Đợi đến gần nửa đêm, khi Chúc Tiểu Tiểu lên đến nơi thì bọn Happy cũng sắp thu dọn xong.
Dưới lầu có người của Huyền Thiên phái trông giữ, nhìn thấy Nghiêm Lạc liền không cho anh lên lầu, thế là Chúc Tiểu Tiểu tự mình lên tầng ba mươi chín thu dọn hành lý. Một nữ đệ tử của Huyền Thiên phái theo sau, cả đoạn đường giám sát cô. Chúc Tiểu Tiểu thấy tình hình trước mặt, biết bây giờ căn cứ vào quan hệ của cô với Boss, cô muốn không từ chức cũng không được nữa rồi.
Tập hợp xong tất cả đồ đạc, bọn Happy cũng không được tự tay đưa đồ xuống lầu, mỗi thùng đều do người của Huyền Thiên phái giúp chuyển xuống.
Đồ phải chuyển đi không ít, chất đầy cả một chiếc xe tải. Chúc Tiểu Tiểu ôm Bát Bát, ngẩng đầu nhìn tòa nhà lớn này, trong lòng quyến luyến không nỡ rời đi. Cô còn buồn bã như thế, Boss kia một tay xây dựng nên chỗ này, trong lòng chắc chẳng dễ chịu gì.
Về đến nhà, Chúc Tiểu Tiểu chủ động sắp xếp hành lý, dọn dẹp nhà cửa, hy vọng có thể khiến tâm trạng Nghiêm Lạc tốt hơn một chút. Nghiêm Lạc cũng thật sự chẳng muốn giúp đỡ, lại còn thản nhiên lý lẽ: "Đó là chuyện bà xã nên làm".
Chúc Tiểu Tiểu hơi xấu hổ, xếp quẩn áo của anh vào trong tủ quần áo của mình. Quần lót đặt chung một chỗ thì ngại lắm, cô liền dọn sạch một ngăn kéo để đựng. Bàn chải đánh răng, khăn mặt, dao cạo râu của anh được bày trong phòng tắm. Tất cả đã thu dọn xong xuôi, cô ở trong phòng nhìn một vòng. Cuối cùng cũng cảm nhận được thực sự bọn họ đã ở bên nhau.
Buổi tối lúc đi ngủ, Chúc Tiểu Tiểu rất căng thẳng, nhưng đêm nay Nghiêm Lạc lại không có bất kỳ hành động nào, anh vẫn ngồi trong thư phòng sắp xếp chỗ máy móc và số liệu kia. Cô cũng bận cả một ngày mệt quá rồi, cuối cùng thì đi ngủ trước. Đợi khi cô bị hôn cho tỉnh dậy, đã là hai giờ đêm.
Cô mơ màng gọi: "Boss".
"Anh phải ra ngoài một chuyến, em ngoan ngoãn ngủ đi.” Anh vừa nói vừa tiếp tục hôn cô.
Cô cau mày lại, buồn ngủ, giận dỗi, lật người ôm lấy gối quay lưng lại với anh lẩm bẩm: "\'Vậy sao anh còn gọi người ta"
Anh dịu dàng cười, gạt mấy sợi tóc trên gò má cô ra, hôn lên huyệt Thái Dương của cô, khẽ khàng rời đi.
Nghiêm Lạc đi đến phòng tạm giam.
Hồ Dương nhận được chỉ lệnh của anh, dẫn anh đi tìm cái kẻ đã từng muốn sàm sỡ làm tổn thương Chúc Tiểu Tiểu. Bọn họ đi đến trước một căn phòng nhỏ của khu giam giữ, Hồ Dương tra soát số liệu, nói: "Chính là người này, biệt danh của hắn là Lạn Hà, có tiền án về tội cưỡng hiếp, cũng là kẻ duy nhất hôm đó vây bắt được bị đá trọng thương phần dưới. Chắc là người anh muốn tìm".
Nghiêm Lạc lạnh lùng gật đầu.
Hổ Dương ra hiệu cho cảnh vệ bên cạnh mở cửa ra, sau đó hỏi Nghiêm Lạc: "Anh tìm hắn ta muốn làm gì?".
Mẫn Kỳ cũng ở trong khu tạm giam này, anh ta đang nằm ở trên chiếc giường nhỏ của một buồng giam khác ngủ, đột nhiên bị tiếng kêu thảm thiết làm giật mình tỉnh dậy, anh ta sợ đến mức nhảy dựng lên. Tiếng kêu thảm thiết lại vang tới, nghe giống như giọng của Lạn Hà. Mẫn Kỳ mập mờ đoán được chuyện gì, trong lòng có chút bất an.
Vào lúc này, cửa căn phòng nhỏ của anh ta đột nhiên mở ra.
Mẫn Kỳ không động đậy, anh ta nheo mắt lại nhìn một bóng dáng cao lớn trong đêm tối đi vào, là người tên Nghiêm Lạc của công ty hàng ma kia mấy năm trước đã mời anh ta gia nhập, và cũng chính là Boss của Chúc Tiểu Tiểu.
"Anh muốn gặp tôi?" Bộ dạng hung dữ của Nghiêm Lạc vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất, Mẫn Kỳ trong lòng có chút sợ hãi, Lạn Hà vừa mới gặp phải chuyện gì rồi?
Mẫn Kỳ lấy lại tinh thần ứng phó: "Tôi rõ ràng hẹn Tiểu Tiểu cùng đến với anh". Nếu như Chúc Tiểu Tiểu ở đây, sự an toàn của anh ta mới được đảm bảo.
"Chuyện gì?" Nghiêm Lạc không để ý đến điều kiện đưa ra khi anh ta muốn gặp mình.
Tiếng kêu thảm thiết của Lạn Hà bên kia vẫn còn tiếp tục, Mẫn Kỳ suy nghĩ xem phải nói như thế nào, người đàn ông này quá đáng sợ, anh ta đến gặp mình vào giữa đêm, chắc chắn là muốn làm rõ vấn đề của anh ta trước khi anh ta trở về gặp Chúc Tiểu Tiểu. Nếu có gì không bình thường, vào thời gian và địa điểm này, anh ta muốn xử lý mình cũng chẳng khó khăn gì, xong việc chắc chắn sẽ có người giúp anh ta giải quyết.
Mẫn Kỳ ngẫm nghĩ, người đàn ông trước mắt này, thật sự rất quan tâm đến Chúc Tiểu Tiểu.
Mẫn Kỳ hắng giọng, hỏi thẳng vào vấn đề: "Anh là Diêm Vương phải không?".
“Chỉ muốn hỏi điều này?"
Mẫn Kỳ cẩn thận quan sát Nghiêm Lạc, trong lòng đã xác định được thân phận của đốỉ phương.
"Tôi muốn trao đổi điều kiện với anh."
"Muốn tôi đưa anh ra ngoài?"
Mỗi một câu trong cuộc đối thoại này dường như bản thân đều không được lợi thế, Mẫn Kỳ cắn răng lại: "Đúng! Anh đưa tôi ra ngoài, tôi chấp nhận làm việc cho anh".
Nghiêm Lạc nhìn anh ta: "Tôi không cần anh nữa".
Mẫn Kỳ sốt ruột nói lớn: \'"Anh là một đại thần, thủ hạ phán quan, Vô Thường, quỷ sai vô số, nhưng anh còn cần một mạng lưới con người làm việc cho mình, nhất định là có nguyên nhân. Tôi đã nghĩ ra rất nhiều phương pháp cứu thế nhưng đều bị phá hủy, nếu mục đích của anh cũng như vậy, tôi đồng ý gia nhập".
Nghiêm Lạc không nói gì, Mẫn Kỳ lại tiếp: "\'Anh biết bản lĩnh của tôi, không hàng ma sư nào có thể thay thế được tôi. Con đường cứu thế nguy hiểm, tôi không sợ chết, anh tuyệt đối sẽ không thiệt gì".
Nghiêm Lạc lạnh lùng nói: "Anh không sợ chết, thì cứu thế làm gì?".
"Tôi chỉ là không muốn... mình chết đi khi chưa hề nỗ lực. Nếu như em gái tôi còn sống, nó nhất định sẽ làm như thế, nó vẫn luôn mơ ước được giải cứu thế giới." Anh ta ngừng lại một chút, đón ánh mắt của Nghiêm Lạc: "Tôi biết trước đây anh đã từng điều tra về tôi, anh không thích thủ đoạn của tôi, tôi đương nhiên cũng chẳng phải loại anh hùng gì, nhưng tôi có thể dùng vào trận chiến lớn, giá trị của tôi, chắc đủ để xóa đi những định kiến của anh".
Nghiêm Lạc nhìn anh ta, rất lâu không nói, sau đó im lặng quay người rời đi.
Cửa sắt "rầm" một tiếng, sau đó lại khóa lại, trong căn phòng nhỏ, áp lực đã giảm bớt. Mẫn Kỳ thở ra một hơi, không thể đoán được Nghiêm Lạc rốt cuộc là đang nghĩ thế nào. Nhưng anh ta cũng không nói không, có lẽ mình vẫn còn cơ hội.
Bên kia tiếng kêu của Lạn Hà lại vang lên, lần này là tiếng hét "Cứu mạng". Mấy cảnh sát coi ngục xông đến mắng chửi: "Giữa đêm hét cái gì mà hét?".
"Ngón tay của tôi không còn rồi, ngón tay của tôi không còn rồi, đau đớn quá, cứu tôi với."
"Mẹ mày chứ, mày nằm mơ thấy mẹ mày đó, ngón tay của mày chẳng phải vẫn còn sao, muốn ăn đánh à?"
"Không phải đâu, đại ca, bọn họ đem bàn tay của tôi ra, cắt từng ngón một, sau đó dán vào, rồi lại cắt ra, tôi đau đớn lắm, thà chết còn hơn, đại ca cứu với."
"Khốn nạn, mày vừa rồi nằm mơ thấy quỷ, hét cái quái gì, đá mày cũng không tỉnh, bây giờ hét gì nữa chứ? Không muốn ngủ thì ra ngoài chạy một vòng, kiểu giống như mày ông đây gặp nhiều rồi, có biện pháp để trị mày."
Lạn Hà vẫn lớn tiếng gào thét, giống như thực sự vô cùng đau đớn, như thể ngón tay thật sự bị chặt ra vậy. Mẫn Kỳ ngồi trên chiếc giường nhỏ yên tĩnh lắng nghe, từ từ lộ ra nụ cười. Gã Nghiêm Lạc này cũng thật là nhẫn tâm, dùng pháp thuật giày vò như thế so với việc cắt ngón tay thật còn khiến người ta thống khổ hơn. Lạn Hà e rằng sau này không còn được ngủ ngon nữa rồi.
Anh ta nằm xuống, nhìn lên trần nhà phòng giam chật hẹp, cảm thấy cơ hội ra ngoài của mình rất lớn.
Khi Chúc Tiểu Tiểu ngủ dậy, trời đã sáng rồi. Cô nhìn nhìn chiếc đổng hồ báo thức nhỏ ở đầu giường, đã hơn tám giờ. Trên giường không có Boss, chỉ có cô cùng chiếc gối đang ôm chiếm hết cả chiếc giường.
Chúc Tiểu Tiểu dụi mắt, vẫn còn mơ màng, bước xuống giường tìm Boss. Cửa thư phòng đang đóng, cô mở ra nhìn một cái, Nghiêm Lạc đang nghe điện thoại, mấy chiếc máy chủ đều đang làm việc, máy vi tính cũng đang mở.
Anh quay đầu lại nhìn thấy Tiểu Tiểu đứng ở cửa, vẫy tay với cô. Tiểu Tiểu nghe lời đi vào, ngồi lên chân rồi rúc vào lòng anh, nghe anh nói chuyện điện thoại. Anh rất ít lời, đối phương nói mười câu anh chỉ đáp lại một câu. Cô gối lên ngực anh, nghe thấy giọng nói ồm ồm của anh, thật là hay. Cô lại mơ màng muốn ngủ, nếu như có thể mãi ở cùng nhau thế này thì tốt biết bao.
Nghiêm Lạc nói chuyện điện thoại xong, cúi đầu nhìn dáng vẻ mơ màng của Heo Con, lại mỉm cười, khẽ hôn lên trán cô.
"Boss, anh cả đêm không ngủ sao?"
\'\'Đừng thất vọng, tối qua có chút việc, tối nay là có thể rồi."
Có thể cái gì? Ai thất vọng chứ? Đại háo sắc! Còn cố ý thấp giọng xuống, nói mờ ám như vậy. Chúc Tiểu Tiểu đỏ mặt lườm anh một cái. Biểu cảm của cô làm cho Nghiêm Lạc phá lên cười. Anh cúi đầu khẽ hôn lên lông mày cô, lại di chuyển tới môi.
Chúc Tiểu Tiểu nhảy phắt dậy, bịt lấy miệng: "Không được không được, em vẫn còn chưa đánh răng rửa mặt". Cô như lửa đốt sau mông chạy ra ngoài, Nghiêm Lạc ở phía sau lại cứ cười, điều này khiến Chúc Tiểu Tiểu chạy càng nhanh hơn.
Chúc Tiểu Tiểu còn chưa rửa mặt xong thì có người ấn chuông cửa, cô nghe thấy Nghiêm Lạc đi ra mở, là tiếng của một người đàn ông. Cô vội vàng lau sạch mặt ra ngoài xem.
Vừa đến là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, trên lông mày có một vết sẹo, tóc anh ta hơi dài, trùm qua cả tai, toàn thân toát ra cảm giác tang thương.
Nghiêm Lạc đang hỏi anh ta: "Hôm nay làm sao đã quay về rồi?".
"Xong việc rồi, vừa hay có chuyến bay nên về luôn."
Chúc Tiểu Tiểu hiếu kỳ nhìn, không biết đây là ai.
"m Yến Tư, Chúc Tiểu Tiểu." Nghiêm Lạc giới thiệu hai người bọn họ với nhau.
Chúc Tiểu Tiểu gật đầu chào hỏi, vẫn đang đánh giá người đàn ông, hóa ra đệ nhất hàng ma sư trong truyền thuyết m Yến Tư lại có hình đáng như thế này.
Truyền thuyết về anh ta đã lưu truyền khắp cả công ty, nghe nói anh ta là thần nhân duy nhất trong lịch sử giới hàng ma có thể so sánh được với Chung Quỳ; nghe nói anh ta từng chết đi hai lần rồi đều sống lại giống như kỳ tích; nghe nói không có yêu ma quỷ quái nào đến tay anh ta rồi mà lại không bắt được... Chúc Tiểu Tiểu từng nghe rất nhiều câu chuyện về m Yến Tư, hôm nay cuối cùng đã được gặp mặt, hóa ra cũng là một khối băng lớn giống như Boss.
"Ngưỡng mộ đại danh đã lâu." m Yến Tư nói với Chúc Tiểu Tiểu, trong mắt chớp lên ý cười nhàn nhạt. Ý nghĩa trong câu nói kia khiến Chúc Tiểu Tiểu hơi đỏ mặt, lẽ nào mình cũng có rất nhiều chuyện đồn đại truyền đến tai người ta rồi?
Nghiêm Lạc cười, vỗ vai m Yến Tư. Sau đó hai người đàn ông đi vào trong thư phòng rì rầm nói chuyện, Chúc Tiểu Tiểu làm một quản gia nhỏ, đem điểm tâm tới cho bọn họ.
Cô nghe thấy m Yến Tư nói: "Bây giờ theo tiêu chuẩn của anh, không thể tập hợp đủ tám người".
Nghiêm Lạc trả lời: "Đại kiếp không đến nhanh vậy đâu, vẫn còn thời gian".
"Anh xác định con đường này là đúng?"
"Tôi chắc chắn con đường khác không thông."
Chúc Tiểu Tiểu không hiểu bọn họ đang nói gì, cô lùi ra. Tuy Boss không đề phòng cô, nhưng cô cảm thấy bản thân vẫn nên tự giác một chút, chớ làm phiền bọn họ. Nhưng hai người đàn ông kia cứ rì rầm nói chuyện, còn cùng nhìn cô mấy cái, điều này khiến Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy hình như họ có nói đến mình.
Lòng hiếu kỳ của Tiểu Tiêu bắt đầu nổi lên, nhưng lúc này vào đó hình như không thí