át nữa, Lý Triển Bằng sẽ tới, anh ấy bảo phải cho tên khốn đó một trận.”
Thomas bị chúng tôi đánh đến thừa sống thiếu chết trong khách sạn rồi lôi tới đồn công an. Vì chúng tôi có chứng cứ nên hắn chỉ biết cúi đầu nhận tội cưỡng bức A Mông. Khi hắn bị đưa vào trại giam, tôi bảo Triệu Tam liên lạc với mấy anh em ở trong đó.
“Em yên tâm! Đứa nào động vào em gái anh chính là động vào anh. Thằng đó bị giữ mười lăm ngày đúng không? Anh sẽ cho hắn biết thế nào là lợi hại!”. Triệu Tam ngẩng cổ lên, uống cạn một ly rượu.
“Cảm ơn anh Tam!”. Tôi định uống cùng anh ấy nhưng đột nhiên cảm thấy khó chịu trong cổ họng.
“Em gái, sắc mặt em không được tốt lắm”. Triệu Tam nhìn tôi.
“Dạo này em nhiều việc quá”. Tôi cúi đầu, gắp thức ăn.
“Em gái, anh nói câu này, em phải nghe nhé, đừng lấy hắn, thật đấy! Anh em ta chơi với nhau bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ anh thấy em sống vui vẻ như khi ở bên tên béo đó. Có thể người bây giờ tốt với em, nhưng đó không phải là người mà em cần”. Triệu Tam rót cho tôi một ly đầy.
“Cám ơn anh! Em biết anh tốt với em mà”. Tôi cố nén cơn buồn nôn, uống cạn cốc rượu.
24.
Tối hôm ấy, tôi mơ thấy Cố Đại Hải. Anh ấy hét lên với tôi câu gì đó nhưng tôi lại không nghe rõ, rồi Hoa Thiên xuất hiện, bắn một phát súng vào Cố Đại Hải. Tôi sợ hãi, giật mình tỉnh dậy. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, tôi định thần lại rồi mở di động ra.
“Là mình đây, có kết quả kiểm tra rồi, cậu tới chỗ mình đi!”. Giọng A Mông rất gấp gáp.
“Sao thế?”. Lúc đẩy cửa bước vào, tôi thấy tất cả mọi người đang ở đó.
“Cậu xem đi!”. A Mông đưa tờ kết quả kiểm tra cho tôi xem. Lúc nãy, nghe giọng của cô ấy, tôi nghĩ chắc mình mắc phải chứng bệnh nan y gì rồi nên đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận tin dữ.
“Sao lại thế nào được?”. Tôi sửng sốt. Tờ kết quả đó ghi tôi đã có thai được năm tuần.
“Lẽ nào cậu và Hoa Thiên…”. A Mông ngập ngừng.
“Không đâu. Có thể là…”. Tôi đang châm thuốc thì bị Lý Triển Bằng giật lấy. “Có chuyện này mình chưa kể với mọi người, khi ở Hồng Kông, mình đã gặp lại Cố Đại Hải.”
“Cậu định làm thế nào?”. A Mông ngồi đối diện với tôi.
“Làm sao mình nỡ bỏ đứa con này chứ?”. Tôi ngước mắt lên nhìn cô ấy.
“Nhưng… còn Hoa Thiên…” Dương Siêu đặt tay lên vai tôi.
“Sớm muộn gì cậu ta cũng biết thôi”. Lý Triển Bằng nói.
“Tôi biết cái gì?”. Hoa Thiên đẩy cửa bước vào, anh ấy tới đón tôi, tay cầm ô. Tuyết đang rơi, chẳng biết anh ấy đã đứng ở ngoài bao lâu mà người phủ đầy tuyết trắng.
25.
Mọi người lui cả ra ngoài, để lại tôi và Hoa Thiên. Hút hết nửa bao thuốc, anh ấy mới ngẩng đầu lên, hỏi tôi. “Em định thế nào?”
“Em sẽ giữ nó. Nếu anh muốn… em sẽ theo anh về Nhật ngay bây giờ, vĩnh viễn không quay lại đây nữa”. Tôi xoay xoay cốc sinh tố A Mông rót cho khi nãy.
Choang! Bàn tay Hoa Thiên lướt qua trước mắt tôi, ngay lập tức chiếc cốc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
“Em biết anh rất buồn, nhưng em nhất định phải giữ lại đứa con này. Nếu anh không chấp nhận thì chúng ta chỉ có một con đường, đó là chia tay”. Tôi cố nói một cách bình tĩnh rồi quay người đi ra.
“Cậu không sao chứ?”. A Mông lo lắng, nắm chặt lấy tay tôi.
“Đừng nói chuyện này với Cố Đại Hải nhé! Anh ấy ngốc lắm, nhỡ lại gây chuyện”. Tôi dặn mọi người.
“Được”. Lý Triển Bằng gật đầu.
Hoa Thiên chẳng nói gì, lẳng lặng bước qua chỗ chúng tôi.
Đi lòng vòng một hồi, cuối cùng tôi vẫn quyết định về nhà Hoa Thiên. Tôi biết bây giờ anh ấy đang đau khổ, nhưng tôi không thể bỏ đứa con này được.
“Hoa Thiên!”. Tôi gọi to. Hoa Thiên vẫn chưa về, đồ đạc trong nhà còn nguyên y như lúc sáng tôi đi.
“Xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Xin vui lòng…”. Nghe tiếng tự động trả lời của tổng đài, đầu óc tôi như đang chìm trong một mớ bòng bong, toàn thân nhẹ bỗng. Ngày trước, tôi vẫn mong có một đứa con với Cố Đại Hải, giờ thì ước mơ đó đã thành hiện thực, nhưng trớ trêu làm sao, nó lại đến khi tôi sắp đính hôn với Hoa Thiên.
Tối hôm qua, tôi ngủ quên trên ghế, sáng nay tỉnh dậy, tự nhiên tôi ngửi thấy mùi canh trứng sực nức trong phòng.
“Hoa Thiên à?”
“Đợi lát nữa là ăn được rồi”. Hoa Thiên quay lại cười rồi tiếp tục thái rau.
“Em nằm mơ sao?”. Tôi đi về phía Hoa Thiên, đưa tay ra, sờ lên mặt anh ấy.
“Anh xin lỗi vì đã làm em lo lắng”. Anh ấy khẽ nắm tay tôi.
26.
“Hello!”. Tôi tới thăm Lâm Sở. Cô ấy đang ngồi khoanh chân trên giường, cười hì hì với tôi.
“Mình không sao. Mình nghĩ kỹ rồi, đợi bọn cậu đi, mình và Bobo sẽ ra định cư ở nước ngoài”. Lâm Sở vừa gọt táo vừa hỏi tôi. “Chuyện của cậu thế nào?”
“Trời yên biển lặng”. Tôi cười.
“Hoa Thiên… anh ấy chịu để yên à?”
“Ừ. Thế nên mình sắp sang Nhật với anh ấy, chắc không đợi được đến lúc A Mông sinh con đâu. Nhưng có lẽ bọn mình sẽ chờ Trần Lộ sinh rồi mới đi”. Bỗng dưng tôi lại muốn véo má Lâm Sở.
“Á! Làm gì thế hả?”. Bị tôi véo cho một cái, cô ấy hét toáng lên.
“Lưu lại tí kỉ niệm”. Tôi bấu mạnh hơn.
“Thế có cần mượn dao không?”. Lâm Sở thản nhiên đưa dao gọt hoa quả cho tôi.
Lượn một vòng qua nhà mọi người rồi tôi mới trở về nhà của Hoa Thiên. Vừa tới cửa, tôi thấy Thẩm Lãng đang ngồi đợi ở đó.
“Em về rồi à?”
“Có chuyện gì thế?”. Tôi mở cửa, bảo anh ấy vào nhà.
“Anh nghe mọi người nói…”. Thẩm Lãng lắp bắp một lúc mới mở miệng. “Họ nói… em có thai rồi.”
“Đúng vậy”. Tôi cố gắng nói một cách thản nhiên.
“Hoa Thiên biết chưa?”. Mặt Thẩm Lãng trắng bệch ra.
“Anh ấy biết rồi. Vậy nên đợi Trần Lộ sinh em bé xong, bọn em sẽ quay về Nhật”. Tôi ngồi xuống cạnh Thẩm Lãng, định châm thuốc hút nhưng cuối cùng lại buông xuống.
“Nhanh vậy sao?”. Thẩm Lãng kinh ngạc.
“Vâng, Hoa Thiên không muốn em ở lại đây nữa.”
“Cố Đại Hải có biết chuyện đó không?”. Thẩm Lãng uống một ngụm nước rồi hỏi tôi.
“Anh ấy không biết, mà em cũng không muốn cho anh ấy biết, đứa con này là của em”. Tôi xoa tay lên bụng, đây là món quà quý giá nhất của tôi, nó khiến tôi cảm thấy ấm áp.
Lúc Hoa Thiên về, Thẩm Lãng vẫn đang ở đây.
“Anh về rồi. Ơ, anh trai tới chơi ạ? Anh ở lại ăn cơm cùng bọn em nhé!”. Hoa Thiên vồn vã. Dạo này, anh ấy ngủ không ngon. Anh ấy thường lặng lẽ nhìn tôi, nhiều đêm rất khuya rồi mà vẫn ngồi ở phòng khách. Tôi nghĩ sau khi chúng tôi quay về Nhật, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường thôi.
“Hay là mấy đứa em về nhà ăn cơm đi, hôm nay mẹ làm sườn xào chua ngọt đấy”. Thẩm Lãng đứng dậy vươn vai.
“Tuyệt quá, em đỡ phải vào bếp”. Tôi cười sung sướng, mẹ tôi làm món sườn xào ngon miễn chê.
“Bọn con sắp quay lại Nhật bố mẹ ạ”. Lúc ăn cơm, tôi nói.
“Gấp thế sao?” Đôi đũa trong tay bố tôi rơi xuống bàn.
“Vâng, con còn công việc bên đó mà”. Tôi không dám ngẩng đầu lên vì sợ mọi người nhìn thấy mắt tôi đang ầng ậng nước.
“Đến Tết, bọn con sẽ về ạ”. Hoa Thiên cũng chẳng biết nói gì nữa.
“Đúng đấy mẹ. Hai đứa nó đều có nhiều việc phải làm ở Nhật mà”. Thẩm Lãng nói đỡ cho chúng tôi.
“Không xảy ra chuyện gì chứ?”. Ăn cơm xong, mẹ kéo tôi ra một góc, hỏi nhỏ.
“Có gì đâu mẹ, chỉ là bọn con có chút chuyện phải giải quyết thôi. Mẹ yên tâm, còn mấy tháng nữa là đến Tết, bọn con nhất định sẽ về mà”. Tôi ôm lấy mẹ, dạo này mẹ tôi đã béo lên. Tôi vẫn còn nhớ mẹ từng đuổi đánh tôi khắp mấy con đường, lúc đó, nếu không có Thẩm Lãng giúp, chắc chắn tôi đã không dám về nhà. Những lần như thế, tôi luôn nghĩ rằng phải mau chóng rời khỏi căn nhà này, nhưng bây giờ, tôi muốn mình có thể ở lại đây mãi mãi.
27.
“Ngư Ngư!”. Lý Mông gọi tôi. Lần dã ngoại này, A Mông đưa cả con trai đi cùng.
Con chó đáng ghét của Lâm Sở cứ nghe thấy người gọi “Ngư Ngư” là lao ngay tới.
“Cút mau! Ai kêu mày hả?”. Tôi đánh nó. “Còn cả nhóc nữa, con phải gọi là dì Ngư chứ! Chẳng biết phép tắc gì cả!”. Tôi cốc nhẹ vào trán Lý Mông.
“Hi hi, có hai Ngư Ngư!”. Tiểu quỷ nhà A Mông vừa cười vừa chạy về phía Lý Triển Bằng.
“Này! Hai người có biết dạy con không hả?”. Tôi xông lên, đá cho A Mông một phát.
“Dạy gì chứ? Cậu đi mà bảo Lâm Sở ấy, chó của cậu ấy mà!”. A Mông chống tay vào hông, hếch mũi lên nói, trông giống hệt con lợn con.
“Lâm Sở, cậu có dạy con chó của cậu không hả?”. Tôi quát Lâm Sở nhưng cô ấy đang bận thả diều với Bobo. Thời nào rồi mà còn thả diều chứ? Tôi không tin là nó có thể bay lên được.
“Tiểu Ngư, khi nào bọn em đi?”. Dương Siêu ra ngồi cạnh tôi. Sức khỏe của anh ấy chưa được tốt lắm nhưng đã khá hơn trước rất nhiều.
“Đợi vợ anh sinh xong, bọn em sẽ đi.”
“Em không quay về nữa thật sao?”. Dương Siêu hỏi.
“Có lẽ là thế. Nhưng lần này về, em có thu hoạch lớn mà, được hẳn một đứa con, vụ làm ăn này lãi quá”. Tôi quay ra làm mặt xấu với anh ấy.
“Em thấy ổn là được rồi, đừng nghĩ ngợi nhiều quá!”. Dương Siêu cầm chùm nho lên ăn.
“Còn anh nữa đó, phải biết tự chăm sóc mình, đừng gây chuyện nữa! Chỉ vì hai người cứ thích sinh sự với nhau mà suýt nữa bọn em chẳng được nhìn thấy vợ chồng anh hạnh phúc viên mãn như bây giờ đấy!”
“Trời đất, em thì gây chuyện ít hơn bọn anh hả?”
Nhìn mọi người nô đùa vui vẻ, tôi thấy cuộc đời này thật đẹp. Ai cũng tìm được hạnh phúc rồi: A Mông và Lý Triển Bằng sắp có thêm một đứa con nữa; Dương Siêu có cửa hàng riêng của mình, không bị di chứng gì từ vụ tai nạn trước kia; ba tháng sau, Trần Lộ sẽ sinh em bé; hết năm sau, con của Ngụy Tử Lộ sẽ bắt đầu đi học; Cố Tiểu Khê đang sống hạnh phúc với anh trai tôi. Còn Cố Đại Hải…
“Em nghĩ gì thế?”. Hoa Thiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Em đang nghĩ bây giờ mọi người đều đã có cuộc sống yên ổn rồi, chẳng còn là lũ điên ngày xưa nữa”. Tôi nhìn Hoa Thiên. Liệu anh ấy có phải là bến đỗ của cuộc đời tôi không?
“Chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn họ, anh hứa đấy!” Hoa Thiên đưa một bình nước cam cho tôi, bảo rằng anh ấy vắt từ sáng sớm.
“Cám ơn anh!”. Tôi mở bình ra uống, hơi đắng một chút. “Hụ hụ… Đắng quá!”
“Ừ, hơi đắng đấy, anh đã cho thêm một ít vỏ cam vào mà, thế này mới tốt cho em và con”. Hoa Thiên nhìn ra phía trước.
“Vâng ạ”. Tôi uống hết chai nước cam. “Con yêu, mẹ xin lỗi vì không thể để con ở lại Bắc Kinh được. Tuy bố con có thể chẳng biết đến sự tồn tại của con nhưng mẹ sẽ chăm sóc con thật tốt. Mẹ nghĩ, chú Hoa Thiên cũng sẽ làm như vậy. Con sẽ là đứa trẻ hạnh phúc hơn bất kì đứa trẻ nào khác trên thế gian này…”. Tôi thì thầm với sinh linh bé bỏng trong bụng mình.