- Vừa rồi mới gọi điện, sao đã chạy tới đây rồi? – Gia Doanh ngờ vực kéo rộng cửa ra, bước ra chào hỏi.
Ninh Mông mù mịt:
- Ai gọi điện ạ?
- Chị, chị nghe nhầm rồi, là Tiểu Ngải!
- Tiểu Ngải? – Ninh Mông kêu toáng lên. – Hôm qua nó bị người ta lấy trộm điện thoại trên xe buýt, mình với Chu sư huynh vừa mới an ủi nó xong!
Trán Gia Hàng xuất hiện ba vạch đen, im vậy, người bị sốt cao nói năng lảm nhảm sẽ được tha thứ.
Gia Doanh lại không để ý đến mấy chuyện đó, chàng trai trẻ tuổi tuấn tú khiến chị chú ý hơn:
- Đây là?
- Chào chị! Em là Chu Văn Cẩn, sư huynh của Gia Hàng. – Chu Văn Cẩn nhã nhặn tự khai lý lịch. – Ba năm ra nước ngoài, em luôn nhớ tới món sườn ủ muối của chị hai, vừa thơm vừa giòn.
- Còn dám nói. – Ninh Mông tỏ vẻ coi thường. – Heo mang cho bọn em ăn, giữa đường lại bị anh cướp mất.
Chu Văn Cẩn cười khẽ, liếc nhanh vào trong phòng rồi vội vã thu ánh mắt lại.
Gia Doanh lập tức nhạy cảm nhận ra vị Chu sư huynh này không bình thường với Gia Hàng, chị lịch sự nói:
- Vậy à, lần sau tới nhà chị, chị sẽ làm một đĩa to cho mấy đứa ăn no nê.
- Cảm ơn chị. Gia Hàng không được khỏe ạ? – Người bên trong im lặng một cách khác thường.
- Ừ, bị cảm lạnh, vừa mới từ bệnh viện về.
- Chắc là bị cái bà biên tập biến thái kia hại đấy mà. – Ninh Mông hừ một tiếng. – Tiểu Ngải đã nghe đồng nghiệp ở công ty Trì Sánh kể rồi, Heo nhà ta bị người ta bắt nạt, cũng may một vị thủ trưởng nào đó đi ngang qua rút đao tương trợ, nếu không hôm đó cảnh xuân lộ bằng sạch. Nhưng giám đốc Mã của công ty Trì Sánh cũng không bỏ qua cho bà biên tập đó, nói muốn rút quảng cáo trên tạp chí đó lại.
- Hàng Hàng, chuyện này là thật sao? – Gia Doanh không chịu nổi nhất là em gái bị người khác bắt nạt, lửa giận bùng lên trong lòng.
Gia Hàng không chỉ thở dài một hai tiếng, quá sức bội phục hai cái loa phóng thanh Ninh Mông và Tiểu Ngải này, chuyện gì nói cho hai cô nàng cũng đều từ bé xé ra to.
- Chị, không đến nỗi thế đâu, chị xem giờ em chẳng phải vẫn đang hít thở đấy thôi.
Tuy là hít thở rất yếu ớt.
- Chị, em vào thăm Gia Hàng một chút có tiện không? – Sau vài câu hàn huyên, Chu Văn Cẩn cuối cùng cũng đi thẳng vào đề.
- Ừ, vào đi! – Gia Doanh ngoái lại, thấy Gia Hàng đã ăn mặc chỉnh tề thì lách người sang một bên. Chị không để Ninh Mông vào, chị có chuyện muốn hỏi cô bé về Chu Văn Cẩn.
Ninh Mông coi như fan ruột của Chu Văn Cẩn, lại đã từng chứng kiến những màn “phong hoa tuyết nguyệt” của Gia Hàng và Chu sư huynh, vội vàng tóm lấy cơ hội, tâng bốc Chu Văn Cẩn thành chàng trai si tình nhất thế kỷ này.
- Bên Mỹ có bao nhiêu công ty lớn muốn mời anh ấy làm, anh ấy đều không màng, chỉ một lòng một dạ muốn về nước, vì cái gì chứ, vì Heo đang ở đây! Mới đầu, Heo thua anh ấy, không còn mặt mũi nên ba năm không thèm để ý đến anh ấy, anh ấy cũng không để bụng, vẫn mãi đợi Heo! Chị, đừng tưởng Heo cứng rắn, nó muốn đi Harvard, thực ra là bởi vì muốn ở bên anh ấy, đúng không ạ?
Gia Doanh hơi bần thần:
- Cậu ta về nước vì Gia Hàng sao?
Ninh Mông gật đầu lia lịa:
- Vâng ạ, Heo không chịu gặp anh ấy, anh ấy đành nhờ em giúp, hôm nay em đặc biệt tới cùng anh ấy. Sắp tương tư thành họa rồi, ha ha!
Gia Doanh xoay người lại. Chu Văn Cẩn đang đứng cạnh giường Gia Hàng, Gia Hàng cúi đầu mân mê ngón tay, kiên quyết không nhìn anh. Tâm trạng Gia Doanh nhất thời hết sức phức tạp, vừa vui mừng vừa xót xa.
Còn nhớ khi Hàng Hàng còn quấn tã, dù trong miệng vẫn đang ti giả, chỉ cần nhìn thấy chị là nhổ phắt ti giả ra, cười với chị, nũng nịu đòi chị bế.
Dường như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua, sao chỉ chớp mắt một cái, Hàng Hàng đã trở thành một cô gái trưởng thành, đã được một chàng trai ưu tú như vậy theo đuổi. Hàng Hàng đã gặp một người nói lời giữ lời, chứ không quay đi liền bóng chim tăm cá. Chờ đợi tuy đau khổ, nhưng chỉ cần có kỳ hạn, lâu mấy vẫn có thể chịu đựng được.
Không phải toàn bộ đàn ông trong thiên hạ đều bạc tình, vẫn có một hai người chung tình, Hàng Hàng của chị thật may mắn.
Gia Doanh cười, lại nhìn Chu Văn Cẩn, ánh mắt đã không giống như lúc trước.
- Chưa ăn cơm à? – Chị hỏi Ninh Mông.
Ninh Mông có sao nói vậy, gật đầu.
- Vậy lát nữa chúng ta đi ăn, ở chỗ Hàng Hàng cái gì cũng không có.
- Vậy thì ngại quá ạ.
- Các em chăm sóc Hàng Hàng như vậy, là việc nên làm mà. Chị cũng đang muốn hỏi thăm Văn Cẩn về tình hình bên Harvard, đến lúc Hàng Hàng sang bên đó có thể chuẩn bị đầy đủ một chút.
Ninh Mông cười thầm, mới chỉ một lát mà chị hai đã thay đổi cách xưng hô rồi.
- Chị hai, Chu sư huynh đã về nước rồi, sao vẫn để Heo đi sang đó?
- Phụ nữ và đàn ông không được chênh lệch nhau quá nhiều, như vậy tình cảm sẽ càng thêm bền lâu.
Ninh Mông cười, câu này của chị hai thật sâu xa.
Gia Hàng sắp túm rách cái chăn rồi, cực kỳ cực kỳ bối rối, cô chưa từng ở cạnh anh trong nhà như thế này, điều khiến cô càng suy sụp là, người kia cứ đăm đăm nhìn cô, một câu cũng không nói.
Nếu anh hỏi đã thấy khỏe hơn chưa? Cô trả lời hình như nặng hơn rồi, em phải ngủ đây. Lịch sự mà chu đáo, ai nấy tự rút lui, quần chúng cũng không mệt mỏi.
Nguồn ebooks: http://www.thichtruyen.vn
Người kia lại chẳng chịu phối hợp, mỗi giây trôi qua dài tựa một năm, không biết bao kỳ xuân thu đã hoài trôi.
- Xin lỗi.
Gia Hàng sững sờ nhìn ngón tay mình, dường như không hề quen biết.
- Hôm qua nói mà không suy nghĩ, đã hiểu lầm em, anh xin lỗi. – Câu trước là câu rút gọn, câu này là câu đầy đủ.
- Giữa chúng ta tuy không có bất kỳ lời hứa hẹn nào, nhưng trong lòng anh, vẫn luôn giữ trọn một lời hứa. Diêu Viễn là sinh viên được chính phủ bồi dưỡng sang Harvard cùng đợt với anh, bọn anh cùng chung một thầy giáo hướng dẫn. Khi nhìn cô ấy, không chỉ một lần anh đã nghĩ, nếu cô ấy là em thì tốt biết bao.
Cho nên vô hình trung anh đã lẫn lộn em và cô ấy?
Gia Hàng nhét tay vào trong chăn, hơi lạnh. Cô nhớ lại đã từng đứng trên ban công nhìn bóng dáng một đôi trai gái kề vai nhau đi vào chung cư, nhớ lại hình ảnh anh xách chiếc túi nữ trong quán ăn Hồ Nam, nhớ lại sự bảo vệ của Diêu Viễn với anh khi ở trường bắn.
Heo, ngươi có một đôi mắt đen lay láy, nhìn mãi nhìn mãi không thấy bến bờ.[1]
[1] Lời bài hát Bài ca chú heo, một bài hát vui nhộn của Trung Quốc.
- Mỗi khi học kỳ mới bắt đầu, anh đều nghe ngóng xem ở đâu có nhà cho thuê, đi dò danh sách du học sinh Trung Quốc, hy vọng trong đó có cái tên anh hằng mong đợi. Đêm khuya từ phòng máy trở về, một mình đi trên đường, nhớ lại thời gian trước đây, em không thể tưởng tượng nổi sự hụt hẫng đó đâu. Thua, không hề đáng sợ, cũng không mất mặt. Chỉ cần là em, dù thua cả đời anh cũng bằng lòng. Khi biết tin về việc được bồi dưỡng, anh vô cùng muốn được chia sẻ cùng em, nhưng em phải biết có những chuyện không phải cứ muốn nói là được nói. Như bây giờ em hỏi công việc cụ thể của anh là gì, hoặc là anh sẽ nói dối cho qua chuyện, hoặc là sẽ im lặng. Anh đã từng ngăn em tham dự cuộc tuyển chọn, nhưng với tính cách của em căn bản không để lọt tai điều gì, cũng không phân biệt được ý tứ trong câu nói của anh, anh chỉ có thể nhìn chúng ta trở nên xa cách, lạ lẫm. Nếu khi đó anh bộc lộ tâm ý của mình với em, em sẽ chỉ cho là anh đang thương hại em, em sẽ từ chối ngay không chút do dự. Anh nghĩ cách xa có lẽ có thể khiến em bình tĩnh lại, anh tưởng rằng nền tảng của chúng ta rất vững chắc, chắc tới mức bất kỳ người nào cũng không thể xen vào. Khi anh nhìn thấy thủ trưởng… quý trọng em như vậy, anh… máu anh nóng lên, em vẫn hệt như trước, không giải thích gì hết, cố ý chọc giận anh. Nhìn thấy anh thất lễ, em có vui không?
Không phải là không giải thích, mà là không có cách nào để giải thích.
Quan hệ về mặt pháp luật giữa cô và thủ trưởng.
Sự thân mật giữa anh vào Diêu Viễn.
Cô không phải là thủy thủ mặt trăng, không sợ hãi điều gì.
- Một ngày một đêm này, đúng là như từ địa ngục lạc tới thiên đường, cũng may nghe Tiểu Ngải kể chuyện em bị bắt nạt ở khách sạn, mới biết em và thủ trưởng quen nhau như thế nào, anh… cuối cùng cũng sống lại. Vẫn còn giận anh sao? – Chu Văn Cẩn cười khổ. – Nhìn thấy anh mất mặt như vậy trước mặt thủ trưởng, cũng nên nguôi giận rồi chứ. Sáng nay anh lại chạy tới trách thủ trưởng, còn bị anh ấy lên lớp cho một trận. Thực ra anh không phải là người xốc nổi, không hiểu tại sao, hễ liên quan tới em là đầu óc anh lại không chịu nghe lời.
Chu sư huynh trước đây giờ đã thêm phần rắn rỏi chững chạc, nếu nói không cảm động thì là dối lòng. Nhưng… trong lòng vẫn thấy vướng víu, tại ăn nhiều bánh rán quá chăng?
Như thể đang nắm cát trong tay, sợ rằng một phút không cẩn thận, sẽ trôi sạch hết.
- Hàng Hàng, có dậy đi ăn cơm được với mọi người không? – Gia Doanh đứng ở cửa hỏi.
- Em không muốn ăn, mọi người đi đi! – Cô muốn được yên tĩnh một mình.
- Em biết cái gì có thể làm cho Gia Hàng lên cơn thèm ăn. – Chu Văn Cẩn thần bí nháy mắt với cô. – Đợi anh một lát.
- Cậu ấy rất hiểu Gia Hàng ư? – Gia Doanh nhíu mày.
- Chắc chắn rồi. – Ninh Mông cười nói.
Gia Doanh bước vào sờ trán Gia Hàng.
- Vậy em ngủ đi, chị đưa Ninh Mông và Văn Cẩn đi ăn cơm.
Cô gật đầu.
Chu Văn Cẩn mỉm cười, đứng trong ánh sáng nhàn nhạt, anh có một cảm giác mơ hồ như thể thời gian đang quay ngược.
Cô tì cằm, thẫn thờ ngơ ngẩn.
Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, mặt đất và cây cỏ phủ một màu trắng xóa. Gió rất mạnh, thổi tung bông tuyết, ùa vào mắt khiến không mở ra được.
Ba người vào một quán cơm bình dân gần đó gọi mấy món, Chu Văn Cẩn chỉ ăn vài miếng liền đứng dậy đi mất.
Ninh Mông bĩu môi:
- Chị hai, chị xem Chu sư huynh đúng là thấy sắc quên bạn, em giúp anh ấy việc hệ trọng như vậy, anh ấy lại chẳng thèm liếc em một cái, lúc đi cũng chẳng thèm chào một câu, trong lòng chỉ có mỗi con Heo nhà chị thôi.
Gia Doanh cười cười.
- Văn Cẩn đúng là hơi quá đáng.
Chu Văn Cẩn ngồi xe qua ba trạm, tới chợ đêm mua một bát phở bò, dặn ông chủ cho nhiều thịt bò, thêm một thìa tương ớt, lúc về anh đi taxi cho nhanh.
Xuống xe, anh cắm cúi đi về phía trước, một chiếc xe Jeep màu đen theo bước anh tiến vào tiểu khu.
Trác Thiệu Hoa cẩn thận xác định, tìm được tòa nhà Gia Hàng ở, anh dừng xe lại, lấy điện thoại ra đang định bấm số, nhác thấy đèn cảm ứng ở cửa thang máy sáng lên, dưới ánh đèn có một người đang chuẩn bị đi vào.
Người đó xách một cái túi nilon, hơi ngoái đầu lại. Anh nhìn theo, rồi chầm chậm gập điện thoại lại.
Rã rời, chưa bao giờ rã rời như thế.
Phòng em bé vẫn sáng đèn, thím Đường đang cầm robot Kim cương biến hình mà Gia Hàng mua đung đưa trước mặt Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm ngáp ngắn ngáp dài, chẳng hề thích thú, khi nghe thấy tiếng xe, hai con mắt bèn mở to.
- Mẹ Phàm Phàm đã đỡ hơn chưa? – Thím Đường hỏi Trác Thiệu Hoa đang bước vào cửa.
Anh phủi tuyết bám trên vai, cười gượng.
- Uống thuốc xong ngủ rồi.
Anh ở dưới lầu tới tận khi Chu Văn Cẩn đi ra, phòng Gia Hàng tắt đèn rồi mới ra về.
- Vậy thì tốt.
- Làm phiền thím quá, thím đi nghỉ đi, chúc ngủ ngon! – Trác Thiệu Hoa cởi áo khoác ra, ôm Phàm Phàm vào lòng.
Phàm Phàm tựa đầu vào vai anh, đã buồn ngủ rũ ra rồi. Vừa đặt lên g