“Ngày này hai năm trước, Hoàng Đế tỷ phu lần đầu tiên đi Thái Sơn tế trời cầu phúc sau khi đăng cơ, đồ quan trọng nhất trong hành lí của biểu cô cô chính là rương đựng kim sợi vũ y. Năm ngoái, toàn bộ Tư Đồ gia về Lĩnh Xuyên tế tổ, núi cao sông xa, đường xá gập ghềnh, nhưng biểu cô cô vẫn không quên mang theo cái rương kia. Theo ta được biết, biểu cô cô khi đi xa nhà, cho dù tới nơi nào, vẫn mang theo nó bên người, tuyệt đối không thể thiếu được. Tại sao lần này về hoàng cung, lại để chiếc rương đó ở lại hành cung?”. Khi nói ra những lời này, tâm tình ta có chút kích động, thế nhưng ta nhất định phải cố gắng đè ép giọng nói của chính mình, bởi vậy mà mặt cũng đỏ bừng lên. Biểu cô không nói lời nào, chỉ khom người nhặt đóa hoa ngọc trên mặt đất, quay về phía gương, cài lên mái tóc, vẻ mặt thẫn thờ. Ta tiếp tục nói: “E rằng đó là bởi vì biểu cô cô đã biết từ trước, điện Từ Dương sẽ lụi tàn theo ngọn lửa, nên không muốn nhìn thấy kim sợi vũ y cũng hóa thành tro tàn trong biến lửa, bởi vì đó đều là kỷ vật Tiên Đế để lại cho người”. Ta chọn một cây trâm trong hộp trang sức, giúp biểu cô cài lên đầu. Trên mặt bà dần dần hiện lên vẻ suy sụp, nhưng vẫn cắn chặt răng, không nói lời nào.
Đúng lúc này, cánh cửa vang lên tiếng “cọt kẹt”, bị đẩy ra, Phùng cô cô bưng nước trà và trái cây tiến vào. Ngẩng đầu lên, bỗng cảm thấy bầu không khí quỷ dị trong phòng, do dự trong chốc lát, bà khẽ ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở chúng ta sự có mặt của bà. “Phùng cô cô, tới thật đúng lúc!’ ta quay về phía bà: “Thực sự là thời gian như thoi đưa, năm tháng qua thật nhanh. Nếu không phải vì điện Từ Dương bị hỏa thiêu, bổn cung đã gần như quên mất ngươi cũng sinh ra trong một trong một thế gia danh môn võ tướng”. Phùng cô cô sững sờ, ánh mắt đảo qua biểu cô đang ngồi yên một bên, nhìn thấy vẻ mặt biểu cô ngây dại, mới lại một lần nữa nhìn về phía ta: “Nô tì không hiểu ý của nương nương”. “Hai vị huynh trưởng của ngươi, Phùng Viễn và Phùng Chinh, năm đó theo nhị thúc ta vào sinh ra tử, chinh chiến vô số, cuối cùng đều bất hạnh, máu nhiễm sa trường, là dũng sĩ chân chính. Mà Phùng cô cô ngươi từ nhỏ đã đi theo huynh trưởng tập võ, một thân võ nghệ cao cường”. Ta chọn một quả quýt nửa vàng nửa xanh từ chiếc khay bà đang bưng, từ từ bóc vỏ, mùi quýt trong thoáng chốc lan rộng. Bỏ một múi quýt vào trong miệng, cảm giác chua chua ngọt ngọt từ đầu lưỡi lan ra. “Ngày đó, cái gọi là bóng đen kia, hẳn là Phùng cô cô ngươi đúng không? Hôm đó ngươi ở chỗ của bổn cung, dưới tình huống vết thương chưa lành mà cũng có thể né được nước trà nóng bỏng, vậy thì nhảy từ bệ cửa sổ cao mấy trượng xuống sông sao lại có thể gãy tay được? Mà biểu cô cô là một người nho nhã yếu đuối như vậy, sau khi nhảy xuống lại không có gì đáng lo ngại. Chỉ có một cách giải thích, khi đó ngươi ôm biểu cô cô nhảy xuống, dùng thân thể của mình làm đệm lót, tránh cho bà bị thương”. Ta bỏ vỏ quýt lại trong chiếc khay của bà, thương hại nhìn bà: “Ngươi bảo vệ cho chủ nhân như vậy, không thể không nói là rất trung thành”. “Hoàng hậu nương nương” Phùng cô cô đột nhiên quỳ xuống, muốn nói gì đó, rồi lại nghẹn lời không nói ra được, chỉ có thể gọi một tiếng “Nương nương!”. Một tiếng này, ta không biết bà đang gọi ta, hay là đang gọi biểu cô.
Biểu cô đột nhiên bật cười, tựa như vừa nghe xong một câu chuyện hết sức khôi hài lý thú: “Nghe mọi người nói con gái nhỏ của Thụy ca ca rất thông minh, ngày hôm nay nhìn thấy, quả nhiên không phải là giả”. Bà vừa cười vừa nói, nói tới mức từng tiếng đứt quãng, cười cũng tới mức tựa như không còn thở được. Tiếng cười kia lọt vào trong tai ta, lại có cảm giác gần như điên cuồng, khiến ta không rét mà run. “Ngươi từ khi nào bắt đầu hoài nghi ta?”. Bà đột nhiên ngưng cười. “Biểu cô cô, người sắp xếp Lý Hỉ Nhi ở bên cạnh Mạc Phu nhân, thực sự là một nét bút hỏng”. Ta thở dài: “Hắn tuy bình thường nói giọng kinh thành chính gốc, nhưng khi ta thẩm vấn hắn, hắn vừa căng thẳng, lại để lộ ra giọng quê mình. Ta cũng là người Bình Nam, sao lại không nghe ra giọng quê hương được. Ai cũng biết, người Bình Nam bởi vì có Tư Đồ gia, thường rất kiêu căng tự mãn, chỉ nguyện làm người hầu hạ cho Tư Đồ gia, mà người của Tư Đồ gia cũng quen dùng người Bình Nam? Thử nghĩ một chút, một người Bình Nam làm sao có thể trở thành thân tín của Mạc Phu nhân – kẻ không được Tư Đồ gia chào đón nhất? Ta cho Hứa cô cô đi tra xét một chút, cho người mẹ góa bụa và hai đệ muội của hắn từ đây trở đi cơm áo không lo hẳn là chuyện người đồng ý với hắn đi, vì thế hắn mới không do dự chịu chết”. Ta nhìn ánh mắt Thái hậu từ từ trở nên ảm đạm, trong lòng cũng đủ loại tư vị, “ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh” [1]. Bà hỏa thiêu điện Từ Dương, giá họa cho Mạc Phu nhân, đơn giản là vì không thể cho phép Mạc Phu nhân ở hậu cung huênh hoang khắp nơi, không cho phép nhi của nữ nhân kia làm Hoàng Đế, đặc biệt là khi bản thân mất đi tất cả, chỉ có thể nhìn mà thống hận kẻ đạt được thắng lợi cuối cùng. Đối với một người kiêu ngạo như bà là điều không thể chịu đựng, ta cũng có thể hiểu được. Bà dùng khổ nhục kế, âm mưu gây nên mâu thuẫn giữa Đế Hậu, thậm chí để mối quan hệ này trở nên gay gắt, từ đó để ta lợi dụng trợ lực của Tư Đồ gia, giúp bà diệt trừ Thượng Quan Bùi.
——[1] Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh: Câu nói của Lỗ Tấn, thương họ vì bất hạnh, giận họ vì không biết đấu tranh.——
Bà xoay người nhìn về phía tấm gương, tiếp tục trang điểm. Bầu không khí trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có ánh mặt trời xuyên qua song cửa, chậm rãi lan vào. Qua hồi lâu, bà mới bình tĩnh hỏi ta: “Ngươi phải giao ta cho Thượng Quan Bùi sao?”