“Em vốn không hề biết bản thân mình đang làm gì!” Tôi thở dốc, nhắm mắt lại! Tại sao Trình Chân lại hôn tôi? Không phải cậu ấy rất ghét tôi sao? Không phải cậu ấy đã có người mình thích rồi sao? Vậy hành động này của cậu ấy là thế nào?
Trong giây lát, không khí giữa chúng tôi đột nhiên đóng băng.
Tôi lùi lại phía sau một bước, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng tôi. Trình Chân nhìn tôi, sự hối hận léo lên trong ánh mắt.
Lặng im một hồi lâu, chính vào lúc tôi cảm nhận được ánh nhìn lạnh lùng, nghiêm nghị của Trình Chân như sắp đâm xuyên qua người tôi, thì cậu ấy đột nhiên tiến lên phía trước một bước, nắm chặt lấy tay tôi.
“Bỏ ra.” Tôi vùng vằng gạt ra.
Chỗ bồn hoa gần thư viện, cây cối mọc thành bụi rậm, với những cây mây xanh quấn xung quanh, gió hiu hiu thổi, lá cây cũng theo đó mà đung đưa, lòng tôi lúc này đang rất bối rối.
Hai mắt Trình Chân như những ngôi sao sáng lấp lánh trong màn đêm thăm thẳm, thật là rực rỡ, hấp dẫn.
Trình Chân nói: “Không phải lúc này chị cũng rất hưởng ứng theo đấy sao?
Nghe thấy câu đấy, mặt tôi đỏ ửng lên. Thế giới này điên loạn hết cả rồi, tôi nghĩ.
Trong lúc mất tinh thần bản thân có thể rơi xuống vũng bùn sao? Hay là nhân lúc hỗn loạn bỏ đi luôn nhỉ? Tôi đã bị lạc trong những suy nghĩ rối bời của mình. Ánh mắt Trình Chân có chút bối rối, toát ra sự mê hoặc, giống như hương vị ngọt ngào của sôcôla vậy.
Sức vùng vẫy của tôi ngày càng yếu đi, Trình Chân tiến lại gần tôi, cúi đầu, nói khẽ: “Thừa nhận đi… chị cũng luôn quan tâm đến em.”
Tiếng tin nhắn vang lên chói tai khiến tôi giật mình, run lẩy bẩy, bừng tỉnh lại. Tôi lùi về phía sau, gạt tay Trình Chân ra, ánh mắt nhấp nháy không ngừng.
Sợ Trình Chân lại tiến đến gần hơn, tôi lấy thẻ học sinh từ trong túi ra, để vào tay cậu ấy, nói: “Quan tâm đến em, là vì chị ghét em.”
Nói xong, tôi quay đầu nhanh chóng đi ra khỏi trường, lên xe taxi đi luôn. Tôi cầm điện thoại trong tay, ngồi ngẩn ra, nghĩ về nụ hôn vừa rồi. Cứ như vẫn đang trong mơ vậy, xung quanh ánh nắng chói lóa, khiến tôi không thể mở mắt ra được, sự đụng chạm mềm mại ấy, dường như vẫn còn vương lại trên môi tôi.
Tôi thấp thỏm mở điện thoại ra xem, vừa lúc có tin nhắn của Lâm Nguyên Nhất. Cậu ấy nói: “Bạn mình tổ chức sinh nhật cho một người bạn, cậu cũng quen đấy, chính là bạn hồi tiểu học của cậu đấy, có muốn đi cùng không?”
Lúc gần về đến trường, tôi do dự không biết có nên gọi điện thoại lại cho Lâm Nguyên Nhất, nhưng tay vừa chạm nút ấn số thì tôi lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, có nên đồng ý với cậu ấy không đây? Hình như cũng không thân thiết đến mức ấy.
Do dự một hồi, lúc xuống xe, có người từ phía sau vỗ vai tôi, gọi: “Lý Vi”
Tôi vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy nụ cười của Lâm Nguyên Nhất. Cậu ấy nhìn tôi nói: “Vừa nãy mình nhìn thấy một dáng người rất quen, đoán là cậu, thế mà đúng thật.”
Lâm Nguyên Nhất đứng bên cạnh tôi, làm cho mấy bạn nữ cứ quay lại nhìn. Tôi cười khẽ: “Hóa ra đấy là cách cậu bắt chuyện với người khác à.”
Thời tiết bắt đầu se lạnh, Lâm Nguyên Nhất mặc một chiếc áo dệt kim màu xám bên ngoài áo sơ mi đồng phục. Gió mùa thu thổi, một vài chiếc lá bay bay trong không trung. Khuôn mặt lạnh như băng của người thiếu niên hiện lên rõ ràng, ánh nắng trải đều trên gương mặt ấy, khéo léo làm thay đổi vẻ đẹp của cậu ấy.
Cậu ấy cười một lúc nói: “Không phải với ai cũng thế, mình chỉ quan tâm đến mỹ nhân và những người thân quen với mình thôi.”
Biểu cảm dịu dàng của Lâm Nguyên Nhất, thêm cả cái danh “Con át chủ bài của đội bóng rổ trường” và “Hot boy” nữa, hoàn toàn có thể được xếp vào hàng người nổi tiếng của trường. Cậu ấy học lớp Hai, lớp của chúng tôi lại không cùng một tầng. Nói thật ra thì, tôi và cậu ấy đến cả việc gật đầu chào nhau cũng không có.
Nếu nói giữa chúng tôi có chuyện gì đó thì chính là lần ở sân bóng, tôi chỉ là nhất thời học đòi nói theo một câu “uống nước của mình này”, Lâm Nguyên Nhất làm nhốn nháo cả một đám người, nhưng lại trực tiếp lấy chai nước trên tay tôi. Cậu ấy thậm chí còn để ý đến vết thương trên tay tôi, không quan tâm đến ánh mắt của tất cả mọi người trên sân, dán urgo giúp tôi.
“Ở đâu?” Tôi hỏi.
Bị hỏi quá bất ngờ, Lâm Nguyên Nhất không kịp phản ứng lại, có chút ngỡ ngàng nhìn tôi.
Tôi cười nói: “Mình hỏi, tiệc sinh nhật tổ chức ở đâu?”
Lâm Nguyên Nhất ngẩn ra một lúc, mở to mắt tỏ vẻ khó tin: “Mình còn tưởng cậu không muốn đi, không phải… Ý mình là, mấy cậu ấy đã đặt trước phòng ở câu lạch bộ Board games (Board games là các trò chơi dạng bày bàn ra để chơi với nhau, kiểu như cờ tỉ phú, cờ cá ngựa, hay sang hơn là các trò như trong truyện Yugi, bài ma thuật, D&D…) chỗ ngã tư” Lâm Nguyên Nhất cúi đầu, nhìn tôi rất nghiêm túc “Hình như trước đây cậu có chút hiểu nhầm mình, sao lần này cậu lại đồng ý lời mời thế?”
“Bởi vì, bởi vì… mình muốn thử xem thế nào”. Tôi nhìn Lâm Nguyên Nhất, hơi ngẩng đầu lên.
Trình Chân càng không muốn tôi lại gần Lâm Nguyên Nhất thì tôi lại càng muốn thử. Trình Chân phản đối tôi đi cùng với Lâm Nguyên Nhất, nhưng bây giờ xem ra, con người Lâm Nguyên Nhất cũng không đến nỗi tệ.
“Hả?” – Lâm Nguyên Nhất có chút ngạc nhiên.
“Thực ra bạn bè của mình rất ít” vẻ mặt tôi như bừng tỉnh, nói một cách hững hờ.
Lúc rời khỏi nhà họ Trình, tôi về sống cùng bố, nhưng không lâu sau đó, bố tôi lại được bổ nhiệm làm kỹ sư trưởng. Công việc của bố tôi ngày càng nhiều, nhiều lúc tôi được nghỉ học, về nhà, bố tôi cũng không có ở nhà. Gạt tàn trên bàn đã đầy đầu mẩu thuốc lá, nhưng tủ lạnh lúc nào cũng trống không.
Cái chết của mẹ tôi là một tổn thất rất lớn đối với bố nhưng bố tôi luôn kiên cường, đắm mình vào công việc. Để không làm ảnh hưởng đến việc học hành của tôi, cuối cùng, bố tôi chỉ còn cách cho tôi vào học tại trường nội trú hàng đầu.
Học sinh trong trường có thể phân thành hai kiểu, một kiểu là những người học hành đặc biệt giỏi giang, kiểu còn lại là con cháu của những gia đình cực kỳ giàu có. Những bạn nữ nhiều tiền chỉ biết thay quần áo, trang sức liên tục, lúc nào cũng lấy điện thoại cao cấp của mình ra, tạo dáng để chụp hình, còn những bạn nữ ham học thì lúc nào cũng quy củ, phép tắc, mặc đồng phục trường phát cho, ngoài giờ học trên lớp thì đều ôm sách ngồi học trong phòng hoặc trên thư viện. Tôi không thích chụp ảnh “tự sướng”, cũng không thích suốt ngày suốt đêm học bài, tôi là người đứng ở giữa, thuộc kiểu cá biệt.
Tuy ở đấy không có ai có ý định trấn tiền, nhưng cũng không có ai chủ động tiếp cận bạn, không có ai để ý xem bạn có thực sự vui vẻ hay không.
Đúng vậy, không có Trình Chân, đến cả người để tôi cãi nhau cũng không có. Không có người tính cách ngang ngược đấy ở bên cạnh, tuy tự do tự tại, nhưng cũng sẽ rất cô đơn.
Tôi nghĩ tôi luôn là một người yếu đuối, nhưng lại cố gắng giữ vẻ mặt kiên cường.
Địa điểm gặp nhau của hội Lâm Nguyên Nhất là một câu lạc bộ Board games, kinh doanh loại hình chơi bài tây đang rất được ưa thích.
Buổi tụ họp có rất nhiều người tham gia, trai gái đủ cả tập trung phía trước chiếc bàn lớn, ồn ào, náo nhiệt. Lúc tôi và Lâm Nguyên Nhất cùng đến thì trò chơi cũng đã bắt đầu được một lúc.
Lâm Nguyên Nhất vừa bước vào, nói với bạn nữ ngồi trên ghế sô pha, “Tôn Manh Manh, cậu xem ai đến này”.
Tôi đi vào theo Lâm Nguyên Nhất, một bạn nữ lập tức đứng dậy, đứng yên nhìn tôi, mất mấy giây sau, mới mừng rỡ nói: “Lý Vi, đúng là cậu thật rồi!”
Do lâu lắm rồi không gặp nên tôi vẫn còn chút lạ lẫm, tôi vuốt vuốt tóc, gật đầu nói: “Bao năm không gặp, cậu vẫn hoạt bát như ngày xưa”.
Tôn Manh Manh kéo tôi lại gần nhìn kỹ, cười hì hì nói: “Đúng là cậu rồi, hình như có vẻ vui tươi, thoải mái hơn nhiều đấy”.
Tôi nghe rồi chỉ cười cười: “Gặp lại bạn cũ, đương nhiên là phải vui rồi”. Hai người bạn cũ lâu ngày không gặp có vô số chuyện để nói.
Trong phòng tiếng la hét ầm ĩ, chỉ nghe thấy tiếng người nói những thuật ngữ của trò chơi, cái già mà “giết”, “tránh”, tôi nghe mà không hiểu gì cả.
Tôn Manh Manh nhảy sang ghế bên cạnh, chỉ vào bàn game nói: “Cậu muốn chơi cùng không?”
Tôi nhìn xung quanh từng người lấy bài, chơi rất hăng say, lắc đầu nói: “Cậu chơi đi, mình không biết chơi, xem một lúc đã, hiểu rõ luật chơi rồi tính sau”.
Trò chơi đã bắt đầu được một lúc, có người bị loại, quay ra nhìn Lâm Nguyên Nhất, đột nhiên nghĩ ra điều gì đấy, đùa đùa nói: “Ái chà, anh chàng đẹp trai họ Lâm, mình đang nghĩ sao mà cả ngày không nhìn thấy bóng dáng đâu, hóa ra là có hẹn với người đẹp”.
Lâm Nguyên Nhất cười cười nói: “Đừng có trêu nữa, đây là bạn cũ của Tôn Manh Manh”, quay đầu ra nhìn tôi, cậu ta vẫy vẫy tay nói: “Đừng để ý đến cậu ấy, ngồi đi”.
Người đó nhìn kỹ tôi rồi hỏi: “Bạn nữ này nhìn mặt quen quá, hình như mình gặp ở đâu rồi thì phải”.
Tôi ngẩn người, đột nhiên nhận ra người ở đây đều là trong đội bóng rổ trường, là những nhân chứng của màn ngọt ngào trên sân bóng, tiêu rồi, thế này thì lại càng không thể nói rõ được.
Tôi toát hết cả mồ hôi, may mà Tôn Manh Manh kịp thời giải vây cho tôi: “Đừng có nói bừa, Lý Vi là bạn học cũ của mình, mấy người không được bắt nạt cậu ấy. Đặc biệt là Lâm Nguyên Nhất. Mau cất mấy cái nanh vuốt của cậu đi”.
Mọi người trong phòng đều cười ầm cả lên, Lâm Nguyên Nhất làm vẻ mặt vô tội phản bác lại: “Nanh vuốt? Mình đáng sợ đến thế cơ à?”
Ván games náo nhiệt đã kết thúc, Lâm Nguyên Nhất hỏi tôi: “Có muốn cùng chơi không?”
Tôi lắc đầu nói: “Mình không biết chơi, các cậu cứ chơi đi”. Lâm Nguyên Nhất di chuyển chiếc ghế, bảo tôi ra sô pha ngồi, tráo bài, cúi đầu nói với tôi: “Quy tắc thật ra rất đơn giản, cậu nhìn mình chơi một ván là có thể hiểu được đại khái rồi”.
Cả một bàn người cười đùa vui vẻ chơi bài, mỗi lần đánh ra một quân, Lâm Nguyên Nhất đều rất kiên nhẫn giải thích cho tôi. Mấy người kia ra bài nhanh quá, tôi không kịp nhớ được ý nghĩa của mỗi lá bài, chỉ nghe thấy Lâm Nguyên Nhất liên tục kêu “giết”, rồi nhanh chóng giải quyết đối phương, bên kia phải chịu “đòn” liên tục.
Sau một lúc, Tôn Manh Manh nghe điện thoại, vẻ mặt có chút căng thẳng, quay đầu ra nhìn mọi người nói: “Mình ra ngoài đón một người, mọi người cứ chơi nhé”.
Lâm Nguyên Nhất cười: “Sắp thua nên định chạy à, rốt cuộc là ai đến thế?”
Tôn Manh Manh đã đi đến cửa, đột nhiên quay đầu lại nói: “Lý Giai đến”.
Tôi nhìn đống bài trên tay Lâm Nguyên Nhất, cảm nhận được rõ ràng người Lâm Nguyên Nhất hơi khựng lại.
Tôi ngồi thẳng, ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt Lâm Nguyên Nhất hơi sững lại, ánh lên vẻ lạnh lùng, sắc nhọn. Nhưng, ánh mắt và cả vẻ mặt ấy biến mất chỉ trong chốc lát, không để lại vết tích gì.
Không lâu sau, Tôn Manh Manh đi vào cùng một bạn nữ. Ánh mắt người ấy lướt qua cả phòng, sau đó dừng lại chỗ Lâm Nguyên Nhất, nói: “Tiểu Nhất, hóa ra cậu cũng ở đây à?”
Người con gái từ phía cửa đi vào, giọng nói mềm mại, khuôn mặt yêu kiều. Lâm Nguyên Nhất thu gọn bài trên tay lại, cười nói: “Tôn Manh Manh, gan cậu cũng to thật đấy, lại mời cả Lý Giai đến nữa cơ à?”
Tôn Manh Manh chớp chớp mắt, không để ý, chỉ nói: “Đừng dừng lại, chơi