ể cho các ngươi hầu hạ sao? Tại sao lại để Mạc Phu nhân ở nơi như thế này?”.
“Cái này… Đây là nơi trước kia Mạc Phu nhân từng ở. Vì thế…” Trần cô cô sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh.
“Cái gì?!” Trong lòng ta chỉ có kinh hãi, trước kia từng ở? Lẽ nào đây chính là nơi Mạc Phu nhân và Thượng Quan Bùi đã sống suốt mười tám năm sao? Hiện tại ta cũng có thể cảm nhận được phần nào nguyên do vì sao hận ý của Thượng Quan Bùi đối với Tư Đồ gia lại sâu như thế. “Các ngươi đều lui ra đi. Bổn cung muốn nói chuyện riêng với Mạc Phu nhân”. Ta giao phó. Bước vào Tây điện, mùi ẩm mốc đậm đặc cùng mùi hôi thối của thùng phân lập tức phả vào mặt. Ánh sáng trong phòng rất ít, chỉ có khoảng không gian cách cửa mấy trượng là có chút ánh sáng, xa hơn một chút thì không còn nhìn rõ. Ta nhìn qua bốn phía, không có một bóng người, trong lòng không khỏi có chút cảm giác sợ hãi. “Mạc Phu nhân” ta lên tiếng gọi tên bà ta. Vẫn không có ai đáp lại. Ta chậm rãi xuyên qua Tây điện, đi về hướng vườn hoa nhỏ phía sau, tay phải nắm chặt chủy thủ bên trong tay áo. Tuy rằng đã vào cuối thu, nhưng ta bởi vì căng thẳng mà vẫn đổ đầy mồ hôi, lớp áo bên trong dính chặt vào lưng. Đi một lát, trong lúc lơ đãng, hậu hoa viên đã hiện ra trước mặt. Tây điện âm u đối lập với ánh sáng mặt trời rực rỡ bên ngoài, khiến cho ta tức thời không mở mắt được. Ở bên cạnh lối vào hoa viên nghỉ chân một lát, mới có dịp cẩn thận quan sát nơi này. Hoa viên không lớn, hơi nhỏ một chút, nhưng được thu xếp rất gọn gàng, sạch sẽ. Một góc hoa viên có một giàn hoa tử đằng. Tuy rằng đã vào cuối thu, nhưng lá tử đằng vẫn rất xum xuê, ánh mặt trời xuyên qua khe hở giữa những kẽ lá, in lên mặt đất những cái bóng lay động. Gió thu thỉnh thoảng lướt qua, lá tử đằng màu vàng theo gió chậm rãi bay xuống, tựa như một con bướm vàng vỗ cánh bay. Dưới giàn hoa đặt một chiếc ghế đá, một người phụ nữ ngồi trên đó, ngước mắt nhìn lên giàn hoa, đưa tay muốn tiếp lá tử đằng rơi xuống. Bà ta quay lưng về phía ta, khiến ta không biết bà ta có phải Mạc Phu nhân hay không, nên thử lên tiếng gọi: “Mạc Phu nhân”.
Người phụ nữ kia nghe thấy tiếng gọi thì sững người, từ từ xoay người lại, nhìn thấy ta, cũng không có vẻ gì là quá kinh ngạc, chỉ bình tĩnh nhìn ta. Giữa chúng ta tuy chỉ cách nhau chừng mười trượng, nhưng dường như xa đến vô cùng, hai người cứ như vậy đối mặt, không người nào nguyện ý đi bước chân đầu tiên. Đối diện với ta một lát, bà ta rốt cục chậm rãi đứng dậy, sau đó nhẹ nhàng quỳ xuống: “Nương nương tới là để tiễn nô tì ra đi sao?” thanh âm của bà nhẹ tới mức dường như có thể bị gió nhấn chìm. “Hãy bình thân, Mạc Phu nhân. Hôm nay bổn cung không lấy thân phận Hoàng hậu tới, mà là lấy thân phận thê tử của con trai ngươi tới, ngươi đứng lên nói chuyện đi”. Ta giơ tay ra hiệu cho bà ta đứng lên, nhưng bà ta vẫn quỳ ở đó như mọc rễ, không nhúc nhích. Ta cũng mặc kệ, đi thẳng tới dưới giàn hoa tử đằng, thưởng thức vẻ đẹp của loài thực vật sinh trưởng tươi tốt này. “Tử đằng này là ngươi trồng?”. Nói tới hoa tử đằng, hai mắt Mạc Phu nhân đột nhiên sáng bừng: “Vâng, là thần thiếp trồng, Bùi nhi thích nhất là hoa tử đằng, giống với phụ hoàng của nó”. Trên gương mặt bà ta có những mảnh vàng vụn do ánh mặt trời chói mắt chiếu vào, lấp ló có một cảm giác ý vị đặc biệt. Ta không khỏi bất đắc dĩ mỉm cười, nhìn quen mỹ nhân của Tư Đồ gia chúng ta, lại cảm thấy Mạc Phu nhân này có một kiểu mỹ lệ khác. Nếu để cho biểu cô biết được, còn không biết sẽ làm ra hành động điên cuồng gì. Nghe được bà ta nhu tình vạn chủng nhắc tới Tiên Hoàng, trong lòng ta cũng không khỏi hiếu kỳ. “Năm đó ngươi và Tiên Hoàng…”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, bên tai ta tràn ngập tiếng xào xạc của lá tử đằng. Ta cúi người đỡ Mạc Phu nhân dậy, bóng dáng của hai người bị sắc lá vàng óng ánh rợp trời bao phủ, yên tĩnh và an bình. Khi ta bước ra khỏi Tây điện, đã là một canh giờ sau. Hứa cô cô nhìn thấy ta, lập tức ra hiệu cho cung nữ ở phía sau ta giương lọng che lên, che khuất ánh mặt trời. Ta xoay người về phía Hứa cô cô, giao phó: “Đêm nay bổn cung bẩm báo lại với Hoàng thượng, sáng sớm ngày mai, ngươi cho người đưa Mạc Phu nhân về điện Phần Dương đi”. “Hả?” Hứa cô cô không hiểu, hai hàng lông mày nhíu chặt. Nhưng ta đã sớm rời bước ra ngoài, cung Cảnh Thu này thực sự là không phải nơi cho người ở. Ta nhè nhẹ vuốt vật trong ống tay áo, không phải thanh chủy thủ lạnh lẽo, mà là một khối mỹ ngọc ấm áp. Ngón cái của ta khẽ lướt qua dòng chữ khắc nổi trên mặt ngọc, trong lòng vẫn còn nguyên vẹn cảm giác khiếp sợ ban nãy khi nhìn thấy khối ngọc này. Trên ngọc bội có bảy chữ do Tiên Đế tự tay khắc: “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì”. Nhìn thấy câu này mà giật mình, ta đương nhiên biết câu thơ này nằm trong bài: “Thước kiều tiên” của Tần Quán. Câu đầy đủ là: “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ” [1].
——[1] Hai câu thơ trích trong bài “Thước kiều tiên” của Tần Quán: