Thành Công không chút do dự, vẻ mặt còn rất nghiêm túc, khiến Gia Hàng ngỡ ngàng.
- Tôi biết cô không phải là người như thế, nhưng hôm nay cô nhất định phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi, nếu không tôi sẽ đi hỏi Thiệu Hoa.
- Tại sao anh lại phải biết? – Gia Hàng cắn môi, biết là hôm nay chạy không thoát, nhưng lại không muốn khoanh tay chịu trói.
- Nếu không muốn nói, thì ăn cơm trước đi! Thành Công ung dung nâng ly rượu trên bàn lên nghịch, cứ như chẳng hào hứng đến thế.
Gia Hàng nhíu mày, im lặng hồi lâu.
- Anh có cảm thấy nhà hàng này bài trí rất tầm thường không? – Cô đột nhiên hỏi.
Thành Công nhún vai, nhà hàng Tây thông thường đều thích bài trí theo phong cách Baroque[1]
[1] Phong cách xây dựng của thời kỳ Baroque, Ý bắt đầu vào cuối thế kỷ mười bảy, tận dụng những ngôn ngữ của kiến trúc Phục Hưng theo một cách thức mới.
- Tôi biết một nhà hàng phong cách hơn ở đây nhiều, nằm ở gần công viên, trước cửa là một quảng trường có đài phun nước theo nhạc, nhà hàng có nguyên một vách tường bằng kính nhìn ra quảng trường. Tối mùa hè đài phun nước bật, trông rất đẹp trong ánh đèn rực rỡ đủ màu. Nơi đó tối nào bàn ăn cũng được đặt kín, nhưng có rất nhiều thực khách đứng ngoài xếp hàng đợi tới lượt. Đặc sản của họ là món khai vị bằng chả cua sốt quả bơ và nước bưởi ép, súp bí đỏ nấu quế, salad hạnh nhân, món chính được gọi nhiều nhất là gà cuộn hun khói kiểu Pháp và gà tơ nướng cỏ xạ hương ăn kèm với nấm rừng.
- Xanh Thẫm? – Thành Công nhướng mày.
Đúng thế, nhà hàng đó tên là Xanh Thẫm, do một người Israel mở, cô làm thêm ở đó.
Thực ra nhà hàng Tây cao cấp có yêu cầu rất nghiêm ngặt về lễ nghi với nhân viên, trước bàn làm việc chính thức đều phải được tập huấn, cô là nhảy dù vào giữa chừng. Có một đàn chị khóa trên vì không bảo vệ được luận văn, mãi không tốt nghiệp được nên tới tìm cô, cô giúp chị ấy giải quyết. Chị ấy mời cô ăn cơm, chính là ở nhà hàng Xanh Thẫm.
Cô như già Lưu[2] vào Đại quan viên, từ đầu chí cuối đều há hốc mồm sửng sốt, cuối cùng hỏi một câu cực kỳ ngớ ngẩn:
- Làm thêm ở đây được nhiều tiền lắm phải không?
[2] Nhân vật trong tác phẩm Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần, là một bà già quê mùa.
Đàn chị hỏi:
- Em muốn làm à?
Nhiệt huyết dâng trào, được thôi!
Khi đó, Chu Văn Cẩn đã ra nước ngoài hơn nửa năm, cô mất đi hứng thú với việc học hành, thời gian rảnh rỗi không biết làm gì.
Cô cũng từng làm thêm trong nhà hàng Tây, cảm thấy mình có thể đảm nhiệm được.
Anh họ của đàn chị là quản lý nhà hàng, nói một câu là cô được nhận.
Quản lý nhờ tổ trưởng dẫn dắt cô, sau một tuần tập huấn, công cuộc sinh nhai của cô đã bắt đầu.
Chưa tới ba ngày, cô đánh vỡ một cái đĩa, đánh đổ cà phê lên khăn lụa tơ tằm của một quý phu nhân. Nể mặt cô em họ, quản lý không tiện sa thải Gia Hàng, liền điều cô ra bên ngoài làm tiếp tân…
Chuyên phát phiếu và ổn định trật tự của khách đợi tới lượt.
Eo giắt điện đàm, tai cài micro, trông như tổng đài viên. Công việc này rất hợp với Gia Hàng, cô là người không ngồi được yên một chỗ, ở bên ngoài có thể chạy tới chạy lui, không cần phải đứng thẳng người, không cần lúc nào cũng phải cười toe toét.
Những ngày tháng như vậy cũng chẳng vui sướng chút nào, từ sáng tới tối, từ phần eo trở xuống đều mất hết cảm giác, nhưng được cái cô ngủ rất ngon.
Mạc Tiểu Ngải lo lắng bảo cô quay về học, nói cô đã bị ánh trắng làm cho đen sì rồi.
Cô cảm thấy tình trạng của mình giống như một đứa trẻ, không tìm thấy đường về nhà, chi bằng dừng lại nghỉ chân một chút!
Những ngày tháng đi làm thêm trôi qua rất nhanh, ba tháng sau, một hôm không hiểu sao khách khứa rất đông, đã tám giờ mà bên ngoài vẫn còn cả một hàng người dài.
Đứng ở cuối hàng là một mỹ nhân.
Cảnh đẹp người xinh, đều tự nhiên thu hút ánh nhìn của mọi người. Lúc đưa phiếu cho người đó, Gia Hàng không kìm chế được mà cười với chị ta.
Đêm tháng năm, trời lúc nóng lúc lạnh. Mỹ nữ mặc chiếc váy liền màu hồng cánh sen, một tấm khăn choàng tua rua bảy màu khoác ngang vai, ôm một bó tulip trắng trong lòng, mái tóc xoăn dài buông xõa tự nhiên mà không rối, ngược lại càng tăng thêm vẻ yêu kiều.
Gia Hàng chưa trải qua thời đại Quỳnh Dao, nhưng từng nghe chị Gia Doanh nhắc tới, người đẹp này chính là ứng cử viên cho nữ chính trong Quỳnh Dao, nguyệt thẹn hoa nhường, khiến người người thương mến.
Mỹ nữ vào nhà hàng lúc chín giờ hơn, Gia Hàng tháo micro bên tai ra, vào bếp uống nước. Lúc ra ngoài, nhân viên phục vụ đang bê salad lên cho bàn số 9 thì bị mót tiểu, nhờ Gia Hàng bưng lên giúp, luôn miệng căn dặn Gia Hàng phải cẩn thận.
Gia Hàng trợn mắt bê đồ đi, bàn số 9 là người đẹp kia, ngồi một mình, hơi kỳ quặc.
- Cảm ơn!
Chiếc khăn choàng đã vắt lên thành ghế, bờ vai mỹ nhân thật mảnh mai.
- Da em đẹp quá! – Mỹ nhân ngước nhìn lên, nụ cười rạng rỡ.
Gia Hàng cười đáp lại, lúc này mới để ấy thấy làn da mỹ nhân trắng qua mức.
- Chị có thể mời em ăn tối cùng chị không? – Mỹ nhân hỏi:
Gia Hàng lắc đầu:
- Xin lỗi, nhà hàng không cho phép nhân viên dùng bữa với khách hàng.
- Không sao, để chị nói với quản lý. Em có bận việc gì không?
Gia Hàng thành thật gật đầu.
- Nhận lời chị được không, với chị hôm nay là một ngày đặc biệt. – Đôi mắt đẹp lấp lánh nước, ánh lên vẻ khẩn cầu.
Trước ánh mắt như vậy, Gia Hàng như bị thôi miên, không nỡ từ chối.
Mỹ nhân quả thực chạy đi tìm quản lý, quản lý yêu cầu Gia Hàng thay đồ làm việc, coi như đã hết ca.
- Chị tên là Lâm Giai Tịch. – Mỹ nhân yểu điệu chìa tay về phía Gia Hàng.
- Gia Hàng!
Hai tay Lâm Giai Tịch đặt thẳng trước ngực, gương mặt xinh đẹp vì kích động mà trở nên vô cùng quyến rũ:
- Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của vợ chồng chị. Lúc đầu chị và anh ấy quen nhau khi đi xem mắt ở nhà hàng này.
Gia Hàng lịch sự nâng ly lên chúc mừng:
- Sao chồng chị không đi cùng?
- Anh ấy đi công tác, nhưng có gọi điện về cho chị.
- Hoa là do anh ấy bảo người ta mang tới ạ?
Đĩa thức ăn trước mặt mỹ nhân vẫn nằm nguyên như khi Gia Hàng đặt lên, hình như chưa từng động tới.
- Là chị tự mua. Trong một ngày như thế này, đương nhiên phải có một bó hoa mà mình yêu thích làm bạn. Chị cảm thấy vợ chồng với nhau không nên bận tâm chuyện ai tặng ai món quà gì, yêu thương nhau là đủ.
Gia Hàng là kẻ ngoại đạo, chẳng cách nào phụ họa theo, đành chăm chú ăn đồ ăn. Đứng suốt mấy tiếng đồng hồ, đúng là cũng hơi đói rồi!
- Em là sinh viên!
- Cũng coi như là thế!
Cả tuần nay Gia Hàng không đi học.
- Thật đáng ngưỡng mộ, em rất xinh đẹp.
Gia Hàng mém xỉu, hai từ “Xinh đẹp” từ trước tới giờ chẳng liên quan gì đến cô.
- Em vừa trẻ trung vừa hoạt bát, chị trầm lắng qua. – Mỹ nhân khẽ thở dài, mắt phảng phất nét bi ai.
- Chị rất có khí chất.
Mỹ nhân cười bình thản, không mấy để ý, có lẽ đã quen với những lời khen như vậy.
- Hôm nay là ngày kỷ niệm của chị, chị ước một điều đi! – Gia Hàng đơn thuần là muốn khuấy động không khí.
Hàng mi dài của mỹ nhân khẽ chớp mấy cái, hai tay chắp lại như thánh nữ đang cầu nguyện trong nhà thờ:
- Chị chỉ muốn có một đứa con. Còn em?
Điều ước của Gia Hàng là học kỳ này mau chóng kết thúc, cô muốn quay về thị trấn Phượng Hoàng.
Tháng năm, thời gian đẹp nhất trong năm, không nóng không lạnh, không oi không nồm, mặt trời rực rỡ, hoa cỏ tốt tươi, thành cổ Phượng Hoàng đương nhiên kẻ qua người lại tấp nập, hội hoa đăng thắp sáng bầu trời đêm của cả thị trấn.
Tháng Năm ở Bắc Kinh, ông trời động một chút là sầm mặt lại, không biết là do ảnh hưởng của việc này, hay là do vấn đề tâm trạng, Gia Hàng cảm thấy ngày tháng trôi qua như đã dùng hết chút sức mòn, khiến người ta lo âu liệu ngày mai có tới.
Chủ nhật, Gia Hàng không đi làm, cô tới nhà Gia Doanh. Nếu chị Gia Doanh biết cô lông bông như vậy, không biết sẽ tức giận đến mức nào.
Ăn hai bữa cơm ở nhà chị hai, sau đó còn gói chút đồ ăn mang về cho Ninh Mông và Tiểu Ngải đỡ cơn thèm.
Ninh Mông lại yêu, cậu ta bảo mùa xuân thì nên yêu, nếu không sẽ thật phí hoài.
Gia Hàng gật đầu, động vật thông thường đều làm thế.
Tiểu Ngải mặt mày nhăn nhó, giờ cô nàng suốt ngày sống rất mệt mỏi, một mình phục vụ cho hai người. Có hai vị giáo sư khi dạy thích điểm danh, nói điểm danh cũng tính thông thường, cô nàng phải nơm nớp dùng giọng thật điểm danh cho mình, sau đó lại giả giọng điểm danh cho Gia Hàng, cuộc sống hai mặt này khiến nàng ta sắp suy sụp.
Gia Hàng chẳng hề biết ơn, cô mặc kệ mấy ông giáo sư đó, thích cho mấy điểm thì cho, cô chẳng quan tâm. Tiểu Ngải lại rất để ý.
Thứ hai tới quán Xanh Thẫm làm, tổ trưởng đưa cô một tờ giấy nhắn, cô mở ra xem, là lời nhắn của Lâm Giai Tịch. Chồng chị ta đã về, tối qua hai người cùng tới đây ăn, không gặp được Gia Hàng chị ta rất tiếc nuối.
Gia Hàng vứt tờ giấy nhắn vào thùng rác rồi đi thay quần áo làm việc. Cô cho rằng mấy việc này đều là những nốt đệm trong công việc, xong rồi thì thôi.
Buổi tối, trời đổ mưa. Trong nhà hàng bật điều hòa rất dễ chịu. Những người khách đợi tới lượt vẫn chẳng ít đi chút nào, Gia Hàng đứng dưới hiên, buồn chán nhìn những sợi mưa giăng giăng như tơ.
- Gia Hàng! – Một chiếc BMV màu bạc dừng lại trước cửa, Lâm Giai Tịch từ trong xe chạy ra, lấy cặp sách che đầu, vạt váy lụa màu trắng thấm mấy giọt mưa. – Hôm nay cuối cùng cũng gặp được em.
Chị ta tỏ vẻ mừng rỡ.
Gia Hàng cười lịch sự:
- Tối nay chị đi mấy người?
Lâm Giai Tịch lắc đầu:
- Chị ăn cơm ở nhà mẹ rồi, đúng lúc đi ngang qua đây thì nhìn thấy em. Bao giờ em xong thì chị em mình đi uống cà phê?
Gia Hàng không hiểu lắm sự nhiệt tình khác thường mà mỹ nhân dành cho mình, nếu không phải mỹ nhân đã có chồng, cô thực sự nghi ngờ liệu mỹ nhân có phải là les.
- Mười giờ cơ! Chị về sớm đi, mưa chẳng biết bao giờ mới tạnh.
- Vậy chị đứng đây với em. – Lâm Giai Tịch mỉm cười với đôi tình nhân đứng hàng đầu tiên. – Không phải tôi chen ngang đâu, tôi là bạn cô ấy.
Nụ cười của mỹ nhân không thể chống đỡ nổi, người thanh niên kia lập tức nhường chỗ:
- Không sao, không sao!
- Chị tìm em có việc gì không? – Gia Hàng nghi hoặc hỏi, cô và mỹ nhân hình như không có môi trường và điều kiện để trở thành bạn bè, kể cả tuổi tác cũng thế.
- Nhất định phải có việc mới được tìm em sao? – Lâm Giai Tịch hờn dỗi.
Gia Hàng nhún vai ngượng nghịu.
- Dạo này học hành căng thẳng không? Làm thêm như thế này có ảnh hưởng gì không?
- Không ạ.
- Ừm trông em rất thông minh.
Mỹ nhân thật là biết cách nói chuyện, lần trước bảo cô “xinh đẹp”, lần này lại là “thông minh”, Gia Hàng mừng húm, cô sắp thành thiên hạ vô địch rồi.
- Hồi chị đi học vất vả lắm, lý hóa với chị cứ như sách trời ấy, mấy công thức toán học thì chị chẳng tài nào áp dụng nổi. Ngày nào đi học chị cũng cảm thấy như ngày tận thế. Sau này bố chị cho chị đi học vẽ, chị mới thấy thoải mái. Em biết không, Đài Loan có một họa sĩ tên là Tịch Mộ Dung, bà ấy cũng là một thi sĩ, khi đi học, bà ấy cũng học rất lệ