ch. – Lâm Giai Tịch rũ đuôi tóc, để lộ ra cái cổ trắng ngần với một chuỗi ngọc trai màu trắng.
Dưới ánh sáng của ngọn đèn trên hiên chuỗi ngọc trai tỏa ra ánh sáng dịu dàng, Gia Hàng nhìn thêm mấy cái.
- Quà kỷ niệm chồng chị tặng.
Trong tai nghe vang lên tiếng của tổ trưởng, có khách đang thanh toán, có thể nhận thêm người khách nữa. Gia Hàng cười với Lâm Giai Tịch rồi mở cửa cho đôi tình nhân.
- Gia Hàng, em đang bận, chị không làm phiền em nữa. À, ngày mai có rảnh thì đi xem cho vui, trong đó có hai bức tranh của chị. – Lâm Giai Tịch đưa cho cô một tấm vé – Nếu em phải đi học, không đi cũng không sao. Bức tranh đó sau này chị sẽ lấy lại, sau này vẫn có thể xem được.
Gia Hàng nhận tấm vé.
Lâm Giai Tịch vốn là một họa sĩ, cũng có chút ít danh tiếng, phong cách tinh tế, mang theo sự dịu dàng mềm mại đầy nữ tính.
Trong con mắt của Gia Hàng, phụ nữ học nghệ thuật giống như người ngoài hành tinh. Từ trước tới nay cô luôn kính nhi viễn chi với họ.
Cô không đi triển lãm tranh mà ngủ cả ngày trong ký túc, bữa trưa Tiểu Ngải mua về hộ.
Xem ra Lâm Giai Tịch đúng thật là khách quen của Xanh Thẫm, tuần nào cũng tới ít nhất một lần, lúc thì đi một mình, lúc thì đi với đồng nghiệp.
Gia Hàng muốn không thân với chị ta cũng không được.
Mùa mưa dầm cuối cùng rồi cũng qua, tháng Sáu đã tới, cũng tới kỳ thi.
Mạc Tiểu Ngải ăn không ngon, ngủ không yên vì sầu não. Không có ruộng thì sẽ chẳng được ngồi mát ăn bát vàng, những sinh viên thường ngày sống thảnh thơi cứ đến kỳ thi là lại rối bời ruột gan. Tuy trượt thì vẫn có thể thi lại, nhưng cũng không phải là môn nào cũng trượt được, nếu không qua được một nửa số học phần đã đăng ký trong học kỳ này, sẽ phải học tập trung, hai lần học tập trung là cuốn gói khỏi trường được rồi.
Tiểu Ngải chiếm cứ máy photocopy hơn một tiếng đồng hồ, photo hết tập vở trong kỳ để đưa lại cho Gia Hàng.
Gia Hàng trả tiền photo cho Tiểu Ngải, nói cảm ơn, rồi nhận tài liệu, nhưng nhét hết xuống dưới gối, tiếp tục ngủ.
- Heo, cứ thế sẽ bị đuổi đấy. Tiểu Ngải cuống lên.
- Mọi con đường đều dẫn về La Mã.
Muốn kiếm tiền không chỉ có mỗi cách học đại học, nhìn xem, làm thêm cũng kiếm được tiền, đi thi hộ viết luận văn hộ cũng kiếm được tiền, ra quán net chơi game hộ người khác cũng kiếm được tiền. Học kỳ này, Gia Hàng không xin tiền bố mẹ ruột một đồng tiền tiêu vặt nào, tiền chị Gia Doanh cho, cô đều giữ lại.
Hôm thi môn đầu tiên, thật kỳ lạ, mới tám giờ Gia Hàng đã tỉnh dậy, sân trường rất yên tĩnh, cô mặc quần lửng và áo phông cổ tròn, bên dưới lộ ra đôi bắp chân nhỏ nhắn, phía trên lộ ra hai cánh tay, sảng khoái đi tới tiệm net! Mấy con sâu mạng lướt net cả đêm đều đã thẫn thờ ngơ ngẩn hết, vừa hay có thể tiêu diệt bọn chúng.
Cô quét mắt nhìn những người đang lên mạng trong quán net, tự động phân loại bọn họ rồi mới quan sát xem họ đang làm gì. Ngồi một lúc, thấy hơi khát, cô đi sang siêu thị bên cạnh mua nước. Vừa đưa tay về phía chai nước khoáng Nông Phu, một bàn tay thon thả nõn nà bỗng túm lấy cô.
Cô ngoái đầu lại, Lâm Giai Tịch đang sầm mặt xuống:
- Gia Hàng, sáng nay không phải em đi thi sao?
Tối qua Lâm Giai Tịch tới quán Xanh Thẫm ăn cơm, nghe nói Gia Hàng xin nghỉ việc để thi học kỳ, sau đó nghỉ hè về quê.
Khi đó Lâm Giai Tịch còn để lại số điện thoại cho cô nữa.
- Thi xong rồi! – Gia Hàng cúi đầu cụp mắt, không dám nhìn vào bóng mình trong đôi mắt xinh đẹp của Lâm Giai Tịch.
- Em nói dối, thực ra em vẫn luôn trốn học đúng không? – Lâm Giai Tịch trừng mắt nhìn Gia Hàng. – Em ngẩng đầu lên nhìn chị xem nào.
- Chuyện của em không cần chị lo. – Gia Hàng hất tay chị ta ra.
- Chị cứ lo, ai bảo em là bạn chị.
- Em chưa từng thừa nhận, từ đầu đến cuối đều là tự chị nói.
- Thôi được rồi, em nói đùa thôi. Sao chị lại ở đây?
Cô muốn nói sang chuyện khác.
- Chị tới trường của em, muốn đợi em thi xong thì đưa em đi ăn cơm.
Gia Hàng dở khóc dở cười:
- Chị có thể gọi điện thoại cho em, chạy tới đây làm gì?
- Chị muốn làm cho em bất ngờ.
Không phải là bất ngờ, mà là hãi hùng.
Không đi quán net được nữa, họ đành vào một quán bánh ngọt, gọi trà sữa và bánh mì.
- Em không biết chị ngưỡng mộ em biết bao nhiêu, sao có thể lãng phí tuổi trẻ như vậy? – Lâm Giai Tịch trách móc. – Khó khăn lắm mới vào được đại học, không biết bố mẹ em vui mừng tới mức nào. Nếu biết em thế này, em có thể tưởng tượng được họ sẽ thế nào không? Gia Hàng, em thật không hiểu chuyện.
Những điều này, Gia Hàng cũng đã từng nghĩ tới, nhưng bây giờ cô đang lạc đường, không bận tâm tới.
Như hiểu được tâm trạng của cô, Lâm Giai Tịch không nói tiếp nữa, chỉ khẽ thở dài:
- Thực ra trên đời này, không ai có thể thuận lợi hết được. Ví dụ như chị, gia cảnh tốt, công việc tốt, bố mẹ tốt, đến lấy chồng cũng lấy được người mình yêu thương, nhưng chị… lại không thể có con.
Gia Hàng thảng thốt, nhớ tới điều ước của chị ta hôm kỷ niệm ngày cưới.
- Bây giờ y học rất phát triển… – Cô ngắc ngứ an ủi.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Giai Tịch nhuốm đầy vẻ cay đắng:
- Nếu y học thực sự phát triển như vậy, thế giới này đã không có nhiều tiếc nuối như thế.
- Nhưng có những gia đình kiểu DINK cũng sống rất hạnh phúc mà.
Lâm Giai Tịch lắc đầu:
- Hạnh phúc ấy chỉ là phiến diện, là tạm bợ. Bất kể tình yêu như thế nào, nếu đã bước vào hôn nhân, không có con sẽ không thể nào trụ được tới già.
Gia Hàng khẽ hít vào một hơi:
- Chồng chị muốn ly hôn với chị sao?
Ánh mắt Lâm Giai Tịch ngập tràn chua xót:
- Anh ấy sẽ không bao giờ làm như thế. Anh ấy là người sẽ giữ lời hứa tới cùng, trong bất kỳ tình huống nào cũng sẽ không thay đổi. Lúc đầu, anh ấy âm thầm đưa chị đi khám bác sĩ. Đầu tiên là ở trong nước, sau đó ra cả nước ngoài, kết quả vẫn như nhau. Chị vô cùng đau khổ, cứ khóc mãi, anh ấy an ủi chị, nói trên đời này có rất nhiều đôi vợ chồng không có con cái, hai người bầu bạn cũng rất tốt. Chị rất yêu anh ấy, chị không đành lòng chia tay. Bố mẹ chồng chị cứ giục bọn chị sinh con, chị khổ tâm mà không thể nói ra. Không ngờ chồng chị lại nhờ người làm một tờ giấy xét nghiệm, nói anh ấy vô sinh.
- Oa, chồng chị thật là yêu chị. – Gia Hàng buột miệng trầm trồ, giọng đầy ngưỡng mộ.
- Đúng thế, sau đó trong nhà không ai nhắc tới chuyện con cái nữa. Nhưng trong lòng chị vẫn không thấy dễ chịu. Không dễ chịu cũng phải giả vờ vui vẻ. Tình yêu có sâu đậm có nồng nàn đến mấy, cũng sẽ nhạt dần đi theo thời gian, không phải là ngoại tình hay thay lòng đổi dạ gì, mà là sẽ khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi, cô đơn, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu nói, sau đó ai làm việc nấy. Nếu có một đứa con thì lại khác, trong nhà rộn rã tiếng cười, sẽ có rất nhiều tiếng nói chung, cũng sẽ có chung mục tiêu để phấn đấu.
Gia Hàng nhăn mặt đồng tình.
- Chị nghĩ hiện giờ em đang gặp phải những chuyện không vui, chứ em chắc chắn không phải là người như thế này. Em có gì để buồn phiền chứ, trẻ như vậy muốn làm gì cũng kịp, lựa chọn sai lầm vẫn có thể làm lại từ đầu, có hiểu lầm gì vẫn còn kịp giải thích, tụt lại phía sau vẫn có thể đuổi kịp. Hứa với chị, đừng sa sút nữa, được không? – Lâm Giai Tịch vỗ nhẹ lên tay Gia Hàng. – Nếu chị bằng tuổi em, biết mình không thể có con, chị sẽ không lấy chồng chị. Tình yêu không phải là viên kẹo bọc đường, mà cũng sẽ đắng chát khó nuốt. Chị thật sự sợ thứ anh ấy dành cho chị chỉ là trách nhiệm chứ không phải tình yêu. Không nói nữa, quay về đi thi đi, chị đi với em.
Dưới cái nhìn chăm chú mà dịu dàng của Lâm Giai Tịch, Gia Hàng như bị thôi miên, ngoan ngoãn đứng lên.