Trong khi Ân Hải Sắc lo lắng chạy về nhà thì tại Tokyo, Vệ Tương cũng nhận được điện thaoị của Ân Phiền Á.
“Chuyện gì?” Anh đầu tiên là kinh ngạc nhưng vài giây sau, trong đầu chợt lóe lên suy nghĩ… “Cậu nói là … bên cảnh sát bắt tay vào hành động rồi sao?”
“Không sai.”
“Tại sao lại là hôm nay?” Vệ Tương hoảng hốt. Vì sao hết lần này đến lần khác đều là nhằm vào lúc anh không ở tại Đài Loan?
“Anh cũng biết tiến độ điều tra của bên cảnh sát, không phải chúng ta có thể nắm được, nếu tính toán thời gian, bọn họ cũng đến lúc cần phải xác nhận chứng cứ, triển khai điều tra rồi.” Ân Phiền Á trầm giọng giải thích.
Vệ Tương không nói gì, yên lặng nghe Ân Phiền Á kể rõ tình huống hiện tại, trong đầu cũng đang nghiềm ngẫm suy nghĩ.
Mười ngày trước, cũng là trước buổi thọ tiệc của Ân Thế Hảo hai ngày, Ân Phiền Á đã đem những chứng cứ phạm tội của hai lão nhân gia họ Ân giao cho anh, thông qua mối quan hệ của anh trong giới chính trị đưa cho cơ quan điều tra mà không để lại vết tích nào.
Buổi chiều hôm nay, cơ quan điều tra sau khi sơ bộ kiểm tra chứng cứ đã gọi hai người trong diện tình nghi là Ân Thế Hạo và Ân Thế Dụ đến để đối chất, không những thế, họ còn điều tra đến cả những công trình xây dựng của Tập Đoàn Hoằng Kinh.
“…Hiện tại, sự việc còn chưa liên lụy đến việc kinh doanh của Tập Đoàn Hoằng Kinh, tuy nhiên, theo tôi nghĩ, bắt đầu từ ngày mai, cổ phiếu của Tập Đoàn Hoằng Kinh sẽ liên tục rớt giá, đến lúc đó chắc chắn sẽ phiền Đàm Thị công khai tin tức của việc thu mua rồi.”
“Việc này không thành vấn đề.” Vệ Tương đồng ý, ngập ngừng một chút sau đó mới lên tiếng hỏi. “Hải Sắc….cô ấy … đã biết chưa?”
“Điềm Vũ vừa gọi điện báo với chị ấy.”
Trong lòng Vệ Tương bỗng căng thẳng, “Cô ấy có khỏe không? Không biết cô ấy có thể tiếp thu việc này nổi không?”
“Chị ấy rất kinh ngạc” Ân Phiền Á khàn khàn trả lời. “Tôi nghĩ chị ấy cần chút thời gian đển chấp nhận việc này.”
Vệ Tương im lặng.
Tuy rằng Ân Phiền Á đã từng nói, cô ấy đối với việc làm sai trái của hai vị trưởng bối trong gia đình từ lâu đã không đồng tình, nhưng anh vẫn hoài nghi cô khó mà tiếp thu được sự thật này.
Nếu như cô ấy biết, trong chuyện này anh cũng có nhúng tay vào….
“Thế nào? Anh hối hận rồi sao?” Ân Phiền Á dường như đoán được nỗi lo lắng của anh, thẳng thắng mà vạch trần.
Vệ Tương giật mình, sau đó hừ lạnh. “Tôi hối hận cái gì?” Đây là sự trừng phạt đúng tội đối với Ân Thế Hạo, anh tuyệt đối không hối hận.
“Đừng nói với tôi anh tuyệt nhiên không lo lắng Hải Sắc sẽ đem chuyện này đổ hết lên đầu của anh.”
Anh đương nhiên là rất lo lắng. Vệ Tương buồn rầu chau mày. “Tôi sẽ giải thích với cô ấy.”
“Anh không cần phải giải thích, người cần giải thích là tôi.” Ân Phiền Á lo lắng mà thở dài. “Anh yên tâm đi, tôi sẽ tìm cơ hội đển nói rõ chân tướng sự việc với Hải Sắc, tôi sẽ không là anh khó xử đâu.”
“Việc của cậu tất nhiên là phải do cậu nói, bất quá, chuyện này cũng không phải là hoàn toàn không liên quan gì đến tôi, tôi cũng phải giải thích cùng cô ấy.”
Bất luận cô ấy có bao nhiêu nghi ngờ, anh đều cần phải dũng cảm mà đối mặt với cô.
Vệ Tương quyết tâm, sáng sớm hôm sau, trước khi đi đến công công ty, anh gọi điện thoại cho Ân Hải Sắc. Cô lại không khởi động máy, anh cũng không từ bỏ, đến buổi chiều lại gọi lần nữa. Lần này, điện thoại đổ chuông nhưng lại không có người tiếp.
Cả một ngày, anh gọi không dưới mười cuộc điện thoại, cũng để lại không biết bao lời nhắn, thế nhưng cô vẫn không hề gọi lại.
Sự im lặng của cô giống như một tảng đả đè nặng trong lòng Vệ Tương, anh lo lắng, tâm trí không yên, vội vã xử lý vài việc khẩn cấp trong công ty, sau đó, đáp chuyến bay sớm nhất về lại Đài Loan.
Vừa xuống máy bay, anh đến thẳng nhà hàng Nguyệt Quế, nhân viên trong nhà hàng nói, hai ngày nay, cô đều ở Ân gia, anh lập tức chạy như bay đến nhà của Ân Thế Hạo.
Thẳng đến cánh cửa nặng nề hiện lên trước mắt, anh mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự đang đứng sừng sững một cách ngạo nghễ trước mặt mình, trong lòng bỗng cảm thấy có chút cay đắng..
Căn biệt thự này, đã mười một năm, anh không bước vào,cái ký ức cuối cùng của mười một năm trước vẫn vĩnh viễn khắc sâu trong tâm trí anh, không có cách nào xóa nhòa.
Ở nơi này, anh từng bị trở thành chiếc bình hoa lỗi thời, khiến tất cả mọi người tùy ý mà đùa cợt, cũng từng hứng chịu những lời chửi rủa, lăng nhục mà suốt đời anh khó mà quên được.
Anh càng không thề nào quên, người con gái mà anh yêu nhất, ngay dưới căn biệt thự tráng lệ này, dùng một ánh mắt thống khổ bi thương nhìn lấy anh, từ đó về sau, hai người cách biệt nhau … mười một năm trời.
Trong ngực Vệ Tương bỗng quặn đau, hai tay anh nắm chặt lấy vô lăng, ngón tay trở nên trắng bạch.
Anh đã từng tại nơi này mất đi người con gái anh yêu nhất. Lúc này đây, anh có khả năng…. mang cô về sao?
…
“Tôi muốn mang cô ấy cùng về.”
Mười một năm trước, một chàng trai trẻ với tính tình nóng nảy, cố chấp, đã từng đứng trong đại sảnh của Ân gia mà la hét một cách không thể khống chế được, dáng vẻ đó, tựa như … mãnh hổ.
Nhưng đối mặt với anh lại là những con sài lang khôn khéo hơn anh vài phần.
“Cậu muốn mang nó trở về sao? Dựa vào cái gì chứ?” Ân Thế Hạo liếc mắt nhìn anh một cách khinh bỉ.
“Dựa vào việc tôi là chồng cô ấy!”
“Chồng? Ha ha! Cậu vẫn còn có mặt mũi để nói như vậy sao?” Một tiếng hừ lạnh vang lên. “Hải Sắc ngàn lần, vạn lần không đúng, hay là, nó ăn phải bùa mê gì của cậu mới có thể cùng cậu bỏ trốn, tôi đã sớm biết, nó và cậu ở cùng một chỗ sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Vệ Tương giận run cả người, anh cố gắng hít sâu lần nữa, cật lực bảo chính mình phải bình tĩnh, anh đối mặt là một người về quyền, về thế, về kinh nghiệm, về gian trá đều hơn anh rất nhiều, anh phải có gắng trấn tĩnh, khinh suất một chút sẽ khiến anh lâm vào thế yếu.
“Để tôi gặp cô ấy, tôi sẽ tự mình giải thích.”
“Giải thích cái gì?” Ân Thế Hão mỉm cười gian trá như con sói. “Giải thích việc cậu cùng nó kết hôn một năm qua, cậu bạc đãi nó thế nào sao? Cậu chẳng hề quan tâm gì đến nó, căn bản là, cậu xem nó như một bình hoa trang trí cho cuộc đời cậu! Con gái của ta gả cho cậu để cậu có thể khi dễ nó như thế sao?”
“Tôi không có!”
“Vậy cậu có nhìn lại một chút, vì sao Hải Sắc lại quay về đây không?”
Vệ tương cứng người.
Anh rất rõ, chính mình không nên bởi vì Hải Sắc một nữa truy hỏi tâm sự của anh, liền buồn bực mà trách mắng cô ấy, lại càng không nên cùng cô ấy xảy ra chiến tranh lạnh, khiến cô ấy buồn bã mà về nhà, tất cả đều do lỗi của anh.
Anh anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận trước mặt lão già đê tiện này.
Từ lúc hai người bọn họ bỏ trốn để thành hôn đến nay, Ân Thế Hạo dùng trăm phương ngàn kế gây xích mích, ly gián, mục đích cũng là vì muốn mang Hải Sắc rời xa anh, anh tuyệt đối sẽ không để lão ta đắc ý!
“Tôi muốn gặp Hải Sắc.” Anh hờ hững nói. “Mặc kệ ông nghĩ như thế nào, tôi bây giờ vẫn còn là chồng của cô ấy, tôi có quyền được gặp vợ mình.”
“Chồng? Hừ, rất nhanh thôi, cậu sẽ không còn mang cái danh đó nữa.”
Giọng nói mỉa mai của Ân Thế Hạo như một mũi đao, đâm thẳng vào ngực Vệ Tương, anh run người, ánh mắt sắt bén nhìn về phía Ân Thế Hạo. “Ông nói vậy là có ý gì?”
Toàn thân Vệ Tương như đóng băng, lạnh buốt, ngay cả mạch máu cũng giống như ngừng chảy. Anh vẫn đang cố gắng tiêu hóa cái tin tức mà Ân Thế Hạo vừa nói đến, mùi vị của nó cũng thật là đáng sợ, không hẳn là đắng, cũng không phải chau xót, lời lẽ nhẹ nhàng nhưng lại kinh động tận đến trong tim.
Hải Sắc muốn ly hôn với anh, người con gái anh yêu nhất, tình yêu duy nhất của anh … muốn rời xa anh?
“Vệ Tương?”
Trong khi tâm trí anh vẫn đang mê mang, một tiếng gọi chần chừ khiến anh bừng tỉnh, anh ngước nhìn, ánh mắt chạm đến hình dáng cô vợ của mình đang đứng trên cầu thang, tim anh như hồi sinh lần nữa, ngôn ngữ cũng tìm thấy lại dũng khí.
“Hải Sắc, theo anh trở về!” Anh kích động bước lên một bước, giống như một người đang chết đuối tìm thấy được chiếc phao cứu sinh.
Nhưng cô vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, ánh mắt nhìn anh tràn đầy vẻ bi thương.
Nỗi bi thương đó giống như một cơn sóng, tuy hư vô mờ mịt thế nhưng lại cực kỳ hung hãn, nhấn chìm anh… “Em thực sự … muốn cùng anh ly hôn?”
Cô không gật đầu cũng không lắc đầu, ánh mắt rưng rưng. “Vệ Tương…. Hai chúng ta … thực sự không thích hợp. Em thực sự không có cách nào hiểu được anh, anh quá phức tạp, em …”
Em thế nào?
Anh vẫn chờ cô nói, ánh mắt hoảng hốt nhìn gương mặt tiều tụy của cô, thế nhưng cô cũng không nói tiếp, thiên ngôn vạn ngữ bây giờ đều hóa thành nước mắt, rơi vào ngực anh.
Anh quá phức tạp, cô không thể hiểu được anh, bọn họ không thích hợp…. đây là những lý do cô đưa ra để ly hôn với anh sao?
Bào chữa, tất cả đều là những lời bào chữa!
“Kỳ thực, là do em không tin anh, đúng không?” Anh lạnh giọng chất vấn. “Kỳ thực, em cũng giống như ba của em, căn bản vốn không tin một tên tiểu tử không gia thế, không quyền lực như anh sẽ không mang lại hạnh phúc cho em!”
“Không phải là như vậy!” Cô lắc đầu trong hoảng loạn. “Em không có ý đó!”
“Vậy ý em là gì?” Anh nhìn cô một cách tràn đầy thống khổ, từ sự hoảng hốt bối rối của cô, anh một lần nữa tìm thấy chút hy vọng. “Em theo anh về nhà đi, Hải Sắc. Về nhà rồi chúng ta sẽ từ từ nói chuyện, nhất định sẽ tìm ra biện pháp để giải quyết, em theo anh về đi!”
Nói xong, anh bước vội lên lầu, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô xuống nhà.
Cô giãy giụa muốn thoát khỏi anh. “Vệ Tương, anh đừng làm vậy, anh hãy nghe em nói …”
Anh không chịu nghe, vẫn bước nhanh đi, vừa cất bước tiếp theo, một nắm tay cứng như đá không khách khí đập vào mũi anh, anh lảo đảo, toàn thân như ngã về phía sau.
Ân Hãi Sắc hốt hoảng hét lớn. “Vệ Tương, anh không sao chứ?” Cô cuống quýt đỡ lấy anh.
Nhờ sự chống đỡ của cô, anh cuối cùng cũng có thể đứng vững, đưa tay lên mặt, quả đấm kia đã làm gãy mũi anh.
“Anh chảy máu rồi!” Gương mặt Ân Hải Sắc trắng bệt, vội đưa tay lên cố gắng chùi đi những giọt máu cứ không ngừng tuôn ra từ mũi anh.
Anh nắm lấy tay cô thật chặt, ánh mắt tràn đầy đau đớn thống khổ nhìn thẳng cô. “Anh hỏi em một lần nữa, Hải Sắc, em có cùng anh trở về không?”
Cô lo lắng nhưng vẫn im lặng không nói, đôi môi cũng run run.
Tim anh giờ đây cũng chìm hẳn vào đáy nước.
Sau tất cả, anh vẫn muốn cô trở về, tuy anh sớm biết có một ngày nào đó cô cũng sẽ rời xa anh, anh vẫn một mực chờ đợi, mà hôm nay, quả nhiên chuyện đó cũng đến.
Vệ Tương ngẩng đầu, miệng phát ra một tiếng cười nhạt trào phúng.
“Em nghĩ rằng tôi sống cùng với em cũng không có gì khó khăn sao? Em có biết rằng tôi cũng rất khổ tâm không? Tôi mệt mỏi, thực sự là mệt chết đi được, bất luận tôi có cố gắng như thế nào, cũng vĩnh viễn không thể với cao đến cô tiểu thư như em! Em vẫn luôn luôn cao cao tại