Trác Thiệu Hoa mặc áo khoác, nhét hồ sơ của Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vào tủ hồ sơ, xem nhật ký cuộc gọi trên điện thoại, không có cuộc gọi nào đặc biệt, anh bèn đóng cửa đi xuống.
Khi ra khỏi cổng, cậu lính nhìn anh qua gương chiếu hậụ:
- Thủ trưởng, lát nữa đi đón phu nhân trước ạ?
Cậu ta nhớ mấy ngày trước thủ trưởng đã từng nhắc tới chuyện này. Anh ngả người trên ghế, khép hờ đôi mắt, trong ánh chiều chênh chếch, sống mũi thẳng bên sáng bên tối, khiến khuôn mặt càng trở nên u ám.
- Không cần, về thẳng nhà,
Ngữ điệu bình thản, không có gì khác thường.
Giờ phút này, một cảm xúc lạ lẫm đang dâng lên trong lồng ngực, khiến anh sửng sốt.
Cảm xúc lạ lẫm ấy là ghen tuông. Đúng thế, anh ghen. Vẻ dịu dàng và yêu thương của Chu Văn Cẩn khi nói về Gia Hàng, như một nồi nước sôi hùng hục hắt thẳng vào mặt anh, anh không kịp né tránh, chỉ có thể hứng chịu toàn bộ.
Không nén nổi sự chất vấn trong lòng: Bọn họ chỉ là sư huynh muội thân nhau vì tài?
Nếu đúng, thì sao?
Nếu không đúng, thì có thể thế nào?
Theo giao hẹn ban đầu, cô tự do.
Từ đó tới nay, đã bốn tháng.
Vô hình trung, cô đã khiến cuộc sống của anh chia năm xẻ bảy, khiến anh nảy sinh rất nhiều suy nghĩ xa xôi không thể tưởng tượng nổi.
Anh đã coi nhẹ cảm nhận của cô sao? Cô vẫn còn trẻ như vậy…
Đây là lĩnh vực anh không quen lắm, lần đầu tiên, anh cảm thấy hoang mang bất lực.
Dưới ánh đèn rực rỡ, đêm dần bao phủ.
Một chiếc Audi đang đỗ ngoài cổng, biển xe khiến anh sững người, vội đẩy cửa xe bước vào bên trong.
- Lần trước tới, Giai Tịch vẫn còn pha trà cho chúng ta, ân cần nhắc nhở ông chú ý huyết áp. Hôm nay, nó đã… – Người phụ nữa già nua đầm đìa nước mắt.
- Muốn khóc thì về nhà khóc, cứng rắn lên một chút có được hay không? Người ta đã có vợ có con, Giai Tịch chỉ còn một nắm tro tàn, nơi này đã không còn là nhà nó nữa. Dì Lữ, xin dì tránh ra. Người đàn ông nho nhã cao giọng trách móc.
Dì Lữ lo lắng xua tay:
- Giáo sư Lâm, ông đừng làm khó tôi, tôi chỉ giúp việc cho nhà thiếu tướng Trác thôi, không thể làm chủ việc này được. Ông đợi cậu ấy về được không?
Thím Đường không quen hai người bỗng dưng xông vào đây này, ngơ ngác bế Phàm Phàm đứng trên hành lang.
- Tôi là bố của Giai Tịch, đến lấy tranh và lễ vật của con tôi còn cần nó đồng ý hay sao? – Giáo sư Lâm quắc mắt giận dữ, khua tay múa chân.
Dì Lữ khổ sở nài nỉ:
- Giáo sư Lâm… Thiếu tướng Trác, cậu về rồi.
Dì Lữ mừng rỡ chạy về phía Trác Thiệu Hoa lúc này đang bước vào sân.
- Bố, mẹ! – Anh gật đầu.
- Chúng tôi không nhận nổi cách xưng hô này. Tốt lắm, anh về rồi, vậy thì xin báo cho anh một tiếng. Tất cả tác phẩm của Giai Tịch lúc còn sống, quần áo, đồ trang sức nó từng dùng, chúng tôi phải đem về hết. Nếu anh không chịu thì chúng tôi mua lại.
Trác Thiệu Hoa từ từ nhắm mắt lại, giọng điềm đạm:
- Thím Đường, thím bế Phàm Phàm vào phòng đi. Bố, mẹ, tại sao đột nhiên lại làm như vậy?
- Tại sao chúng tôi lại không thể làm như thế? – Bà Lâm nhảy dựng lên. – Chẳng lẽ phải đợi đến ngày nhìn thấy đồ của Giai Tịch bị ném ra bãi rác hay ra chợ đồ cũ sao? Anh không còn trân trọng nữa, nhưng chúng tôi thì còn.
Dì Lữ không nhịn được lẩm bẩm:
- Nói gì cũng phải có lương tâm, đồ của cô Lâm chúng tôi đâu có không trân trọng? Bà vào phòng ngủ, vào phòng làm việc mà xem, đến giờ mẹ Phàm Phàm vẫn còn ngủ ở phòng dành cho khách đấy!
Bà Lâm cười lạnh:
- Bây giờ bà đang bất bình, chê Giai Tịch nhà tôi chiếm đất phải không, được thôi, bây giờ chúng tôi dọn đi, các người hài lòng rồi chứ.
- Không phải, không phải. – Dì Lữ khổ sở quay sang phía Trác Thiệu Hoa.
- Bố, mẹ, mời vào nhà ngồi. – Trác Thiệu Hoa nói. – Giai Tịch là vợ con, tất cả đồ đạc và tác phẩm của cô ấy đều mang dấu vết của cuộc sống chung của bọn con trước đây, con cảm thấy nên giữ lại ở đây. Bất cứ lúc nào bố mẹ cũng có thể tới thăm, nhưng không thể mang đi.
Giọng nói không trầm không bổng, nhưng lại mang theo một sự cố chấp không thể xâm phạm.
- Anh không xứng nói những lời này.
Giọng giáo sư Lâm bỗng cao vút lên, khiến Gia Hàng vừa mới đặt chân qua cổng liền sững người, sau lưng cô là Thành Công.
Bọn họ gặp nhau ở cổng quân khu, Thành Công tới tặng quà năm mới cho Tiểu Phàm Phàm, Gia Hàng nói mình vừa đi dạo phố về. Tay cô xách một túi đồ ăn Lai Y Phần, bên trong kêu lọc xọc.
Thanh Công thò đầu nhìn vào trong túi:
- Đây là cô mua cho mình đấy hả?
- Tôi và Phàm Phàm cùng ăn. – Gia Hàng giấu túi đồ ăn ra sau lưng.
- Cứ khoát lác đi, Phàm Phàm nhà cô đã ra phố mua tương được rồi đấy.
- Tôi ăn cũng tức là Phàm Phàm ăn.
Thành Công liếc bộ ngực Gia Hàng một cách thâm sâu, miệng nhếch lên gian tà:
- Tôi nhớ là Phàm Phàm chỉ ăn sữa bột.
- Cái đồ… Thành lưu manh. – Gia Hàng tức tối dùng bàn tay băng bó đẩy anh ta một cái, lách người chạy đi.
Hai người một trước một sau đi vào trong sân.
- Trước đây chúng tôi đã bị vẻ đạo mạo nghiêm trang của anh đánh lừa, nếu anh yêu Giai Tịch dù chỉ một chút, anh có kết hôn chớp nhoáng sau khi nó nằm xuống chưa đầy nửa năm không, cô ả kia lại còn sắp lâm bồn nữa. Anh không cảm thấy vô sỉ, nhưng chúng tôi thấy muối mặt thay anh. Không nói nhiều nữa, trả đồ đạc của Giai Tịch cho chúng tôi.
- Không được! – Gia Hàng hét lên.
Mọi người quay đầu lại.
Không khí nhất thời trầm xuống.
Một lát sau, giáo sư Lâm gầm lên:
- Cô có tư cách gì nói chuyện với tôi?
Gia Hàng không nhìn ông ta mà chạy đến bên người Trác Thiệu Hoa, mặt đỏ phừng phừng:
- Anh nói, nói thật với bọn họ đi.
Trác Thiệu Hoa dùng ánh mắt ra hiệu cho cô im lặng.
- Nếu anh không nói, thì em nói.
Trác Thiệu Hoa im lặng.
- Anh sợ bọn họ không tin, anh cho bọn họ xem nhật… Ưm!
Trác Thiệu Hoa bỗng ôm cô vào lòng, hòa tan những lời cô định nói trong lồng ngực rộng lớn của mình.
Cảnh tượng này càng khiến ông bà Lâm ngứa mắt.
- Đừng nói gì, anh sẽ xử lý. – Anh bịt miệng cô, ghé sát vào tai cô thì thầm.
- Em không muốn anh phải chịu ấm ức như vậy. Nếu anh không cho họ xem, em sẽ đột nhập vào máy tính của anh, công khai cho tất cả mọi người, – Ánh mắt cô đang hạ lời thề.
Anh nhắm mắt lại, một luồng nhiệt nóng dâng lên trong tim, khiến toàn thân anh tan ra, chỉ tiếc bây giờ không phải là lúc dành cho cảm xúc.
- Thành Công, đưa Gia Hàng ra ngoài ăn tối, lát nữa tôi đi đón cô ấy.
Nếu cô ở đây, chắc chắn sẽ bị xúc phạm giống anh, mà cô tuyệt đối sẽ phản kháng lại.
Anh không muốn thấy bất kỳ người nào bị tổn thương.
Làm anh em đã nhiều năm, vẫn có chút ăn ý. Thành Công gật đầu hiểu ý, kéo Gia Hàng:
- Đi mau, tôi đã đặt chỗ rồi. Bác trai, bác gái, chúc mừng năm mới!
Anh ta nhã nhặn gật đầu chào vợ chồng giáo sư Lâm đang nhìn nhau trân trối.
Gia Hàng khom người xuống, anh ta nửa kéo nửa đẩy cô vào trong xe.
- Tôi không đi, tôi phải ở lại, những vật đó không thể để họ mang đi được, Tiểu Phàm Phàm đã không có mẹ rồi, nếu còn không có cả đồ vật kỷ niệm của mẹ nữa thì đáng thương biết bao! – Mắt Gia Hàng đỏ hoe, ra sức giãy giụa.
Thành Công nheo mắt lại đầy cảnh giác.
Anh ta lôi Gia Hàng đến một nhà hàng tây tên là Mặt trời lạnh, cố tình ngồi trong góc. Có một bức bình phong ngăn cách họ với bên ngoài. Không có tâm trạng nghiên cứu thực đơn, anh ta bảo nhân viên phục vụ cứ dọn bữa bình thường, sau đó xua nhân viên phục vụ đi, gõ gõ ngón tay trên mặt bàn:
- Heo, tua lại những lời vừa nói, tôi muốn nghe lại một lần nữa.
Gia Hàng phát huy tinh thần Đảng viên bất hạnh rơi vào Cố Cung, mặc ngươi muốn dùng hình tra tấn, dùng tiền mua chuộc, miệng của Heo đã bị khóa kín, không tài nào mở ra được.
- Được, cô có quyền giữ im lặng, nhưng không có nghĩa là cô vô tội. – Thành Công khoanh tay trước ngực, cười lạnh lùng. – Heo, cô quên là tôi làm gì rồi sao?
Gia Hàng cười gượng gạo phản bác:
- Dù sao anh cũng không phải là cảnh sát, anh không có quyền bắt tôi.
Ánh mắt Thành Công sáng rực khác thường:
- Tôi là bác sĩ phụ sản, nói kiêu căng một tí thì là một chuyên gia phụ sản đầy uy tín. Lâm Giai Tịch từng là bệnh nhân của tôi.
- Thế thì liên quan gì đến tôi? – Gia Hàng hối hận muốn mổ bụng tự sát, những lời đó sao cô có thể nói ra miệng cơ chứ?
- Sau khi kết hôn nửa năm, Thiệu Hoa đưa Giai Tịch tới bệnh viện nhờ tôi kiểm tra. Các chỉ số của Giai Tịch đều rất bình thường, cũng không có thói quen gì không tốt, hai người họ đều không cố ý tránh thai, nhưng mãi vẫn không có con. Một tuần sau, tôi hẹn gặp họ, cho họ biết đời này Giai Tịch không thể tự mình trở thành một người mẹ được.
Ánh mắt anh ta bén nhọn như một lưỡi gươm, phóng về phía Gia Hàng.
- Giai Tịch thuộc diện vô sinh do miễn dịch, chính xác hơn là hai nhân tố: một là do miễn dịch tử cung và hai là do kháng thể ở màng bảo vệ noãn. Nói một cách đơn giản, chính là trong chất dịch ở tử cung của Giai Tịch tồn tại một lượng lớn các chất giết chết tinh trùng, giảm tỉ lệ tinh trùng sống sót, ngoài ra còn khiến cho tinh trùng không phân biệt được cơ thể tiếp nhận, không thể kết hợp với trứng. Cho dù may mắn thụ thai, thì kết cấu chắc chắn của màng bảo vệ sẽ khiến phôi thai bị giữ lại trong màng, không thể bám vào trong tử cung.
Nói xong một tràng giang đại hải các thuật ngữ chuyên ngành, Thành Công bưng ly nước trên bàn nhấp cho đỡ khô cổ, nở nụ cười cổ quái.
- Có hai cái trạm kiểm soát nghiêm ngặt như vậy, cho dù có làm thụ tinh nhân tạo thì tỷ lệ sảy thai và quái thai vẫn rất cao. Nếu Giai Tịch có may mắn được làm mẹ, con đường duy nhất… là nhờ người mang thai hộ!
Đôi mắt thâm trầm đen láy của Thành Công khẽ gợn một nét cười châm biếm, Gia Hàng không kịp điều chỉnh lại nét mặt, mở to mắt hoảng hốt.
- Tôi nói đúng rồi phải không? – Thành Công cực kỳ đắc ý. – Sao tôi lại chưa từng nghĩ tới mặt này chứ, Thiệu Hoa không có cơ hội quen biết loại người như cô. Tôi còn nói đùa với cậu ta rằng có phải cô đã cho cậu ta uống thuốc không, thì ra là như vậy!
- Thành lưu manh, anh nói dễ nghe một chút được không, thế nào là loại người như tôi? – Vành tai Gia Hàng đỏ rực lên, cô đã bắt đầu kích động.
Thành Công không nổi giận, hai tay ấn xuống bàn:
- Đừng ầm ĩ lên, có người đang nhìn chúng ta đấy. Bây giờ hãy nói chi tiết cho tôi nghe. Tôi hiểu tính cách của Thiệu Hoa, cậu ấy tuyệt đối không chấp nhận những chuyện trái với luân thường như thế này, Giai Tịch tốn bao nhiêu tiền cho cô? Tôi cũng muốn biết chút ít về thị trường mang thai hộ…
Gia Hàng cầm cốc nước trên mặt bàn hất thẳng vào mặt Thành Công, hai tay run bắn lên.
Nước từ cằm anh ta nhỏ tong tong xuống cổ áo chữ V của chiếc áo lông cừu màu xám nhạt, ướt đẫm một màng trước ngực.
Nhân viên phục vụ bê rượu vang và thức ăn sững sờ đứng cạnh tấm bình phong, không dám tiến lên.
Thành Công lấy khăn lau mặt, cười hì hì vẫy nhân viên phục vụ:
- Đói lắm rồi, mau dọn đồ ăn đi! Đã xem phim Cô nàng ngổ ngáo chưa?
Nhân viên phục vụ nở nụ cười thông cảm, đặt đồ ăn lên bàn, vờ như không biết gì.
- Thành lưu manh, mau trịnh trọng xin lỗi tôi. – Gia Hàng rất muốn bỏ đi một mạch, nhưng như thế, không biết gã Thành lưu manh này sẽ làm ra