- Chu sư huynh, anh đừng trách em giấu giếm anh, em là bị ép buộc thôi, thực ra Heo chưa từng quên anh. Thật đó…
Gia Hàng thở phì phò, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai kẻ trước mắt, phen này thì hay rồi, mặt mũi chìm tuốt xuống đáy Thái Bình Dương rồi.
Ninh Mông âu yếm véo má cô:
- Đừng keo kiệt thế, tấm tình của mình với Chu sư huynh đã chết nghẻo từ tám trăm năm trước rồi, mình và Tiểu Ngải mừng thay cho cậu, chẳng dễ dàng gì, đi một vòng thật lớn, cuối cùng động lòng trước người ban đầu, thật tốt biết mấy!
- Sao Chu sư huynh không nói gì thế? – Mạc Tiểu Ngải vỗ vỗ điện thoại. – Tín hiệu không tốt à?
- Chắc không phải do tín hiệu đâu, là tôi không có cơ hội ngắt lời cô. – Đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nói thanh thoát nhã nhặn.
- Mẹ ơi… – Tiểu Ngải hoảng hốt ném điện thoại về phía Gia Hàng. – Xấu hổ quá, không phải Chu sư huynh.
Ninh Mông cũng đơ ra:
- Thế thì là ai?
- Lát nữa sẽ tính sổ với các cậu. – Gia Hàng hung hãn lườm bọn họ rồi cầm điện thoại lên. – Xin lỗi, ở đây có hai con bé uống bia bị lên cơn.
- Cũng may mà em tỉnh táo. – Trác Thiệu Hoa cười rất bình tĩnh. – Vậy thì nói cho anh biết. – Phía bên kia đường có tòa nhà nào nổi bật?
- Công viên trung tâm có được tính không?
- Công viên trung tâm như thế nào?
- Mấy ông bà già thích đến đây hát kinh kịch, chơi chim đó.
- Ờ, biết rồi, em chơi tiếp với bạn đi, anh cúp máy đây.
- Heo, ai thế? – Hai cô bạn gái nhìn cô bằng ánh mắt siêu tò mò.
Gia Hàng hoàn toàn tuyệt vọng với hai cô bạn này, theo lý mà nói, lẽ ra bọn chúng nên xin lỗi một câu rồi hẵng hỏi chứ, cô giận dữ giơ một cánh tay lên:
- Đi thanh toán!
Ba người ở ba hướng khác nhau, không có ai thương hương tiếc ngọc, chả ai tiễn ai, tạm biệt nhau ở ngay cửa quán lẩu trong trạng thái hơi ngà ngà say.
Gia Hàng không vội gọi xe, ăn không nhiều lắm, chỉ là muốn để gió thổi bớt mùi bia đi.
Con đường đầy bóng râm bên ngoài Bắc Hàng này, cô đã đi không biết bao nhiêu lần, đi một mình, đi cùng với Ninh Mông, Tiểu Ngải, cũng từng đi cùng với Chu Văn Cẩn.
Mặt đường đóng băng, hơi trơn. Gió đêm thổi những đụn tuyết trên cây rơi lả tả, quật vào mặt đau nhức.
Trái tim hơi hốt hoảng.
Có bao giờ có một lúc như vậy, trong lòng có một nơi, trèo đèo lội suối để đi tới, chịu đựng nỗi cô đơn, chịu đựng mất mát, trải qua sương gió, đột nhiên tới đích. Nơi đó vẫn là nơi đó, không đi nhầm, nhưng đứng tại đó, lại không kích động đến mức khóc òa, ngược lại không biết phải làm gì.
Cô không phải là Ninh Mông, bản tính đa tình, cũng không phải là Tiểu Ngải, tinh tế nhạy cảm. Nhưng ở lứa tuổi mộng mơ, tình cảm cũng lặng lẽ nảy mầm. Đúng vậy, rất thích ở bên Chu sư huynh, chơi bóng, ăn cơm, chơi game, từ thư viện về ký túc nghỉ ngơi, vừa mới tạm biệt, nhưng nằm trên giường đã mong mau chóng tới ngày mai để được nhìn thấy anh.
Đó chính là tình yêu ư?
Cô còn chưa kịp xác nhận, anh đã ra đi.
Được thôi, dù là như vậy.
Bây giờ nghe nói tình yêu trở lại, nhưng cô lại không tìm được cảm giác chỉ mới nhướn mày tìm đã loạn nhịp ban đầu. Khi Ninh Mông trêu chọc cô và anh, cô cảm thấy phiền phức, dường như nhắc tới chuyện này rất mất tự nhiên.
Sự thân mật không trải qua thời gian khiến người ta bất an.
Cũng có thể do cô chậm chạp, chậm tiêu!
Đêm nay, trăng sao ẩn náu mấy hôm lại ló dạng, ánh trăng hắt lên tuyết trắng, sáng rỡ như ánh đèn đường. Ở ngã tư có một chiếc xe, bên xe có một người, trên tay có một đốm lửa nhỏ.
- Gia Hàng! – Cô hờ hững bước qua, không để ý đó là người quen, người đó đành phải lên tiếng.
Cô ngoái lại theo phản xạ:
- Thiếu tướng Trác, trùng hợp vậy, anh đang đi tuần ở quanh đây à?
Ánh mắt ánh lên ý cười:
- Đúng thế, xem xem có cô gái nào bỏ nhà đi lạc không?
Cô hào hứng nhòm qua cửa xe:
- Tiểu Phàm Phàm ở bên trong à?
Thoáng chút thất vọng, cậu nhóc thối không có trong đó.
- Nhớ con hả?
- Đương nhiên!
- Tìm con dễ lắm mà! – Anh cười trầm ấm, mở cửa ghế phụ lại, đẩy cô vào trong.
Cô gãi đầu.
Anh ngửi thấy mùi bia nhàn nhạt trên người cô, gương mặt cũng hơi ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dịu dàng hơn lúc thường rất nhiều. Tim bỗng thắt lại.
- Về nhà với anh nhé?
Nỗi dịu dàng như sắc đêm đang bồng bềnh trôi giữa hai người, khiến cô vô cớ run lên, như không dám tin:
- Không, chị hai… kiểm tra, em phải ở chung cư.
- Anh thì không sao, tranh thủ lúc nào về tới Tiểu Phàm Phàm. Hôm nay ban ngày con không chịu ngủ giường bé, nhất định đòi cái giường ở phòng dành cho khách.
Đầu sắp gục xuống đất rồi, vì cảm giác tội lỗi quá nặng nề.
- Nếu đã gặp nhau ở đây, anh đưa em đến chỗ này chơi.
- Chỗ nào ạ?
Anh đưa một ngón tay lên môi cô:
- Ngoan, đừng nói gì, cứ đi với anh thôi.
Cô vội gật đầu.
Ngón tay lưu luyến hơi ấm trên môi, dịu dàng ve vuốt, thật lâu.
Tiếng tơ lặng lẽ bây giờ càng ha[3], không khí ngày càng mơ màng, cô hít sâu một hơi, đẩy tay anh ra:
- Tay có vi khuẩn.
[3] Mượn ý thơ trong bài Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị.
Xe dừng bên ngoài một bức tường bao rộng lớn, nhìn vào trong, tòa nhà bên trong không cao vút lên, vài cành cây cổ thụ vươn ra ngoài bức tường, không có đèn đóm sáng lòa, bốn bề lặng như tờ.
Trác Thiệu Hoa ừ một tiếng.
- Em nghe nói trường học ở khu vực này không dễ vào đâu!
Là thủ đô, sự phân hóa xã hội ở Bắc Kinh là rõ nét nhất. Con em nhà bình thường muốn học trường tốt, vốn là không có cửa. Một số trường học thậm chí chỉ nhận trẻ em quốc tịch nước ngoài, hệt như tô giới ngày xưa.
- Nơi này vốn là một cái chợ, sau này chợ bị dỡ bỏ nên mới xây trường học ở đây.
- Thật khó tin. – Ở đây là trung tâm thành phố, dù nhìn từ góc độ nào thì giá trị của chợ vẫn lớn hơn trường học.
Trác Thiệu Hoa cười:
- Anh học tiểu học, trung học ở đây.
- Oa oa, thủ trưởng, không phải là vì anh nên mới xây trường đó chứ? – Gia Hàng nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.
Trác Thiệu Hoa cười khẽ:
- Ngôi trường này đúng là đặc biệt xây vì một người, nhưng người đó không phải là anh. Anh và người đó bằng tuổi, nhập học cùng năm, bà nội của người đó thích nơi này.
Gia Hàng thốt lên:
- Cường hào ác bá, chủ nghĩa quyền lực!
- Đừng có bất mãn như vậy, sau này Tiểu Phàm Phàm cũng sẽ học ở đây!
- Ở đây á? – Giọng cô cáo vút lên.
- Sao, em có cách nghĩ khác à?
- Đương nhiên là khác, em chẳng hiểu gì về ngôi trường này, chất lượng giáo viên thế nào, chất lượng học tập ra sao, còn nữa… – Nhìn sự dịu dàng trong mắt anh, cô đột nhiên có cảm giác như bị cái gì đập vào đầu. – Ha ha, đừng để ý đến lời em, em không cần nghĩ gì cả, chuyện của Tiểu Phàm Phàm, anh sẽ… cố gắng hết sức.
Vẫn còn mấy năm nữa mới tới lúc Phàm Phàm vào học, khi đó họ còn giữ liên lạc không? Chắc là không.
Vẻ mặt âm thầm trở nên ảm đạm, cô là người giấu không nổi tâm sự, cố ý giấu mặt vào màn đêm, không cho anh nhìn rõ.
- Được, vậy để anh lo, anh muốn cho con học tiểu học, trung học ở đây, sau đó vào trường quân sự.
- Sao phải vào trường quân sự, trường trung học bình thường không đào tạo được nhân tài hay sao?
- Vừa rồi đã nói rồi mà, việc dạy dỗ Tiểu Phàm Phàm em không phải lo.
Cô tức tối mím chặt môi.
Anh cười, nhoai người lên véo mũi cô:
- Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sắp được ba tháng mười ngày rồi, giữa đêm khuya giá rét chúng ta bàn chuyện này có phải hơi sớm quá không?
- Tại anh khơi mào trước. – Cô lẩm bẩm.
- Ừ, tại anh không đúng, sau này anh không lo chuyện này nữa, để em quyết định hết, nhé?
- Em… học trường bình thường, nhưng cũng không trở thành cặn bã.
- Anh hy vọng Phàm Phàm giống em.
Cô ngẩng đầu lên cười đắc ý, không hề để ý tới ý tứ sâu xa trong lời anh.
Anh đưa cô về chung cư, đường ống nước của tiểu khu bị hỏng, mặt đường bị đào xới lung tung. Cô bảo anh không cần đi xe vào trong, cô sẽ xuống xe ở ngoài cửa.
- Hôm nay tìm em có việc gì khác không? – Lúc mở cửa, tim cô đập thình thịch, ngoảnh lại nhìn anh.
Cũng may, cô nhóc này không đến nỗi ngốc lắm.
- Có chút chuyện. – Anh thong thả nói.
- Chuyện gì?
- Bố mẹ anh hẹn em cùng ăn cơm.
- Ồ!
- Chuyến bay của bố mẹ em sẽ đến Bắc Kinh vào chiều Tết ông Táo.
- Thế mà anh để tới bây giờ mới nói. – Cô hét lên.
- Em không hỏi, anh tưởng là em không quan tâm.
- Anh cố tình.
- Thế sao? Nhiều việc quá, trí nhớ không tốt, sau này em phải chủ động một chút.
- Không còn việc gì khác nữa chứ? – Cô lí nhí hỏi.
Anh cười:
- Còn muốn nói chuyện công việc với em nữa, hai hôm nay tâm trạng anh nặng nề quá.
Cô ngồi xuống.
- Có một hệ thống rất quan trọng bị hacker tấn công, khi đó một bộ phận máy tính ngừng hoạt động, nhưng thông tin không bị lộ ra ngoài, em nói xem do trình độ hacker có hạn, hay đây chỉ là một trò đùa?
- Có kịp thời tra soát được địa chỉ IP của hacker không? – Theo lý mà nói, bên quân đội phản ứng cực nhanh chóng.
- Có tra soát, nhưng không có dấu vết.
Cô trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Phòng thủ an ninh mạng quân sự rất cao, hacker có thể xâm nhập không phải trình độ tầm thường. Nếu chỉ đơn giản là trò đùa hay khiêu chiến, cho dù không có hứng thú với những số tài liệu này, thì cũng không thể không làm gì cả, nếu không thì sẽ không có cảm giác thành công, lấy gì để chứng minh trò chơi này? Cho nên phương án này bị phủ quyết. Trừ khi…
- Thế nào? – Anh khích lệ cô nói tiếp.
Đôi mắt sáng thông minh đảo trái đảo phải:
- Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, trước đây em đã từng như thế… – Cô đột nhiên ngưng bặt, nét mặt từ từ thay đổi. – Á, sao anh lại nói với em những điều này? Bí mật không thể nghe quá nhiều, áp lực tâm lý sẽ rất lớn. Đúng rồi, bố mẹ anh hẹn ăn cơm ở đâu? – Cô cố ý cười thật to.
Ánh mắt anh như dán lên mặt cô, bình thản cười:
- Nhà anh, Tiểu Phàm Phàm cũng phải đi.
Tuyết lại rơi, bay bay trong gió như bụi phấn, nhưng không dày đặc, so với trận tuyết lớn tháng trước, đây chỉ là một cơn mưa bụi.
Dì Lữ ra sân lấy củi đã chẻ sẵn. Hồi còn sống, Giai Tịch sinh hoạt theo kiểu Tây, dựng một cái lò sưởi trong phòng vẽ, trước lò trải một tấm thảm dày, đêm đông, cô thích đốt lửa lên, uống ca cao nóng rồi vẽ tranh. Sau khi vợ chồng giáo sư Lâm dọn hết đồ đạc trong phòng vẽ đi, lò sưởi vẫn chưa dùng tới. Sợ ống khói bị tắc, tiện thể đi thông khí cho phòng vẽ, hôm nay dì định đốt lò sưởi.
Thím Đường phơi quần áo của Tiểu Phàm Phàm trên hành lang, mặc dù trong nhà có máy sấy, nhưng thím kiên quyết quần áo của Phàm Phàm phải phơi ra nắng ra gió, có thể diệt khuẩn, lại tốt cho da của Phàm Phàm.
Vẫn còn sớm, Phàm Phàm còn chưa ngủ dậy.
Thím Đường ngẩng đầu nhìn trời:
- Dì Lữ này, mẹ Phàm Phàm lần này đi cũng lâu nhỉ!