- Cô bạn cùng nhà kia ở đó, có lẽ sẽ giúp em nhận giường! – Cô chớp chớp mắt, tự an ủi mình.
Anh buông lỏng tay lái, ngoặt trái ngoặt phải, chiếc xe như con cá nhàn nhã bơi, không màng đến dòng nước siết bên cạnh.
- Giường… Em bây giờ không ở nhà chị hai nữa, em đổi chỗ ở rồi, ở chung với người ta, căn phòng đó không có giường, cho nên em đi mua một chiếc.
Cũng không biết tại sao lại nói với anh những lời này, có lẽ là vì trong xe quá khác thường, luôn phải lên tiếng cho có tiếng nói!
- Ờ? – Câu này anh đã nghe thấy rồi, nhưng ở cuối không phải là dấu chấm câu hay chấm than, mà là một dấu hỏi to đùng.
Cô không ngốc.
Thủ trưởng là người đại lượng, có thể cho cô ăn ở miễn phí, giúp cô tiết kiệm tiền nhà tiền giường.
- Chị hai muốn em bế quan học hành, chị thường xuyên đến kiểm tra…
Đến đoạn cuối, giọng đã nhỏ tới mức không nghe thấy gì. Có phải biển xe bắt đầu bằng chữ W khi đi làm đăng kiểm không phải nộp phạt, có lẽ quân đội bao hết tiền phạt? Nên thủ trưởng mới nhìn cô mà không nhìn đường. Cô nhìn chiếc xe vừa mới lấn vạch, lại còn vượt đèn đỏ.
Thần sắc anh điềm tĩnh, chỉ có khóe miệng hơn nhếch lên:
- Tiếp theo đi thế nào?
- Đi thẳng!
- Chúng ta nghe bản tin giao thông đi!
Gia Hàng nhìn những khớp ngón tay sạch sẽ, rõ nét của thủ trưởng đang đặt trên vô lăng. Mắt hơi ngước lên, nhìn sang, mặt thủ trưởng nhìn nghiêng rất rõ nét, phảng phất hương thơm thoang thoảng của nước cạo râu. Hình như anh mới cắt tóc, tóc ngắn hơn lần gặp trước một chút.
Mỗi lần ở cạnh thủ trưởng đều có cảm giác chắc chắn kỳ lạ, dường như có thể bỏ mặc mọi thứ cho anh sắp xếp, dù có ngốc đến mấy, đi theo anh cũng sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì.
Cô mở đài. Gần đây tình hình giao thông Bắc Kinh rất tốt, người dẫn chương trình không còn thao thao bất tuyệt chỗ nào tắc đường chỗ nào cấm đường nữa, trong ánh chiều nhập nhoạng, thật hiếm hoi nghe được một khúc dương cầm dìu dặt, lại còn có cả lời bình diễn cảm.
“Trong thế giới của chúng ta, thời gian là kinh tuyến, không gian là vĩ tuyến, đan xen dày đặc dệt nên chuỗi ly hợp vui buồn, dệt nên âm dương cách trở đầy quy luật, mà mỗi lần xoay chuyển, mỗi một nút thắt kỳ thực đều đã được âm thầm định đoạt, chỉ là chúng ta vẫn chưa hề hay biết. Nhưng trong khoảnh khắc bất chợt ngoảnh đầu, thời gian ngừng trôi, trong bóng râm của cây dương xỉ và nhành mẫu đơn rừng, khe nước chảy kia vẫn còn thanh tân. Trời xanh rực áng mây hồng, trái tim em ngập tràn tình yêu và niềm nhung nhớ anh trao…”
Lời bình diễn cảm quá mức, âm nhạc phù hợp quá mức, Gia Hàng nổi da gà khắp người.
- Sến quá đi mất, đổi kênh khác.
- Đừng, anh thấy hay đấy chứ. – Thủ trưởng nói một câu dài nhất từ sau khi lên xe.
- Đó là văn của Tịch Mộ Dung[2] đấy. – Nhìn gương mặt hoang mang vô tội của cô, anh cười.
[2] Nhà thơ nữ nổi tiếng của Đài Loan, sáng tác của bà thể hiện tình yêu và sự trân trọng với những phút giây ngắn ngủi trong cuộc sống.
- Anh thích à? – Cô trợn tròn mắt, không ngờ thủ trưởng còn là một cây văn nghệ nha!
- Bà ấy không chỉ là một nhà thơ, mà còn là một họa sĩ nổi tiếng nữa.
Hàng mi dài xinh đẹp chớp thật chậm, hiểu rồi. Thì ra thủ trưởng mưa dầm thấm đất, người thật sự thích Tịch Mộ Dung là Lâm Giai Tịch.
Cô cụp vai một cách thông cảm, vội quay đầu ra cửa xe, tránh lát nữa lại nhìn thấy gương mặt đau khổ của thủ trưởng, cô không giỏi an ủi người khác.
Người chết không thể sống lại, người sống phải dũng cảm tiến về phía trước, vì Phàm Phàm, anh phải kiên cường lên…
Những lời này để một bậc trưởng bối nói ra thì đáng tin cậy hơn. Cô nói ra chỉ thêm xấu mặt.
Cuối cùng đã đến đích.
Trác Thiệu Hoa quan sát cánh cổng loang lổ sơn, qua bức rèm chắn gió dày, có thể nghe được tiếng ồn ào la hét ở bên trong, anh quay sang nhìn cô.
- Không thể trông mặt tiệm mà bắt hình dong được, đồ ăn bên trong thật sự rất ngon, lại còn rẻ nữa, hai trăm tệ là ăn no căng. – Cô cười, giành vén tấm rèm. – Chúng ta rất may mắn, có bàn trống.
Do dự chỉ thoáng qua trong chốc lát, anh rảo bước theo cô.
Căn sảnh lớn ồn ào như cái chợ bỗng chốc lặng như tờ, ông chủ đang lom khom giúp nhân viên ngẩng đầu lên, lắp ba lắp bắp:
- Tiệm chúng tôi… kinh doanh nhỏ thôi, hai vị…
Vào nhầm rồi.
- Chúng tôi thích không khí nơi này. – Gia Hàng cười hì hì, đá phăng một tờ giấy ăn dính trên chân đi. – Ông chủ, lau giúp tôi cái bàn kia, chuẩn bị bát đũa cho bốn người, cho chúng tôi một lẩu vịt, loại lẩu đôi ấy. À… anh có uống bia không?
Trác Thiệu Hoa đưa mắt rà xung quanh một lượt, khách hàng đa phần là công nhân nông dân hay người lái xe ba gác, có vài người uống nhiều rồi, không ngồi bình thường mà ngồi xổm luôn trên ghế.
- Ừ, gọi bia đi. – Anh bình thản thu ánh mắt về.
Bàn ghế ở đây có lẽ vốn là màu đỏ, giờ đã hoàn toàn không giữ được hình dáng ban đầu. Anh đứng cạnh ghế, chậm rãi cởi cúc áo khoác.
- Xin hiểu cho, đừng so sánh nơi này với những nhà hàng Tây hay Dollar Shop[3] gì đó, em không có công ăn việc làm, năng lực có hạn. – Cô nháy mắt nói đùa rồi đặt mông ngồi xuống, vẫy ông chủ lại gọi đồ ăn.
[3] Tên một chuỗi nhà hàng cao cấp của Thượng Hải.
Trác Thiệu Hoa bình tĩnh vắt chiếc áo khoác lên cái lưng ghế đen đúa.
Gia Hàng nhảy dựng lên:
- Chờ chút.
Vẫn mềm lòng, áo khoác của thủ trưởng đắt lắm, cô không đành lòng. Cô cởi cái áo khoác ngắn của mình ra, lót xuống dưới:
- Vắt đi!
Cái áo này cô mua ở chợ Sở thú, gần một trăm tệ, bẩn thì vứt vào máy giặt, phơi khô thì vẫn thế. Tiền giặt khô cái áo khoác của thủ trưởng e là còn đắt hơn cái áo bông này.
Đôi mắt Trác Thiệu Hoa sâu thẫm lại, sau đó nở một nụ cười cực kỳ khoan khoái.
Họ vừa gọi xong đồ ăn thì rèm cửa lại loạt soạt kêu.
Ninh Mông hai tay ôm ngực, vẻ mặt kinh hoành, trông như thể con gái nhà lành bị cường hào ác bá bắt cóc.
Dưới ánh đèn sáng rực, trên đầu Thành Công mọc lên một cái u to như quả ổi.
- Anh… anh đã làm gì cậu ấy?
Theo phản xạ, trong đầu Gia Hàng lóe lên một cảnh tượng cấm.
Tâm trạng Thành Công sa sút đến tận đáy:
- Cái xe bé bằng bàn tay thì làm được gì? Đồ đầu óc heo.
Mày kiếm cau lại, chán ghét nhìn xung quanh:
- Chết tiệt, sao lại chọn cái chỗ rách nát này?
- Không muốn ăn thì có thể về! – Gia Hàng hết sức thẳng thắn.
Ninh Mông run rẩy nép sau lưng Gia Hàng, lí nhí:
- Mình không ngồi cùng anh ta đâu.
- Anh ta làm gì mà dọa cậu đến mức này? – Gia Hàng kéo ghế cho Ninh Mông, để cô ngồi sát vào mình.
Ba người ngồi một góc, một mình Thành Công vẫn đứng một góc.
- Anh ta nói anh ta là bác sĩ khoa Phụ sản, mình cảm thấy mình như bị anh ta lột trần. – Ninh Mông nức nở.
Gia Hàng trợn mắt:
- Ai bảo hồi đại học cậu nhìn trộm nhiều giai đẹp như vậy, bây giờ bị quả báo đấy!
- Con Heo này… – Ninh Mông tức tối đá Gia Hàng dưới gầm bàn.
Cô cười cười né về phía Trác Thiệu Hoa. Trác Thiệu Hoa mặc cho cô nghiêng về phía mình, thong thả nói với Thành Công:
- Gia Hàng nói đồ ăn ở đây ngon.
- Lời cô ta nói cậu cũng tin? – Thành Công ôm cục u trên đầu, chỉ thiếu nước đập bàn căm phẫn.
- Tôi không nên tin sao? – Trác Thiệu Hoa hỏi.
Thành Công á khẩu. Sắc không mê hoặc người, người tự mê.
Bốn vị khách quý giá lâm khiến ông chủ hoang mang vì đượu ưu ái, một hàng phục vụ lũ lượt mang bếp lẩu và bát đũa lên, nồi lẩu cũng mang ra vèo vèo, chẳng mấy chốc đã sôi sùng sục.
Ninh Mông muốn tìm thứ gì thật nóng để ủ ấm trái tim bị tổn thương, vội vàng cầm đũa.
Thành Công bực bội không biết trút vào đâu, bèn đổ hết lên đầu nồi canh sôi lục bục, gắp toàn thịt vịt.
Trác Thiệu Hoa vẫy tay ra hiệu cho ông chủ mang lên một cốc nước nóng. Anh cầm đũa của mình và của Gia Hàng lên, dội qua nước nóng, rồi lại lau bằng khăn ướt, sau đó mới đưa lại cho Gia Hàng.
Ninh Mông và Thành Công đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn đũa trong tay mình, miếng thịt trong mồm không biết là nên nuốt xuống hay nên nhổ ra.
- Ăn tỏi không? – Hộp gia vị ở cạnh tay anh.
- Không, miệng sẽ có mùi. – Gia Hàng lắc đầu.
Thành Công anh dũng nuốt miếng thịt xuống:
- Có mùi thì đã sao, cả hai cùng ăn là được, ai còn chê ai nữa.
Lông mày Gia Hàng xoăn tít lại, lưu manh đúng là lưu manh, nói câu nào cũng thô bỉ ác liệt.
- Cô Ninh và Gia Hàng là bạn đại học? – Trác Thiệu Hoa lên tiếng đúng lúc, đẩy một đĩa tương ớt đến trước mặt Thành Công, cười cười với anh ta.
- Vâng! – Ninh Mông gật đầu.
Thành Công thầm mắng cho nhỏ ngốc.
- Đại học nào? – Trác Thiệu Hoa lịch sự vớt một muỗng đồ ăn cho vào bát Ninh Mông.
- Bọn tôi đều học khoa Máy tính của Bắc Hàng[4].
[4] Tên viết tắt của Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh.
- Khoa Máy tính Bắc Hàng đứng nhất nhì cả nước, cô Ninh đây rất xuất sắc.
Xí, Thành Công bĩu môi, thế chẳng phải là khen con Heo kia xuất sắc trá hình sao? Anh ta chẳng nhìn ra con Heo kia có chỗ nào xuất sắc cả.
- Gia Hàng, cô đừng nói lẩu ở đây rất ngon. – Lòng Thành Công nảy lên một cái.
Gia Hàng đắc ý:
- Tuy phải đi hơi xa, nhưng xứng đáng mà, đúng không?
- Ừ, cực kỳ xứng đáng. Cô có biết ăn lẩu này gợi cho tôi nhớ tới điều gì không? – Thành Công nhếch môi, để lộ ra hàm răng trắng bóng.
- Điều gì? – Gia Hàng và Ninh Mông đều tò mò nhìn anh ta.
Thành Công gõ đôi đũa lên cạnh nói, chỉ vào thức ăn trong nồi lẩu sôi lục bục:
- Lúc mổ, phanh ruột gan ra, nào lòng nào dạ, cũng chẳng khác gì thế này.
Ninh Mông vội đưa tay bịt mồm.
Gia Hàng nheo mắt lại.
Trác Thiệu Hoa mặt không biến sắc.
- Sao thế, ăn đi thôi! – Thành Công nhiệt tình mời mọc. – Lâu lắm rồi tôi không được ăn thứ gì hợp khẩu vị như thế này. Có lúc làm phẫu thuật đúng vào giờ ăn trưa, cơm hộp chuyển vào phòng mổ, tôi mở hộp cơm rồi nhìn khoang bụng đang phanh ra của bệnh nhân, thầm nghĩ nếu đó là nồi lẩu thì tốt biết mấy.
Ninh Mông hoảng hốt chạy vọt ra ngoài như một chú thỏ.
Gia Hàng hầm hè lườm Thành Công rồi đuổi theo.
- Chuyện này chẳng có gì hay ho.
Trác Thiệu Hoa ngắm nghía cái bát sứ thô kệch trước mặt, miệng bát đã mẻ vài chỗ, anh cẩn thận tránh đi để khỏi bị cứa vào miệng.
- Nhưng hiệu quả rất rõ rệt. – Thành Công hào hứng ăn.
Trác Thiệu Hoa cười:
- Lâu nay tôi không biết thì ra cậu lại thù dai như thế.
- Vậy phải xem đối tượng là ai.
- Chỉ với Gia Hàng thôi? – Trác Thiệu Hoa hỏi.
Thành Công ngẩn ra, lập tức mỉm cười:
- Hôm nay người tôi trả thù là bạn của Gia Hàng, cậu xem cô ta làm ra vẻ như bị tôi cưỡng bức vậy. Làm bác sĩ phụ sản vô sỉ đến thế sao?
- Ồ! – Giọng Trác Thiệu Hoa dài thườn thượt.
Bữa cơm này, có lẽ chỉ có mình Thành Công ăn no.
Ninh Mông coi như quá sợ bọn họ, chẳng chút thương xót vứt lại Gia Hàng, co cẳng chạy biến.
- Cậu ăn nhiều quá, đi bộ cho tiêu. – Trác Thiệu Hoa vừa đẩy Gia Hàng lên xe vừa chặn Thành Công đang định trèo vào.
Thành Công ngẩn người, anh ta là người Bắc Kinh, nhưng con đường này anh ta cũng ú ớ, không biết là ở xó nào của thành phố nữa.
Gia Hàng lè lưỡi với anh ta, cười trên nỗi đau khổ của người khác.