- Heo, mình cho cậu hay, chỗ này toàn là rùa vàng xịn hàng thật giá thật cả đấy, cậu đừng mất công nhờ người hỏi han, tuyệt đối đừng có mắc lừa.
Ninh Mông hất cái cằm nhọn lên, duy trì tư thế thật nhã nhặn, đề phòng mấy chàng rùa vàng liếc qua đây.
- Cũng chưa chắc!
Gia Hàng không thể đồng tình, bọn họ chính là hai món hàng giả chất lượng kém đây. Với họ, chi phí vào cửa hội quán này là những con số khổng lồ, chỉ vào bơi mấy vòng, đánh mấy trận bóng thôi, chẳng kiếm tiền hay đẻ ra tiền được, chẳng hiểu tại sao lại đắt đến thế. Ninh Mông nói đó là đẳng cấp, cô thừa nhận cô không hợp với kiểu này. Ninh Mông mặt dày nài nỉ cô giáo yoga dẫn họ vào tham quan, cô giáo đang yêu một anh quản lý ở đây nên có thể ra vào tự do.
- Cậu nhìn cơ bắp của anh chàng kia kìa, mặc quần áo vào thì nho nhã thư sinh, cởi ra thì ngon lành như vậy. Đây mới đích thì là giai đẹp. Đàn ông mà cơ bắp như Arnold[1] cứ cảm giác như đầu óc ngu si tứ chi phát triển ấy, mình chả thích.
[1] Arnold Schwarzenegger, diễn viên điện ảnh Hollywood, nổi tiếng cơ bắp. Ông cũng từng là thống đốc bang Califonia, Mỹ.
Vớ vẩn, Arnold mặc quần áo vào thì làm thống đốc, cởi ra lại là quán quân thể hình, phong độ biết bao. Thực ra Gia Hàng cảm thấy mấy con rùa vàng kia chẳng có gì là đáng nhìn, cô chỉ đơn thuần là không muốn là Ninh Mông mất hứng nên mới cố ngồi ở đây.
- Thôi được rồi, mình đi thôi, họ là rùa thật hay rùa giả thì liên quan gì đến bọn mình?
- Sao lại không liên quan? Mình còn chưa lấy chồng đâu, nhỡ may có anh chàng nào trúng tiếng sét ái tình với mình, mình lại bỏ qua cơ hội sao?
Gia Hàng ngẩng đầu nhìn trời, một đàn quạ đen xếp hình chữ nhân đang bay qua.
- Lẽ nào cậu có chàng nào rồi?
Quay sang nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của Gia Hàng, Ninh Mông nổi cáu.
Chàng nào?
- Không có!
Chém đinh chặt sắt.
- Thế thì được, cơ hội chia đôi.
Gia Hàng đang định phụ họa theo, bỗng thấy nét mặt Ninh Mông thay đổi, cô vô thức quay đầu sang, liền nhìn thấy Trác Thiệu Hoa đang đứng phía sau cô, môi mím chặt, ánh mắt lạnh lẽo. Thành Công đứng cách đó ba bước, quần áo chỉnh tề, nửa cười nửa không.
- Hơ… trùng hợp thật!
Cô đứng phắt dậy, bây giờ mà giả vờ không nhìn thấy thì đã muộn, đau đầu, chột dạ liếc Ninh Mông.
Cú bật dậy của cô khiến chiếc khăn trên người rơi xuống, Trác Thiệu Hoa nhanh chân tiến về phía trước, kịp thời túm được chiếc khăn, che đi cảnh xuân dưới vai.
- Đúng là hơi trùng hợp! – Đôi mắt thâm trầm vô hạn, giọng lạnh như băng, không rõ vui buồn.
Đến gần mới phát hiện ra cái khăn chỉ là quàng lấy lệ, bên trong vẫn kín cổng cao tường, có lẽ chỉ mới cởi áo khoác. Nhưng đây không phải là điều khiến anh nổi khùng. Gia Hàng đoán chắc hôm nay thành tích bắn súng của thủ trưởng rất tệ, nếu không mặt đã chẳng cau có như thế.
- Em vận động xong chưa?
- A… xong rồi.
Gia Hàng bỗng thấy da đầu tê rần, ngước mắt liếc trộm anh một cái. Thủ trưởng cách mặt cô rất gần, môi mím chặt lại, cánh môi mỏng sắc.
Thành Công bận rộn mà nhàn nhã khoanh tay:
- Không ngờ cô cũng là hội viên ở đây, sao trước đây chúng ta không gặp nhau nhỉ? Thế nào, vận động vui vẻ chứ?
Anh ta nhe răng cười, dường như ánh nắng của cả bầu trời đều đang tỏa sáng trên gương mặt anh ta.
- Đến đây là để tìm sự thoải mái, ai mà đến để rước bực vào người!
Gia Hàng muối mặt độp lại. Nói xong mới phát giác ra mình đã nói sai, mặt thủ trưởng càng lúc càng khó coi.
- Lý do này của cô thật là… rất quang minh lỗi lạc! – Thành Công bĩu môi thích chí, ý cười trong mắt lấp lóa.
Gia Hàng rủa thầm trong bụng, biết điều ngậm miệng lại.
- Nếu xong rồi thì đi theo anh!
Thủ trưởng lịch sự mời mọc, hiệu quả còn kinh hoàng đáng sợ hơn bộ mặt lạnh như tiền.
Gia Hàng liếc trộm Ninh Mông, cậu ấy viện lý do từ chối có sức thuyết phục hơn bản thân mình.
Trước mặt trai đẹp, Ninh Mông lúc nào cũng mê mệt cười tít mắt. Hôm nay không hiểu sao, gương mặt nhỏ bằng bàn tay trắng bệch, vội vàng gật đầu như giã tỏi trước khi Gia Hàng kịp lên tiếng.
Bốn mắt nhìn nhau, trao đổi thông tin không lời.
- Khí thế mạnh mẽ quá, mình không dám! – Ninh Mông đau khổ nhăn nhó.
- Không dám, hay là có ý đồ gì khác? Nói cho cậu hay, anh ta có súng, là tay thiện xạ đấy.
Mặt Ninh Mông tái xanh:
- Mình không dám thật mà.
- Vậy chuồn thôi!
- Chẳng may anh ta nổ súng từ phía sau thì làm sao?
Gia Hàng bi ai, Ninh Mông đúng là thần hồn nát thần tính rồi.
- Heo, sao cậu lại quen loại người này?
- Loại người nào?
- Xã hội đen!
Gia Hàng trố mắt, dè dặt nhìn về phía thủ trưởng. Mắt thủ trưởng lạnh như băng:
- Có muốn chào bạn một câu không?
Vô tình hữu ý liếc về mấy cậu thiếu gia.
- Không cần, họ không phải là bạn em. – Gia Hàng vội thanh minh.
- Vậy thì đi thôi!
Thủ trưởng dẫn đầu, bóng lưng thẳng tắp nhanh nhẹn, trông rất đẹp mắt.
Thành Công thong thả đi theo, mặt mày hớn hở như đang xem kịch hay.
- Đừng nói tôi không giúp cô, hôm nay là tự cô chuốc lấy đấy nhé.
Lúc đi qua Gia Hàng, anh ta ném ra một câu nhẹ tênh.
Gia Hàng hoàn toàn coi như Thành lưu manh đang đánh rắm, Ninh Mông lại sợ nhũn cả chân.
Trò tennis cao cấp này cũng là trò chơi của người giàu, hai cô gái không chơi được, khom mình làm người nhặt bóng, mỗi người đứng một bên, chăm chú nhặt bóng cho hai chàng trai.
Gia Hàng lẳng lặng quan sát hai người đàn ông, thủ trưởng mặc đồ thể thao trông trẻ hơn bình thường rất nhiều, đương nhiên, trước đây trông anh cũng không quá già dặn, chỉ là quá trầm tĩnh và nghiêm túc. Thành lưu manh lại hoạt bát hơn lúc thường, phần lớn thời gian anh ta đều kỳ quặc quái dị, tỏ vẻ bất cần.
Tối nay không biết thủ trưởng bị làm sao, ra lực rất mạnh, đánh cho Thành lưu manh tả tơi tan tác, thua không còn manh giáp.
- Đủ rồi, đủ rồi! Tôi chịu thua.
Thành Công lau mồ hôi đầy đầu, tối nay anh ta không được tập trung. Con heo kia đứng trước mặt anh ta, anh ta nhìn mà không nhịn được cười. Cô ta chẳng có chút hối cải nào, chẳng trách Thiệu Hoa tức điên.
Trác Thiệu Hoa vẫy vẫy cây vợt, xoay người đi vào phòng thay đồ. Từ lúc bước vào phòng đánh bóng, anh chưa nói với Gia Hàng câu nào.
Gia Hàng chẳng thấy làm sao, cô thương cho cái eo tội nghiệp phải chịu khổ cả ngày hôm nay của cô hơn, đầu tiên là yoga, giờ lại chạy tới chạy lui nhặt bóng.
- Bọn mình được giải phóng rồi? – Ninh Mông rụt rè hỏi.
- Còn mấy phút nữa. – Gia Hàng an ủi. – Ra ngoài cổng, bọn mình sẽ kiếm cớ chuồn.
Ninh Mông không yên tâm lắm, đưa mắt nhìn về phòng thay đồ.
Hai người đàn ông không để họ phải đợi lâu, bốn người cùng đi ra ngoài cổng. Có người nhận ra họ, cung kính chào:
- Chào đại ca!
Ninh Mông ảo não nhìn Gia Hàng, thấy chưa, mình nói có sai đâu!
Gia Hàng nắm chặt cánh tay cô nàng, luôn mồm nói:
- Đừng sợ!
Ra khỏi cửa, phố đã lên đèn, áng mây lúc chiều tà rất đẹp, tựa như có ai đã phác từng vệt màu nước màu trắng ngà, màu vàng, màu đỏ và màu xanh thẫm lên phía chân trời.
Gió vẫn lạnh căm.
- Bọn em… – Gia Hàng thu hết can đảm lên tiếng.
- Cùng đi ăn cơm! – Thủ trưởng nói.
- Heo… Gia Hàng mời. – Thành Công nhìn thấu ý đồ của ai đó, vội chen vào một câu.
Gia Hàng không đồng ý:
- Ba người đều là rường cột của xã hội, dù thế nào đi nữa cũng không đến phiên cái đứa thất nghiệp như tôi trả tiền chứ?
- Thiệu Hoa không cho cô tiền… – Thành Công cười tít mắt.
- Tôi mời thì tôi mời. – Gia Hàng hậm hực ngắt lời anh ta, bất đắc dĩ phục tùng.
- Ninh Mông, tối nay cậu còn có việc nhỉ! – Cô không thể kéo Ninh Mông xuống nước theo.
- Ăn bữa cơm tốn bao nhiêu thời gian? Đi cả đi, còn chưa tự giới thiệu đâu đấy, tôi là Thành Công. Ninh Mông, tên hay quá! – Thành Công cười rạng rỡ như gió xuân.
Ninh Mông muốn cười, nhưng không thành.
- Ninh Mông, cô có đi xe không? Tôi đi nhờ xe của cô nhé. Gia Hàng, chúng ta gặp nhau ở đâu đây? – Thành Công liếc chùm chìa khóa xe trong tay Ninh Mông.
Gia Hàng nhìn thủ trưởng, người này tiếp tục vẻ mặt vô cảm. Cô lẩm bẩm nói ra một địa danh, mắt Ninh Mông ánh lên vẻ sợ hãi, rồi lại cụp mắt xuống.
- Cô biết đường chứ? – Thành Công hỏi.
Ninh Mông yếu ớt gật đầu.
- Vậy lát gặp nhé. – Thành Công vẫy tay.
Người gác cửa lái xe của Trác Thiệu Hoa tới.
Ninh Mông ngoảnh lại, nhìn thấy cánh tay Trác Thiệu Hoa chỉ đỡ phía sau lưng Gia Hàng chưa tới hai milimet, tay còn lại che trên trán cô, như sợ cô sẽ đụng đầu vào cửa xe.
Hai người ngồi vào xe, anh lại nhoài người ra thắt dây an toàn cho cô.
- Vị đại ca kia có phải là có ý với Heo hay không? – Ninh Mông buột miệng hỏi.
Đôi mắt đen nháy của Thành Công nhấp nháy đầy ẩn ý.
- Cũng có thể.
- Vậy Chu sư huynh phải làm thế nào? – Ninh Mông vừa mở cửa chiếc QQ vừa lẩm bẩm.
Thành Công liếc nhìn chiều cao của chiếc QQ, lại cúi đầu nhìn đôi chân dài của mình, đôi mắt hẹp dài khẽ giật một cái, dũng cảm cuộn người rút vào trong.
Đương nhiên anh ta có lái xe tới, nhưng làm sao có thể bỏ qua cơ hội khai thác tin tức độc quyền cơ chứ?
- Chu sư huynh là ai?
- Chu sư huynh là… – Ninh Mông ngập ngừng. So ra thì Thành Công dịu dàng hơn Trác Thiệu Hoa nhiều, cô hơi thả lỏng – Tại sao phải nói cho anh biết?
Trong bóng tối, chiếc QQ từ từ tiến về phía trước.
Đầu Thành Công sắp chạm vào nóc xe rồi:
- Bởi vì tôi cũng là một người đàn ông có ý với cô! Cô xem, bởi vì chúng ta không quen biết, phải tìm đề tài chung để nói, Heo là bạn chung của chúng ta. Sau này, dần dần chúng ta có thể trở thành bạn bè.
Giọng nói dịu dàng của anh ta khiến Ninh Mông sởn gai ốc.
- Tôi không cảm thấy thế. – Ninh Mông cười ngượng nghịu.
- Vạn sự khởi đầu nan, sẽ dần quen thôi. Cô có nỗi niềm gì khó nói, cứ tới tìm tôi.
- Nỗi niềm khó nói? – Ninh Mông không hiểu.
- Ồ, quên không nói, tôi là bác sĩ khoa Phụ sản.
“Két!” Ninh Mông phanh gấp lại, đầu Thành Công đập rầm vào tấm kính phía trước.
- Cô muốn giết người hả? – Thành Công ôm trán rống lên.
Ninh Mông không cam tâm cũng gào lại:
- Muốn giết người là anh ấy, tại sao anh lại dọa tôi như thế?
- Tôi nói thật mà.
Ninh Mông trợn tròn mắt kinh hãi, sau đó, ngất xỉu.
- Ngã tư sau rẽ trái.
Gia Hàng gãi đầu, cô đang thầm đếm trong lòng, đây có lẽ là lần rẽ trái thứ sáu rồi. Con đường đã chuyển từ rộng thành hẹp, rồi từ hẹp thành rộng, sau đó lại hẹp.
- Mình đang đi đường tắt. – Cô cất công giải thích.
Trác Thiệu Hoa vô tình hữu ý nhìn cô một cái, cô nghiêng đầu, chăm chú nhìn ánh đèn loang loáng lướt qua ngoài cửa sổ.
- Có cần gọi điện đặt chỗ trước không?
Đường đi trèo đèo lội suối như vậy, không biết là tiệm ăn kiểu gì nữa.
- A, không cần, ở đấy phục vụ nhanh, lúc nào tới cũng ăn được. – Cô cười khan hai tiếng, rút điện thoại ra xem. – Trời, em vẫn còn tắt máy nè! Vừa rồi tập yoga, giáo viên ghét tạp âm nên em tắt máy.
Trác Thiệu Hoa ừ một tiếng, ra khỏi con ngõ hẹp, anh cho xe chạy chậm lại, đúng lúc gặp đèn đỏ.
- Chết rồi, em quên mất hôm nay tiệm Gia dụng tiện nghi chuyển giường tới. – Nhìn tin nhắn trên màn hình, Gia Hàng vỗ trán. Cô cố ý dặn nhân viên tiệm mang tới, nếu không h