Vu Lạc Ngôn cũng không biết mình đã chạy đến đâu nữa, vừa tỉnh táo trở lại, liền cảm thấy lồng ngực như muốn nổ tung, hai chân giống như dính chặt không nhấc lên nổi. Anh thở dốc hít từng hơi lớn, ngồi trên mặt đất, đợi hơi thở ổn định dần lại, bắt đầu cẩn thận nhìn xung quanh.
Ở đây giống như một tòa nhà lớn, cụ thể là tầng nào thì không biết, hành lang của tòa nhà rất tối, đèn trên nóc sáng màu vàng, không khí có chút u ám.
Vu Lạc Ngôn thoáng sợ hãi, chuyện gì xảy ra vậy, đây là đâu, vì sao anh lại chạy đến đây?
Anh nghiêng tai lắng nghe, hình như xung quanh không có động tĩnh gì. Anh lại ngồi một lát, lúc này mới gắng sức bò dậy, dựa vào tường chầm chậm đi về phía trước. Đi được mấy bước là phòng cầu thang, trên tường bên cạnh có treo bản đồ phương hướng của tầng lầu, đây là tòa nhà thiết kế hình chữ U, đi tiếp về phía trước rẽ trái là thang máy. Vu Lạc Ngôn cảm thấy thể lực của mình căn bản không thể leo được cầu thang nữa, thế là kéo lê mấy bước muốn tới chỗ thang máy.
Rẽ sang bên trái, cuối hành lang kia chính là thang máy, Vu lạc Ngôn thở phào, nhưng khi anh đi qua cánh cửa một căn phòng, cái loại cảm giác kinh hãi lo sợ ấy lại xuất hiện. Con số trên thang máy phía trước báo hiệu thang đang lên, nhìn thấy sắp tới tầng này rồi, trong lòng Vu Lạc Ngôn bỗng trào lên dự cảm chẳng lành, anh nhanh chóng lùi lại phía sau, trốn vào góc rõ, nghe thấy một tiếng "ting" rồi thang máy mở ra.
Vu Lạc Ngôn cẩn thận thò đầu quan sát, nhìn thấy hai người ôm một chiếc va li lớn đi ra khỏi thang máy, bọn họ đến phía trước cánh cửa vừa rồi Vu Lạc Ngôn đi qua, gõ mấy cái, cửa liền mở ra, hai người này bước vào trong. Vu Lạc Ngôn cẩn thận nhìn, phòng 1212.
Vu Lạc Ngôn đợi một lát, quan sát thang máy, đang cân nhắc xem có nên coi như chẳng có chuyện gì hay không. Mà dù cho thực sự có người nhìn thấy, cũng đâu chắc được trong đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Anh còn đang do dự thì cửa phòng 1212 đó đột nhiên lại bật mở, lần này có hai người đi ra, một người đàn ông tóc ngắn buộc đuôi ngựa, người còn lại nhìn có vẻ như một thiếu niên mười bảy, mười tám. tuổi. Vu Lạc Ngôn vừa nhìn đã nhận ra, thiếu niên kia chính là con thú biến hình vừa rồi, cùng với tên cướp và tên đàn ông đầu hói đều chỉ là một.
Hai người này không đi về hướng thang máy, mà lại xông về hướng Vu Lạc Ngôn ẩn nấp. Tim Vu Lạc Ngôn như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, muốn trốn về phía sau, chân Iại không còn sức lực. Anh đang vạn phần lo lắng thì một cánh tay từ đâu thò đến, bịt lấy miệng anh, ép tiếng hét kinh hoảng của anh lại. Vu Lạc Ngôn định thần lại nhìn, hóa ra là Thư Đồng.
Thư Đồng thấy biểu hiện của anh, biết rằng anh sẽ không hét nữa, liền nhanh chóng xoay người anh lại, đặt cánh tay anh lên vai mình rồi đỡ anh dậy, kéo vào trong phòng cầu thang.
Hai người bọn họ vừa mới ấn nấp xong, người đàn ông tóc đuôi ngựa và thiếu niên kia đã đi đến. Thư Đồng xuyên qua cửa thoát hiểm của phòng cầu thang quan sát, nghe thấy bọn họ vừa đi vừa nói chuyện.
Thiêu niên kia khuôn mặt rất trẻ con, chỉ tay vào mình không cam tâm nói: "Nhưng một túi máu em không đủ ăn. Sâm ca, em đói".
Người đàn ông tóc đuôi ngựa được gọi là Sâm ca nói: "Tử Tử, cậu lần này lại làm loạn lên rồi, bảo cậu đi kiếm chút tiền ra cũng không được. Không để cậu đói ba ngày đã là quá tốt với cậu rồi".
"Không phải lỗi của em, là tên Hồ Tử kia ngốc chứ, động tác của hắn ta quá chậm. Em đi một mình thì chắc chắn là được rồi."
"Cậu làm hỏng chuyện chẳng phải chỉ lần này."
"Sâm ca, em muốn ăn thịt, uống máu không no."
Sâm ca kia vẻ mặt bất lực biết rằng mình đang đàn gẩy tai trâu, nhìn người thiếu niên một cái sau đó thở dài: "Quay về anh sẽ xin chuyện này với chị Nam. Cậu cũng phải cố gắng vào".
"Em đều làm theo dặn dò đấy chứ, em đói. Đợi gặp chủ nhân rồi, em phải nói với chủ nhân." Ngữ khí của thiếu niên này hiện rõ sự bất mãn.
Giọng nói của hai người từ từ nhỏ dần, bọn họ đi về một căn phòng ở đầu kia hành lang. Đợi tiếng đóng cửa vang lên, Vu Lạc Ngôn thở phào một cái, nhỏ tiếng nói với Thư Đồng:
" Bọn họ nói là có ý nghĩa gì?".
"Đang nói chuyện uống máu ăn thịt đói bụng." Thư Đồng nhìn anh một cái, trong lòng tức giận. Tiểu mặt trắng chết tiệt, suýt chút nữa bị anh hại chết.
Vu Lạc Ngôn bò lên khe cửa nhìn nhìn ra ngoài, không thấy bóng người thì yên tâm nói: "Vừa rồi thiếu niên đó với cái kẻ cô đuổi theo kia cùng là một".
"Hừ, anh hóa ra là có thiên nhãn."
"Thiên nhãn là gì? Thú biến hình là gì?"
"Thiên nhãn chính là năng lực nhìn thấy thứ người khác không nhìn thấy được. Thú biến hình chính là thú biết biến hình.” Thư Đồng không nhẫn nại đỡ anh dậy. Chỗ quỷ quái này quá nguy hiểm, cô phải đưa anh ta ra ngoài trước. Không thể mạo hiểm đi tới chỗ thang máy, cô dự định đỡ anh đi xuống dưới mấy tầng đã rồi tính. Tầng mười hai này rõ ràng có vấn đề.
"Cô giải thích bừa với tôi phải không?" Vu Lạc Ngôn không hài lòng với câu trả lời qua loa chiếu lệ của Thư Đồng. Nhưng anh bây giờ thực sự là không còn sức lực, chỉ có thể dựa vào sự hỗ trợ của cô để đứng lên.
Bọn họ vừa quay người, đang muốn từ cầu thang đi xuống, Vu Lạc Ngôn bỗng nhiên cảm thấy người Thư Đồng cứng đơ lại.
"Làm sao vậy?"
"Anh không phải có thiên nhãn sao, không phải tự mình nhìn thấy à?" Thư Đồng hất cằm về phía dưới cầu thang.
"Thiên nhãn cái đầu cô ý, tôi chẳng nhìn thấy gì cả." Vu Lạc Ngôn trả lời ngữ khí không vui, nhưng trong lòng cũng có chút căng thẳng.
Anh nhìn không thấy, Thư Đồng lại nhìn thấy rất rõ, dưới cầu thang có năm con ác linh đang chặn đường, đồng hồ trên cánh tay cô phát ra ánh sáng màu đỏ.
"Rốt cuộc làm sao rồi?"
"Có năm con ác linh đang chặn đường đón tiếp chúng ta."
"Là quỷ phải không?" Vu Lạc Ngôn toát mồ hôi lạnh, dựng đứng lông tơ: "Cô chẳng phải là hàng ma sư rất lợi hại sao? Chắc cô không sợ chứ?".
Thư Đồng hạ cánh tay của Vu Lạc Ngôn xuống, bảo anh tựa vào tay vịn cầu thang: "Nếu chỉ là năm con, tôi còn nắm chắc có thể đưa anh ra ngoài an toàn. Nhưng nếu như những con ác linh này báo tin cho vài yêu thú hoặc những thứ linh linh vớ vẩn trong tòa nhà, chúng ta sẽ toi đó. Tôi không có đem theo trang bị, một lát nữa tôi ngăn bọn chúng, anh nắm chắc cơ hội tự mình chạy ra ngoài. Ra được rồi thì thông báo cho đồng nghiệp của tôi, tổ cứu viện sẽ đến".
"Chạy?" Trong lòng Vu Lạc Ngôn kêu "xoảng" một tiếng, cái từ này, giống như đâm sâu vào lòng anh, đau đớn vô cùng.
Anh còn chưa kịp nói gì, Thư Đồng đã nhảy xuống dưới, cô không mang theo dây trói hồn, cũng không có bình dẫn hồn, chỉ có vật tùy thân là sợi xích đầu gắn tiêu bạc, nhưng cái này đối với ác linh vô hình là không có tác dụng. Tuy nhiên với tình thế bây giờ, cô cũng không thể để những ác linh này chạy mất. Thế là đành rạch đứt ngón tay, nhỏ máu lập chú, vết máu vung trong không trung, hóa thành sợi đỏ giống như sợi chỉ vây quanh đám ác linh, nhanh chóng thu chặt lại.
"Mau đi đi!" Thư Đồng thấy Vu Lạc Ngôn vẫn dựa vào tay vịn cầu thang ngẩn ra, vội vàng quát anh.
Vu Lạc Ngôn cắn răng, chân run run đi xuống từng bậc từng bậc. Thư Đồng niệm chú giơ bàn tay, giữa lòng bàn tay, ấn bùa màu đỏ sáng lên, cô vung một chưởng đập diệt hai con ác linh, xoay cánh tay, vẫy sợi dây máu chuyển động, lại lần nữa quấn lấy hai con vừa mới thoát ra ngoài.
Vu Lạc Ngôn dáng vẻ suy nhược lại chậm chạp khiến cô lo chết mất, cô ném điện thoại cho anh, nói: "Nếu như chạy không được thì mau nấp kín đi, tìm trong điện thoại của tôi gọi cho Chu Duệ. Nhanh lên!".
Vu Lạc Ngôn nhận lấy điện thoại chân tay luống cuống, trong lòng cũng hiểu rõ không thể ở đây làm cô thêm loạn, đi xuống dưới nhanh hết tốc độ có thể, anh thở dốc, cuối cùng cũng leo được một đoạn. Thư Đồng đang ác đấu với mấy ác linh kia, cô không ngừng thúc sợi dây máu hết lần này đến lần khác vây ác linh lại, hồn lực của mấy con ác linh này rất mạnh, tốc độ cực nhanh, muốn trong chốc lát tiêu diệt được toàn bộ thật không dễ dàng.
Vu Lạc Ngôn cố gắng khắc chế bản thân không quay lại nhìn cô, phải nhanh rời xa một chút, cô ấy rất nhanh sẽ theo kịp mình thôi. Anh xuống dưới một tầng, đẩy cửa phòng cầu thang nhanh chân đi tới chỗ thang máy, chỉ đi đoạn đường mấy bước mà anh đã thở phì phì. Vẫn chưa đến được thang máy, điện thoại của Thư Đồng bỗng vang lên, người gọi tới vừa hay chính là Chu Duệ.
Vu Lạc Ngôn vội vàng ấn nút nghe.
"Thư Đồng, chỗ của cô xảy ra chuyện gì vậy?"
"Tôi, tôi là Vu Lạc Ngôn.” Chu Duệ bên kia sững lại, Vu Lạc Ngôn vội vàng nói tiếp: "Thư Đồng đang đánh nhau với mấy con quỷ, cô ấy đưa điện thoại cho tôi, bảo tôi liên hệ với anh".
Chu Duệ rất nhanh chóng phản ứng lại được: "\'Anh bây giờ đang an toàn rồi chứ? Có thể miêu tả một chút tình hình bên đó không?".
"Tôi không biết đây là tòa nhà nào, đang ở tầng mười hai, chúng tôi nhìn thấy thú biến hình, còn có ác linh, còn có người, ý, phòng số 1212, còn có một căn phòng cuối cùng ở đầu hành lang bên kia của tòa nhà."
"Hãy nói vị trí cụ thể bây giờ của bọn anh? Tôi lập tức điều người đến đó tiếp ứng."
"Thư Đồng đang ở trong phòng cầu thang giữa tầng mười hai và mười một của tòa nhà, tôi vừa xuống đến tầng mười một, đang chuẩn bị vào thang máy."
"Được rồi, anh chú ý an toàn, nhanh chóng xuống dưới, chúng tôi đã phái người lên đó rồi. Không được ngắt điện thoại."
"Được." Vu Lạc Ngôn thở dốc, quay người nhìn nhìn, lại nhìn thấy một người trông giống như xác khô đang từ góc rẽ khác của lối đi quay lại. Điều này trong chốc lát khiến anh sợ đến mức hồn bay phách tán, bừng tỉnh cuồng loạn ấn vào nút đi xuống của thang máy. Đứng ở vị trí này, anh đã không còn chỗ nào có thể trốn, chỉ đành giương mắt nhìn chằm chằm xác khô kia tiến về phía mình.
"Có, có, có xác sống..." Vu Lạc Ngôn căng thẳng cảm thấy mình sắp ngất đi rồi.
"Cái gì?" Anh lắp bắp khiến Chu Duệ nghe không rõ.
"Tôi không biết, không hiểu sao tôi lại gọi nó là xác sống, nhưng con quái vật đó có bộ dạng giống như thi thể, tôi không rõ nó là cái gì, nó đang tiến về phía tôi. Thang máy vẫn còn chưa đến." Vu Lạc Ngôn vừa nói vừa cuồng loạn ấn vào nút điều khiển thang máy, lúc nào cũng vậy, cứ vào thời khắc then chốt là thang máy lại chậm như ốc sên.
Nghe có vẻ chính là xác sống, Chu Duệ trong lòng chùng xuống. Người của bọn họ không thể lên lầu nhanh vậy được, Thư Đồng cũng không biết tình hình thế nào rồi. Vu Lạc Ngôn này e rằng chỉ có thể dựa vào chính mình.
"Nhược điểm của xác sống là ở đầu của nó, Vu Lạc Ngôn, anh cẩn thận đừng để bị nó cắn, nó tấn công anh, anh cứ đánh vào đầu nó." Thực ra nói những điều này với Vu Lạc Ngôn trong lòng Chu Duệ cũng không có hy vọng gì, đừng nói Vu Lạc Ngôn này chưa từng nhận được sự huấn luyện, chỉ cần nghĩ đơn giản thể chất của anh ta bệnh lâu suy nhược, làm sao còn có thể đánh nhau với xác sống chứ?
Vu Lạc Ngôn không dám nói thêm nữa, xác sống kia đã sắp ép đến rồi. Anh nhét điện thoại vào trong túi, hai chân khẽ nhích ra đứng vững, mặt hướng về phía xác sống, toàn thân căng thẳng cảnh giác. Anh thực ra hoàn toàn không biết nên làm thế nào, chỉ cảm thấy sợ hãi đến cực điểm, đã có thể nghe được tiếng trái tim của mình đập “thịch thịch thịch".
Xác sống kia đến gần, xác định trước mặt là máu thịt tươi mới vừa hay tới miệng, vui vẻ nhe răng há miệng ra lao đến. Vu Lạc Ngôn lập tức cúi xuống, lăn mình tránh đi