“Anh không tìm bạn gái đâu, cứ như bây giờ là được rồi”. Mấy hôm nay, Hoa Thiên cứ nói đi nói lại chuyện muốn tiếp tục ở cùng tôi, còn tôi lại chưa biết nên nói gì với anh ấy.
“Mai em được nghỉ, anh có phải lên lớp không?”. Tôi tảng lờ.
“Có, chắc chiều anh mới về”. Mắt Hoa Thiên hơi tối lại.
“Vậy tối mai chúng ta ăn gì? Thịt dê nướng nhé?”
“Ừ.”
15.
Sáng nay, công ty gọi cho tôi, bảo rằng có một người khách du lịch từ Bắc Kinh tới, vì tôi cũng là người Bắc Kinh nên công ty hỏi tôi có thể hướng dẫn cho vị khách này không. Tôi đồng ý ngay, dù sao Hoa Thiên cũng không có nhà, tôi chỉ biết xem phim cho đỡ buồn thôi. Người khách này tên là Trần Gia Y, cái tên rất quen nhưng tôi không thể nhớ ra mình đã từng nghe thấy ở đâu nữa.
“Chậm thật đấy”. Tay tôi đã mỏi rã rời khi phải giơ biển tên lên một lúc lâu mà vẫn chưa thấy người đâu. “Chẳng biết vị đó là người thế nào nữa, chắc ở Bắc Kinh lạnh quá nên mới phải mò sang đây”. Mấy hôm trước, Lâm Sở đã hỏi nhiệt độ ở Nhật Bản thế nào, bảo là sợ tôi bị lạnh. Đúng là dở hơi thật, cô ấy không biết rằng ở đây không bao giờ quá lạnh à?
“Xin chào!”. Một cô gái bước về phía tôi, đeo một cặp kính đen to vật vã, còn bịt khẩu trang nữa. Nói thật, tôi thấy người này giống hệt một con nhặng. Hồi trước, mỗi lần A Mông giở quẻ học đòi đeo kính đen, bọn tôi hay trêu cô ấy không khác gì con nhặng.
“Xin chào chị Trần, tôi là người ở công ty du lịch”. Tôi vội vàng đỡ hành lý.
“Cảm ơn!”. Giọng cô ấy nghe rất quen.
“Chị Trần ở chỗ nào của Bắc Kinh thế? Giọng chị nghe rất giống một người bạn của tôi”. Tôi quay người, xếp đồ lên xe.
“Vậy sao? Thế nhìn mặt có giống không?”. Cô Trần gỡ kính và tháo khẩu trang ra.
“Lâm Sở!”. Tôi nhảy lên người cô ấy, chân kẹp chặt vào hông làm Lâm Sở loạnh choạng suýt ngã.
“Ối giời ôi, thôi thôi, muốn đè chết mình đấy hả? Xuống mau!”. Cô ấy lúc lắc người làm tôi quay theo.
“Không! Mình không xuống đấy!”. Tôi sống chết ôm chặt lấy cổ Lâm Sở, nước mắt chợt trào ra, rơi xuống cổ cô ấy.
“Cậu xem, khóc cái gì mà khóc! Bị cậu đè thế mà mình còn chưa khóc đây này!”. Lâm Sở không động đậy nữa mà đưa tay vỗ lưng tôi, giống như ngày trước, mẹ tôi vẫn hay làm.
“Mau vào đây! Vào đây đi!”. Tôi trả phòng ở khách sạn rồi đưa Lâm Sở về chỗ chúng tôi, cô ấy không phải là người ngoài mà, với lại làm thế này sẽ tiết kiệm được một khoản lớn cho Lâm Sở.
“Cậu hơi bị quá đáng đấy! Mình nói cho cậu biết, chuyện khách sạn mình không tính toán nữa, nhưng cậu phải dẫn mình đi nhiều nơi để chụp ảnh, rõ chưa?”. Lâm Sở tháo giày rồi nằm lăn ra sàn.
“Ok luôn! Nhưng cậu dùng tên ai thế? Mình nghe quen quen”. Tôi xếp đồ cô ấy vào trong phòng.
“Vợ mình chứ ai! Vốn định nghĩ một cái tên để lừa cậu nhưng lại sợ không lừa nổi, rồi mình chợt nhớ ra là tên thật của Bobo cậu mới nghe vài lần. Bọn A Mông khóc ầm ĩ, cứ đòi đi cùng, mình còn không dám nói là sẽ bay ngày nào nữa đấy”. Lâm Sở ngồi dậy.
“Mọi người đều ổn chứ?”. Tôi rót nước cho cô ấy.
“Ờ, cũng tạm. Nhưng con trai A Mông không được khỏe lắm”. Mặt Lâm Sở buồn buồn.
“Sao thế?”. Tôi vội vàng nắm tay cô ấy.
“Bệnh máu trắng, có kết luận rồi.”
“Cái gì?”. Tôi tưởng như trời đất sụy xuống.
“Đừng lo, A Mông đang định sinh thêm một đứa nữa, có thể dùng tủy của em để thay cho anh mà”. Lâm Sở vỗ tay tôi, ý bảo sẽ không có chuyện gì đâu.
“Hay là… để mình về xem sao?”. Tôi nhìn cô ấy.
“Ờ, về đi, bọn mình đứa nào cũng mong cậu trở về”. Lâm Sở lại hớn ha hớn hở, tôi biết cô ấy tỏ ra như thế vì sợ nói thêm nữa, tôi sẽ không chịu nổi.
16.
“Em không ngờ là anh lại âm thầm theo nó đến tận đây!”. Lâm Sở vừa uống rượu sakê vừa nói với Hoa Thiên.
“Ha ha…”. Hoa Thiên chỉ cười, hôm nay, anh ấy đã uống khá nhiều.
“Thảo nào mà mình đi khắp nơi cũng chẳng tìm thấy anh ấy”. Lâm Sở bảo tôi.
“Thôi đi! Có mà cậu không chịu theo mình đấy chứ!”. Tôi lấy thêm miếng thịt bò, thịt dê ở đây không ngon bằng ở Bắc Kinh.
“Em có vứt anh ở lại đây một mình rồi quay về không?”. Tự nhiên Hoa Thiên nắm lấy bàn tay tôi.
“Hoa Thiên, anh uống nhiều rồi đấy, mau đi ngủ đi!”. Tôi kéo anh ấy đứng dậy.
“Đừng về nhé, chúng ta không về đâu nhé…”. Hoa Thiên vẫn không ngừng lảm nhảm. “Chúng ta đừng về nhé!”
“Được, không về nữa, anh đi ngủ đi!”. Tôi và Lâm Sở dìu anh ấy vào giường. Hoa Thiên luôn sợ tôi sẽ quay về nên tôi cố gắng không nói tới chuyện đó trước mặt anh ấy. Nếu không phải lần này Lâm Sở tới đây, chẳng biết tôi còn định trốn tránh đến bao giờ nữa.
“Cậu ngủ chưa?”. Lúc nằm trên gường, Lâm Sở hỏi tôi.
“Chưa, mình không ngủ được”. Tôi nhìn lên trần nhà. Lâm Sở đến khiến tôi nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm, nhớ cả về người luôn xuất hiện trong những giấc mơ của tôi nữa.
“Ờ.”
“Anh ấy vẫn khỏe chứ?”. Tôi không nhịn được bèn hỏi.
“Ờ, cũng tạm, nhưng gầy đi nhiều. Tết nào cũng tới nhà cậu chơi, còn mang chó và mèo của cậu về nuôi nữa, anh ấy bảo làm như vậy, nếu cậu trở về, chắc chắn sẽ tới lấy chúng đi, thế thì anh ấy sẽ biết được cậu về hay chưa”. Lâm Sở quay đầu lại nhìn tôi.
“Đồ ngốc…”. Tôi thấy nước mắt mình trào ra. “Cậu biết không, mình nợ Hoa Thiên rất nhiều. Anh ấy đã vì mình mà từ bỏ tất cả, thậm chí bây giờ chẳng còn người thân nào nữa”. Tôi dựa vào người Lâm Sở, kể với cô ấy chuyện của tôi và Hoa Thiên trong suốt ba năm qua.
“Anh ấy đã giao cả trái tim cho cậu rồi”. Lâm Sở có vẻ cảm động.
“Có lúc mình nghĩ, nếu như hôm đó, mình nghe lời các cậu, không tham gia hôn lễ của Ngụy Tử Lộ thì đã không xảy ra nhiều chuyện như thế rồi.”