lấy cái chết tận hiến, ngoại trừ Thượng Quan Bùi, chỉ có di mẫu của hắn – Mạc Phu nhân. Mà Mạc Phu nhân thống hận Hoàng hậu gia tộc Tư Đồ, cũng không phải là bí mật gì. Để một Hoàng hậu Tư Đồ gia mang cốt nhục của con trai bà ta, chỉ sợ là bà ta thà chết cũng không muốn nhìn thấy. Biến hóa ngoài dự đoán của mọi người này cũng khiến ta rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu như ta lạnh lùng hạ lệnh giết người, vậy thì chuyện giữa ta và Thượng Quan Bùi hoàn toàn chấm dứt. Nhưng nếu như ta buông tha bà ta, tất sẽ khiến bà ta càng thêm trắng trợn không còn gì kiêng dè, như vậy làm sao ta có thể đối mặt với tương lai hiểm ác chốn hậu cung? Ta không dám tưởng tượng.
Ta, nên làm gì đây?! Trong đại điện ngoại trừ tiếng khóc nghẹn ngào của Nguyên Mỹ nhân, không còn một ai lên tiếng, ngay cả Phó Hạo Minh cũng đã thôi giãy giụa, chỉ bất động ngồi trên mặt đất kinh ngạc nhìn ta. Ta nhìn về phía Thượng Quan Bùi, lông mày của hắn nhíu chặt, tựa như bị gánh nặng ngàn cân đè lên, khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay vuốt nhẹ giúp hắn. Hai mắt của hắn vẫn nhắm lại, nhưng ta biết tâm trạng của hắn bây giờ tuyệt đối không thể nào là ung dung không thèm để ý, trái lại là cảnh đấu tranh sóng to gió lớn. Trong lòng hắn nhất định là đang hận mẫu thân ngu ngốc, ép hắn đi tới tuyệt cảnh này, nhưng đó là mẫu thân của hắn, làm sao hắn có thể thực sự oán hận được?
Nói thì chậm, làm thì nhanh, ta giơ tay tát lên khuôn mặt của Nguyên Mỹ nhân đang nằm rạp bên người. Trên khuôn mặt xinh đẹp lập tức in dấu năm đầu ngón tay đỏ rực. Nguyên Mỹ nhân bị đánh không kịp phản ứng, chỉ khẽ kêu lên một tiếng: “Nương nương” lại khóc nức nở. Ta bởi vì cái tát vừa rồi dùng sức quá lớn, giọng nói cũng hơi run: “Tiện nhân lớn mật! Nghĩ biện pháp mưu hại bổn cung không nói, còn dám hãm hại Mạc Phu nhân, mưu đồ chia rẽ quan hệ mẹ chồng nàng dâu của chúng ta. Thực sự là bụng dạ khó lường, giả dối nham hiểm, muốn nhẫn cũng không thể nhẫn!”
Thượng Quan Bùi rốt cục mở mắt, nhìn ta chằm chằm không chớp, ngoại trừ kinh ngạc cũng chỉ có kinh ngạc. Ta nghĩ hắn cũng không ngờ rằng, ta lại đột nhiên hành động như vậy. “Người đâu, còn không mau lôi yêu phụ này xuống, định để nàng ở đây ăn nói bừa bãi sao?” Thị vệ vội vã đi tới, muốn kéo Nguyên Mỹ nhân ra ngoài điện. Nguyên Mỹ nhân cuối cùng cũng hiểu rõ tình huống này đối với mình bất lợi như thế nào, vội quay về phía Thượng Quan Bùi hét lên: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, thần thiếp không làm gì cả. Thần thiếp oan uổng. Hoàng thượng, người cứu thần thiếp. Hoàng thượng!” Nàng vốn dĩ yếu đuối, làm sao chống lại nổi mấy thị vệ cao lớn thô kệch liều mạng kéo ra khỏi đại điện. Tiếng gào khóc cầu cứu càng lúc càng trở nên yếu ớt, mãi cho tới tận khi không còn nghe được nữa mới ngừng lại.
Ánh mắt Thượng Quan Bùi vẫn dán chặt vào hình bóng Nguyên Mỹ nhân đã bị tùy tùng đưa đi, hắn hẳn là đau lòng vì nàng, nhưng hơn hết là hắn biết nàng vô tội, trong lòng ta thầm nghĩ. Thế nhưng đối với hắn, mẫu thân vẫn quan trọng hơn. Vì lẽ đó, dù hắn biết ta mượn cơ hội này diệt trừ ái phi của hắn, song để bảo vệ cho Mạc Phu nhân, hắn chỉ có thể hi sinh Nguyên Mỹ nhân. Không chỉ như vậy, có lẽ trong lòng hắn còn cảm kích ta, bởi vì mẫu thân hắn vốn là khó thoát khỏi cái chết. “Hoàng thượng, thần thiếp có hai yêu cầu quá đáng.” Ta thành khẩn hạ thấp người xuống trước mặt Thượng Quan Bùi, trong lòng dự tính phải cố gắng lợi dụng chút cảm kích này của hắn. “Hoàng hậu mau đứng dậy, trẫm có thể đáp ứng tất nhiên sẽ đáp ứng.” Quả nhiên, hắn lập tức tự mình tới đỡ ta dậy.
“Trải qua chuyện ngày hôm nay, thần thiếp rất sợ hãi, không ngờ tới lại có người dám làm loạn, giả truyền thánh chỉ muốn hãm hại thần thiếp. Ngày hôm nay là đưa tới một bát thuốc, ngày mai không chừng đưa tới chính là độc dược.” Nói đến đây, nước mắt ta đã tràn ra khỏi khóe mi. “Thần thiếp hi vọng Hoàng thượng ân chuẩn, nếu như thánh chỉ không phải chính tay Hoàng thượng ngự bút, thần thiếp có thể coi như là giả truyền thánh chỉ, định tội người truyền chỉ ngay tại chỗ!” Ta làm như vậy, chính là vì nếu như hắn sau này thực sự động thủ với ta, cũng không thể không lưu lại chữ viết làm chứng cứ, để Từ Đồ gia có bằng chứng khởi binh vấn tội. Mà những người khác cũng không dám dựa vào danh nghĩa thánh chỉ, chạy tới điện Chiêu Dương giương nanh múa vuốt.
Hắn nhìn ta nước mắt như mưa, vẻ mặt bất lực, gật đầu đồng ý: “Được, vậy theo ý của Hoàng hậu đi. Còn thỉnh cầu thứ hai của Hoàng hậu?”
“Phó Hạo Minh thân là Thống lĩnh thị vệ đại nội, lại dám cấu kết cùng phi tần hậu cung mưu hại Hoàng hậu. Bổn cung cô độc ở điện Chiêu Dương, thực sự là cảm thấy bất an. Mong Hoàng thượng ân chuẩn, để thần thiếp tự mình tuyển lựa ba mươi người tài giỏi từ Ngự Lâm quân, đảm đương trọng trách bảo vệ điện Chiêu Dương. Bằng không thần thiếp thực sự là ngày ăn không ngon, đêm ngủ không yên.” Thống lĩnh Ngự Lâm quân – Thích Vũ Tuyển là môn đệ của phụ thân ta, là bạn tri kỉ của nhị ca, cũng là biểu tỷ phu của ta, là người chí thân đối với Tư Đồ gia chúng ta. Ta muốn người tin cẩn của mình ở điện Chiêu Dương bảo vệ ta. Cái gọi là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, ta không thể không cẩn thận.
Thống lĩnh thị vệ đại nội là thực sự phạm tội, Thượng Quan Bùi cũng không thể nói gì được. Tuy rằng điều Ngự Lâm quân tới đảm đương nhiệm vụ trong hậu cung là không hợp quy củ, nhưng nếu ta đã bỏ qua tội chết cho mẫu thân hắn, lời thỉnh cầu này hắn hẳn là phải đáp ứng ta. “Hoàng hậu muốn làm thế nào, thì cứ làm thế ấy.” Ngữ khí của hắn có một tia bất đắc dĩ. Ta mỉm cười, nói lời cảm tạ, sau đó hướng về phía tất cả mọi người trong đại điện nói: “Bổn cung tùy việc mà xét, chưa bao giờ giá họa cho người vô tội. Người của điện Tố Dương không liên quan tới việc này, toàn bộ cho trở về. Sau này tiếp tục tận lực vì Hoàng thượng, làm tốt chuyện của chính mình.” Một đám cung nữ đều thở phào nhẹ nhõm, quỳ trên mặt đất nước mắt vui mừng hô vang: “Tạ Hoàng hậu, Hoàng hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
“Lý Phó Thống lĩnh, từ hôm nay, ngươi thăng chức làm Thống lĩnh thị vệ đại nội. Hoàng thượng, người cảm thấy thế nào?” Ta tuy có vẻ như trưng cầu ý kiến của Thượng Quan Bùi, nhưng kỳ thực trong lòng ta đã quyết, hơn nữa ta biết, Thượng Quan Bùi cũng sẽ không phản đối. Quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn chỉ “ừ” một tiếng. Lý Phó Thống lĩnh đã vội quỳ xuống bái lạy, lớn tiếng tạ ân, nhưng ta biết người mà hắn thực sự cảm kích là Hoàng hậu ta. “Thưởng cho thị vệ thủ hạ của ngươi, mỗi người năm mươi lượng bạc trắng.” Ta từ nhỏ đã hiểu được, quyền lực và tiền tài là công cụ thu mua lòng người tốt nhất. “Thưởng cho Liêu cô cô và Trịnh Thái y, mỗi người một trăm lượng hoàng kim.” Tuy rằng hai người bọn họ, một người đã là tâm phúc của ta, một người không thể bị mua chuộc, nhưng ta là làm cho người khác xem, người làm việc cho ta, ta sẽ không bạc đãi.
Có thưởng tất có phạt. “Người đâu, đưa Phó Hạo Minh tới Hình bộ, chờ Hình bộ xử quyết.” Bất luận Hình bộ phán quyết hắn sống chết ra sao, cũng không liên quan gì tới ta. Mà ta biết, dựa vào quan hệ của hắn và Thượng Quan Bùi, Hình bộ nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để hắn sống sót.
Phó công tử, ta làm như vậy, coi như là tha cho ngươi một con đường sống, cũng không phụ đêm trong miếu Quan Âm hôm đó. Thời khắc bị người ta kéo ra ngoài, hắn quay đầu lại nhìn ta thật kỹ. Đôi mắt màu hổ phách kia quen thuộc như vậy, bên tai ta lại vang lên câu nói đêm đó hắn nói với ta: “Xá đắc xá đắc, hữu xá hữu đắc.” Đúng vậy, để giành được điều mình muốn, hiện tại ta chỉ có thể bỏ qua. Phó công tử, ngươi bây giờ liệu có cảm thán, khi ấy tự mình gieo họa, một lời thành tiên tri. Trong lòng ta không khỏi cảm thấy chút bi thương, hôm nay từ biệt, e rằng mãi mãi không có ngày gặp lại.
“Nương nương, Nguyên Mỹ nhân kia nên xử trí thế nào?” Liêu cô cô cẩn thận hỏi ta. Ta quay đầu nhìn Thượng Quan Bùi một chút, hắn nhìn thoáng qua ta rồi lại quay đầu đi. Trong lòng ta cười lạnh một tiếng: thì ra ngươi cũng đã rõ ràng vận mệnh của nàng ta. “Bổn cung lấy lòng dạ từ bi, để nàng được chết toàn thây. Ban cho nàng ba thước lụa trắng đi.” Ta nhẹ nhàng nói ra câu này. Mất đi một đối thủ ở hậu cung, cũng là một chuyện tốt. Liêu cô cô cả kinh, không dám tin tưởng nhìn ta một chút, lại giương mắt nhìn Thượng Quan Bùi một chút. Thượng Quan Bùi vẫn không nhúc nhích, tựa như những lời vừa rồi ta nói, hắn đều không nghe thấy gì. Ta nghĩ hắn cũng hiểu đạo lí “Xá đắc xá đắc, hữu xá hữu đắc” này. “Nô tì tuân chỉ.” “Hoàng hậu, nàng hôm nay bị kinh hãi, nên nghỉ sớm một chút. Khi khác trẫm sẽ trở lại thăm nàng.” Ta nghĩ hắn là vội vã muốn tới điện Từ Dương nói chuyện với Mạc Phu nhân, ít nhất phải nhắc nhở mẫu thân hắn, hắn vẫn còn chưa ngồi vững vàng trên ngai vị Hoàng Đế này, tốt hơn hết là đừng chọc tới ta.
Như vậy là đã đủ, giết một người răn trăm người. Người chết là ai không quan trọng, mấu chốt chính là có thể răn đe trăm người.