chỗ khác. Anh hoa mày chóng mặt, đầu óc căng thẳng, tránh được một lần nhào tới này anh liền bắt đầu chạy cuồng loạn, đáng tiếc chân lại mền nhũn ra, không nhích được mấy bước thì đà ngã phịch xuống. Xác sống vui mừng nhìn qua, nhân đó bổ nhào lên người anh há miệng ra cắn.
Bản năng sinh tồn khiến Vu Lạc Ngôn bóp thật chặt vào cổ xác sống đẩy lên trên, trong lòng chỉ nghĩ không thể để nó cắn. Anh cứ bóp đến mức hai cánh tay tê dại, xác sống kia thì lại vừa khỏe vừa nhanh, há miệng ra chỉ nhăm nhăm muốn cắn lên cổ anh.
Trước mắt Vu Lạc Ngôn xuất hiện một lớp khói đỏ, bên tai vang lên những tiếng ong ong, trong thoáng chốc anhh cũng không biết mình làm sao nữa, đột nhiên co tay lên, tỳ cẳng tay dưới cằm xác sống, đồng thời một chân cũng co lại, thúc đầu gối vào bụng nó. Chân mượn sức của đầu gối kết hợp với cánh tay đẩy mạnh, duy trì tư thế này trong thoáng chốc, sau đó anh xoay tay đánh vào cổ của xác sống, liền nghe thấy một tiếng "rắc rắc", xác sống kia nghiêng đầu ngã xuống đất, không động đậy gì nữa.
Tất cả những điều này xảy ra trong nháy mắt, Vu Lạc Ngôn không dám tin, cứ nhìn chằm chằm vào hai tay của mình. Anh vừa thở dốc vừa ngồi ngẩn ra, mới trong chốc lát nhưng lại cho rằng đã qua rất lâu rồi. Lúc này lại chợt nghe thấy một tiếng "ting", anh quay đầu nhìn, thang máy vừa đến nơi.
Vu Lạc Ngôn nhìn cái thang máy, cuối cùng nhớ ra mình phải làm gì. Anh đứng dậy, lảo đảo đi tới, cửa thang máy đã mở khá lâu, giờ đang tự động đóng lại, Vu Lạc Ngôn càng sốt ruột, cố gắng bước nhanh hơn. Nhưng chính vào lúc này, đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng gió lạnh u ám đang ập đến, anh khom người tránh đi, vừa ngẩng lên liền nhìn thấy một bóng sáng treo giữa không trung bên trên đầu mình. Vu Lạc Ngôn chợt tỉnh ngộ, anh nhìn thấy rồi, anh lại nhìn thấy quỷ rồi!
Hóa ra quỷ chính là có hình dáng như thế này, còn may còn may, thì ra cũng không quá đáng sợ. Chẳng đợi cho anh vui mừng xong, bóng sáng kia đã lao thẳng lền người anh. Vu Lạc Ngôn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh u ám áp lên trên ngực, khiến anh nôn nao. Ngực rất khó chịu, người cũng hơi đau, giống như là có thứ gì đang bị kéo ra. Vô cùng sợ hãi, anh khua tay muốn đẩy bóng sáng kia đi, nhưng cánh tay của anh lại khua vào giữa bóng sáng trước ngực.
Anh không chạm được vào nó nhưng lại có thể nhìn thấy nó, bóng sáng mông lung đó ép lên ngực anh, siêu nhiên quái dị như thế này, khiến anh cảm thấy buồn nôn khó chịu. Thực sự anh cách thang máy không xa, anh muốn thử bỏ qua cảm giác khó chịu bị quỷ cuốn lấy, gắng sức bò vào thang máy. Chỉ cần xuống lầu, chỉ cần tìm được một hàng ma sư khác, anh và Thư Đồng sẽ còn có cơ hội sống.
Anh lảo đảo đứng lên, ác linh kia biết không chen đẩy được hồn phách của anh, bay quanh một vòng rồi lại lần nữa xông đến. Lần này Vu Lạc Ngôn bị đẩy ngã ngửa xuống đất, cũng chính vào lúc đó, anh quay đầu lại thì liền nhìn thấy một xác sống khác đang méo mó cười phía sau mình, da thịt trên mặt và trên vai của nó đã thối rữa, kèm theo là biểu cảm khát máu. Xác sống chỉ còn cách anh khoảng hai bước chân, Vu Lạc Ngôn cũng không khống chế nổi nữa, lớn tiếng hét lên.
Nhưng dù có hét lớn hơn nữa cũng chẳng dọa được xác sống đang khát máu cực độ kia, trong chốc lát nó lao đến chỗ Vu Lạc Ngôn. Còn anh thì chỉ biết điên cuồng hét, cảm thấy minh không còn sức lực để phản kháng nữa.
Chính vào thời khắc xác sống kia bổ nhào lên người Vu Lạc Ngôn, một mũi tiêu màu bạc từ sau cổ xác sống đâm xuyên vào yết hầu của nó, cuốn xích bạc quanh cổ nó. Vu Lạc Ngôn vẫn còn chưa khống chế được tiếng hét, mắt trừng trừng nhìn sợi ngân liên tiêu kéo xác sống từ trên người mình xuống, hất đập vào tường.
Cơ thể xác sống mềm oặt nằm sõng soài trên mặt đất, Thư Đồng lớn tiếng quát lên: "Im miệng!".
Cô lại rạch ngón tay, vung mạnh một cái hất máu bắn ra, đồng thời làm chỉ quyết niệm chú, dịch máu biến thành sợi chỉ đỏ, lại cuốn lấy ác linh đang tấn công Vu Lạc Ngôn. Không đợi cho cô tiêu diệt ác linh này, Vu Lạc Ngôn đang nằm trên nền đất không còn sức lực để cử động nữa đã run rẩy lắp bắp chỉ về phía sau lưng cô: "Sau, sau, sau, sau lưng...".
Thư Đồng thực ra sớm đã cảm giác được, cô quay đầu lại nhìn, có ba người đang chạy về phía bên này, trong đó hai người trên tay còn cầm súng.
Vu Lạc Ngôn giọng nói run rẩy còn đang lắp bắp: "Thú, thú, thú biến...".
Thư Đồng căn bản chẳng để ý đến anh, cô vung tay phóng ngân liên tiêu, đánh trúng vào nút ấn đi xuống của thang máy, "ting" một tiếng, cửa thang máy lại mở ra. Thư Đồng nhanh chân đá Vu Lạc Ngôn một cái, để anh theo đà đó lăn vào trong thang.
"Đừng thừa lời, đi mau!" Thư Đồng vừa hét vừa xoay bàn tay phải tấn công bóng sáng. Bóng sáng kia "bụp" một tiếng tiêu tan không còn tung tích, vậy là bị diệt rồi. Tay trái Thư Đồng ném ngân liên tiêu ra, cả sợi xích lơ lửng giữa không trung. Cô lật lòng bàn tay hướng về phía trước, hai cánh tay áp sát vào nhau, miệng niệm chú rồi cuối cùng hét lên một tiếng: "Phá!".
Ngân liên tiêu như có linh lực vậy, quất từng đạt cuồng phong sắc bén về phía ba người kia, đập bọn chúng ngã bay xuống đất.
Điều này là để tranh thủ thời gian cho Vu Lạc Ngôn lúc này đã nằm trong thang máy không động đậy nổi. Cửa thang máy cuối cùng tự động đóng lại. Qua khe cửa càng lúc càng nhỏ, Vu Lạc Ngôn nhìn thấy Thư Đồng đang hướng đến nghênh đón ba tên ác ôn vừa mới vùng dậy. Cửa thang máy đóng lại rất chặt, một khắc trước khi đi xuống dưới, anh nghe thấy ba tiếng súng nổ "đoàng đoàng đoàng" vang lên.
Vu Lạc Ngôn hoảng hốt như đã đi được một vòng trước quỷ môn quan vậy, trên người trên mặt vẫn còn mùi máu của xác sống vừa rồi, vẫn phảng phất ngửi thấy mùi hôi thối của nó. Toàn thân anh lạnh cóng, ba tiếng súng đó vang lên văng vẳng bên tai.
Thư Đồng không có súng, cô ấy nói cô ấy không mang theo trang bị. Là anh hại cô rồi, là anh tự nhiên chẳng hiểu làm sao lại chạy đến chỗ này, là anh hại cô rồi!
Vu Lạc Ngôn đột nhiên hiểu rõ ý nghĩa lời nói của con thú biến hình đó, nó nói nó chỉ uống máu không no, nó muốn ăn thịt! Nó muốn ăn máu thịt! Vu Lạc Ngôn giật thót mình, đầy trong đầu là những hình ảnh vô cùng đáng sợ, cô ấy không thể chết đi như thế tuy cô ấy luôn khiến người ta khó chịu, nhưng cô ấy không thể chết như thế được.
Thời khắc sống chết quan trọng vừa rồi, cô ấy hoàn toàn có thể vứt bỏ mình để chạy đi, nhưng cô ấy đã không làm thế. Cô ấy bảo mình mau chạy, còn bản thân lại vì tranh thủ thời gian và cơ hội cho mình. Cô ấy thật sự quá khiến người ta ghét, Vu Lạc Ngôn như phát cuồng dùng lực ấn vào nút bấm tầng mười một, cô ấy không thể chết như thế!
Nhưng bất luận anh ấn như thế nào, thang máy vẫn cứ đi xuống. Vừa rồi anh không hề ấn số, nhưng thang máy lại đóng cửa rồi tự động chạy thẳng xuống dưới, đây chắc chắn là dưới lầu có người ấn rồi. Vu Lạc Ngôn tức điên lên, đá đạp vào cửa thang máy, mắt nhìn thấy số báo tầng của thang không ngừng nhỏ đi, cuối cùng cũng đến tầng một. Vu Lạc Ngôn chẳng thèm để ý bên ngoài là ai, mặt anh tái xanh ra sức nhấn nút điều khiển thang máy.
Bên ngoài đợi thang máy là một cảnh sát, vừa nhìn thấy trong thang có một nam thanh niên hung thần tà khí, trên người trên mặt đều có vết máu hung dữ ấn vào nút điều khiển, vội vàng hét lên: "Anh kia, anh không thể lên trên". Vu Lạc Ngôn không thèm để ý, anh một tay đẩy người đó ra, đóng cửa thang máy lại.
Số báo tầng chậm chạp nhích từng chút, Vu Lạc Ngôn sốt ruột nhìn, trong lòng khó chịu như lửa đốt.
Thực ra anh cũng hoàn toàn không biết mình lên trên làm gì, với bản lĩnh và tình trạng bây giờ của anh, lên trên đó ngoại trừ có thể tăng thêm đồ ăn cho thú biến hình và xác sống, còn lại hình như chẳng có tác dụng gì khác. Nhưng anh không thể nào thản nhiên đi ra khòi tòa nhà này, anh không thể nào vứt bỏ Thư đại tỷ vì cứu mình mà bây giờ có khả năng là đã bị cắn đến không còn nhận ra được nữa, anh thực sự không có cách nào để chạy trốn như vậy.
"Chạy", cái từ này vì sao lại khiến trái tim anh khó chịu như thế chứ?
Cuối cùng cũng đến tầng mười một, cửa thang máy mở ra, bên ngoài lại không có Thư Đồng. Trên thực tế ngoại trừ dấu vết của trận đánh nhau vừa rồi ra, căn bản không có bất cứ người nào. Thư Đồng cùng với những người kia đều không biết đã đi đâu. Vu Lạc Ngôn sững sờ nhìn, đột nhiên nghe thấy lầu trền có động tĩnh, anh chẳng kịp suy nghĩ cẩn thận, cất bước chạy ngay lên tầng mười hai.
Vu Lạc Ngôn vừa lên đến nơi liền nghe thấy có tiếng bắn nhau. Đấu súng? Anh đứng ngẩn ra, những người bắt quỷ bắt ma không phải đều dùng kiếm gỗ đào hoặc giấy bùa khua qua khua lại sao, nếu không thì thần kỳ hơn một chút giống như Thư Đồng vừa rồi vậy, vung ít máu ra niệm chú hoặc cầm một loại binh khí cổ quái nào đó múa một cái. Sao mà anh vừa mới vào thang máy đi một chuyến quay lại, đám quỷ kỳ quái này đã biến thành trận đấu súng giữa cảnh sát và kẻ cướp rồi?
Vu Lạc Ngôn nấp ở trong phòng cầu thang, suy nghĩ phải làm thế nào mới tốt? Lúc này lại nghe thấy tiếng nói của Thư Đồng bên ngoài: "Máy dò quét đến không kịp, dùng máy thử trước, chúng nó có phản ứng với máu. Đừng lãng phí đạn lên người thú biến hình, nên dùng đạn bùa bạc. Cách bọn chúng xa một chút".
Vu Lạc Ngôn nghe thấy lời này, lòng vui như phát điên, cô gái đáng ghét đó còn chưa chết.
Anh cẩn thận hé cửa phòng cầu thang, thò đầu ra nhìn một cái. Lối đi tới căn phòng ở cuối đầu bên kia hình như không có động tĩnh gì lớn, mà bọn Thư Đồng tổng cộng có năm người, đang ẩn nấp ở góc rẽ bên đó, nổ súng về hướng phòng 1212.
Vu Lạc Ngôn khom lưng, chầm chậm tiến lại gần bọn họ. Thư Đồng hơi có cảm giác, liền quay người cầm súng trỏ vào anh. Vu Lạc Ngôn giơ hai tay lên: "Là tôi".
Thư Đồng cau mày lại, rất không vui: "Thật là gặp quỷ rồi, sao anh vẫn còn ở đây?". Nếu không phải trên người trên mặt anh ta có vết máu của xác sống đã hơi đen lại, cô thật sự còn cho rằng anh ta là thú biến hình hóa thân.
"Tôi sợ cô chết quá khó coi, người khác không nhận ra được, liền muốn đến giúp đưa xác cô về." Vu Lạc Ngôn thấy cô không sao, trong lòng nhẹ nhõm rồi, miệng lại nói những lời chọc phá ác độc.
Thư Đồng lườm anh một cái: "Anh hùng như vậy sao? Tôi còn cho rằng anh chỉ có thể bò".
Vu Lạc Ngôn ngồi phịch xuống, khua khua tay: "Tôi không ổn rồi, các cô tiếp tục đi, tôi nghỉ ngơi một lát".
Thư Đồng không để ý đến anh nữa, cô đã mạo hiểm tính mạng hoàn thành trách nhiệm bảo vệ khách hàng rồi, bây giờ là anh ta tự mình đến miệng cọp, cô chẳng thèm quản nữa, cái người chỉ biết gây thêm phiền phức này, tự mình tìm chỗ chết, đáng đời!
Trong phòng 1212 vẫn chẳng có chút động tình nào, dường như đã quyết định cứ như thế này mà giằng co với bọn họ, và cũng có thể là đang có chủ ý quỷ quái gì đó. Thư Đồng dùng tay ra hiệu về phía thang máy bên kia, Vu Lạc Ngôn lặng lẽ thò đầu vào nhìn nhìn, hóa ra ở đầu thang máy kia còn có ba hàng ma sư được vũ trang đầy đủ, giữ khiên chống đạn cùng với bọn Thư Đồng một trái một phải áp sát tấn công vào phòng 1212.