“Vâng, em sẽ không đi đâu đâu”. Tôi giúp Cố Đại Hải thắt lại cà vạt.
“A lô! Tác phẩm của mình được nhận nhiều phiếu bầu lắm, đang đứng đầu bảng xếp hạng đấy! Đi ăn mừng không?”. Buổi chiều, Lâm Sở vui mừng gọi điện cho tôi.
“Thật hả? Cậu đỉnh quá!”. Tôi vừa nghe điện thoại vừa lau sàn.
“Mình đến đón cậu nhé?”
“Thôi, mình đã bảo với Cố Đại Hải là hôm nay sẽ không đi đâu rồi, hơn nữa mình đang lau sàn dở”. Tôi ngồi bệt xuống.
“Cậu không còn là cậu nữa rồi.”
“Ừ, nhưng bây giờ mình cảm thấy rất hạnh phúc”. Tôi nhìn mặt sàn sạch bóng như gương.
“Đừng tự nhốt mình như thế, cậu sẽ chết đấy! Cậu không phải là loại người có thể ở trong nhà cả đời”. Giọng Lâm Sở đầy thương cảm.
“Giờ mình rất ổn mà, có người mình yêu ở bên cạnh…”. Nước mắt tôi trào ra. “Không nói chuyện tào lao nữa, mình phải đi lau sàn đây!”. Tôi cúp máy, tự nói với mình, tôi đang hạnh phúc, có Cố Đại Hải ở bên là đủ rồi…
5.
“Tiểu Ngư, mình có chuyện này cần phải nói với cậu”. Trần Lộ đột nhiên gọi điện thoại cho tôi.
“Gì thế?”. Tôi đang nấu cơm.
“Cậu biết Cố Đại Hải giờ đang ở đâu không?”. Hình như Trần Lộ đang ở trong nhà vệ sinh, bởi vì ngoài chỗ đó ra, trong quán bar chẳng có chỗ nào yên tĩnh cả.
“Anh ấy bảo tối nay sẽ về muộn.”
“Anh ấy đang ở cùng Hứa Lâm Lâm đấy, lại còn bao cả phòng nữa, mình vừa mới nhìn thấy.”
“Ừ, mình… mình biết, anh ấy bảo đang hợp tác làm ăn gì đó với công ty của Hứa Lâm Lâm mà… Thôi, không nói nữa, thức ăn sắp cháy rồi”. Tôi vội cúp máy. Chiếc thìa trong tay tôi chẳng biết rơi xuống đất từ khi nào, mùi thịt thơm phức vẫn đang tỏa ra từ lò nướng. Đây là món Cố Đại Hải thích ăn nhất, phải ướp gia vị thật lâu, thêm vào đủ thứ hương liệu nữa, tôi đã phải tìm trên mạng mãi mới kiếm được một chỗ giao các nguyên liệu làm món này tận nhà.
“Anh về rồi”. Tối muộn Cố Đại Hải mới về. Đang ngủ gục trên ghế, tôi giật mình tỉnh giấc.
“Anh về rồi ạ? Hôm nay em làm món sườn nướng anh thích ăn đấy”. Tôi giúp anh ấy cất cặp, cởi áo khoác.
“Anh ăn rồi, hôm nay phải tiếp khách mà. Xin lỗi, anh quên mất không bảo em”. Cố Đại Hải tỏ vẻ hối lỗi.
“Không sao, anh đi tắm đi!”. Tôi cười, dù trong lòng rất đau.
Trên áo vest của Cố Đại Hải có một sợi tóc dài nhuộm màu sáng, còn có cả mùi nước hoa nữa, mùi này rất quen, hình như tôi đã ngửi thấy ở đâu đó rồi…
“Trời đất, Cố Đại Hải?”. A Mông bắt gặp Cố Đại Hải ở một câu lạc bộ tư nhân, đứng bên cạnh anh ấy là Hứa Lâm Lâm.
“A Mông? Em cũng là thành viên ở đây à?”. Cố Đại Hải ngượng ngập.
“Con này sao lại ở đây?”. A Mông chỉ tay vào mặt Hứa Lâm Lâm.
“Đừng nói như vậy, công ty của Lâm Lâm đang hợp tác với bọn anh mà”. Cố Đại Hải kéo A Mông ra xa.
“Hừ, em hiểu rồi. Cố Đại Hải, anh hơi quá đáng rồi đấy!”. A Mông lôi cổ áo Cố Đại Hải xuống.
“Anh làm gì chứ?”. Cố Đại Hải như bị dội gáo nước lạnh vào đâu.
“Anh giỏi lắm, bắt Tiểu Ngư ru rú ở nhà làm vợ hiền để mình tự do bồ bịch bên ngoài. Anh có còn chút lương tâm nào không hả?”. A Mông chỉ muốn bóp chết Cố Đại Hải cho hả dạ.
“Em đừng ăn nói lung tung! Bọn anh chỉ là quan hệ làm ăn bình thường thôi!”. Cố Đại Hải lộ vẻ khó chịu.
“Bình thường? Anh có biết đây là chỗ nào không hả? Câu lạc bộ tư nhân, chỗ chuyên kinh doanh gái gú đấy!”. A Mông chỉ tay về phía Hứa Lâm Lâm. “Anh thích con đó phải không? Tôi nói cho anh biết, so với Tiểu Ngư, cô ta không bằng đầu ngón chân. Cái loại ca ve kia hả? Nhìn cô ta đi, dây vào nó, không chừng anh còn rước thêm đống bệnh đấy!”
A Mông hét to làm mọi người ở đó đồng loạt quay lại nhìn Hứa Lâm Lâm, cô ta liềm ôm mặt, chạy ra ngoài.
“Em… Em quá đáng quá rồi đấy!”. Cố Đại Hải nói rồi vội vàng đuổi theo Hứa Lâm Lâm.
“Tiểu Ngư, mình không nhịn được nữa đâu! Cậu để mình thiến lão ấy đi, cho hết làm ăn luôn! Bọn mình đi kiếm người khác!”. Lúc kể chuyện này cho tôi. A Mông vẫn còn tức.
“Tiểu Ngư, mình cũng thấy dạo này Cố Đại Hải cứ làm sao ấy”. Lâm Sở kéo tay tôi.
Tôi chẳng biết phải nói gì cả.
“Cậu nói gì đi chứ!”. A Mông đá tôi một cái.
“Trần Lộ cũng bảo là thấy Cố Đại Hải và Hứa Lâm Lâm ở chỗ cậu ấy làm”. Tôi cúi đầu.
“Thế tại sao cậu cứ im lặng mãi thế? Phải cho lão ấy một trận chứ!”. Lâm Sở kinh ngạc.
“Cố Đại Hải bảo đi tiếp khách”. Tôi nghịch gấu áo.
“Sao cậu lại thành ra thế này hả?”. A Mông nâng cằm tôi lên. “Ai tẩy não cậu à?”
“Trước đây, cậu có vậy đâu! Cố Đại Hải là cái thá gì chứ? Sao có thể khiến cậu trở thành người thế này?”. A Mông đứng bật dậy. “Tiểu Ngư, cậu… sao cậu lại như vậy hả?”
“Mình chỉ muốn…”. Lâm Sở định đánh tôi nhưng lại không nỡ, thuận tay ném cái gạt tàn trên bàn xuống sàn. “Cậu về nhà cậu đi!”
6.
Tôi định hỏi Cố Đại Hải mọi chuyện nhưng anh ấy vẫn chưa về nhà, chỉ nhắn tin là đang tiếp khách. Lâm Sở và A Mông nói đúng, không thể để thế này mãi được, nếu không, e rằng sẽ xôi hỏng bỏng không tất cả mất…
Điện thoại đột nhiên đổ chuông làm tôi giật mình. Tôi cố gắng trấn tĩnh lại rồi ra nghe máy.
“A lô”
“Dạo này em ổn chứ?”. Trong điện thoại vang lên giọng nói của An Nguyệt. Nghe nói sau khi bị tôi đánh, chị ta đã dọn khỏi nhà chúng tôi. Thẩm Lãng cũng đã về nhà, đợi tinh thần An Nguyệt ổn định lại sẽ bàn tiếp chuyện ly hôn, tòa án đã xử một lần nhưng không thành, nửa năm sau, nếu tiếp tục trình đơn thì Thẩm Lãng có thể ly hôn được.
“Chị muốn gì?”. Giọng tôi hơi run.
“Ha ha… Chị có muốn gì đâu, chỉ là nhớ em mà gọi điện thôi, chẳng thấy em đến thăm chị gì cả. Em đừng lo, giờ trên mặt chị chỉ có một vết sẹo mờ thôi”. Giọng An Nguyệt làm tôi rợn cả người.
“Thế à? Vậy thì chúc chị sớm cưới được chồng khác nhé!”. Mấy hôm nay, tôi sống một cuộc sống hoàn toàn không phải của mình, dường như đã quên cả cách nói chuyện thường ngày rồi. Lúc nói những lời châm biếm đó với An Nguyệt, tôi bỗng thấy thật thoải mái, giống như những gì bị kìm nén trong lòng bấy lâu được xả hết ra vậy.
“Được lắm, nhưng chuyện còn chưa xong đâu, tao sẽ khiến mày phải đau khổ cả đời!”. An Nguyệt hằn học nói. “Khách sạn Vương Phủ, phòng 2403, tự tới mà xem đi!”. Chị ta cúp điện thoại.
Nửa tiếng sau, tôi gọi cho Lâm Sở, bảo cô ấy tới đợi ở cổng khách sạn Vương Phủ. Trang điểm xong, tôi đưa Đu Đu và Bội Bội về nhà, nhờ bố mẹ chăm sóc chúng.
Thẩm Lãng đòi đi theo tôi, anh ấy bảo trông sắc mặt của tôi không tốt lắm. Tôi mặc kệ anh ấy, muốn đi thì cứ đi.
“Có chuyện gì vậy, Tiểu Ngư?”. Lâm Sở đang đứng ở cổng khách sạn.
“Cảm ơn vì cậu đã tới”. Tôi ôm lấy Lâm Sở, nhìn vào mắt cô ấy. “Đến lúc phải giải quyết mọi chuyện rồi! Cậu nói đúng, thời gian qua, mình đã không còn là mình nữa, nhưng giờ vẫn còn kịp, mình trở lại rồi đây.”
“Cậu nói gì thế?”. Lâm Sở sờ trán tôi.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Thẩm Lãng kéo tôi lại.
“Không sao, chỉ là em đã quay lại như lúc trước thôi”. Tôi bước thẳng tới thang máy.