Từ loa ngoài của điện thoại, Ray cũng hét lớn: "Mọi người đang lái về hướng cái hồ".
Chiếc xe dừng lại ở sát bên hồ nước rất nguy hiểm, năm người trên xe sững sờ. Cao Lôi cẩn trọng thò đầu ra nhìn, chửi một câu: "Ông nội nó chứ!".
"Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Chỗ tôi đây nhìn thấy trước mặt còn có con đường nhỏ."
"Khốn nạn, kính của anh nên đổi rồi."
Cao Lôi cho xe lùi lại phía sau rồi tắt máy, quay đầu nói lớn với Vu Lạc Ngôn: "Thiên nhãn thần tướng, anh đến lái xe!". Mấy người bọn họ vốn dĩ chỉ ra ngoài uống rượu, không có đem theo trang bị gì, muốn phá được loại ảo ảnh này e là rất phiền phức, có thiên nhãn ở đây thì dùng một chút vậy.
Thư Đồng ngồi ở ghế phụ nhìn Vu Lạc Ngôn đổi đến vị trí ghế lái, đấm anh một cái: "Haizz, anh lấy lại tinh thần đi, trên xe này toàn là hàng ma sư ưu tú nhất trong lịch sử, rất có giá trị".
Lời này của cô nhận được sự nhất chí khinh bỉ của mọi người. Vu Lạc Ngôn vẫn có chút căng thẳng, anh định thần lại, khởi động xe, lái theo hướng mà Ray chỉ dẫn, kết hợp với những gì bản thân mình nhìn thấy, cả đoạn đường đưa mọi người tới một đình ngắm hoa, ở đó có xe của m Yến Tư đang đỗ.
m Yến Tư ở bên đình bắt được con quỳ hút máu vừa mới chạy trốn, anh một tay bóp cổ hắn ấn lên thân cây, hình như là đang hỏi gì đó.
Con quỷ hút máu kia thỉnh thoảng thét lên thảm thiết, có vẻ rất đau đớn. Mọi người xuống xe, Vu Lạc Ngôn lúc này mới nhìn rõ trên tay m Yến Tư có cầm dao găm, con dao găm đó đang rạch lên da của con quỷ hút máu, xèo xèo bốc ra khói trắng. Con quỷ hút máu đó bị giày vò đau đến mức không muốn sống nữa, nhưng vẫn chẳng chịu nói gì.
m Yến Tư đập tay vào trán con quỷ, chỉ thấy một đường ấn bùa hiện lên rồi lướt đi, con quỷ hút máu ngã vật xuống đất bất động, móng vuốt và răng nanh toàn bộ đều thu về.
m Yến Tư sức mạnh vô biên, một tay xách con quỷ hút máu kia lên, ném vào sau thùng xe, hỏi: "Mọi người cũng nhìn thấy ảo ảnh chứ?".
Mọi người gật đầu, m Yến Tư gọi điện thoại cho Ray, dặn dò nói: "Bảo Thôi cục trưởng sắp xếp một chút, mấy ngày này phải phong tỏa công viên, ở đây có khả năng là đại bản doanh của quỷ hút máu".
"Hiểu rồi." Ray trả lời, lại nói: "Tôi nhìn thấy ở trên máy giám sát điều khiển giao thông có hai xe cảnh sát đang đi về phía công viên Hoa Anh Đào đó, mọi người mau rời đi. Các thi thể tìm thấy trong công viên này lần nào kiểm tra cũng đều nói là tử vong tự nhiên, điểm này thật không bình thường. Tôi vừa rồi chỉ liên hệ với Hồ Dương, không có lý gì mà Cục Cảnh sát lại điều người từ xa đến như vậy, trong việc này sợ là có vấn đề. Trang bị của mọi người không đủ, không nên trực tiếp đụng độ".
m Yến Tư cũng cảm thấy có lý, quyết định đưa mấy người bọn họ ra khỏi công viên, dừng xe lại chờ đợi ở đầu đường. Quả nhiên chẳng mấy chốc sau hai xe cảnh sát lao vút qua xe của bọn họ. Vu Lạc Ngôn bò lên cửa kính nhìn ra bên ngoài nói: "Bọn họ cũng là quỷ hút máu. Sao tôi lại nhìn thấy rõ ràng như thế nhí?".
m Yến Tư ở trong chiếc xe phía trước nghe Cao Lôi kể lại biểu hiện của Vu Lạc Ngôn tối nay, anh quay đầu nhìn chiếc xe Vu Lạc Ngôn ngồi một cái, nói: "Người có thiên phú, đều có trách nhiệm phải gánh vác. Vận mệnh sẽ không bỏ qua anh ta".
Khác hẳn với bi thảm tối hôm nay Vu Lạc Ngôn gặp phải, một người có thiên phú khác lúc này lại đang khò khò ngủ say. Cô cũng có trách nhiệm trọng đại Boss giao cho, đáng tiếc cô đã không hoàn thành.
Chúc Tiểu Tiểu rõ ràng nghĩ là sau khi uống rượu sẽ nổi loạn, sau đó sẽ mau lẹ, dứt khoát tấn công Boss. Đáng tiếc sau khi cô uống rượu lại thành chú cừu lười, ngủ như heo vậy. Nghiêm Lạc đối với cô lại hoàn toàn không tức giận, rõ ràng bản thân mình đã chứa cả một bụng buồn bực, nhưng vẫn cứ lo lắng đến tâm trạng sau khi tỉnh dậy của cô. Anh tựa người ngồi trên giường, nhìn dáng vẻ đang ngủ của cô mà ngẩn ra.
Điện thoại vang lên, có tin nhắn đến, là Tề Nghiên La, bên trên viết: "Tất cả sẵn sàng, ngày mai theo kế hoạch khởi động làm mới địa phủ. Kế hoạch cứu thế của Cửu Thiên Huyền Nữ em sẽ tham dự".
Nghiêm Lạc nhìn cả hồi lâu, cuối cùng trả lời một tin: "Vậy chúng ta cứ ai làm tốt việc của người đó đi".
Qua một lúc lâu sau, Tề Nghiên La lại gửi đến một tin: "Bọn họ không muốn bỏ qua Heo Con".
Nghiêm Lạc không trả lời, tin tức như thế đối với anh mà nói chẳng có nghĩa gì. Heo Con là của anh, lần này anh sẽ không cho ai hết.
Qua một lúc lâu sau lại có tin nhắn đến: "Em cũng vẫn cho rằng Heo Con rất quan trọng đối với việc cứu thế nhưng bây giờ em càng hy vọng anh có thể vui vẻ, em sẽ đối phó với bọn họ".
Đoạn tin nhắn này khiến lòng Nghiêm Lạc ấm áp, anh nghĩ cả hồi lâu, gửi lại hai chữ: "Cảm ơn".
Trong cao ốc Đế Cảnh, Tề Nghiên La nhìn thấy hai chữ đó, cuối cùng không nén được rơi nước mắt.
Vu Lạc Ngôn lúc này cũng đang rơi nước mắt.
Đến nửa đêm, cuối cùng cũng được trở về nhà, anh mệt mỏi vô cùng, đổ người lên giường nhưng lăn qua lăn lại chẳng ngủ nổi. Khó khăn lắm mới chập chờn ngủ được, lại nhìn thấy cô gái có khuôn mặt trẻ con kia đang ánh mắt tuyệt vọng nhưng không cam tâm nhìn chằm chằm vào mình, cô ta hét lên: “Tôi chạy không nổi nữa rồi, nhưng tôi không muốn chết, tôi không muốn chết!!!".
Vu Lạc Ngôn hét lớn, ngồi bật dậy, phát hiện hóa ra đó chỉ là giấc mơ.
Toàn thân anh mồ hôi đầm đìa, không dám ngủ nữa. Vu Lạc Ngôn cầm mấy lon bia lạnh về phòng uống ừng ực, càng uống nhiều lại càng tỉnh táo, ánh mắt cô gái có khuôn mặt trẻ con đó cũng càng lúc càng thấy rõ hơn.
Vu Lạc Ngôn co rúm lại ở góc giường, miếng hồng ngọc đặt trên chiếc tủ đầu giường nhức mắt vô cùng, trái tim anh đập loạn, trên gò má như có vệt nước, anh chạm vào, lại là nước mắt. Vu Lạc Ngôn phát hiện ra mình đang khóc, nước mắt cứ thế tuôn ra không kìm lại được, anh ôm lấy lon bia, đau đớn khóc hu hu.
Khóc được một lúc rồi, anh lấy điện thoại ra, cũng mặc kệ bây giờ là lúc nào, gọi cho Chúc Tiểu Tiểu.
Điện thoại vang lên rất lâu, Vu Lạc Ngôn vừa chờ đợi vừa uống mấy ngụm bia lớn, khó khăn lắm mới đợi được đến khi đầu bên kia bắt máy. Anh chẳng buồn để ý điều gì hét vào trong điện thoại: "Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu, anh thực sự thích em, em không thích anh, em thích Boss của em, anh nhìn thấy rồi".
Lời nói của anh có chút lộn xộn, lại uống thêm mấy ngụm bia nữa, trong giọng nói còn lẫn cả tiếng khóc: "Em nói anh nên làm thế nào? Càng lúc anh càng thấy rõ, là quỷ gì, hút máu gì, anh đều có thể nhìn thấy. Anh gặp phải cô gái đó, cô ta rất giống em, nhưng mà cô ta bị cắn chết rồi. Anh đúng là thần kinh mới chạy đi cứu cô ta, em nói xem, anh vì sao lại là bệnh nhân tâm thần cơ chứ?".
Anh ôm lấy điện thoại, lẩm bẩm kể ra hết sự việc, cũng mặc kệ đối phương bên kia nghe có hiểu hay không. Anh nói năng lộn xộn, lời trước không khớp với lời sau, nhưng anh nói rất thoải mái, cuối cùng chỉ cảm thấy hơi men bốc lên đầu, hơi choáng váng, không ngừng hỏi: "Em nói xem anh nên làm thế nào? Em nói xem anh nên làm thế nào?".
Đầu dây bên kia cuối cùng cũng có tiếng nói, lại là một giọng đàn ông trầm thấp lạnh lùng: "Cô ấy ngủ say rồi".
Vu Lạc Ngôn trong chốc lát gần như tỉnh hoàn toàn, anh ý thức được, dựng thẳng người lên, vuốt nước mắt trên mặt đi.
Nghiêm Lạc ở đầu dây bên kia tiếp tục nói với anh: "Vu Lạc Ngôn, vấn đề này của anh cô ấy không giúp được, cô ấy chỉ có thể cùng anh buồn phiền mà thôi, tôi không thích nhìn thấy cô ấy như vậy, cho nên anh tốt nhất tự mình giải quyết đi".
Vu Lạc Ngôn không nói gì, anh nắm chặt điện thoại trong tay, cảm thấy cả khuôn mặt mình như đang bốc cháy rừng rực, vô cùng khó chịu, nhưng lòng tự tôn đã giúp anh gắng gượng, để anh không ngay lập tức dập điện thoại đi.
Anh nghe rõ ràng từng câu từng chữ Nghiêm Lạc nói bên kia: "Vu Lạc Ngôn, anh phải giống một người đàn ông!".
CHƯƠNG 40
Chúc Tiểu Tiểu ngủ giấc này rất thoải mái.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đang làm tổ trong lòng Boss, lúc này anh nhắm mắt lại ngủ rất ngon. Chúc Tiểu Tiểu đánh giá Boss ở cự ly gần, lông mi thật dài, mũi rất thẳng, bờ môi thật xinh đẹp. Boss của cô nhìn thế nào đều rất đẹp.
Cô ôm lấy anh "chụt chụt" hôn vài cái, Boss không có phản ứng, xem ra lại đang ngủ sâu trị thương rồi. Theo như kinh nghiệm quan sát được của Chúc Tiểu Tiểu từ trước đến nay, hễ anh ngủ như thế này thì có sấm đánh trên đầu cũng không tỉnh được.
Chúc Tiểu Tiểu cắn cắn môi, tối qua công chiến không thành công, làm sao hôm nay đã ngủ sâu rồi? Nhưng mà thế này cũng tốt, có thể cho cô chút thời gian chuẩn bị. Đối với thất bại đêm qua, cô vừa ảo não vừa xấu hổ, rõ ràng trước đó cô đọc tiểu thuyết, trong đó viết chuyện này rất dễ dàng mà. Nhân vật nữ chính làm gì có ai không thích thú khi làm chuyện đó, thế nào mà đến lượt cô lại khó khăn vậy chứ?
Cô trở dậy ngồi lên trên người Boss, chăm chú nhìn anh, nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Ừm, em luyện tập trước một chút xíu". Dù gì anh bây giờ ngủ như chết rồi, sẽ không biết được. Tối qua cô nhất định là quá căng thẳng, sau này khi đã nghiên cứu, tập luyện thành thục rồi chắc chắn là được.
Cô "huỵch" một cái áp lên ngựời Nghiêm Lạc, tự cổ vũ bản thân mình: "Cố lên!".
"Chụt chụt", cô hôn hai cái lên mặt anh, rồi đột nhiên ngồi thẳng dậy, "Thành công rồi!".
Cô há miệng cười, tự mình chơi với mình chẳng có gì là không vui cả. Tưởng tượng rằng Boss là đại thúc lạnh lùng nhưng yếu đuối, còn mình là thiếu nữ dễ thương khả ái mà vô cùng mạnh mẽ, cô ngả người vào lòng anh tự nói với chính mình: "Xem ra Boss không phải là một \'thụ\' tốt, cho nên mình mới không thành công".
"Thú1 gì?" Nghiêm Lạc trầm giọng nói khiến Chúc Tiểu Tiểu bị dọa suýt chút nữa nhảy dựng lên. Cô ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt anh mang ý cười, xem ra là đã nhìn cô lăn qua lăn lại hồi lâu rồi.
1 “Thú” và “Thụ” trong tiếng Trung phiên âm giống nhau. Từ “Thụ” cùng với từ “Công” là hai từ rất thông dụng trong truyện Đam mỹ của Trung Quốc. Công để chỉ người đóng vai nam, còn thụ để chỉ người đóng vai nữ trong mối quan hệ đồng tính nam.
Chúc Tiểu Tiểu lập tức chui đầu vào trong chăn, đây đây đây, thực sự là quá mất mặt rồi.
Nghiêm Lạc cười lớn, ôm chặt lấy cô, kéo đầu cô ra khỏi chăn. Heo Con này giống như chú đà điểu vậy, hễ gặp phải chuyện gì là liền giấu kín bản thân mình đi.
Cô vùng vẫy, chỉ trích anh: "Anh giả vờ ngủ!".
"Em làm ồn kiểu này, người chết rồi cũng sẽ tỉnh lại mất" Ý trêu đùa rõ ràng trong giọng nói của anh khiến Chúc Tiểu Tiểu phải trừng mắt lên gườm.
"Đồng chí Diêm Vương, tuy đồng chí đã bị bãi chức, nhưng phát ngôn như thế thực sự là không chuyên nghiệp lắm. Linh hồn bị bắt đi rồi, làm sao người chết còn có thể tỉnh lại."
Nghiêm Lạc khẽ cười, ngón tay gõ vào mũi Tiểu Tiểu: "Đừng tìm lý do, em nói anh không phải là \'thú\' tốt gì?". Anh rất hiếu kỳ, Heo Con nhà anh chơi một mình lâu như vậy rồi, lời nói cuối cùng oán trách anh là có ý gì. Lẽ nào có thần thú gì đó giúp được cho chuyện nam nữ này sao? Sao anh lại không biết nhỉ?
"Ừm, chính là cái \'thụ\' kia." Giọng cô nhỏ đến mức không còn nhỏ được hơn nữa, lúng búng như ngậm hột thị.
"Thú gì? Còn có loại thần thú nào em biết mà anh không biết?"
Lời nói này của Nghiêm Lạc khiến mắt Chúc Tiểu Tiểu sáng lên, hóa ra Boss cũng là đồ quê mùa. Quả nhiên văn minh của con người không phải thứ những người