Gia Hàng hận không thể tìm ngay một quyển sổ để ghi lại:
- Chị, chị nói lại một lần nữa đi.
Nói nhiều thêm một chút.
- Em nhớ rồi ạ. – Trác Thiệu Hoa nhìn Gia Doanh bằng ánh mắt sâu xa. Hôm nay anh mới biết, người phụ nữ ngoại hình thanh tú dịu dàng này mới là người có quyền lớn nhất với Gia Hàng.
Gia Doanh và Lạc Gia Lương tiễn họ ra xe.
Bóng chiều và hơi lạnh cùng ùa đến, đi được mấy bước mặt và tay đã lạnh cóng. Bên đường có một siêu thị nhỏ, Gia Doanh bảo họ đợi một lát rồi chạy vào trong, một lát sau chị xách một cái túi bước ra.
- Ở đây có mấy quả lê và đường phèn, nếu Phàm Phàm không chịu uống nước thì ép nước lê với đường phèn cho nó uống, có thể thanh nhiệt giải độc.
- Cảm ơn chị hai! – Trác Thiệu Hoa nhận cái túi, nhìn thấy tay Gia Doanh đỏ ửng lên vì lạnh.
Gia Doanh và Lạc Gia Lương đứng lùi về phía sau. Trong xe, Trác Thiệu Hoa cẩn thận thắt dây an toàn cho Gia Hàng, một sợi tóc lòa xòa trước mắt cô, anh đưa tay vén lên cho cô, rất dịu dàng. Gia Hàng cười lại với anh, rất hồn nhiên.
Gia Doanh đưa tay bịt miệng, bỗng rất muốn giống như hồi bé, nằm lăn ra đất, không nghe không hỏi gì hết, khóc mãi không ngừng.
Cơ thể mảnh dẻ bị siết chặt vào một lồng ngực ấm áp, chị ngước mắt lên, Lạc Gia Lương cười đôn hậu:
- Có phải em đang ngưỡng mộ không, anh thật không có phong độ, chưa từng khiến em được nở mặt nở mày phải không?
- Gia Lương, anh nói thế là thế nào? – Nước mắt, cứ thế tuôn tơi.
- Không biết, có thể Hàng Hàng chững chạc hơn chúng ta tưởng, cũng có thể chúng ta đã lo lắng quá nhiều.
- Nhưng em thật sự rất sợ, hơn hai mươi năm nay, nó luôn sống vui vẻ. Nếu có một ngày, nó nhìn em bằng ánh mắt xa lạ, em sẽ… – Gia Doanh nghẹn ngào không nói lên lời.
- Không đâu, sẽ không đâu! – Lạc Gia Lương dịu dàng vỗ về chị, đưa mắt nhìn xe của Thiệu Hoa biến mất trong ánh đèn rực rỡ, canh cánh lo âu.
- Hôm nay… – Chiếc xe lăn bánh trong im lặng được một lúc, có lẽ nên nói điều gì đó, cả hai nhìn nhau, đồng thanh lên tiếng.
- Em nói trước đi! – Trác Thiệu Hoa nói.
Gia Hàng miết tay vô thức trên sợi dây an toàn:
- Chuyện kia, đại thủ trưởng có giận không?
- Bố làm gì có lý do để giận, anh có lỗi trước, bố mẹ em không cho anh một trận đã khoan dung độ lượng lắm rồi.
- Thủ trưởng… – Gia Hàng bưng mặt, kẻ gây họa là cô đây!
Trác Thiệu Hoa cười:
- Bố đã chuẩn bị tâm lý rồi, bố bảo nếu em là con gái bố, bố sẽ bắn anh chết tươi.
Anh không nhắc chữ nào tới việc bà Âu Xán đã nổi trận lôi đình trong phòng ăn.
Gia Hàng bĩu môi.
- Sau đó dượng xảy ra chút chuyện, nên mọi sự chú ý đều dồn qua đó hết.
- Dượng làm sao ạ? – Tim Gia Hàng bỗng như hụt một nhịp, lẽ nào mấu chốt chính là ở chỗ ông ấy?
- Gần đây áp lực công việc nặng nề quá, ngủ lại không ngon nên dượng bị ngất xỉu, đưa tới bệnh viện truyền hai chai nước, giờ đã đỡ nhiều rồi. Sau đó thì tới lượt Tiểu Phàm Phàm bị sốt. – Trác Thiệu Hoa quay sang nhìn cô. – Gia Hàng, anh… thật sự không thể không có em.
Cũng chẳng phải là lời lẽ gì đao to búa lớn, cũng chẳng phải thề non hẹn biển, nhưng lại khiến trái tim cô thắt lại nghẹn ngào.
Mồm cô hơi há ra, mắt trợn tròn, cảm thấy mình vĩ đại như siêu nhân.
Gia Hàng gần như là chạy ùa vào phòng em bé. Đèn chỉ bật thật nhỏ để Tiểu Phàm Phàm ngủ cho yên. Gia Hàng vịn vào giường, quỳ xuống, chạm lưỡi vào trán Tiểu Phàm Phàm, hơi hâm hấp sốt, má đỏ khác thường, môi khô ran.
Mắt cậu nhóc nhắm nghiền, một lúc sau, cơ thể nhỏ bé bỗng co giật rồi rên hừ hừ. Thím Đường nói Phàm Phàm bị kích động nên mới phát sốt, hồn đang lang thang bên ngoài, ở nông thôn thì sẽ nhờ một bậc trưởng lão dùng nước làm phép trong đêm, sau đó mẹ bé đứng cạnh giường, vừa vỗ vào giường vừa gọi tên cúng mụ của bé, gọi bé về nhà ngủ, khi đón được hồn em bé sẽ quay về thể xác, bệnh sẽ khỏi.
Gia Hàng ngẩng đầu nhìn Thiệu Hoa, lời thím Đường vừa mê tín vừa vuồn cười, nhưng cô muốn thử.
Trác Thiệu Hoa vỗ vai cô, bảo cô yên tâm, cơn sốt đã hạ rồi.
Phàm Phàm ngủ hết sức cảnh giác, chỉ môt tiếng động nhỏ cũng khiến cậu nhóc giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt không linh hoạt nhanh nhẹn như thường ngày, nhìn thấy Hàng Hàng, cậu vẫn cố gắng nhếch miệng lên, hơi nhổm người dậy đòi bế. Gia Hàng thơm tay cậu, lắc đầu.
Thím Đường vội đi lấy thuốc, nói đã tới giờ uống thuốc.
Tiểu Phàm Phàm nhận ra bình thuốc, lắc đầu nguầy nguậy, mồm mím chặt, không chịu hợp tác, còn nhìn Gia Hàng bằng ánh mắt vô cùng tội nghiệp.
- Phàm Phàm, Heo mớm cho con nhé?
Không thể nói với Phàm Phàm những lời kiểu như thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng gì đó, Gia Hàng đành lấy thân mình làm gương. Cô cầm chai thuốc, để Phàm Phàm nhìn cho rõ ràng, sau đó ngậm một ngụm thuốc trong miệng, ghét đến bên miệng Phàm Phàm. Tiểu Phàm Phàm chớp chớp mắt, há mồm ra.
Thím Đường ngỡ ngàng nhìn Trác Thiệu Hoa, như thế có vệ sinh không?
Trác Thiệu Hoa đứng ngược sáng, không nhìn rõ vẻ mặt.
Sợ cậu nhóc sặc, Gia Hàng mớm từng ngụm nhỏ một, Phàm Phàm không cau mày, cũng không rên rỉ, nuốt sạch không chừa một giọt.
Cũng dùng cách này, Gia Hàng lại mớm cho cậu bé thêm một bát con nước trắng nữa.
- Phàm Phàm ngoan quá! – Gia Hàng thơm một cái động viên.
Tiểu Phàm Phàm híp mắt lại dầy kiêu ngạo.
Thím Đường cảm thán:
- Thì ra miệng của mẹ ngọt nha, cho nên Phàm Phàm mới ngoan ngoãn như vậy.
Trác Thiệu Hoa không nói lời nào, anh không đành lòng dời mắt đi, trong tim dâng trào một cảm giác mãnh liệt.
Anh đứng dậy, bước ra ngoài, hít đầy lồng ngực bầu không khí tươi mát.
Anh khoanh tay lặng lẽ nhìn trời, dự báo thời tiết nói, ngày mai trời nắng đẹp.
Nhân lúc Trác Thiệu Hoa đi tắm, Gia Hàng lấm lét bế Phàm Phàm về phòng dành cho khách. Cô không bật đèn, mò mẫm vào giường. Cô không biết làm phép bằng nước, chỉ vặn vòi nước thật bé cho nước nhỏ từng giọt.
Cô vỗ lưng Phàm Phàm, rồi lại vỗ xuống giường, miệng rì rầm:
- Phàm Phàm về ngủ với Heo nào!
Rồi cô lại dùng tên cúng cơm gọi thêm một lần nữa:
- Trác Dật Phàm về nhà ngủ với Gia Hàng nhé!
Lần này, linh hồn đi lạc chắc chắn sẽ nhận được đường về nhà rồi.
Thuốc đã phát huy tác dụng, Phàm Phàm ngủ rất say, lúc thay bỉm vẫn ngoan ngoãn nằm im.
Lần đầu tiên Gia Hàng chủ động giữ Phàm Phàm lại ngủ cùng với mình trong phòng dành cho khách, Trác Thiệu Hoa nhìn cô, gật đầu.
Lúc tắm xong đi ra, Gia Hàng chẳng hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Trác Thiệu Hoa mặc đồ ngủ đứng trong phòng.
Cô sờ lên mũi, đợi anh lại gần.
- Gia Hàng, an ủi anh đi! – Anh cười tự giễu, dang rộng hai tay.
Gia Hàng nghiêm trọng hoài nghi lỗ tai mình, thủ trưởng vĩ đại và trầm tĩnh đang xin cô an ủi anh sao?
- Ngày hôm nay quá nhiều điều bất ngờ, cho dù em đã ngoái lại cho anh một ánh mắt an ủi, nhưng anh vẫn cứ lo lắng. Nếu gia đình em kiên quyết, nếu giữa chúng ta có chuyện gì đó xảy ra mà cả hai không biết, nếu… có rất nhiều chữ nếu như, em có dao động không? Khi anh gõ cửa nhà chị hai, anh vẫn đang nghĩ em có đồng ý trở về nhà không? Pháp luật và dây thừng không thể nào ràng buộc một người, chỉ có… tình yêu mới có thể làm được. Gia Hàng, anh rất muốn nghe em nói với anh, em ở lại, không phải vì Phàm Phàm, không phải vì Giai Tịch, mà là vì… anh! Anh có tham lam quá không?
Giọng anh vốn đã trầm, lại nói rất chậm, vì thế, càng giống như một bản sonata êm đềm, bay bổng trong lòng.
Cô không dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm đứt đoạn khúc nhạc tuyệt diệu kia.
Cánh tay giơ lên không trung từ từ hạ xuống, mười ngón tay thon dài thương tiếc vuốt ve khuôn mặt cô:
- Em sẽ trả lời anh như thế nào? Yes hay No?
- Cuộc gặp gỡ của chúng ta, những truyền kỳ chúng ta, ai sẽ tin? Nhưng nó đã xảy ra, làm thế nào để ngăn lại? – Anh lắc đầu cười khẽ – Phải nói về em thế nào đây, bất ngờ? Kỳ tích? Anh thích từ kỳ tích, sự xuất hiện của em, là kỳ tích trong cuộc đời anh. Gia Hàng, ôm anh đi!
Dưới ánh mắt dịu dàng ấm áp của anh, cô không tài nào kháng cự. Cô tiến lên một bước, ôm lấy anh.
- Mạnh hơn một chút, được không em?
Cô siết chặt hơn, nghe thấy bên tai tiếng thở dài khe khẽ của anh.
Anh nhắm mắt lại:
- Cho dù bố mẹ hai nhà có gây áp lực thế nào, anh cũng không lo lắng, anh sẽ mở hết mọi cánh cửa. Chỉ có em, anh không thể xác định được.
Cô ngẩng đầu lên, chìm trong cái nhìn thăm thẳm của anh.
- Nếu em ra nước ngoài du học, anh có thể để em thay tên đổi họ, tất cả đều có cách. Lời chia tay, trừ khi em nói ra, còn bất kỳ người nào nói, anh đều bỏ ngoài tai.
Đây là tuyên ngôn, là thái độ, là lập trường!
Cuộc đời anh chỉ cho phép cô nắm giữ, anh sẽ cho cô một bầu trời tự do, có thể đi hay ở tùy thích, nhưng anh cũng để cô được biết, nếu cô ra đi, anh sẽ rất buồn.
Anh không cần cô thề thốt, cũng không có cử chỉ thân mật nào đặc biệt, dường như anh chỉ đem hết suy nghĩ của mình nói cho cô biết là được.
Rất tự nhiên, hai người nằm sang hai bên Phàm Phàm.
Anh bật đèn bàn để phê duyệt vài hồ sơ, buổi chiều thư ký mới gửi tới, sáng mai phải thảo luận trong cuộc họp.
Gia Hàng ngủ rồi, rất kỳ lạ, dường như trong lòng rất bình yên, cô ngủ rất ngon, chỉ hơi mở mắt lúc nửa đêm.
Thủ trưởng vừa đo nhiệt độ cho Tiểu Phàm Phàm, anh giơ nhiệt kế lại gần đèn, có lẽ nhiệt độ đã bình thường rồi. Anh thở hắt ra một hơi, nhét cái tay thò ngoài của Tiểu Phàm Phàm vào lại trong chăn, rồi lại nhoài người sang, dém lại góc chăn cho cô, xoa đầu cô: