“Không chơi nữa”, Lâm Nguyên Nhất bất ngờ để bộ bài lên bàn.
Lý Giai cười một lúc rồi nói: “Mình vừa đến thì không chơi nữa, đúng là không nể mặt mình mà, hay là có bạn gái ở đây nên cậu thấy không tiện?”
Mắt Lâm Nguyên Nhất hơi nheo lại, nở nụ cười: “Vậy thì để cậu ấy chơi với cậu”. Nói rồi, Lâm Nguyên Nhất kéo tôi đến cạnh chiếc bàn. Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, Lâm Nguyên Nhất cúi xuống dịu dàng nói với tôi: “Mình ngồi sau dạy cậu, đừng lo”.
Chờ chút, hình như vấn đề không phải là chơi bài, mà là từ lúc nào tôi trở thành bạn gái của Lâm Nguyên Nhất vậy?
Những người đang ngồi trong phòng đều tỏ vẻ sững sốt, chỉ có tôi là hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Vừa định giải thích cho rõ ràng thì Lâm Nguyên Nhất đã đưa tay ra nắm lấy tay tôi, dùng ánh mắt bảo tôi đừng nói gì cả. Khóe mắt cậu ấy cong cong, khẽ nhếch miệng, lúc cậu ấy cười tạo cho tôi một cảm giác thu hút không thể diễn tả được. Tôi định rút tay lại, nhưng cuối cùng cũng không thoát ra được khỏi bàn tay của cậu ấy. Tôi mím môi, trừng mắt nhìn cậu ấy.
Thấy tôi có chút tức giận, Lâm Nguyên Nhất nói thầm vào tai tôi, với một giọng nói dịu dàng, ấm áp: “Đừng nói gì cả, coi như giúp mình một lần đi”.
Tôi ngẩn người, cảm nhận được Lâm Nguyên Nhất đang nắm chặt tay tôi. Tôi ra sức muốn gỡ bàn tay cậu ấy ra, nhưng cậu ấy lại càng nắm chặt hơn, không thể nào gỡ ra được. Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, ngạc nhiên nhận ra ánh mắt hình như đang để lộ ra vẻ cầu cứu. Trong giây lát, tôi cúi đầu, bỏ cuộc, không ngọ nguậy nữa, nghi hoặc nghĩ, rốt cuộc giữa Lý Giai và Lâm Nguyên Nhất đã xảy ra chuyện gì.
Cầm bài trên tay, tôi ngẩn ra một lúc lâu, bối rối, Lâm Nguyên Nhất đã lấy lại được vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, ghé đầu nói: “Này, đến lượt cậu bốc bài đấy, ngốc ạ”.
Tôi vốn đã không nắm rõ luật chơi, sau một lúc ồn ào như thế, làm sao còn nhớ được cách chơi nữa cơ chứ, chủ yếu là dựa vào sự chỉ dẫn của Lâm Nguyên Nhất đang ngồi phía sau.
Có người đề nghị nói: “Chơi thế này chán chết, chẳng có gì hay ho cả, mình đổi luật chơi khác đi, người thua sẽ phải nói sự thật”.
Tôi vừa nghe tới từ “sự thật” thì đầu đã to ra rồi. Càng nguy hơn khi cái người lúc nãy bị Lâm Nguyên Nhất công kích đều đang tập trung hết hỏa lực nhắm vào tôi. Mặc dù tôi đã rất cẩn thận nhưng vẫn bị trúng kế của người khác. Lâm Nguyên Nhất nhìn bài của tôi, nói: “Mấy người các cậu chẳng làm được việc gì tốt đẹp, hỏi đi”.
“Hai người hãy tóm tắt đơn giản câu chuyện tình yêu của mình đi”. Lý Giai dùng tay nâng cằm, gương mặt nở nụ cười ngọt ngào, nhưng giọng điệu thì lại có vẻ hùng hổ hăm dọa. Cho dù bây giờ tôi có nói tôi và Lâm Nguyên Nhất không có bất cứ quan hệ gì đi nữa thì chắc cậu ấy cũng không tin. Tôi chỉ có thể căng hết da đầu ra, giả vờ như không có chuyện gì: “Đang trong thời gian tìm hiểu, hết rồi”.
Lý Giai sững người, ngạc nhiên nhìn tôi. Không cần ngẩng đầu lên tôi cũng có thể cảm nhận được ánh mắt sắc nhọn của cô ấy.
Lý Giai tiến lại gần, đưa tay ra nói “Chào cậu, mình là Lý Giai”. Sau đó quay sang không có thâm ý gì, nhìn Lâm Nguyên Nhất nói: “Mình có thể tính là quá khứ đã kết thúc của Tiểu Nhất”.
Bạn gái cũ? Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra được vài phần, Lâm Nguyên Nhất vừa rồi tại sao lại nhờ tôi giúp, hóa ra là vì muốn trêu tức Lý Giai. Giữa bọn họ nhìn thế nào cũng không ra được là đã chia tay trong hòa thuận, chẳng trách vừa bước vào, mùi thuốc súng đã nồng như vậy. Tôi ngượng ngùng đứng dậy đưa tay ra bắt lại. Đến gần nhìn, da Lý Giai trắng nõn, mịn màng, không nhìn thấy lỗ chân lông, đôi môi mềm mại, quyến rũ, phong cách dễ thương, xinh xắn, thật hợp với Lâm Nguyên Nhất.
Lý Giai tiến lại gần một bước về phía tôi, lúc ánh mắt giao nhau, Lý Giai hình như đang khiêu khích tôi. Tôi cảm thấy bối rối đến ngạt thở, trong lòng không kìm được tự cười nhạo bản thân, tai họa đều là do tôi tự chuốc lấy, tự dưng lại đi giúp Lâm Nguyên Nhất làm gì cơ chứ.
Tôi đứng dậy nói với Lâm Nguyên Nhất: “Mình muốn quay về trường”.
“Đợi một lát đi”. Lâm Nguyên Nhất nhanh chân chặn trước mặt tôi, “Ăn gì đi đã rồi mình đưa cậu về”.
Tôn Manh Manh cũng đứng dậy tiến đến nói với tôi: “Cắt bánh đã rồi hãy đi, cậu vẫn chưa khai rõ cậu với Lâm Nguyên Nhất bắt đầu từ khi nào đâu đấy”. Tôi thở dài, chỉ còn cách ở lại, diễn tiếp với bọn họ.
Lúc cắt bánh, có người dùng tay quệt một miếng kem trên chiếc bánh, Tôn Manh Manh tức giận nói với người ấy: “Cậu kinh quá đấy”.
Người kia cười cười quệt bánh kem lên mặt Tôn Manh Manh.
Tôn Manh Manh hét ầm lên: “Cậu chết chắc rồi”. Vừa hét vừa quệt một mảng kem to hơn tấn công lại.
Một đám người ầm ĩ cả lên, cái bánh kem ngon lành trong phút chốc đã bị mọi người quệt khắp nơi.
Trong lòng tôi thấy phục sát đất tinh thần chơi đùa điên cuồng của đám người này.
Người lúc nãy bị Lâm Nguyên Nhất chỉnh cho một trận, trong miệng còn đầy bánh, tức tối nói: “Lâm Nguyên Nhất, lúc khác chúng ta sẽ đấu lại!”.
Lâm Nguyên Nhất ngồi dựa vào ghế sô pha, cười nói: “Lúc nào cũng chiều”.
Người con trai kia hình như bị vẻ khinh khỉnh của Lâm Nguyên Nhất làm cho kích động, đặt cốc nước lên bàn, tức giận nói: “Mình ghét nhất việc rõ ràng cậu là người chơi, vậy mà lại đẩy bạn gái lên phía trước. Trước mặt nhiều người thế này ra vẻ đẹp trai, khoe khoang hạnh phúc như thế có gì hay ho cơ chứ?”.
Tôi bị sặc nước, tức chết đi được. Lúc nãy, Lâm Nguyên Nhất thì thầm vào tai tôi bị người ta nhìn thấy rồi.
Người con trai kia khuôn mặt đầy vẻ tức tối quay ra nhìn tôi nói: “Tên tiểu tử Lâm Nguyên Nhất nhiều mánh khóe lắm! Lý Vi, cậu phải cẩn thận, đừng có bị cậu ấy mê hoặc”.
Tôi cười ngượng ngùng.
Chơi bài, đối đầu, người thua bị phạt uống nước ngọt…
Không biết ai chơi ác trộn coca với ba, bốn loại nước khác vào với nhau, làm tôi uống đến mức sắp ngất.
Lâm Nguyên Nhất đỡ cho tôi không ít, chạy ra nhà vệ sinh rồi. Tôi ngồi dựa vào sô pha, Tôn Manh Manh lại gần nói với tôi: “Tiểu Vi, cậu đừng để ý đến Lý Giai, đã chia tay rồi mà còn cứ làm phiền Lâm Nguyên Nhất”.
Tôi có chút hiếu kỳ hỏi: “Tại sao Lý Giai lại bám lấy Lâm Nguyên Nhất?”.
Tôn Manh Manh chớp chớp mắt nói: “Đây là cậu ấy tự làm tự chịu thôi. Lúc Lâm Nguyên Nhất và Lý Giai ở bên nhau, Lý Giai lại còn có tình ý với người con trai khác, mà người ấy lại là bạn thân nhất của Lâm Nguyên Nhất. Không hiểu vì sao chuyện của bọn họ ầm ĩ lên đến bạn bè ai cũng đều biết hết. Lâm Nguyên Nhất từ đó trở đi bắt đầu thường xuyên thay bạn gái, tiếng tăm rất không hay, thật ra đều là do Lý Giai”.
Bị người bạn thân nhất và bạn gái đồng thời phản bội, sự tổn thương này rốt cuộc có thể sâu đậm đến mức nào, tôi không thể nào hiểu được.
Trước đây tôi còn tức giận vì Lâm Nguyên Nhất nói dối tôi là bạn gái của cậu ấy, nhưng bây giờ, tôi lại rất đồng cảm với cậu ấy, suy nghĩ về Lâm Nguyên Nhất hình như cũng đã có chút thay đổi. Bỏ qua khía cạnh đào hoa của cậu ấy thì thật ra Lâm Nguyên Nhất cũng là một người con trai rất được. Đẹp trai, biết chăm sóc con gái, lại không ngang ngược như Trình Chân.
Tôi uống hơi nhiều nước ngọt nên đứng dậy nói với Tôn Manh Manh: “Mình ra nhà vệ sinh tí”.
Tôi chậm rãi đi ra phía cửa, lúc gần đến chỗ cửa kính bên ngoài, tôi đột nhiên dừng lại. Bóng hai người dưới ánh đèn màu cam bị kéo dài ra.
Lý Giai kéo tay Lâm Nguyên Nhất nói: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”.
Chỗ tôi đứng không kín lắm, đi về phía trước hay lùi lại phía sau đều sợ kinh động đến bọn họ, chỉ có thể đứng yên tại chỗ. Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi không nhìn thấy được biểu cảm của Lâm Nguyên Nhất.
Cậu ấy đứng dựa vào tường, hình như hơi cười mỉm nói: “Mình muốn thế nào à? Hình như cậu nhầm rồi. Mình nhớ là đã nói rất rõ ràng với cậu rồi cơ mà, mình và cậu đã chia tay từ lâu rồi, có phải cậu cũng cảm thấy đó là thời điểm thích hợp để dừng lại không, đừng có hỏi mấy câu vô vị ấy nữa”.
Câu nói lạnh lùng của Lâm Nguyên Nhất lọt vào tai tôi, khiến tôi rùng mình. Trong ấn tượng của mình, cậu ấy đối xử với các bạn nữ rất dịu dàng, vẻ thúc bách người khác của Lâm Nguyên Nhất lúc này thật như của một người hoàn toàn khác.
Lý Giai ngẩng đầu nhìn Lâm Nguyên Nhất, một tay nắm lấy cánh tay cậu ấy, hạ thấp giọng nói: “Mình thừa nhận trước đây là lỗi của mình, nhưng cậu đừng giận mình nữa, được không?”.
Lâm Nguyên Nhất lùi về phía sau một bước, lạnh lùng nhìn Lý Giai: “Lý Giai, bỏ tay ra, lẽ nào mình nói vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Chuyện trước đây, không cần biết là thế nào, mình đều không quan tâm. Cậu đừng có làm mấy chuyện vô nghĩa này làm gì nữa, chỉ thêm phiền phức cho mình thôi”.
Lý Giai ngỡ ngàng nhìn Lâm Nguyên Nhất, ánh mắt tối lại, nói: “Phiền phức? Cậu đang nói Lý Vi? Hay là những bạn nữ khác?”.
Lâm Nguyên Nhất cười cười nói: “Chuyện này không liên quan gì tới cậu. Chuyện đã đến mức này rồi, mình mong đây là lần cuối cùng cậu làm phiền mình”.
Lúc này, có nhiều người đi vào, tôi nhân lúc có đông người, nhanh chóng nghiêng người, nấp vào trong góc, ánh đèn chiếu xuống đỉnh đầu, làm tôi thấy chóng mặt.
Lúc Lâm Nguyên Nhất rời đi, tôi nghe thấy tiếng Lý Giai gọi tên Lâm Nguyên Nhất, nhưng Lâm Nguyên Nhất không hề có ý dừng lại, sau đó tiếng giày cao gót của Lý Giai nện xuống sàn, phát ra những âm thanh gấp rút. Sau một lúc, tất cả lại quay trở về yên tĩnh.
“Nghe lén là một thói quen không tốt đâu đấy”. Tôi đi ra từ một góc tường, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Lâm Nguyên Nhất. Sao cậu ấy lại quay lại đây?
Khóe miệng cậu ấy tạo nên một đường cong rất đẹp. Đường nét hoàn hảo trên gương mặt, ngũ quan khôi ngô, tuấn tú, có lẽ bất kỳ người con gái nào cũng sẽ bị thu hút bởi ma lực của cậu ấy.
Tôi có chút mơ hồ, ánh mắt chuyển sang hướng khác, ngập ngừng nói: “Mình chỉ là…. Chỉ là ra ngoài nghe điện thoại.”
Lâm Nguyên Nhất cười cười, hơi khom lưng, đôi môi mỏng hơi mở ra: “Những lời vừa rồi cậu đều nghe được hết rồi hả?”.
Tôi giật mình, cúi đầu nói: “Mình không cố ý”.
Theo bản năng, tôi đẩy cậu ấy ra, nhưng lại bị Lâm Nguyên Nhất nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay tôi. Cậu ấy nói: “Có muốn thử làm bạn gái của mình không?”.
Vừa ngẩng đầu lên, Lâm Nguyên Nhất đột nhiên hôn lên mặt tôi. Tôi dùng tay ra sức đẩy cậu ấy về phía sau, nhưng cậu ấy hình như dùng tất cả sức lực ôm lấy tôi. Tôi bị ép vào góc tường, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, thở một cách khó khăn.
Lâm Nguyên Nhất buông tôi ra, thở dài nhè nhẹ. Có lẽ do hội con trai vừa uống rượu, không khí thoang thoảng mùi rượu nho. Tôi mở to mắt, nhìn ánh mắt có chút bi thương của Lâm Nguyên Nhất, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên cửa thủy tinh, chiếu lên gương mặt cậu ấy. Cơn gió mang theo hơi thở của màn đêm nhè nhẹ thổi qua.
Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, nhưng lý trí thì lập tức bảo tôi phải tỉnh táo lại.
Tôi kiềm nén nhịp tim đang đập ngày càng nhanh của mình, cúi đầu nói: “Cậu uống nhiều rồi, để mình đưa cậu về”.
Lâm Nguyên Nhất nheo mắt nhìn tôi, hai tay chống lên tường qua hai bên đầu tôi, lúc tôi đã đứng yên trong lòng cậu ấy, cậu ấy nói với giọng điệu không hề nghiêm túc: “Có phải bọn con gái các cậu đều t