gày đó, đối với tất cả mọi người mà nói, đều là một ngày quá dài. Lửa đốt bên trong lều cỏ, ngọn lửa đỏ hồng trong chậu than lập lòe nhảy múa, khiến lòng người bất giác ấm áp hơn. Bên ngoài lều tiếng gió rít thét gào, âm thầm cuốn theo một ít bông tuyết bé nhỏ, làm cho người ta không khỏi càng thêm quý trọng đống lửa trước mặt này.
Ta cởi áo khoác lông cừu màu bạc, tìm một cái ghế tròn đặt bên cạnh chậu than, ngồi xuống. Nhìn ánh lửa trước mắt, người có chút xuất thần. Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, hiện tại yên tĩnh nghĩ lại, tự nhiên lại cảm thấy có chút sợ hãi. Có điều trong cái rủi có cái may chính là tình huống của nhị ca tạm thời đã ổn định. Theo bản năng, ta đưa tay mò mẫm cởi chiếc áo mặc ngoài, phần bụng nhô lên cực kì rõ ràng. Nhớ tới hôm nay trong phút chốc sinh ra cảm giác căm ghét đối với sinh mệnh nhỏ bé trong bụng, trái tim của ta đột nhiên lạnh giá. Ta đây là làm sao? Ta vẫn là Tư Đồ Gia bức thiết mong ngóng hài tử chào đời sao? Những chuyện phát sinh trong mấy tháng này lẽ nào thực sự có thể xóa bỏ mẫu tính của một người phụ nữ? Cho dù phụ thân của đứa bé trong bụng này là ai, hắn đã làm gì đối ta cùng gia tộc, đối với đứa bé này mà nói, nó vốn là vô tội. Nghĩ tới đây, ta không kìm lòng được đưa tay xoa xoa phần bụng đã nhô lên. May mắn là, sau nhiều chuyện như vậy, con vẫn còn ở đây, cũng không vì mẫu thân vừa rồi ghét bỏ không rõ lí do mà rời đi. Con vẫn ở nơi này làm bạn cùng mẫu thân. Có thể trong cuộc sống đằng đẵng trong chốn cung đình sau này, sẽ chỉ có con và mẫu thân nương tựa vào nhau, nếu như mẫu thân còn có cơ hội tiếp tục sống.
Không biết tại sao, dáng vẻ Thượng Quan Dương đột nhiên hiện lên trong lòng ta. Những ngày qua xa cách, không biết tiểu gia hỏa này đã lớn tới mức nào? Từ khi ra đời cho tới khi ta tới Mạc thành, Thượng Quan Dương vẫn ở cùng phòng với ta, sinh hoạt ăn uống thường ngày đều do ta tự tay chăm sóc. Mà hình ảnh hài tử của chính mình hiện lên trong đầu, phần lớn đều là từ dáng vẻ của Thượng Quan Dương mà ra. Chỉ một ý nghĩ thoáng qua như vậy, trong lúc nhất thời nỗi nhớ cứ theo nhau lan tỏa, như một tấm lưới quấn lấy ta, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, ước gì hiện tại có thể ôm tiểu oa nhi béo mập phấn nộn kia trong vòng tay. Trong lòng cũng rõ ràng, đối với Thượng Quan Dương, có một phần hổ thẹn ta không muốn thừa nhận. Ta khiến nó mất đi mẹ ruột, nhưng ta chấp nhận dùng tình mẹ của chính mình tới bù đắp lại.
Đang lúc xuất thần, bên ngoài lều đột nhiên vang lên một âm thanh nho nhỏ, kéo ta từ trong dòng suy nghĩ trở lại. “Sao vậy?”, ta theo bản năng đặt câu hỏi. Đợi một lúc vẫn không nghe thấy câu trả lời. Sau tiếng vang trầm thấp vừa rồi, trời đất tựa như khôi phục sự tĩnh lặng. Ta đề cao cảnh giác, quay đầu muốn lấy ngọn đèn ra ngoài tìm hiểu thực hư, lại phát hiện ngọn nến trên bàn đã sắp cháy tới phần cuối, ngọn lửa lập lòe như kéo dài chút hơi tàn. Ta nhẹ nhàng giấu thanh chủy thủ trong túi, từ từ bước về phía lối ra, tiến vào phía sau giá treo áo. Đang định vén mành ra ngoài nhìn xung quanh một chút, còn chưa kịp giơ tay, tấm mành đột nhiên bị người từ bên ngoài vén lên, mang theo gió lạnh thấu xương đi vào. Không chịu nổi cơn gió lạnh lẽo, ánh nến trong nháy mắt đã tắt. Bên trong lều cỏ nhất thời tối đen, càng khiến cho ánh trăng bên ngoài thêm sáng.
Từ khe hở giá áo nhìn lại, ta chỉ thấy một người thị vệ bị người ta nắm hai chân kéo đi trên mặt đất. Cả người ta trong phút chốc cứng ngắc, không còn cảm nhận được thanh chủy thủ trong tay, chỉ hi vọng áo khoác phía trước có thể che chắn cho ta. Tấm mành lại thả xuống, bên trong lều tối đen một màu. Ta bình ổn hô hấp, không dám lên tiếng, chỉ lo tiếng tim đập thình thịch trong không gian yên tĩnh trong lều cỏ sẽ tiết lộ vị trí của ta. Ngay lúc này, viên đá lửa trong tay người đi vào đột nhiên lóe sáng. Lách cách va chạm một hồi cuối cùng phát ra một ngọn lửa màu lam đậm, người kia móc từ trong túi ra một nến đốt lên. Bên trong lều cỏ nhất thời bừng sáng.
Từ chỗ ta đang đứng nhìn sang, thấy một nam nhân cao lớn rắn rỏi mặc áo da dê cùng quần thường thấy của dân du mục Bắc Trường Thành. Trên y phục còn tô điểm hoa văn tường vân bảy sắc. Tóc của hắn cũng giống như tóc dân du mục bình thường, tết thành nhiều đoạn, thả phía sau lưng. Bởi vì quay lưng về phía ta, ta không thấy rõ gương mặt người tới, chỉ thấy hắn nâng ngọn đèn chiếu quanh lều vải, sau đó đi vào trong. Ta dùng một tay cẩn thận từng li từng tí mở tấm áo khoác, tận lực che giấu chính mình.
Người kia đi về phía trước mấy bước, nhỏ một ít sáp nến lên bàn, sau đó cố định ngọn nến xuống. Tiếp đến mới ngồi xuống cái ghế tròn ta vừa ngồi khi nãy. Sau khi ngồi xuống, hắn nhẹ nhàng phủi phủi áo, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía giá áo nơi ta trốn. “Tư Đồ tiểu thư, ẩn núp như vậy quá khổ cực, không bằng cùng ra đây trò chuyện”. Người lên tiếng không phải ai khác, mà chính là Hoàng Đế Bắc Triều Nguyễn Văn Đế. Đầu của ta “ầm” một tiếng liền trống rỗng, mọi suy nghĩ đều đình trệ. Trong đầu ta chỉ không ngừng lặp đi lặp lại câu hỏi, Bắc Triều Nguyễn Văn Đế làm sao có thể xuất hiện bên trong đại doanh quân ta, ở thời điểm đêm khuya tĩnh tịch xuất hiện trong lều cỏ của ta.
Hiển nhiên trốn tránh đã là dư thừa. Lều vải này chỉ hơi lớn một chút, nơi có thể ẩn thân cũng chỉ có vị trí sau giá áo ta đang đứng. Mà ẩn giấu như vậy đối với một đối thủ như Nguyễn Văn Đế, khó tránh khỏi trở thành trò trẻ con. Nếu hắn đã nói như vậy, không bằng đơn giản đi ra gặp hắn. Ta liền cất bước đi ra, ngồi xuống cái ghế tròn đối diện hắn, giữa hai người cùng lắm cách nhau chỉ một trượng. Từ khi ta xuất hiện, ánh mắt của hắn vẫn chăm chú nhìn thẳng vào khuôn mặt ta, vẻ mặt như mê như say, thật giống như khi hắn nhìn về phía Tiết Trăn Trăn che mặt trong hội quán Thiên Lâm ngày đó. “Quả nhân rốt cuộc đợi được nàng”, hắn lẩm bẩm một mình, nhiệt tình chăm chú chưa từng giảm bớt nửa phần. “Tiểu thư so với người trong bức họa lại càng đẹp hơn. Bốn chữ hoạt sắc sinh hương dùng trên người tiểu thư quả thực là oan ức tiểu thư”. Hắn vẫn còn nở nụ cười, một người dung mạo tuấn tú như hắn, cộng thêm một nụ cười từ tận đáy lòng, lẽ ra phải là cảnh đẹp ý vui, nhưng lúc này vào trong mắt ta, lại có một loại tà ác không nói nên lời.
Người trong bức họa trong miệng hắn, hiển nhiên là chỉ bức chân dung a tỷ ta hắn có được từ nhiều năm trước. Qua bao nhiêu năm như vậy, hắn vẫn nhớ mãi không quên người trong bức họa, ta không biết nên hoài cảm sự si tình của hắn, hay thương hại hắn u mê không tỉnh ngộ. “Ta không phải là người trong bức họa kia. Người trong bức họa kia đã chết rồi”, ta lạnh lùng lên tiếng, dùng từ ngữ tàn khốc nhất hi vọng xa vời hắn tỉnh táo lại, mặc dù biết nhiều khả năng chỉ là phí công. “Ngay cả nàng cũng lừa gạt quả nhân sao? Quả nhân biết nàng không chết, bọn họ chỉ cho nàng thay đổi thân phận tiếp tục sống. Bằng không hiện tại làm sao có thể có người giống nhau như vậy?”, hắn không tin lắc đầu, chỉ nhìn ta cười, trong ánh mắt còn có một tia tiếc hận, thật giống như trách ta lừa hắn vậy.
“Người trong bức họa là a tỷ của ta, tỷ muội tương tự vốn là chuyện rất đỗi bình thường. A tỷ ta vì tỷ phu tuẫn tình tự sát, bây giờ đã cùng tỷ phu hợp táng, mồ yên mả đẹp”, nhắc tới a tỷ, trong lòng ta vẫn khó chịu mãnh liệt, cố gắng nhịn đau nói cho hết những lời này. “Nàng nói bậy, nàng nói bậy! Nàng chính là nàng ấy, chính là nàng ấy! Các người đều lừa gạt quả nhân, đều lừa gạt quả nhân!”, hắn đột nhiên tức giận, mỗi câu đều nói hai lần, tựa như chỉ có như vậy mới đủ để phát tiết phẫn uất trong lòng hắn, một tay còn không ngừng đập lên bàn, cả người đều rơi vào trạng thái điên loạn. “Quả nhân vì nàng, ngay cả giang sơn cũng mất đi, chẳng lẽ còn không đủ để nàng đối với quả nhân có vài phần kính trọng sao?”, ngữ khí của hắn đột nhiên mềm nhũn, ánh mắt nhìn ta dần ươn ướt. Trong ánh mắt tràn ngập vẻ vô tội, còn pha lẫn một tia van nài. Nhìn thấy vậy ta cũng không biết phải nói gì, cùng với Nguyễn Văn Đế khí thế át người hôm qua trong hội quán Thiên Lâm tựa như hai người hoàn toàn khác nhau. “Giang sơn cũng mất đi?”, ta nhẹ nhàng lặp lại lời hắn, không tỏ rõ ý kiến. “Không sai, hắn vì tỷ muội các ngươi, ngay cả bảo tọa Hoàng Đế cũng mất, ngược lại chỉ còn là một kẻ chết vì tình”. Tấm mành nhấc lên, lại một người nữa từ bên ngoài đi vào. Gió bấc cuốn theo bông tuyết, phần phật thổi vào một mảng lớn, khiến người ta nhất thời không mở nổi mắt.