Trái tim ông rung lên, ôm lấy gương mặt chị, hôn lên đó.
- Dượng, cháu về đây ạ. – Cuộc họp kết thúc, Trác Thiệu Hoa tới chào ông.
- Bây giờ về nhà à? – Ông hỏi.
- Không ạ, cháu về cơ quan.
- Cuối tuần này dượng đến thăm Phàm Phàm. Mấy ngày không gặp, chắc thằng bé khác lắm rồi?
Ông không có con, nhưng khi ngắm những em bé mũm mĩm, lòng sẽ mềm đi.
Gia Hàng lúc nhỏ trông như thế nào? Có đáng yêu như Phàm Phàm không?
Tim đau như muốn phình ra.
- Cuối tuần Phàm Phàm phải đi tiêm phòng.
Nhắc tới Phàm Phàm, gương mặt tuấn tú của Trác Thiệu Hoa phảng phất nụ cười.
- Vậy thì đau lắm, Phàm Phàm phải khóc rồi.
- Nó rất ít khóc.
Chỉ khi có mặt Gia Hàng, nó sẽ thỉnh thoảng làm biếng, nũng nịu, nước mắt lã chã.
- Giống cháu!
Trác Thiệu Hoa cười cười rồi ra về.
Ông hít một hơi thật sâu, dụi mắt, bước tới bên cửa sổ.
Sao tuyết lại rơi nhỉ? Sau ngày tuyết rơi, trời sẽ nắng. Thời tiết thật kỳ lạ, bầu trời sầm sì, từng bông tuyết lớn cuộn tung thành phố, vạn vật trong tầm mắt đều trở nên mơ hồ.
Xe ra khỏi cổng, ông vô thức đảo vô lăng, chiếc xe chạy ngược lại đường về nhà.
Ngày thứ hai sau khi nhận được tư liệu, ông đã tới đây.
Sắp đến cuối năm, chị thường phải làm thêm. Ông đã nhìn thấy chị cùng đi ra với đồng nghiệp, đang đi về phía ga tàu điện ngầm.
Ông không kinh động tới chị, chỉ đứng nhìn từ xa.
Trái tim điên cuồng nhảy nhót, không rõ là sợ hãi hay là thấp thỏm. Khi chị đi ngang qua xe ông, ông có thể nghe thấy âm thanh của dòng máu đang chảy ngược trong cơ thể mình.
Có những tình yêu giống như móng tay, cắt đi rồi vẫn có thể mọc lại, không đau không ngứa.
Có những tình yêu giống như chiếc răng, mất đi rồi sẽ vĩnh viễn để lại một vết thương đau nhức không tài nào bù đắp nổi.
Ông và chị, là móng tay, hay là răng?
- Tuyết rơi nhiều quá! – Đồng nghiệp của chị vội vàng dựng cổ áo, khẽ thốt lên.
Gia Doanh kéo mũ lên, mím môi lại vì lạnh. Cả ngày hôm nay ở trong ngân hàng, không biết thời tiết đã thay đổi nhanh như vậy. Mùa đông Bắc Kinh năm nay tuyết rơi dày hơn, mấy lần trước tuyết đều rơi, nhìn những bông tuyết lả tả đầy trời, không biết ngày mai nhiệt độ lại giảm bao nhiêu độ nữa đây!
- Ngất mất thôi, cậu không nhận ra à? – Đồng nghiệp hất hàm về phía chiếc xe hơi màu đen đang đỗ bên đường.
Gia Doanh cười, đồng nghiệp thì kêu lên thảng thốt, nhưng chị chẳng thấy chiếc xe ấy có gì đặc biệt.
- Mình chỉ phân biệt được xe hơi, xe buýt với tàu điện ngầm thôi.
- Cậu lạc hậu quá đấy. Gia Doanh, nhà cậu đâu phải không có tiền, nên sắm một chiếc xe hơi đi. Có xe rồi, thời tiết này cậu sẽ không phải đứng ngoài chịu lạnh nữa.
Gia Doanh che mũi, cả hai bước đi trong gió, gió lạnh như cắt khiến mặt đau rát.
- Mình phải cho em gái ra nước ngoài du học, tạm thời chưa nghĩ tới chuyện này.
- Cậu đúng là một bà chị tốt. Thời gian trôi nhanh thật, nhớ hôm nào em gái cậu còn học trung học, cậu dẫn nó đi khắp nơi dự thi lập trình, khi đó học phí học lập trình chẳng rẻ chút nào. Ít cũng phải năm sáu vạn tệ!
- Tiền kiếm được là để tiêu mà, chỉ cần nó thành tài, mình chấp nhận.
Phía trước có một chiếc xe phóng tới, bấm vài hồi còi với họ.
Đồng nghiệp kích động vẫy tay:
- Chồng mình tới đón rồi, đã bảo anh ấy đừng đến mà cứ đến. Gia Doanh, mình đi trước nhé.
Gia Doanh vẫy tay, chớp cho tan bông tuyết đọng trên mí mắt, nghe tiếng chuông reng trong túi bèn xoa xoa hai tay rồi rút điện thoại ra.
- Chị, tối nay chị lại họp à? Em gọi mấy cuộc mà chị chẳng nghe. Hôm nay anh rể cũng tăng ca. – Giọng Gia Hàng lanh lảnh như tiếng những hạt đậu đang nhảy nhót.
- Em với Tử Nhiên ăn cơm chưa? – Gia Doanh dừng lại ngó nghiêng mấy tiệm ăn hai bên đường, muốn mua món gì mang về nhà.
- Bọn em gọi đồ ăn bên ngoài. Ha ha, em còn nấu một chút cháo để chị hai ăn khuya nữa. Bây giờ chị ở đâu, em tới đón?
Trái tim Gia Doanh tan ra vì ấm áp, Gia Hàng thật hiểu chuyện.
- Chị ăn cơm hộp ở ngân hàng rồi, không đói. Sắp tới ga tàu điện ngầm rồi, trời lạnh, em đừng chạy lung tung.
- Dạ, vậy em ở nhà đợi chị.
Gia Doanh cầm điện thoại xuống, màn hình mờ hơi nước, chị thương tiếc lấy khăn quàng cổ lau đi.
- Gia Doanh?
Gió thổi tới một âm thanh dè dặt.
Chị vô thức ngoảnh đầu lại, bên chiếc xe Lexus khiến đồng nghiệp ngưỡng mộ mãi không thôi có một người đàn ông đang đứng. Hoa tuyết chầm chậm bay che khuất tầm nhìn của chị, chị không nhìn rõ mặt anh ta.
- Gia Doanh!
Thấy chị dừng lại, người đàn ông tiến về phía trước mấy bước.
Chị nhìn thấy bờ vai trắng xóa tuyết của người đó, mái tóc rậm, đôi mắt chất chứa nỗi ân hận và đau đớn. Ngực như bị trúng một phát súng, nhất thời mất hết ý thức. Bàn tay siết chặt như thể muốn bóp nát chiếc điện thoại ra.
Chị không biết nên nói đã lâu không gặp, hay nói anh nhận nhầm người rồi.
Thực ra, ông không thay đổi nhiều. Nếu không hôm đó ở ga tàu, dù xa cách đã hai mươi ba năm, chị vẫn có thể nhận ra ông chỉ bằng một cái liếc mắt. Chỉ có điều thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt trẻ trung anh tuấn năm nào, khiến ông càng trở nên chín chắn, nho nhã, đôi vai mảnh khảnh năm xưa giờ vững chắc như núi. Dường như tựa vào đó, có thể che chắn mọi gió mưa giông bão ngoài kia, sống cuộc đời bình yên như nước chảy.
- Gia Doanh, tuyết lớn quá, chúng ta tìm chỗ nào ngồi có được không? – Ông Án Nam Phi khẩn khoản nhìn chị.
Chị sực tỉnh lại, cố hết sức để trấn tĩnh. Chị chỉ gật đầu thản nhiên rồi lại quay người đi. Gia Hàng và Tử Nhiên đang đợi chị ở nhà, đó mới là điều quan trọng nhất. Cái người gọi là cố nhân kia, từ lâu đã chỉ còn là một hạt bụi trần nhỏ nhoi không đáng kể.
- Gia Doanh! – Ông chặn đường chị. – Nếu… nếu em không muốn ngồi, vậy để anh đưa em về.
- Tại sao lại muốn đưa tôi về? – Chị lạnh lùng hỏi.
- Trời rất lạnh, anh… cũng muốn nói chuyện với em. – Ông không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của chị.
- Đây không phải là trận tuyết đầu tiên trong lịch sử Bắc Kinh, nhiệt độ này cũng không phải là nhiệt độ thấp nhất của Bắc Kinh, con đường này, tôi đã đi gần mười năm nay, vẫn luôn tốt đẹp. Tại sao hôm nay lại vì anh mà phải thay đổi?
Hơn nữa giữa họ, còn có gì để nói?
Hai mươi ba năm, có điều gì không bị vùi lấp?
- Anh không cố ý quấy rầy cuộc sống của em, anh chỉ muốn… – Ông nghẹn ngào cuống quýt, nhất thời không nói nổi thành lời.
- Anh muốn gì, tôi có cần biết không?
Gia Doanh chậm rãi nhắm mắt lại, bước qua ông, đi thẳng về phía trước.
Ông lặng lẽ theo sau.
Chị cũng không lạnh lùng xua ông đi, chỉ lẳng lặng bước, coi ông như người qua đường. Đi tới ga tàu điện ngầm, chị quẹt thẻ vào bến.
Rõ ràng là ông chưa từng đi xe điện ngầm ở Bắc Kinh, bị chặn lại trước hàng rào chắn. Ông hoảng loạn nhảy phóc vào trong như một cậu trai trẻ, đuổi theo chị.
Phần lớn những người đang đứng lác đác trên sân ga đều có người đi cùng, kề đầu thì thầm to nhỏ. Chị đứng yên chăm chú nhìn về phía trước, chuyên tâm đợi tàu vào bến.
- Xin lỗi, năm đó anh đã không giữ lời hứa. – Ông cúi đầu vẻ mất tự nhiên, mặt và cổ đều đỏ bừng lên.
Gia Doanh nghiêng người sang, nhìn ông bằng ánh mắt dành cho người xa lạ.
- Anh không biện hộ cho mình, anh phụ em đó là sự thật, anh cũng không dám cầu xin em tha thứ.
- Vậy bây giờ anh đang làm gì? – Chị cảm thấy hết sức nực cười.
- Anh muốn biết… mấy năm nay em sống ra sao?
Dưới cái nhìn khinh miệt của chị, ông đã hoàn toàn không còn chốn dung thân. Nếu có thể, ông muốn dốc toàn sức lực bồi thường cho chị.
- Có liên quan gì đến anh không?
Mặt ông vàng như nghệ, lặng lẽ cụp mắt xuống:
- Anh quả thật không có tư cách hỏi… anh muốn hỏi năm đó em…
- Án Nam Phi, có lẽ anh đã từng tưởng tượng ra cảnh chúng ta ôm nhau thổn thức, hoặc cảnh tôi nhảy xổ lên chửi mắng anh. Xin lỗi đã làm anh thất vọng. Nhìn thấy anh, khiến tôi bất ngờ, nhưng tôi thật sự không thể nặn ra thứ cảm xúc nào khác. Xin đừng lật lại những trang nhật ký trước đây, chúng ta đã bước vào tuổi trung niên rồi. Thời trẻ dại làm những chuyện ngốc ngếch thì có thể hiểu được, không ai coi là thật. Hiểu không có nghĩa là muốn ôn lại, chúng ta không còn ở cái tuổi muốn làm gì tùy thích nữa, cho nên vừa rồi anh tới như thế nào, bây giờ hãy ra đi như thế.
Chị vừa dứt lời, tàu điện ngầm đã rầm rập lăn bánh vào bến. Chị hòa vào dòng người bước lên tàu, cửa tàu lạch xạch đóng lại trước mặt ông.
Ông nhìn thấy bóng chị in trên cửa xe, sau đó xa dần xa dần, rồi biến mất trong đêm tối mênh mang.
Người ông đổ sụp như con đê vỡ, đứng không vững, phải vịn vào cây cột bên cạnh.
Chị thể hiện bình tĩnh biết bao, không oán không hận. Chị nói chị không coi lời thề nguyền của ông là thật lòng, chị chưa từng đợi ông, chị khéo léo tỏ ý bảo ông đừng phá hoại cuộc sống hiện giờ của chị, đừng xuất hiện trước mặt chị thêm một lần nữa.
Ông thê thảm như một câu chuyện cười nhảm nhí.
Ha…
Nhưng con tim ông giờ đã không thể nào giữ nổi bình tĩnh, cây thập giá nặng nề đang đè nặng trên vai ông, ông phải ra đi như thế nào đây?
Gia Doanh xuống xe trước một bến, tuy bên ngoài rất lạnh, nhưng chị vẫn muốn hóng gió một chút.
Trên xe điện ngầm, chân chị cứ run lên từng chặp. Cô bé đứng cạnh chị tốt bụng hỏi có phải chị bị lạnh cóng không? Có lẽ thứ lạnh cóng là tim!
Thời trẻ dại, làm những chuyện ngốc ngếch là có thể hiểu được. Nhưng người thông minh sẽ sửa sai nhanh chóng, còn người khờ dại sẽ đứng nguyên tại chỗ không biết làm gì.
Ông thông minh.
Chị khờ dại.
Với ông, lời thề nguyền chỉ là lời nói mê giúp vui khi huyết quản dâng tràn. Chị lại tin đó là lời nói nặng tựa ngàn cân chỉ có thể thay đổi khi biển cạn đá mòn.
Tình yêu năm ấy, đơn thuần chất phác. Cho dù cả thế giới có đối địch với ông, chị vẫn kiên định tin tưởng ông là người đáng để yêu nhất trên đời này.
Chị lần theo tung tích của ông, từng bước tìm kiếm.
Những giảng đường ông đã từng học, những thư viện ông đã từng ôn tập, sân bóng đã từng đá, căng tin đã từng ăn, những siêu thị ông đã từng mua đồ, con đường mòn nhỏ trong rừng ông đã từng đi, chị đều đặt chân tới. Bóng chị kéo dài dưới ánh mặt trời, làn tóc bị gió thổi rối bời, chị không cảm thấy cô độc, vì ông luôn ở trong trái tim chị.
Chị tìm thầy giáo hướng dẫn của ông, nói về ông thời đi học. Nụ cười luôn nở trên môi chị, ánh mắt lấp lánh như sao.
Mười hai năm sau, thầy giáo bảo chị, ông đã lập gia đình, chị mới phát giác ra, có những người không cần phải đợi.
Hai mươi ba năm, vết thương tưởng đã lành nay bỗng nứt toác, máu vẫn đầm đìa.
Đau, đau đớn tận cùng, đau tới mức chân tay tê liệt.
Con đường đầy tuyết hơi trơn, chị bị trượt chân hai lần, mãi mới đứng dậy được. Lúc trượt ngã tóc bị ướt, đuôi tóc đông cứng lại, còn có một thứ đông cứng nữa, là nước mắt đang không ngừng tuôn, chị lạnh run cầm cập.
Phía xa xa cũng có người bị ngã, chiếc xe anh ta đang dắt cũng đổ ập