tổ chức sinh nhật cho em, thế mà đến lúc đó lại nói có việc gấp, phải họp, không thể gặp em được! Giờ đã muộn thế này rồi, thế mà còn không thèm nghe điện thoại của em!
- Đừng sốt ruột, có thể anh ta đang bận, lát nữa hãy gọi lại! – Văn Bác khuyên nhủ.
Trần Na lại gọi thêm mấy lần nhưng bạn trai cô vẫn không nghe điện thoại, cô tức tối ném phăng chiếc điện thoại xuống đất.
Văn Bác cúi xuống nhặt điện thoại lên, đưa cho Trần Na:
- Đừng giận nữa! Đi thôi, anh đưa em về nhà, đằng nào cũng tiện đường!
- Cám ơn anh!
- Đừng khách sáo, đi thôi!
Văn Bác bắt một chiếc taxi, đưa Trần Na về nhà. Trên đường đi, tâm trạng Trần Na có vẻ rất tồi tệ, luôn miệng oán trách người yêu không những không tổ chức sinh nhật cho cô mà còn không nghe điện thoại của cô. Văn Bác khuyên nhủ mãi mới khiến cô nguôi giận phần nào.
Đến nhà, Văn Bác liền nói:
- Em nghỉ sớm đi, anh về đây!
- Giám đốc Lý, hôm nay em cám ơn anh nhiều lắm!
- Không có gì, sinh nhật em mà, đó là điều nên làm!
Văn Bác quay người định đi, Trần Na liền nói:
- Giám đốc Lý!
- Chuyện gì thế?
- Tối nay anh ở lại với em được không? – Trần Na nói rồi lao vào lòng Văn Bác, bật khóc nức nở.
Văn Bác giật nảy mình, ôi trời ạ, nhỡ mà bị người quen bắt gặp thì chết? Anh vội vàng dìu Trần Na, nhẹ giọng nói:
- Em làm sao thế? Đừng khóc, có chuyện gì không vui cứ nói ra!
Trần Na dường như rất tủi thân, cứ run rẩy liên hồi trong lòng Văn Bác, miệng sụt sùi khóc lóc. Trần Na khóc khiến cho Văn Bác bối rối chẳng biết làm sao: