- Trác Dương, anh thật sự đã hẹn với bạn trước rồi, em nói với anh hai hộ anh một câu. – Bàn tay cầm vô lăng của ông Án Nam Phi khẽ run lên.
Bà Trác Dương dờn dỗi lườm ông một cái, lòng ngọt ngào:
- Gọi điện báo hoãn đi, bạn anh có quan trọng bằng anh hai không? Đã đến đây rồi thì thôi.
Ông vẫn lưỡng lự.
Bà Trác Dương rút phắt chìa khóa xe ra, nhoai người hôn ông một cái:
- Ông xã ơi, chẳng lẽ anh vẫn đang để bụng mấy lời nói không suy nghĩ của em lúc giận dỗi sao?
Hôm qua, bà Âu Xán gọi điện tới mời họ ăn cơm. Ông hỏi có chuyện gì, bà cười mà không: Tạo cơ hội cho anh gặp Hàng Hàng thương yêu của anh, chẳng tốt quá sao?
Lần đầu tiên ông nghiêm giọng chỉ trích cách nói bỡn cợt của bà, sau đó cả đêm không nói gì với bà.
Ông như đang phải ngậm một miếng hoàng liên[1], mồm miệng đắng ngắt, không tài nào mở miệng.
[1] Một vị thuốc bắc, rất đắng.
Khi đẩy cửa xe ra, vừa bước một chân ra ngoài, ông lại đột ngột rụt về, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
- Ông xã? – Bà Trác Dương lo lắng.
Ông nhắm mắt lại, khó nhọc bước xuống xe, dường như con đường phía trước đầy gai góc, khiến ông sợ hãi vạn phần.
- Trác Dương tới rồi à! – Bà Âu Xán nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong suốt buổi tối hôm nay. – Nam Phi em ngồi cạnh anh Trác Minh, còn Trác Dương ngồi với chị. Ông sui, bà sui, tôi xin phép giới thiệu, đây là cô và dượng của Thiệu Hoa.
Ông Án Nam Phi và bà Trác Dương gật đầu chào ông bà Gia, ông bà Gia vội mỉm cười đáp lại.
- Đây là chị gái và anh rể của Gia Hàng!
Ánh mắt ông Án Nam Phi vượt qua đỉnh đầu Gia Doanh và Lạc Gia Lương, rơi trên một bụi lan xanh mướt phía sau.
- Chào mọi người!
Ông nghe thấy bà Trác Dương chào.
- Mọi người đến đủ cả rồi, phiền anh dọn món lên! – Trác Thiệu Hoa nói với người quản lý.
Ông Án Nam Phi nhanh chóng thu tầm mắt lại, ngồi xuống, không liếc ngang liếc dọc, như thể ông đến đây thực sự là để nghiêm chỉnh ăn một bữa cơm.
Bà Trác Dương quan sát người nhà Gia Hàng. Nhân viên phục vụ trải khăn ăn cho ông bà Gia, dáng vẻ ngỡ ngàng vì được chăm sóc của họ, vừa nhìn đã biết là dân quê tỉnh lẻ. Chị gái trông cũng khá, anh rể…
Bà Trác Dương nhếch môi đầy tao nhã, đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Chưa từng gặp người đẹp hay sao, hai con mắt trừng trừng nhìn bà, à, không phải, là nhìn Nam Phi. A… cảm thấy thua kém chăng!
Lạc Gia Lương quay sang nhìn Gia Doanh. Chân Gia Doanh đang xoắn vào nhau, đầu gối run bắn, hai tay siết lại thành nắm đấm, gân xanh nổi gồ lên trên mu bàn tay, môi tái nhợt, mắt lại sáng quắc lạ thường.
Sau tiếng sét đánh ngang tai, lại là một thùng nước lạnh giá hắt thẳng vào mặt, cái Gia Doanh cảm thấy, không phải là lạnh, mà là như đang đứng trong lò lửa, chị không phải là phượng hoàng, không bay tới cõi Niết Bàn, chị sẽ hóa thành tro bụi, tan biến không dấu vết.
Án Nam Phi là dượng của Hàng Hàng, sự thật tàn khốc biết bao, một cú sốc khiến chị không còn khả năng đánh trả.
Da đầu tê rần, tai ong lên, máu sôi trào trong cơ thể.
Năm tháng đã chôn vùi rất nhiều niềm vui và nỗi đau, có những người xa tận chân trời hoặc khó bề gặp lại, thật sự có thể coi họ chỉ là một người xa lạ quen biết, mỗi người đi theo quỹ đạo nào đó để ràng buộc từ đầu, làm thế nào để gió thổi qua không hằn dấu vết?
Có phải anh ta đã quen với Hàng Hàng từ trước, cho nên mới giới thiệu cho Thiệu Hoa, như thế anh ta sẽ có cớ để hoàn toàn có được Hàng Hàng?
Dượng…
Hàng Hàng đã cưới, đã sinh con, chị còn có thể làm thế nào? Không chấp nhận cũng đành phải chấp nhận.
Sao chị có thể cam lòng, làm sao cam lòng đây?
Rồi có một ngày, nếu cô bé Hàng Hàng tính tình cương trực của chị biết được người dượng hiền từ thân thiết kia chính là người bố đẻ đã bỏ rơi mình, nó còn có thể sống hạnh phúc được không?
Một bàn tay sần sùi thô ráp trùm lên tay chị, chị ngước mắt lên, Lạc Gia Lương đang chăm chú nhìn chị bằng ánh mắt xót xa:
- Uống chút canh nóng đi.
Chị cấu đùi, khóe miệng khẽ động đậy.
- Vui lòng rót giùm ly trà nóng. – Cảm nhận được sắc mặt Gia Doanh rất không ổn, Trác Thiệu Hoa quay lại bảo phục vụ.
Hai tay ôm ly trà nóng, Gia Doanh dần trấn tĩnh lại.
- Bố, mẹ, cảm ơn bố mẹ đã tha thứ cho sự vô lễ của con. Con xin kính hai người. – Trác Thiệu Hoa đứng dậy, rót đầy một ly rượu trắng, quay sang phía ông bà Gia.
- Thiệu Hoa, đừng vội uống rượu, chúng tôi có chuyện này muốn nói với cậu. – Trước khi ông bà Gia kịp lên tiếng, Gia Doanh đã cướp lời.
Ông Trác Minh chau mày.
Bà Ân Xán hừ lạnh một tiếng, cô gái này có biết lịch sự là gì không!
Mặt ông Án Nam Phi thoắt trắng bệch như xác chết.
- Chị nói đi ạ! – Trác Thiệu Hoa mỉm cười ngồi xuống.
- Hàng Hàng đã nói, nó đã trưởng thành, cho nên quyết định của nó tuy không phù hợp với lễ nghĩa và truyền thống cho lắm, nhưng tôi và bố mẹ vẫn sẽ tôn trọng. Nhưng Hàng Hàng còn nhỏ, chúng tôi cho rằng nó vẫn nên học cho xong đã, không muốn sau này nó phải hối hận. Thành tích chuyên ngành và điểm IELTS của nó đều rất cao, sẽ xin được vào các trường nổi tiếng ở nước ngoài, qua Tết, hãy để nó đi du học.
Không khí đột nhiên cứng ngắc.
Ngoại trừ Lạc Gia Lương, hết thảy mọi người đều bàng hoàng sững sờ.
Bà Âu Xán nhướng mày cao ngạo:
- Ý kiến của cô Gia đây không tồi, có điều, không cần thiết, nhà họ Trác đã chấp nhận Gia Hàng rồi thì tuyệt đối không vì vấn đề học lực mà từ bỏ nó.
Gia Doanh cười:
- Cảm ơn sự bao dung của hai vị, nhưng Gia Hàng cũng cần phải nâng cao địa vị bản thân, nếu không sao có thể cùng với Thiệu Hoa cử án tề mi?
Giong nói của cô đầy mỉa mai.
Gia Hàng lặng lẽ hít vào một luồng khí lạnh, chị hai làm sao vậy?
- Chị, chuyện này em và Gia Hàng sẽ cân nhắc kỹ, Phàm Phàm vẫn còn chưa được bốn tháng ạ! – Trác Thiệu Hoa cười ý nhị.
- Phàm Phàm để chị nuôi. – Gia Doanh tỏ vẻ không chấp nhận thương lượng. – Hàng Hàng là do chị nuôi lớn, Tử Nhiên cũng là do chị nuôi, cậu không cần phải lo lắng gì hết.
Lông mày Trác Thiệu Hoa chau lại không chút dấu vết.
Bà Trác Dương không nhịn được nữa:
- Chị gái Gia Hàng, nhà họ Trác chúng tôi không có người hay sao, đến con cháu trong nhà cũng phải nhờ người ngoài nuôi?
- Trác Dương! – Ông Án Nam Phi muốn ngăn bà lại, nhưng không kịp.
Gia Doanh lạnh lùng nhắm mắt lại, lòng dạ trở nên cứng rắn:
- Chuyện này để Thiệu Hoa quyết định, nếu các vị nuôi thì càng tốt, chúng tôi đồng ý. Nhưng Gia Hàng nhất định phải ra nước ngoài.
Trác Thiệu Hoa hít sâu:
- Chị, chuyện hôn nhân của em và Gia Hàng đã gây cú sốc lớn cho gia đình ta, đó là lỗi của em, xin chị lượng thứ. Nhưng em… thật lòng yêu thương Gia Hàng, xin chị hãy cho em cơ hội, em sẽ chăm sóc và trân trọng cô ấy.
- Thiệu Hoa, cậu cảm thấy chúng tôi không yêu thương Gia Hàng, chúng tôi đang hại nó sao?
- Dạ không. – Lòng Trác Thiệu Hoa dâng lên một cảm giác bất lực.
- Chị gái Gia Hàng. – Ông Trác Minh mặt điềm tĩnh như hồ nước, khẽ ho hai tiếng. – Tôi tán đồng quan điểm của cô, đứa trẻ có tài như chim đại bàng, nên tung cánh bay lượn. Chuyện này tôi và Gia Hàng đã bàn bạc rồi, thân phận hiện nay của con bé không tiện ra nước ngoài, có thể học sâu hơn ở trong nước không? Như vậy vừa tiện chăm sóc con cái, lại không ảnh hưởng tới việc học hành.
- Thưa ngài Trác, không phải tôi chưa từng nghĩ tới điều này. Ra nước ngoài là giấc mơ từ nhỏ của Gia Hàng, khi còn trẻ không cố gắng, lại dời hứa hẹn tới sau này, còn có cơ hội thực hiện nữa hay không? Còn về thân phận của Gia Hàng, tôi cho rằng không khó giải quyết. – Gia Doanh ngập ngừng một lát, lạnh lùng nhìn Trác Thiệu Hoa. – Hãy để Gia Hàng cứ làm Gia Hàng, làm một người dân thường nhỏ bé thôi, không phải là vợ thiếu tướng gì cả.
Thủy lôi bùng nổ dưới đáy sâu, mặt nước vẫn phẳng lặng, nhưng đáy hồ đang cuồn cuộn sóng.
Ông bà Gia biết biểu hiện của Gia Doanh không một chút thuyết phục, nhưng họ hiểu con gái mình, chắc chắn đã xảy ra chuyện mà họ không biết, họ chỉ có thể giữ im lặng trong bất lực.
Trong không khí yên lặng đến chết chóc, ông Án Nam Phi thình lình đứng bật dậy, xô ghế bỏ ra ngoài.
Gia Hàng ôm Tiểu Phàm Phàm, đăm đắm nhìn chị gái.
Bà Ân Xán cảm thấy dở khóc dở cười nhất, có phải tưởng rằng Gia Hàng sinh con là được lên trời rồi không?
- Cô Gia coi hôn nhân là trò đùa sao?
- Cuộc hôn nhân không cần lời chúc phúc của cha mẹ, liệu có thiêng liêng như Thánh kinh không? – Gia Doanh hỏi ngược lại. Điện thoại đặt trong túi xách phía sau lưng đang réo lên từng hồi như gọi hồn. Chị chỉ coi như không nghe thấy.
Bà Âu Xán lặng thinh, mặt mũi xanh xám vì tức tối.
Trác Thiệu Hoa lặng lẽ đứng dậy, chầm chậm quay về phía Gia Hàng:
- Chị hai cũng nói Gia Hàng là người trưởng thành rồi, vậy hãy hỏi ý kiến cô ấy.
- Được, Hàng Hàng, con trả lời đi.
Mọi ánh mắt đều đồ dồn về phía cô.
Haizz, Gia Hàng thích đề trắc nghiệm nhưng lại sợ câu hỏi CÓ – KHÔNG, đề kiểu đó rất nhiều bẫy, một khi đã trả lời sẽ không còn cơ hội thay đổi.
Cô nhìn sang chị hai theo thói quen, tim như thắt lại, trong mắt chị hai ánh lên sự sợ hãi, thê lương, bất lực, khẩn cầu, còn tràn ngập nỗi áy náy, tự trách.
Cô nhắm mắt lại, không dám nhìn tiếp.
Tiểu Phàm Phàm kéo mấy sợ tóc của cô xuống nghịch, cô cảm thấy da đầu mình đau nhói.
- Gia Hàng? – Trác Thiệu Hoa đi vòng qua bàn, tới bên cạnh cô, dịu dàng vỗ vai cô. Cô cắn môi, dúi Phàm Phàm vào lòng anh, muốn cười, nhưng chẳng cười nổi.
Cây cung trong đầu Trác Thiệu Hoa như muốn đứt tung, trái tim rơi thẳng xuống:
- Gia Hàng, đừng đùa nữa.
- Thủ trưởng, chúng ta… no rồi, em đưa bố mẹ và chị về. Đại thủ trưởng, bà nội Phàm Phàm, hai người cứ ăn từ từ ạ.
Quản lý nhà hàng há hốc mồm, mới dọn được hai món mà khách khứa đã rút lui?
Gia Doanh nghẹn ngào ôm lấy Gia Hàng, Hàng Hàng luôn khiến chị ấm lòng!
Trác Thiệu Hoa không nhìn người khác, anh chỉ đau đáu nhìn Gia Hàng, trong khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Gia Hàng ngoái nhanh đầu lại nháy mắt với anh.
Tựa như vừa trải qua cuộc hành trình giữa thiên đường và địa ngục.
Thật hổ thẹn, anh còn không bình tĩnh được như cô nhóc này.
Cục diện bế tắc này, lấy đá chọi đá sẽ chỉ lưỡng bại câu thương, chỉ có lui về một bước rồi tìm một lối thoát hòa bình.
Ông bà Gia dìu nhau, Lạc Gia Lương tiến lên trước dắt tay họ, rồi hạ giọng bảo Tử Nhiên đỡ vai mẹ.
Nhìn thấy nhiều người cùng lúc đứng dậy như vậy, Phàm Phàm cứ tưởng được ra ngoài chơi nên rất hào hứng, nhưng từng người một cứ thế đi ra ngoài, còn cu cậu và bố lại đứng yên một chỗ.
Cậu nhóc sốt ruột kêu lên.
Heo vẫn đi thẳng về phía trước, không ngoái đầu lại.
Cậu nhóc đổi sang khóc, khóc giả vờ, không có nước mắt. Khi nước mắt thật lăn trên gò má, Heo đã biến mất khỏi tầm mắt. Cầu nằm trong lòng bố, tủi thân nức nở.
Bà Âu Xán và ông Trác Minh đưa mắt nhìn nhau, ngoài khó hiểu thì chỉ đành im lặng.
Đợi mãi không thấy ông Án Nam Phi quay lại, bà Trác Dương ra ngoài tìm. Trong một góc nhỏ bên cạnh nhà vệ sinh, bà nhìn thấy ông dựa vào tường, không ngừng ấn điện thoại.
Trong tích tắc, bà bỗng liên tưởng tới tiếng chuông điện thoại réo mãi không ngừng của Gia