- Hê, bây giời anh nợ em nhé, anh định trả em cái gì đây? – Cô tinh nghịch chìa tay về phía anh.
Mắt anh sáng rực một cách khác thường.
Viên ngọc trước mắt này, thiên nhiên đã mài giũa, tỏa sáng lung linh, lộng lẫy vô ngần.
- Không nghĩ ra hả? Vậy em tự yêu cầu nhé.
Cô nháy mắt đầy vẻ tiểu nhân, nghĩ tới chuyện bị anh bắt nạt trước kia, quyết tâm…
- Nghĩ ra rồi! – Anh nói từng chữ một.
- Gì cơ?
Anh đưa tay ra, nắm lấy ngón giữa của cô, sau đó cúi đầu xuống, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cô.
Gia Hàng ngây ra như phỗng.
- Không đủ sao? – Anh hỏi.
- A! – Cô bỗng rùng mình, cuống quýt rụt tay về giấu ra sau lưng. – Đủ rồi, đủ lắm rồi.
- Thế thì tốt! – Trác Thiệu Hoa cười khẽ.
- Nhà anh khá truyền thống, từ trước tới nay không tổ chức các ngày lễ phương Tây, nhưng dịp Tết lại rất long trọng. Em đón Giáng sinh với Tử Nhiên, năm mới nhớ phải về nhà, đừng để mọi người đợi lâu.
Đầu óc cô đã trống rỗng, chỉ nhìn thấy đôi môi đẹp của anh đang mấp máy, máu cô như cồn chẳng may gặp lửa, mặt mũi cô sắp biến dạng hoàn toàn rồi.
- Phàm Phàm đang đợi anh, em cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon! – Anh đứng dậy, xoa đầu cô.
Cô vẫn ngồi yên, hoàn toàn hóa đá.
Đêm hôm đó, Gia Hàng đăng nhập vào QQ để mốc đã lâu. Cô để ẩn nick, khi chú chim cánh cụt béo chút chít nhảy ra, cô hơi hoang mang.
Không có thư, không có tin nhắn. Hai năm rồi nhỉ, ai còn nhớ tới kẻ vùi mình nơi đáy biển là cô? Ha, có một cái chai trôi dạt[2], là chai cùng thành phố chiều nay, đúng là có duyên.
[2] Một trò chơi trong chương trình chat QQ, trong đó người dùng sẽ viết các dòng tin cho vào trong chai thả ra biển để cho người khác nhặt.
Cô mím môi mừng thầm.
Kinh doanh công nghệ thực ra rất hao tâm tổn trí, trò chơi chai trôi dạt này cũng coi như là một sự mới mẻ, một sự lãng mạn be bé trên mạng, cảm hứng đến từ bộ phim Lá thư trong chai của Kevin Costner chăng?
Bộ phim này và bộ phim Không ngủ Seatle của Med Ryan nội dung giống nhau, chỉ có điều kết cục hơi bị thương. Trong đó có hai phong thư nhét trong chai mà nam chính gửi cho người vợ đã qua đời. Có một lời thoại như sau: Thường tưởng tượng nếu anh có thể gặp lại em một lần, anh sẽ nói gì? Anh tưởng tượng ra hàng trăm khả năng, cuối cùng anh sẽ nói gì đây, không gì cả, miệng của anh ngoài việc hôn em ra, không còn tác dụng gì hết.
Cô và Mạc Tiểu Ngải ngồi trong hội trường của trường đại học cười ngặt nghẽo. Một cảnh phim dạt dào cảm xúc, trong mắt họ lại hết sức buồn cười.
Khi đó, cả hai người họ đều chưa yêu bao giờ.
Gia Hàng hào hứng mở cái chai, hình đại diện là một chàng đẹp trai bốn mắt, cũng có thể là khủng long, không đáng tin.
“Ra đi ba năm, lại một lần nữa đứng dưới bầu trời này, vật đổi sao dời khiến lòng bỗng thê lương. Đã rất lâu rồi không liên lạc với cô ấy, cô ấy có khỏe không? Nghe người khác nói hình như cô ấy rất ổn, nhưng tôi muốn thấy cô ấy đích thân đứng trước mặt tôi, nói với tôi, sau đó tôi sẽ bảo cô ấy rằng tôi đang giận, bởi vì cô ấy đã thất hẹn. Tôi có thể đi tìm cô ấy không?”
Ai da, là một chàng đẹp trai khốn khổ vì tình, được rồi, chỉ điểm cho anh ta một chút, cũng không uổng công gặp gỡ.
“Nếu rất nhớ cô ấy, thì hãy dũng cảm lên! Cùng lắm là ăn một cái bạt tai, có gì ghê gớm. Chúc người có tình trong thiên hạ đều được ở bên nhau”. Gửi đi…
Hơ, người đó đang online!
Cái chai lại theo sóng dạt vào bờ:
“Cảm ơn, tôi biết tôi phải làm thế nào rồi”.
Tiếp đó, chú chim cánh cụt kêu tinh một tiếng, nhảy ra một tin nhắn, cô nghiêng đầu ngơ ngác, mở ra, có người muốn kết bạn với cô.
Cô kiểm tra tư liệu, ngón tay đang sờ màn hình run rẩy, khung đối thoại đã tắt.
Là anh?
Trong phút chốc cô ngừng thở, sau lưng lạnh toát. Cô bỗng ngẩng đầu nhìn cửa sổ, dường như bên ngoài có người đang đứng.
Thủ trưởng đã kéo rèm lại, cô quên mất.
Trong khoa có một đám giang hồ, anh là Giang Đông Chu Lang, cô là Nam Dương Gia Cát. Những năm tháng cuồng dại, tung vó trời cao, khí ngạo sơn hà.
Anh từng hack QQ của cô, xáo trộn hết bạn bè của cô.
Cô đột nhập vào không gian của anh, trưng lên một đống hình nóng bỏng.
Ha ha…
Vô số lần đổi mật khẩu, vô số lần bị hack, nhưng chỉ giữa anh và cô. Bọn họ thích trò chơi này, chơi điên cuồng, chơi không biết chán.
Sau khi anh đi Mỹ, cô rút lui khỏi hội, từ đó quy ẩn rừng sâu, không màng thế sự.
Ninh Mông và Tiểu Ngải đều đã nói, anh sắp về, năm sau.
Tin nhắn lại báo một lần nữa.
Cô im lặng, vẻ mặt vô hồn, đôi tay run run nắm chặt vạt áo ngủ để trấn tĩnh lại. Sau đó cô tắt máy, cái gì cũng không nhìn thấy.
Đầu bình tâm trở lại.
Cô mở cửa, đứng trên hành lang, như muốn hít thở.
Đèn trong phòng thím Đường và dì Lữ đã tắt, cửa sổ phòng thủ trưởng vẫn hắt ra một luồng sáng nhè nhẹ. Vừa không được ảnh hướng đến giấc ngủ của Phàm Phàm, vừa phải làm việc, làm khó cho anh rồi.
Điện thoại nhét trong túi áo ngủ, ngón tay mân mê trên thân máy. Cô muốn gọi điện cho Ninh Mông hay Tiểu Ngải, nhưng nên nói gì đây?
Bây giờ anh ở Bắc Kinh hay ở Mỹ? Anh ở đâu, cô chẳng hề hay biết. Bây giờ nếu hỏi, về ý nghĩa nào cũng đều quá muộn. Hơn nữa liên lạc với anh, để làm gì?
Có chơi hack QQ thêm nữa, bọn họ đã không thể quay lại thời gian đó.
Bầu trời đêm lác đác sao, không tập trung lại, cũng không nhìn rõ, mây rất dày, trăng hoàn toàn mất dạng. Những cơn gió lộng ban ngày đã tắt, để lại cái giá lạnh căm căm.
Cô run rẩy quay về phòng, lựa chọn nằm ngủ trên giường.
Những chuyện nghĩ không ra, để ngày mai nghĩ tiếp, đằng nào đêm cũng đã khuya.
Ngày 24, là đêm Giáng sinh. Như thật sự muốn chứng tỏ một Giáng sinh màu trắng, sáng sớm tuyết đã rơi. Cô gọi điện cho Tử Nhiên, kiểm tra xem bài tập làm thế nào.
Tử Nhiên là ra vẻ ta đây, chỉ ừ mà không trả lời, nhưng tiếng ừ kia ngoan hơn bình thường rất nhiều.
Cô cười, bảo cậu nhóc nói với Gia Doanh, buổi trưa cô về nhà ăn cơm.
- Thế bây giờ dì đang làm gì?
Đúng là trẻ con, nôn nóng đòi quà rồi.
- Người lớn có việc, trẻ con đừng có hỏi. – Cô nghiêm trang trả lời.
Trong tứ hợp viện không có không khí Giáng sinh, mọi thứ vẫn như mọi ngày. Dì Lữ đã nấu bữa sáng, quét dọn sân xưởng. Tiểu Phàm Phàm dậy sớm, không sợ lanh, ưỡn bụng đòi thím Đường bế ra ngoài.
Thím Đường đi về phía phòng dành cho khách:
- Phàm Phàm đang gọi mẹ hả?
Cửa phòng khép kín, Gia Hàng đang dọn giường, bình thường có thể cười trừ cho qua, hôm nay không hiểu sao mặt bỗng nóng, tai đỏ ửng lên. Mắt nhìn đăm đăm vào lòng bàn tay phải, dường như trên đó có một dấu ấn xóa không nhòa.
Vì là chủ nhật nên Trác Thiệu Hoa không phải đi làm, bữa sáng ăn chậm hơn bình thường, còn bế Tiểu Phàm Phàm trên tay. Tiểu Phàm Phàm nhìn anh ăn cháo, anh há miệng cu cậu cũng há miệng, trông giống hệt nhau.
Gia Hàng nhìn không chớp mắt, huống chi hai gương mặt đó lại còn là phiên bản to và phiên bản nhỏ nữa!
- Gia Hàng, đưa cho anh cái bánh rán. – Tay Trác Thiệu Hoa không với ra lấy đồ ăn được. – Ăn xong, anh đưa em ra phố.
- Bên ngoài tuyết đang rơi, em đi tàu điện ngầm là được rồi. – Cô quết một lớp tương lên chiếc bánh cuộn lại thành hình ống, lúc đưa cho anh, mắt cô chỉ nhìn từ phía dưới miệng anh trở xuống.
- Anh muốn cho Phàm Phàm cảm nhận không khí của ngày Giáng sinh. – Anh nhận cái bánh, mắt ánh lên vẻ trêu chọc.
- Điên rồi, bên ngoài lạnh lắm. – Cô không đành lòng.
Trác Thiệu Hoa:
- Vậy không đưa nó đi nữa, một mình anh tiễn em là được rồi.
Dì Lữ bưng lên một đĩa bánh tổ rán, nói là bánh tổ bột nước của Giang Nam, mềm mại mịn màng, bạn ông Án Nam Phi gửi từ Nam Kinh tới, ông gửi cho bên này mấy túi.
Gia Hàng nhớ người bạn đó, cô ngừng đũa, nở một nụ cười thần bí.
Nhân lúc Phàm Phàm ngủ, Gia Hàng vội chuồn khỏi tứ hợp viện. Nhìn ánh mắt nũng nịu của Tiểu Phàm Phàm, tim cô không cách nào cứng rắn lên được.
Đây không phải là một dấu hiệu tốt, cô tự nhắc nhở mình.
- Nhớ đến chỗ bạn lấy chìa khóa nhà về, lần sau nếu bạn em không có nhà, sẽ bị nhốt ngoài cửa đấy.
Lần này, Trác Thiệu Hoa đi con đường đẹp nhất của Bắc Kinh. Mùa thu, hàng ngân hạnh hai bên đường tắm mình trong ánh nắng vàng rực rỡ, mặt đấy phủ đầy lá rụng, đôi lúc lại có vài đôi tình nhân dắt tay nhau đi dạo. Hôm nay, lá cây đã rụng gần hết, vẫn còn vài phiến là ủ mình trong tuyết, nép chặt trên ngọn cây.
Gia Hàng nhìn những bông tuyết lả tả ngoài cửa xe, mắt khẽ nheo lại, như đang nghe, lại như đang thả hồn đi đâu đó.
- Thiếu tướng Trác.
Cô rất ít khi gọi anh một cách nghiêm trang như thế.
Trác Thiệu Hoa khẽ gật đầu.
- Anh bảo trên đường cao tốc nhiều xe như thế, có ai nhớ biển số xe của chúng ta không?
Bàn tay cọ vào vạt áo chẳng chút phong độ, căng thẳng tới mức ra đầy mồ hôi.
Anh liếc cô nhanh như chớp:
- Nếu chiếc xe đó rất đặc biệt, thì anh sẽ nhớ. Trí nhớ của anh cực kỳ tốt!
Hic, so sánh thất bại, đau khổ!
Cô hơi xoay người, như đang nhìn theo chiếc xe vừa lướt qua. Xe chạy rất chậm, tuyết lại không lớn, nhưng cô lại chỉ thấy được một cái bóng trắng xóa, cái gì cũng không nhìn rõ.
Thủ trưởng đúng là thủ trưởng!
- Thiếu tướng Trác, em cảm thấy trẻ con có trí nhớ.
- Từ trong bụng mẹ đã có rồi, nếu không khi nghe thấy tiếng em Phàm Phàm sẽ không tìm theo đâu.
- Nhưng trí nhớ sẽ dần thay đổi theo thời gian, đặc biệt là trẻ con, bọn nó phải tiếp nhận những thứ mới mẻ, những chuyện trước kia sẽ nhanh chóng bị lãng quên.
- Ồ? – Trác Thiệu Hoa chậm rãi buông một từ cảm thán.
- Cho nên… đừng chỉ sai đường cho Phàm Phàm nữa, em không hy vọng nó bị tổn thương. – Cô cúi gằm đầu xuống.
- Em cho rằng tương lai của Phàm Phàm không có em là không bị tổn thương?
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, anh không hề nhìn cô, nhưng lại vô cớ khiến cho cô cảm thấy anh đang chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
- Ai có thể đoán trước được tương lai? Anh đã từng tưởng rằng mình có thể, đi học, đi làm, kết hôn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, mọi thứ đều nằm trong quỹ đạo. Tháng Bảy, Giai Tịch vĩnh viễn nhắm mắt lại ngay bên cạnh anh, không một dấu hiệu nào báo trước, cô ấy mới hai mươi chín tuổi thôi; tháng Tám, anh biết được anh đã lên chức bố, còn chưa đầy ba tháng là con anh ra đời; tháng Mười, anh tái hôn, Tiểu Phàm Phàm chào đời. Dù thầy bói có tài ba đến mấy, cũng không thể dự đoán được cuộc đời anh sẽ diễn ra như thế đúng không? Tương lai của Phàm Phàm là gì, anh không hỏi, đó là cuộc đời riêng của nó, nhưng bây giờ anh biết, không có em, tuổi thơ của con sẽ là một màu xám xịt.
- Thiếu tướng Trác…
Mặt cô rúm lại, những lời của anh khiến trái tim cô quặn lại.
- Có thích Phàm Phàm không?
- Thích!
- Vậy tại sao muốn bỏ rơi nó?
Hả? Cô ngỡ ngàng, ngã vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh:
- Em không…
- Ừ, anh biết em chỉ đang nói đùa thôi. Rẽ phải phải không?
Cô đưa mắt nhìn những tòa nhà hai bên đường, lòng thầm thán phục, chỉ mới đi có một lần mà thủ trưởng lại không bị lạc đường.