Một nụ hôn bất ngờ, đến cũng mau mà đi cũng thật vội vàng.
Nhưng riêng với Ân Hải Sắc, nụ hôn bất ngờ kia lại giống như một dấu ấn của Vệ Tương mà cô không có cách nào xóa được. Ký ức về nụ hôn đêm ấy cứ không ngừng hiện lên trong tâm trí cô, mỗi lần như thế đều khiến cô đỏ mặt, trong lòng hồi hộp không ngừng, giống như một con ngựa hoang thoát khỏi được sự kèm cặp của sợi dây cương.
Đêm nay, cô lại tựa vào cánh cửa sổ của nhà hàng, ngây ngốc mà nhìn những ngôi sao trên cao, dáng vẻ vừa phiền muộn lại vừa lo lắng, thu hút hết mọi ánh nhìn của những người đàn ông trong nhà hàng.
Những thực khách đều đang tự hỏi, vị nữ chủ nhân xưa nay luôn thanh lịch và phóng khoáng của họ làm sao vậy? Vì sao tối nay lại trở nên ngây ngốc thất thần trước mặt tất cả mọi người thế kia?
Bọn họ quả thật rất tức giận và ghen tỵ, là ai có thể làm cho cô ngây ngốc mà ngồi như một pho tượng thế kia? Là ai dám can đảm quấy rầy vị nữ thần mà bọn họ không dám chạm vào?
Thật là đáng chết mà!
Có người thì thầm tự hỏi, có người nghiến răng nghiến lợi, có người chìm đắm trong men rượu, lại có người phẫn nộ mà mắng chửi không ngừng, nhưng không ai dám chủ động đến hỏi cô một câu, bởi lẽ, dáng vẻ sững sờ khi cô ngồi bên cửa sổ rất quyến rũ, nhưng cũng toát ra vẻ xa xăm không thể chạm vào.
Là chỉ có thể nhìn, không thể đụng đến.
Trong lúc mọi người còn đang vừa hiếu kỳ lại vừa khó chịu, một vị khách nữ xinh đẹp xuất hiện, đưa mắt tìm Ân Hải Sắc, vừa thấy cô, vị khách nữ nhẹ nhàng nắm lấy đôi vai mỏng manh, khiến cho tâm thần đang phiêu du nơi nào của Ân Hải Sắc cũng tìm được lối về.
“Sao lại ngây ngốc mà ngồi một mình vậy, Hải Sắc?”
Ân Hải Sắc chợt giật mình, thu hồi ánh mắt xa xăm. “Thanh Tú, đến lúc nào vậy?”
“Vừa mới đến.” Miêu Thanh Tú ngồi xuống bên cạnh cô, lập tức chú ý đến bầu không khí khác lạ trong này, đôi mày chợt cau lại. “Cậu bị sao vậy? Tất cả mọi người đều đang nhìn cậu kìa.”
“Hả? Thật sao?” Ân Hải Sắc bỗng trỡ nên bối rối, hai má như nóng bừng lên.
“Cậu đang suy nghĩ chuyện gì vậy?”
“Mình…” Ân Hải Sắc chớp mắt mấy cái. “Không có gì…” Cô giấu diếm sự xấu hổ của mình bằng cách đưa tay lên vén những sợi tóc mai. “Sao hôm nay cậu lại có thời gian rãnh rỗi mà đến đây?”
“Mình là đến tìm cậu, có việc này mình muốn nhờ cậu giúp đỡ.”
“Chuyện gì?”
“Là như thế này, mình nghe nói cậu quen biết với Sean Wei.”
Sean Wei ??? Ân Hải Sắc ngẩn người. “Ý cậu nói là Vệ Tương?”
“Đúng vậy.” Miêu Thanh Tú gật đầu, đôi môi hé một nụ cười thật tươi. “Mình có chút hứng thú với anh chàng này, muốn nhờ cậu giới thiệu cho bọn mình làm quen.”
Ân Hải Sắc chợt giật mình nhìn cô. “Cậu có hứng thú với anh ấy sao?”
“Đúng vậy, gần đây, toàn bộ giới kinh doanh, xã giao đều luôn nhắc đến đại danh của anh ấy, mình thực sự muốn xem anh ta là thần thánh phương nào.” Miêu Thanh Tú dừng một chút rồi tiếp tục nói. “Nghe nói anh ta là Managing Director của Tập đoàn đầu tư Đàm Thị đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Rất đẹp trai?”
“Không sai.”
“Nghe nói toà biệt thự kỳ quái gần đây là do anh ta mua?”
“Chính xác.”
“Vậy quá tốt!” Đôi mắt đẹp của Miêu Thanh Tú như bừng sáng, tươi cười một cách tràn đầy tự tin, tràn đầy xán lạn. “Một người đàn ông vừa ưu tú lại vừa thần bì như thế, mình thực sự rất muốn làm quen.”
Vừa ưu tú lại thần bí?
Ân Hải Sắc trầm tư mà suy nghĩ lời nhật xét của Miêu Thanh Tú.
Làm sao cô lại không nghĩ đến nhỉ? Thanh Tú là cháu gái của vị Chủ Tịch Tập Đoàn Vĩnh Nghiệp, gia thế bối cảnh hiển hách, tài lực kinh người, bản thân cô không chỉ đẹp lại có tài văn chương, lại tự mình mở một phòng triễn lãm, kinh doanh rất tốt.
Gia thế, huyết thống, xinh đẹp, tài năng … hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của Vệ Tương.
Đúng thế, làm sao cô lại không nghĩ ra? Vị mỹ nữ trước mặt cô đây chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí Phu nhân của Vệ Tương đây.
Vừa nghĩ đến điều ấy, trong ngực Ân Hải Sắc chợt nhói đau, dường như có vật gì đó vừa đâm vào tim cô…
“Được, mình sẽ giới thiệu cho hai người làm quen.”
…
Một nụ hôn bất ngờ, đến thật nhanh, khi rời đi cũng sẽ không chút vấn vương.
Thế nhưng vì sao tim anh vẫn cảm thấy rung động không ngừng, rõ ràng là không nên khát vọng, không nên dao động, nhưng sao anh lại không khống chế được chính bản thân mình?
Lẽ nào anh đã quên rồi sao? Mục đích mà anh muốn đạt đến trong nhiều năm qua là cái gì kia chứ? Anh trăm phương ngàn kế để tiếp cận cô lần nữa là vì cái gì?
Lẽ nào anh còn muốn dẫm lên vết xe đổ của chính mình…
“Anh cùng Hải Sắc gần đây thế nào?”
Một giọng nói nhẹ nhàng lại phảng phất men rượu vang lên đánh tan những suy tư của Vệ Tương.
Anh lấy lại tinh thần, nhướn mày, hờ hững nhìn Ân Phiền Á, sau đó cúi người chuẩn bị thực hiện một cú vụt gôn, dáng vẻ cực kỳ phóng khoáng, cực kỳ thoải mái.
Tránh banh tròn vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung.
Vệ Tương hừ lạnh. Một cú đánh hoàn hảo. Thế nhưng không giống với những công tử xuất thân gia thế từ nhỏ đã chơi môn thể thao quý tộc này, thành thục một cách tự nhiên, kỹ thuật của anh có được là do luyện tập.
Nhìn đường bay của trái banh nho nhỏ, Ân Phiền Á hiển nhiên cũng có chút thỏa mãn, nhẹ nhàng nâng khóe môi, quay đầu lại nhìn anh.
“Hai người tiến triển đến đâu rồi?”
“Cái gì tiến triển?” Vệ Tương nhíu mày, trái tim vẫn là đập loạn một nhịp. “Tôi chỉ là mời cô ấy giúp tôi làm một bà mối để giới thiệu một người phụ nữ phù hợp mà thôi.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
Một chút ký ức mơ hồ bỗng tràn về trong đầu Vệ Tương, anh khẽ cắn môi, cực lực xóa đi cái hình ảnh không được hoanh nghênh trong tâm trí mình.
Nụ hôn bất ngờ vào hai ngày trước, là chuyện ngoài ý muốn, là một sai lầm anh không nên nhắc đến.
“Cậu còn muốn thế nào nữa?”
“Người muốn như thế nào nữa không phải là anh sao?” Ân Phiền Á nở một nụ cười. “Thẳng thắn mà nói, anh sai Tương Tư đến làm gián điệp bên cạnh tôi, đánh cắp những tài liệu cơ mật của Công ty tôi, không phải là muốn có một ngày nắm được nhược điểm của Ân gia chúng tôi trong đây và lấy nó để uy hiếp Hải Sắc hay sao?”
“Thế nhưng tôi cũng không thành công.” Vệ Tương lạnh lùng phản bác, vẫn mang vẻ không quan tâm với sự thất bại của cái kế hoạch mình đã dày công tỉ mỉ mà bày ra. “Tôi không nghĩ đến Tương Tư lại yêu cậu.”
“Chính tôi cũng không nghĩ đến mình sẽ yêu cô ấy.” Ân Phiền Á nhẹ giọng thở dài, nhớ đến người yêu của mình, ánh mắt lại hiện lên một vẻ hạnh phúc rạng ngời. “Bất quá, nói cho cùng, mục đích của anh cũng đã đạt được rồi, không phải sao? Ai biểu Tập đoàn Hoằng Kinh của tôi lại thiếu tiền làm chi để anh có thể chiếm được tiện nghi như thế này.”
“Chúng ta không ai chiếm tiện nghi của ai cả, đây là một cuộc giao dịch rất công bằng.”
“Có thật vậy không?” Ân Phiền Á mỉm cười, nụ cười mang vẻ rõ ràng rằng người chiếm tiện nghi chính là người đang đối diện với mình.
Vệ Tương nhẹ nhàng nâng khóe môi, đáp lại anh ta bằng một nụ cười yếu ớt. “Tôi đã triệu tập một tổ đầu tư từ Tokyo về đây, nếu như phía cậu không có vấn đề gì, chúng ta có thể nói đến việc phân phối công việc rồi, cậu muốn chúng tôi mua bao nhiêu cổ phần của Hoằng Kinh đây?”
“Đương nhiên là càng ít càng tốt.”
“Cũng không thể quá ít, một khi công ty chúng tôi đã nhúng tay vào .. ít nhất …là sẽ muốn có được hơn phân nửa vị trí trong ban Giám Đốc, nếu công ty có tất cả bảy vị trí, chúng tôi sẽ chiếm bốn.”
“Bốn vị trí? Ôi trời, hiện tại là tôi đang đàm phán cùng với sư tử hay sao?”
“Ít ra thì không phải là một con tiểu bạch thỏ mềm yếu.”
Hai người đàn ông đầu võ mồm với nhau bằng những lời đầy ẩn ý, ai cũng không chịu nhường đối phương.
“Anh nên hiểu rõ, tôi chủ muốn mượn danh nghĩa hỗ trợ của Tập đoàn Đàm Thị để vượt qua nguy cơ về tài chính trước mắt, tôi không có ý định đem quyền quản lý của công ty dâng hai tay cho người khác.”
“Vị trí Tổng Giám Đốc vẫn là của cậu, điều đó không thành vấn đề.”
“Thế nhưng những vị trí khác trong ban Giám Đốc đều sẽ thay đổi? Anh cũng sẽ không tránh được việc mọi người để ý đến tôi, lúc tôi không có biện pháp nào để che dấu các cổ đông việc tôi cùng anh thực hiện một cuộc giao dịch lớn như thế này?”
“Được rồi, vậy điểm mấu chốt trong vấn đề này của cậu là những vị trí trong ban Giám Đốc?”
“Hai chỗ.” Ân Phiền Á đành lật bài ngửa. “Anh có thể có được 10% cổ phần của công ty tôi, tôi có thể cho anh danh sách của một vài vị cổ đông nho nhỏ, đó là những cổ đông mà tôi sẽ kiến nghị Tập Đoàn Đàm Thị thu mua công khai.”
“Ý của cậu là, đợi đến có có tin tức về việc cổ phiếu của Hoằng Kinh bị hạ giá thì Đàm Thị chúng tôi sẽ nhúng tay vào thu mua, đem giá cổ phiếu đẩy lên lần nữa, thuận tiện cho cậu kiếm một nơi để chắn sóng?” Vệ Tương rất nhanh đoán được dụng ý của Ân Phiền Á.
“Không sai, như thế cũng đủ bù đắp cho sự tổn thất về số vị trí trong ban Giám Đốc của bên anh đi?”
“Còn những vị trí khác thì sao? Tốn biết bao công sức và tiền tài chỉ có thể đổi được hai vị trí, cậu muốn tôi phải ăn nói thế nào với Đàm Dục đây?” Vệ Tương cười như không cười.
“Đó là vấn đề của anh rồi, tôi tin rằng với chiến tích làm việc của Sean Wei anh, còn không thể giải thích với sếp của mình sao?” Ân Phiền Á dừng lại một chút, sau đó bồi thêm một câu rất không tốt. “Nói cho cùng, lẽ nào Hải Sắc không đáng để anh buông tha cho một vài vị trí sao?”
Lại còn đem Hải Sắc ra để uy hiếp anh sao?
Vệ Tương nheo mắt, vẻ bất cần, trong đầu vừa nghĩ đến, lười biếng mà mở miệng. “Nghe nói tình cảm giữa cậu và Hải Sắc rất tốt đúng không?”
“Thế thì sao?” Ân Phiền Á nhíu mày, tựa hồ như không thích trả lời câu hỏi của anh.
“Không sao cả. Tôi chỉ rất tò mò, không biết nếu như Hải Sắc biết được cậu đang có ý định bán đứng ba của mình, thuận tiện ngay cả ba của cô ấy cũng sẽ cùng bị lôi xuống nước thì sẽ như thế nào?”
Nghe vậy, đôi tay Ân Phiền Á bỗng nắm chặt lại. “Đó là vấn đề của tôi, không phải của anh.”
“Nếu như tôi dự định muốn hợp tác với cậu, tất nhiên điều đó sẽ trở thành vấn đề của tôi.” Vệ Tương dù đang bận chơi vẫn ung dung mà quan sát gương mặt đang trở nên dần khó coi của Ân Phiền Á
Thực ra, Ân Phiền Á muốn Đàm Thị nhúng tay vào việc này cũng không hẳn là lo lắng ra khi mình cự tuyệt cuộc hôn nhân kia, phụ thân sẽ cắt đi chức Tổng Giám Đốc của anh, mà chính là anh lo sợ, một ngày nào đó, sự bê bối chính trị của Ân gia lan truyền ra ngoài, cùng với nguy cơ về vấn đề tài chính của Hoằng Kinh, sẽ hợp lại và trở thành một quả bom, khả năng phát nổ không còn một mảnh sẽ cao hơn các công ty khác rất nhiều.
Nếu có sự duy trì của Đàm Thị, cho dù cần phải mượn tiền từ ngân hàng để xoay chuyển vòng vốn thì cũng không sợ ảnh hưởng đến sự buôn bán làm ăn của công ty, nói không chừng, ngay cả cổ phiếu cũng có thể sẽ không bị rớt giá mà trái lại còn thể thể tăng cao hơn nữa.
Nhưng những việc này, Ân Phiền Á vẫn chưa cho Ân H