i ngày liền. Thiếu tướng Trác nói đầu tiên là bị cảm, sau đó lại phải chuẩn bị thi. Kỳ thi này rốt cuộc là kéo dài bao lâu đây? – Dì Lữ phủi mạt gốc bám trên tay.
- Mặc kệ là bao lâu, thi xong là tốt rồi, sau này không cần phải chạy tới chạy lui nữa. Hôm nay phải về nhà rồi chứ nhỉ?
- Thiếu tướng Trác nói nếu trở về, cả nhà sẽ sang nhà ông nội Phàm Phàm ăn cơm, hôm nay Phàm Phàm tròn ba tháng mười ngày.
- Tối qua tôi đã chuẩn bị quần áo mới cho Phàm Phàm rồi, lần đầu về nhà ông nội đấy!
Dì Lữ liếc mắt ra hiệu cho thím Đường đừng nói tiếp nữa, rèm phòng ngủ chính đã kéo ra, bóng Tiểu Phàm Phàm đội mũ hổ con in trên cửa sổ.
- Phàm Phàm dậy rồi à! – Thím Đường cười cười bước vào phòng.
Tâm tình Phàm Phàm không được tốt cho lắm, cậu nhóc không thích cái mũ đầu hổ này, cứ đưa tay dứt mãi, nhưng quần áo mặc quá nhiều, tay không giơ cao được, cậu ta tức tối kêu ầm lên, lúc lắc đầu muốn hất cái mũ ra.
Bên ngoài có tiếng chuông cửa.
- Để tôi đi mở cửa. – Trác Thiệu Hoa gọi dì Lữ vừa từ phòng vẽ bước ra.
Thím Đường giữ tay Tiểu Phàm Phàm, nhìn ra bên ngoài.
- Chào thủ trưởng buổi sáng! – Trên bậc thềm, Gia Hàng ngẩng đầu cười rạng rỡ.
Anh bỗng thấy khó thở.
Trong ánh nắng mai, Gia Hàng như đẹp hơn bao giờ hết, hôm đó, ở đại sảnh khách sạn, anh đã từng nhìn thấy một Gia Hàng trang điểm cầu kỳ, có đẹp không? Trong mắt người khác, có lẽ là có, nhưng không bằng một phần nhỏ của ngày hôm nay.
Khăn quàng màu đỏ rực quấn hờ quanh cổ, áo khoác lông vũ màu ngà dài chấm đầu gối, chiếc quần nhung kẻ màu cà phê, giày da màu đen, vài bông tuyết vương trên mái tóc đen nhánh hiếm khi chải chuốt gọn gàng, nét mặt nhẹ nhõm, ánh mắt long lanh.
Anh vĩnh viễn không quên hình bóng xinh đẹp trong giây phút ấy, thanh tú, giản dị, thuần khiết, hoàn mỹ! Anh có thể thấy được từng mạch máu nhỏ xíu như tơ trên mi mắt cô, chúng nấp dưới da, màu tím.
Khuôn mặt sinh động hoạt bát này, sẽ khiến cuộc đời sau này của anh vô cùng vô cùng vui vẻ.
Triết gia nói: Cảm nhận của một người đối với thế giới, sẽ vì sự xuất hiện của một người khác mà thay đổi, nhưng người này không dễ dàng xuất hiện, cũng không phải những người sẽ xuất hiện đều có thể trở thành người thay đổi cuộc đời ta.
Người đó là duy nhất.
May mắn biết bao, cô đã xuất hiện.
Vẻ mặt sững sờ của Trác Thiệu Hoa khiến Gia Hàng ngượng ngùng.
- Chị hai nói đến làm khách nhà người khác phải ăn mặc đẹp một chút, nếu không, ít nhất cũng phải sạch sẽ, như vậy mới thể hiện sự tôn trọng họ. Quần áo mùa đông đẹp nhất của em chỉ có bộ này, chị hai mua cho em năm em hai mươi tuổi. Biết rồi, khác xa với hình tượng thông thường của em chứ gì, phiền anh coi như không thấy được không?
Anh khẽ ho hai tiếng, giọng mới bớt khàn:
- Sao không gọi điện để anh tới đón?
Tim, từ từ tan chảy, hôm nay cô nhóc dậy thật sớm.
- Đợi anh đến ít nhất cũng phải mất nửa tiếng, em muốn gặp Phàm Phàm sớm một chút, nó dậy chưa?
Không đợi anh trả lời, cô vội vã chạy vào phòng em bé.
Ánh mắt dịu dàng khóa chặt hình bóng cô, đã nhớ Phàm Phàm như vậy, sao không về nhà từ sớm?
- Phàm Phàm, xem ai kìa? – Thím Đường chỉ về phía Gia Hàng đang đứng ngoài cửa.
- Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm… – Gia Hàng vẫy tay, làm mặt quỷ, cười híp cả mắt lại.
Tiểu Phàm Phàm như không nghe thấy, vẫn hất hất cái mũ hổ trên đầu, cực kỳ chăm chú.
- Tiểu Phàm Phàm! – Gia Hàng nhảy ra trước mặt cậu nhóc, hai tay chắp sau lưng, mỏ chu lên.
Cuối cùng cái mũ cũng lệch sang một bên, Tiểu Phàm Phàm thổi phì một cái, hình như vừa rồi rất mất sức, đô mắt đen láy từ từ nhìn về phía Gia Hàng.
Không cười, cũng không thơm môi cô, mặt không thể hiện điều gì.
Gia Hàng nghiêng đầu, ngắm nghía cậu nhóc thật kỹ.
- Tiểu Phàm Phàm, không phải con quên Heo rồi đấy chứ?
Tiểu Phàm Phàm không chớp mắt, cũng chẳng né tránh, cái miệng xinh bắt đầu mếu máo.
Chưa bao giờ bị lạnh nhạt như vậy, Gia Hàng băn khoăn nhìn thím Đường cầu cứu:
- Tên nhóc thối này hôm nay sao thế ạ?
Thím Đường cười:
- Đang giận cô đấy, đã lâu rồi cô không về mà!
Tim Gia Hàng chùng xuống:
- Tiểu Phàm Phàm, có phải vậy không?
Như bị động đến vết thương lòng, Tiểu Phàm Phàm khóc òa lên, còn thương tâm hơn hôm đi tiêm phòng, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tiếng khóc thảm thiết này khiến Gia Hàng xót xa, vội vế cậu nhóc lên:
- Xin lỗi, xin lỗi, Heo xấu, Heo không nên bỏ mặc Phàm Phàm, thực ra ngày nào Heo cũng nhớ tới Phàm Phàm hết, chỉ là… Heo bận!
Gia Hàng hít hà mùi thơm em bé ấm áp trên người Phàm Phàm, khóe mắt bỗng đỏ hoe.
Những ngày phải xa Phàm Phàm khó khăn hơn cô tưởng nhiều, nhưng vẫn phải giữ vững đôi chân mình. Cô không thể để mình lún quá sâu, bởi vì rồi sẽ có một ngày, cô phải biến mất.
Trong hai mươi ngày này, có một ngày công ty Trì Sánh ra mắt các nhân vật đằng sau Lệ nhân hành, cô đứng cả ngày trên sân khấu như một đạo cụ, trả lời phỏng vấn của báo chí. Suốt mấy ngày lê la với Ninh Mông và Mạc Tiểu Ngải, hai đứa nó bận bù đầu bù cổ. Thấy người nhàn nhã như cô rất phiền phức, liền đá văng cô đi. Tử Nhiên phải ôn thi học kỳ, thi xong lại ôm chặt lấy cái máy tính, chẳng thèm đếm xỉa đến cô.
Chu Văn Cẩn cũng bận, hiện giờ phía Bộ đang tập trung đào tạo anh, ngày nào công việc cũng dồn dập, anh cố tranh thủ thời gian để gặp mặt Gia Hàng. Cũng may hai người ở cùng một tiểu khu, gặp nhau cũng không khó. Chỉ có điều nhìn thấy anh và Diêu Viễn ra vào cùng nhau, sẽ có một cảm giác hơi kỳ cục. Khi ra ngoài xem phim, ăn cơm, cũng sẽ liên tưởng tới cảnh tượng anh cùng Diêu Viễn đi với nhau hôm Tết dương lịch.
Đó không phải là ghen, Chu Văn Cẩn rất thẳng thắn với cô, không giấu giếm điều gì.
Tình cảm là thứ rất kỳ lạ, không thể nói rõ được.
Khi đi dạo phố, Chu Văn Cẩn nắm tay cô hoặc ôm eo cô, cô sẽ cứng người lại. Chu Văn Cẩn cười cô không hợp tác, nhưng có thể nhìn ra được, anh trân trọng sự không hợp tác này của cô, anh ngỡ cô e thẹn.
- Heo, đừng căng thẳng, cứ từ từ. – Anh dịu dàng thì thầm.
Cô lớn lên giữa một đám con trai, tiếp xúc với con trai còn tự nhiên hơn với con gái, cô chỉ là… không quen!
Cô đã quen đêm đêm nằm xuống nhớ tới Tiểu Phàm Phàm, nhớ một hồi rồi sẽ bật cười. Có hôm cười to quá, sáng hôm sau cô bạn cùng phòng nhìn cô như nhìn một con điên.
Hôm nay đã nói là sẽ đi tới nhà bố mẹ thủ trưởng ăn cơm, tối qua cô trằn trọc mãi không ngủ được. Trời vừa hửng sáng, cô đã bắt chuyến xe sáng chạy tới đây.
Cậu nhóc này lại còn giận cô nữa chứ.
- Phàm Phàm tuy chưa biết nói, nhưng cái gì cũng đã biết hết, ha ha, mẹ vẫn là mẹ, dù chúng tôi có chăm sóc tốt đến đâu cũng không thể thay thế được.
Thím Đường lại còn đổ thêm dầu vào lửa, khiến cô càng thêm áy náy.
- Tiểu Phàm Phàm, tha thứ cho Heo được không? – Cô chân thành xin lỗi.
Mũ còn chưa hất ra được, trái tim bé bỏng lại bị tổn thương, đâu có tha thứ dễ như thế, Tiểu Phàm Phàm khóc đến nỗi trán rịn mồ hôi.
Gia Hàng xị mặt:
- Tiểu Phàm Phàm không thích Heo nữa rồi, vậy Heo đi đây, nhé?
Tiếng khóc càng to hơn.
- Vậy Heo ở lại, mãi mãi ở bên Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm lại thích Heo, có được không? – Gia Hàng cuống đến mức sắp khóc, đau lòng gỡ mũ ra, lau mồ hôi cho cậu bé.
Tiếng khóc nhỏ dần, bờ vai nhỏ rung rung, nước mũi lúc thò ra lúc thụt vào.
Gia Hàng thở phào, nhóc thối chắc đã hết giận rồi chứ?
Cô rút khăn giấy ra, muốn lau nước mũi cho cậu bé.
Cái mặt nhỏ quay phắt đi, mặc cho nước mũi chảy lòng thòng, đôi mắt đen lay láy đăm đăm nhìn cô.
- Tiểu Phàm Phàm, bé ngoan phải sạch sẽ. – Gia Hàng dỗ dành.
Tiểu Phàm Phàm thở dài một hơi thật nặng nề, đúng là thở dài, trái tim bé bỏng lại nhấp nhổm. Sau đó, cái miệng nhỏ xíu chu ra, đầu ngẩng lên.
Gia Hàng trừng mắt nhìn hai dòng nước mũi, như thế nghĩa là tha thứ phải không?
Không dám đả kích cậu nhóc, cô nhắm mắt lại, vội đưa mặt ra.
Thượng đến nhân từ ơi, cô đã được nếm mùi vị của nước mũi…
- Vừa khóc vừa cười, ăn mười bát cháo. – Gia Hàng lấy khăn giấy lau nước mũi của Phàm Phàm, trợn mắt lên nhìn trời, đây mới đúng là thơm môi nhóc thối đúng nghĩa này.
Cậu nhóc tựa vào đầu ngực cô, túm lấy cái tua trên khăn, khỏi phải nói, ngoan ngoãn biết bao.
Trái tim lơ lửng nãy giờ của Gia Hàng lúc này mới từ từ chạm đất, mắt bỗng máy một cái, phát hiện Trác Thiệu Hoa đang đứng tựa cửa, không biết đã nhìn họ bao lâu.
Cô cũng nhếch nhếch miệng, muốn nở một nụ cười tự giễu, nhưng lại không cười được. Cô cúi gằm đầu đi tới trước mặt anh, lí nhí:
- Anh mắng đi, em không cãi lại đâu!
Cô cố tình tránh xa, khiến Tiểu Phàm Phàm đau lòng như vậy. Cô rất khó chịu, Tiểu Phàm Phàm mới hơn ba tháng tuổi, đáng lẽ sẽ không nhớ gì, ai ngờ cậu nhóc lại đặt cô vào tận sâu trong đáy lòng.
- Em đã làm sai điều gì? – Anh nhướn mày.
- Chểnh mảng nhiệm vụ, lười biếng tiêu cực. – Cô thành khẩn nhận lỗi.
Tiểu Phàm Phàm trong lòng cô ê a phụ họa.
- Chị hai có nói với em, khi nói chuyện với người khác thì phải nhìn vào mắt họ không? – Anh nâng cằm cô lên.
Trong đôi mắt anh, cô thấy một hồ nước dịu dàng lay động.
- Sau này phải làm sao?
- Chăm chỉ tận tụy… tận trung với nghề. – Đầu óc như đã treo máy, trả lời trong vô thức.
Không dám nhúc nhích, tim đập nhanh như trống, mồ hôi bịn rịn, hai gối mềm nhũn…
Trong làn sóng nhẹ sông Cam
Ta cam lòng làm cây cỏ dại
Đầm nước sâu dưới bóng cây du
Không phải suối xanh, mà là cầu vồng trên trời cao
Đang tan ra trong nóng vội
Trấn tĩnh như giấc mộng cầu vồng
Tìm mộng? Hãy cầm cây sào trúc
Ngược dòng tới thảm cỏ xanh hơn
Con thuyền đằm chở ngàn sao
Cất tiếng ca trong ánh sao rực rỡ…[4]
- Gia Hàng, em đang nghĩ gì?
Tiếng nói cất lên từ trên đỉnh đầu cô. Cô không hề phát giác, đôi tay dài đã vòng quanh eo cô, ôm trọn cô và Tiểu Phàm Phàm vào lòng.
Cô nghe thấy tiếng trái tim anh đập mạnh, thình thịch, thình thịch… liên tiếp.
Cô nghĩ tới Từ Chí Ma[5], nhưng không thể nói cho anh biết.
[4] Những câu thơ trong bài thơ Tạm biệt Cambrigde của nhà thơ Từ Chí Ma.
[5] Từ Chí Ma (1896 – 1931), nhà thơ Trung Quốc nổi tiếng, vị chủ tướng của phong trào thơ cách tân luật.