Doanh, và khuôn mặt giống nhau của hai chị em Gia Hàng.
Bà thảng thốt đưa tay bịt miệng.
- Ông xã, anh quen chị gái Gia Hàng phải không? – Bà thất thanh hỏi.
Ông Án Nam Phi không đề phòng phía trước có người, nghe tiếng kêu tay bỗng run bắn lên, điện thoại rơi phịch xuống đất.
Ông cúi xuống nhặt.
- Anh đã từng thích cô ta, cho nên mới bảo vệ Gia Hàng như vậy?
Người ông lảo đảo, cảm thấy đầu càng lúc càng nặng trĩu, muốn nói gì đó, nhưng đầu lại ngã dúi về phía trước.
Gia Doanh cảm thấy bước vào nhà mà chân như giẫm lên mây mù, đầu nặng trịch. Lạc Gia Lương mời ông bà Gia ngồi xuống, rồi xua Gia Hàng và Tử Nhiên về phòng.
Gia Hàng hơi há miệng, rồi ngoan ngoãn theo Tử Nhiên về phòng, còn khép chặt của lại. Trong mắt bố mẹ và chị hai, cô và Tử Nhiên được đối xử như nhau, thuộc thành phần vị thành niên, không có quyền lên tiếng.
Cô tạm thời không phát biểu ý kiến, đợi bố mẹ tới tìm cô nói chuyện, dù gì cô cũng là “nhân vật chính” mà!
- Gia Lương, anh ra siêu thị mua ít đồ ăn nhanh về làm cơm trưa đi! – Gia Doanh nói.
Lạc Gia Dương không nhanh nhẹn vâng dạ như mọi hôm mà chỉ đứng đó, chăm chú nhìn chị bằng ánh mắt xót xa, day dứt.
- Doanh Doanh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Bà Gia sốt ruột đến phát điên, trong đầu bà chỉ văng vẳng toàn tiếng khóc của Phàm Phàm. Trên đường trở về, nước mắt bà đã rơi.
Gia Doanh mím chặt môi.
Lạc Gia Lương bước về phía chị, chậm rãi ngồi xuống nắm lấy tay chị:
- Anh ta… là bố đẻ của Hàng Hàng, đúng không?
Gia Doanh trợn trừng mắt, ngỡ ngàng không dám tin.
- Trước khi cưới, bố đã kể cho anh, bố cho rằng anh có quyền được biết. Nếu anh không thể chấp nhận được em, vậy thì không cần cưới, bởi vì bố không đành lòng để em phải chịu tổn thương thêm một lần nữa. Anh nói có được một đứa con gái xinh xắn như Hàng Hàng, người cha nào mà không vui mừng đến phát điên.
Gia Doanh cắn chặt mu bàn tay, nước mắt lã chã rơi.
- Anh ta cùng Hàng Hàng tới bệnh viện thăm anh, đột nhiên trở nên nhiệt tình với anh như vậy, sau đó em lại nổi giận vì anh ta, anh… hơi đoán ra được một chút.
- Hai đứa đừng có chơi trò mật mã nữa, mau nói tên súc sinh đó là ai?
Gia Doanh chưa chồng đã sinh con, đó là nỗi đau lớn nhất trong lòng ông Gia, tuy rằng chịu đựng được, nhưng ông đã thề, nếu có một ngày ông gặp gã đàn ông đó, ông nhất định sẽ không bỏ quá.
- Chính là dượng của Thiệu Hoa. – Lạc Gia Lương trả lời thay Gia Doanh.
Ông Gia và bà Gia đã hiểu, tại sao Doanh Doanh vẫn luôn ý nhị khéo léo lại trở nên không có lý lẽ như thế.
- Con vẫn luôn không hối hận vì đã sinh Hàng Hàng ra đời, nhưng hôm nay thì con đã hối hận. Nếu ban đầu con không sinh nó ra, nó sẽ không phải chịu đựng sự tàn khốc như thế này. Nó là đứa không dung nổi một hạt cát trong mắt, trở thành thân thích như thế này, anh ta… đến giờ vẫn chưa có con, tất nhiên anh ta sẽ quên hết tất cả mà yêu thương nó, sớm muộn gì chân tướng cũng sẽ bại lộ. Gia đình bên đó có thể bao dung được mối quan hệ này không, Hàng Hàng có thể chấp nhận được sự dối trá này không? – Gia Doanh nói trong nước mắt.
Bà Gia đỡ đẫn cả người:
- Ông Trời sao lại hành hạ người ta như vậy, chúng ta chịu bao cay đắng nuôi Hàng Hàng khôn lớn, là để gả vào nhà hắn ta làm con dâu sao? Không, dù Hàng Hàng cả đời này không gả cho ai, cũng không gả cho nhà đó.
Ông Gia không nuốt nổi cơn giận, ho sặc sụa, mặt mũi đỏ phừng phừng:
- Trừ khi tôi chết, nếu không tên súc sinh đó đừng hòng có ý đồ gì với Hàng Hàng. Có phải vở kịch này là do nó dựng nên không, cho nên mới lừa Hàng Hàng có thai trước rồi mới lén lút kết hôn? Thiệu Hoa chắc cũng biết chuyện này chứ?
- Con cũng nghi như vậy. – Gia Doanh lau nước mắt.
- Còn có thiên lý nữa hay không, đã lừa Doanh Doanh của chúng ta một lần rồi, nay lại lừa Hàng Hàng nữa! Bọn họ coi chúng ta là lũ ngốc hay sao? – Bà Gia không thể bình tĩnh được nữa, hận không thể ngay lập tức quay trở lại khách sạn túm chặt lấy Án Nam Phi chửi cho té tát.
- Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi, đừng để Hàng Hàng nghe thấy! – Gia Doanh cuống quýt. – Chuyện này không thể làm ầm lên được đâu, để Hàng Hàng ra nước ngoài trước đã, sau đó đến đâu hay đến đấy.
Ông bà Gia đưa mắt nhìn nhau, thở dài nặng nề:
- Đúng là tạo nghiệt.
Bọn họ cùng nghĩ tới Tiểu Phàm Phàm.
- Anh, anh có cảm thấy em ích kỷ không, vì ân oán riêng của mình mà hủy hoại hạnh phúc của Hàng Hàng? – Gia Doanh hỏi Lạc Gia Lương, nước mắt lau mãi mà không hết.
- Hiểu con không ai bằng mẹ, chỉ cần có thể giảm sự tổn thương đến mức thấp nhất cho con bé, em thà là nó hận em. – Lạc Gia Lương mỉm cười. – Dù em làm thế nào, anh cũng sẽ ủng hộ em.
Hàng Hàng ở nhà họ Trác, không tránh khỏi đụng mặt với Án Nam Phi, tình yêu có sâu sắc đến mấy cũng không chịu nổi sự giày vò như vậy.
- Suốt mấy năm nay, em vẫn luôn giấu chuyện của Hàng Hàng, anh có từng oán trách em không?
- Thực ra trông em chỉ giống như chị của Hàng Hàng thôi, nói là mẹ anh không tin đâu.
Gia Doanh cười trong nước mắt, chị ngẩng đầu lên, nhìn sợi tóc bạc trên trán Lạc Gia Lương:
- Gia Lương, sao anh già nhanh vậy?
- Làm bố của một đứa con trai, một đứa con gái, có dễ dàng không?
- Vậy anh có hạnh phúc không?
- Hạnh phúc của anh chẳng phải đều lồ lộ trên mặt hay sao? – Lạc Gia Lương toét miệng, nở một nụ cười chất phác.
Ông Gia đi gõ cửa, đẩy ra, Gia Hàng và Tử Nhiên đang chơi game trên máy tính, dáng vẻ mê mải, khiến ông thấy buồn.
Tử Nhiên dẩu mỏ lên, nó bị ông bà ngoại đuổi cổ ra phòng khách.
Gia Hàng ngồi thẳng dậy:
- Bố, mẹ, bố mẹ có gì thì cứ nói, con chịu đựng được.
Bà Gia đưa mắt nhìn ông Gia, rồi cất tiếng trước:
- Hàng Hàng, cửa nhà Thiệu Hoa cao quá, bố mẹ ở đó tay chân lòng ngóng, nói cũng không dám nói, thở cũng không dám thở.
Gia Hàng gật đầu, mẹ mới đang dạo đầu thôi, còn chưa vào đề đâu!
- Mẹ chồng con nói năng, đối xử với người khác đều khinh khỉnh cao ngạo. Mẹ chỉ có hai chị em con, sau này muốn tới thăm con cũng không được.
Gia Hàng cười cười, tiếp tục làm nền.
Bà Gia chép miệng nhìn Gia Hàng, sắp không nói tiếp được nữa rồi, bà đưa mắt cầu cứu ông Gia.
- Hàng Hàng, làm bố mẹ mong mỏi nhất là con cái mình có tiền đồ, điều đó còn vẻ vang hơn làm quan hay phát tài. Con vẫn luôn là niềm tự hào của bố, nếu con có thể ra nước ngoài học, không biết bố sẽ đắc ý đến mức nào với bà con lối xóm.
Gia Hàng toét miệng, để lộ ra hai hàm răng trắng bóng, nói không được, không nói cũng không được. Bố mẹ đang quanh co, cô cứ phụ họa theo là được.
- Hàng Hàng, con rất thích Thiệu Hoa phải không? – Ông Gia hỏi.
- Anh ấy là bố Phàm Phàm.
- Nói thật với con, bên sui gia như vậy, bố mẹ cảm thấy rất vất vả, cũng không thấy con thoải mái ở chỗ nào. Cả đời không phải là chuyện ngày một ngày hai mà cắn răng chịu đựng là được. Tuy là vì Phàm Phàm, con có thể thuyết phục bản thân mình chiều theo họ, nhưng con heo nhỏ có cánh nhà ta thật sự không muốn bay nữa sao?
Câu nói này thật sự đã chạm đến một sợi dây yếu mềm trong lòng Gia Hàng, nhưng nó vẫn chưa tấu lên khúc nhạc chính của ngày hôm nay, cô vẫn đang đợi.
- Bố mẹ muốn con đi du học nước ngoài, có được không?
- Được ạ! – Gia Hàng nhận lời hết sức sảng khoái, đến văn bản pháp luật cũng phải qua mấy lần soạn thảo, cô lúc nào cũng có thể phản cung.
Ông bà Gia đưa mắt nhìn nhau thở dài:
- Con không cần phải nghĩ ngợi gì hết, những chuyện khác cứ để bố mẹ và chị con xử lý.
- Phàm Phàm… – Bà Gia khóc nấc lên. – Con yên tâm, dù ở nhà ta hay nhà Thiệu Hoa, Phàm Phàm cũng sẽ ổn cả.
Cô không nghi ngờ chuyện này, cô không phải lo cho người khác, có thủ trưởng ở đó, Phàm Phàm nhất định sẽ ổn.
- Bố, mẹ, hai người còn chuyện gì cần nói với con không?
- Không! – Hai ông bà chối đây đẩy.
Gia Hàng đảo mắt mấy vòng, cười híp mắt lại.
Bữa trưa hết sức đơn giản, anh rể làm mì, cô và Tử Nhiên nịnh nọt ăn hết một bát to, những người khác chỉ gẩy vài sợi.
Sau bữa trưa, chị hai bèn chuẩn bị chăn đệm trên sàn phòng ngủ. Tử Nhiên và anh rể ngủ trong phòng Tử Nhiên, Gia Hàng và chị ngủ trên sàn nhà, nhường giường cho ông bà Gia. Đồ đạc ở khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang và đồ ở chung cư của Gia Hàng, Lạc Gia Lương bắt xe đi lấy về một lượt.
Gia Hàng giúp Gia Doanh trải chăn đệm, liếc lên sàn nhà, không nói không rằng.
Cả buổi chiều cô rúc trong phòng Tử Nhiên lên mạng đọc tin tức, bài viết về hoa diễn vĩ xanh ùn ùn khắp nơi như châu chấu, nhưng về những trang mạng bị tấn công, phía chính phủ nói rõ thông tin khách hàng không hề bị rò rỉ, tất cả đều là do người khác tung tin đồn nhảm. Người phát ngôn của Bộ Công nghệ Thông tin cũng chỉ lên tiếng đề nghị website tăng cường công tác bảo mật. Nhưng ai mà tin nổi? Hoa diên vĩ xanh đã bị thổi phồng như yêu quái, nhắc tới là cộng động mạng đổi sắc.
“Giang hồ tuy là nơi người tài xuất hiện, nhưng cũng không thiếu kẻ mạo danh!”
Gia Hàng cũng viết một bài trả lời.
Chuông cửa reo.
- Để cháu mở! – Tử Nhiên xung phong.
Bố mẹ và chị hai đang nói chuyện trong phòng ngủ, Lạc Gia Lương đang tất bật trong bếp.
- Bố ơi…
Không biết người đến là ai, Tử Nhiên hình như hơi căng thẳng.
Gia Hàng mở toang cửa ra.
Ánh mắt Trác Thiệu Hoa bừng sáng lấp lánh, như thể sau bao ngày trèo đèo lội suối, cuối cùng cũng nhìn thấy làn khói chiều bảng lảng trên nóc nhà mình.
- Sao anh lại chạy tới đây? – Cô đẩy Tử Nhiên ra, lo lắng ngắm nhìn anh.
Trên mặt thủ trưởng không thể hiện dù chỉ một chút tức giận, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gia Hàng thật sự toát mồ hôi, dù nói thế nào, hôm nay những gì người nhà cô thể hiện trên bàn ăn không thể nói là lịch sự được.
- Đi nghe ngóng. Bố mẹ đâu? – Trác Thiệu Hoa nho nhã lễ phép, còn trìu mến xoa đầu Tử Nhiên.
Trong lúc trò chuyện, mọi người trong nhà đều bước ra.
Ít nhiều cũng có chút ngại ngùng!
Ông Gia, bà Gia là bùi ngùi nhất, Thiệu Hoa tại sao lại là cháu của An Nam Phi chứ, nếu không thì đó sẽ là một chàng rể tốt biết chừng nào!
- Chị, chưa nói câu nào đã chạy tới đây thật mạo muội, thực ra là vì sốt ruột quá, Phàm Phàm hơi… bị sốt, em tới đón Gia Hàng về nhà.
- Đi bệnh viện chưa? Sốt cao không? Có bị ho không? – Bà Gia truy hỏi, bà đã quên mất trưa nay bà vừa hạ quyết tâm vạch rõ giới hạn với anh.
Trác Thiệu Hoa nhẫn nại trả lời từng câu một, sốt nhẹ, không ho, nhưng hơi quấy, cứ khóc mãi.
Không ai đem bệnh của con trẻ ra nói dối, Gia Doanh nhìn Trác Thiệu Hoa, rồi lại nhìn gương mặt đã rúm lại vì lo lắng của Hàng Hàng, lòng ngổn ngang trăm ngàn cảm xúc, rõ nhất vẫn là xót xa, và thấp thoáng cả cảm giác tội lỗi.
Có lẽ Hàng Hàng yêu cậu ta, nhưng tình yêu vốn yếu ớt, gặp phải đòn mạnh, sẽ đứt.
Nếu muốn trách, chỉ có thể trách vận mệnh trêu ngươi. Chuyện của Hàng Hàng và cậu ta không phải chỉ ngày một ngày hai là có thể giải quyết được, bây giờ chị cũng không có lý do để giữ chặt Hàng Hàng nữa.
Chị xua Gia Hàng về:
- Về đến nhà thì gọi điện sang đây. Trẻ con bị sốt phải uống nhiều nước trắng, không được tắm, lỗ chân lông nở ra, nhiệt độ dễ tăng lên, ra mồ hôi thì lau người là được. Đêm đến em không được ngủ như chết, phải chịu khó kiểm tra thân nhiệt thường xuyên, ban đêm