Điện thoại của Trác Thiệu Hoa gọi đến là sau hai ngày kể từ khi Gia Hàng bị cấm túc. Cô không phải là người chịu gò bó, đang lúc buồn chán đến phát điên, tiếng chuông điện thoại nghe thánh thót như âm thanh của đất trời, cô vội vàng bổ nhào ra chụp lấy, không thèm xem người gọi đến là ai.
Sự hào hứng kích động của cô khiến người gọi điện là Trác Thiệu Hoa giật mình, nhất thời quên mất phải nói gì.
- A lô, a lô? Chẳng lẽ mình bị ảo giác? – Gia Hàng ra sức vỗ mạnh vào điện thoại.
- Gia Hàng!
Cô không lưu số điện thoại của anh, kích động cũng không phải vì anh, ngực Trác Thiệu Hoa nhói lên.
- A… ơ, là anh à! Anh đi công tác về rồi? – Gia Hàng cười khan hai tiếng, thầm rủa sự mất bình tĩnh của mình.
- Chưa, vẫn đang ở Lan Châu, bay chuyến 2h30, chuyến bay dài hai tiếng rưỡi, đến Bắc Kinh là khoảng năm giờ chiều.
Cô có phải trung tâm kiểm soát chuyến bay đâu, nói với cô những điều này làm gì?
- Hôm nay em có bận không?
Một kẻ lông bông thất nghiệp mà nói bận thì sẽ khiến người khác nội thương vì cười mất:
- Không bận, em đang rảnh đến phát chán đây.
- Vậy tới sân bay đón anh!
Cái gì… Gia Hàng lạch bạch chạy ra cửa sổ.
Mặt trời đầu đông rụt rè tỏa sáng trên bầu trời, xa xa, những tòa nhà tắm trong ánh nắng trông như những bối cảnh được sắp đặt lộn xộn dưới ánh đèn sân khấu.
Là ban ngày, không phải là mơ.
- Em… không có xe.
Cô cực kỳ xấu hổ. Không chỉ không có xe, mà đến cả một tấm bằng lái xe hợp pháp cô cũng không có. Nhưng kỳ quặc là, thủ trưởng có thể đi máy bay quân sự, kể cả là đi máy bay dân sự đi chăng nữa, thì lính cần vụ cũng phải đợi sẵn ở sân bay từ lâu rồi chứ.
- Từ sân bay vào thành phố có tuyến tàu điện ngầm riêng!
Gia Hàng muốn hỏi, chẳng lẽ thủ trưởng không biết đi tàu điện? Nhưng sợ anh bị sốc, đành phải im lặng.
- Anh có thứ này cho em xem.
Cô động lòng, vỗ trán:
- Em cũng có thứ này cho anh xem.
- Tốt, năm giờ gặp nhau ở sân bay! – Trác Thiệu Hoa cúp máy một cách gọn gàng dứt khoát.
Cầm điện thoại trong tay, cô ngẩn người, lập tức nhìn đồng hồ, trời ạ, đã 2h15 rồi, thủ trưởng gọi điện thoại từ sân bay, anh ấy không biết giao thông Bắc Kinh cực kỳ đáng sợ hay sao?
Cô cuống quýt như kiến bò miệng chảo, vội vàng thay quần áo, để lại lời nhắn cho chị hai, khoác túi xách chạy như bay ra bến xe.
Cuống cuồng như thế, đến được sân bay cũng phải gần năm giờ.
Xuống đến ga tàu điện ngầm, sực nhớ ra quên không hỏi thủ trưởng ở cửa ra số mấy, gấp gáp đến mức mồ hôi ròng ròng trên mũi. Ngẩng đầu nhìn biển chỉ đường, bóng dáng cao to của thủ trưởng đã đập ngay vào mắt.
Trong đầu bỗng vọt ra một câu nói: Nếu một người để ý tới bạn, anh ấy tuyệt đối sẽ không để bạn vì anh ấy mà chịu một chút vất vả nào.
Cũng may anh không mặc quân phục, nhưng như thế này cũng rất thu hút ánh mắt người khác rồi. Cửa ga tàu điện ngầm tấp nập người ra vào, đều là khách vãng lai, chẳng ai nhìn ai. Nhưng khi đi ngang qua thủ trưởng, họ đều không kìm chế được ngoái lại nhìn anh một cái.
Anh chỉ nhìn cô.
- Đến rồi à!
Không nhanh không chậm.
Chiếc quần bò mài bó sát, áo khoác màu kaki siêu ngắn, gương mặt nhỏ nhắn hình như đầy đặn hơn trước một chút, trắng trẻo hồng hào, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Thủ trưởng hơi gầy, cằm nhọn ra, chỉ có khí chất vẫn thâm trầm như cũ, ánh mắt vẫn sắc bén như xưa.
- Hành lý đâu? – Cô thấy trong tay anh chỉ có một chiếc túi đựng máy tính.
- Anh không mang hành lý.
Giờ này, cậu lính cần vụ có lẽ đã đến sân bay quân sự, hành lý của anh sẽ về đến nhà trước anh.
Tiếng loa tổng đài vang lên, đoàn tàu rầm rập chạy tới, Gia Hàng tiến về phía trước mấy bước.
Trác Thiệu Hoa kéo cô lại:
- Đi chuyến sau.
Hơi thở của cô vẫn chưa ổn định lại.
Tưởng anh mệt, Gia Hàng lùi lại mấy bước, bước ra khỏi vòng người hình bán nguyệt. Cửa tàu lạch xạch mở ra rồi đóng lại, đoàn tàu lại sầm sập rời khỏi ga, nhà ga lại trở nên yên ắng.
- Nhìn xem. – Trác Thiệu Hoa rút ví trong túi ra, lấy ra đưa cho cô.
Ha, bên trong nhét tấm ảnh cả nhà chụp chụng hôm Phàm Phàm đầy tháng.
- Xem này, trông em cũng ra vẻ mẹ hiền ra phết.
Phàm Phàm ngọ nguậy mãi, sợ thằng bé ngã, cô dồn toàn bộ sự chú ý lên cu cậu, không nhìn vào ống kính. Thủ trưởng hơi ôm eo cô từ phía sau, gương mặt vừa mới nghiêm nghị bỗng trở nên vô cùng hiền hòa.
Trác Thiệu Hoa lặng lẽ nhìn cô, thở dài, không nói.
Cô không nhắc tới Phàm Phàm tiếng nào, không nhớ chút nào sao? Cô và Phàm Phàm đã ở bên nhau gần một năm, anh mới quen cô được bao lâu, mới cách xa vài ngày đã cảm thấy trong lòng trống vắng. Nảy ra ý nghĩ đi máy bay dân sự, chỉ vì muốn kiếm cớ gặp lại cô sớm hơn một chút.
Gặp cô rồi, sẽ làm gì, anh không nghĩ tiếp.
Lại một chuyến tàu nữa vào ga.
Bọn họ là những người cuối cùng lên tàu, anh đưa tay chắn sau lưng cô một cách tự nhiên, bảo vệ cô khỏi bị người khác va vào. Trên tàu chật cứng, họ đi qua mấy toa rồi đứng ở đoạn nối giữa các toa.
Đoàn tàu lăn bánh, những mối nối lắc lư dữ dội, trán cô va vào ngực anh.
- Xin lỗi! – Cô ngượng ngùng lên tiếng.
Hơi thở đàn ông thanh mát phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt, cô bất giác cảm thấy hơi choáng váng.
Những người con trai mà cô tiếp xúc, đa số đều hôi rình vì mấy ngày không tắm, lại thêm mùi tất thối khiến người ta buồn nôn. Chu Văn Cẩn thì lại sạch sẽ, thích dùng một loại xà phòng có mùi như bạc hà, rất thanh mát. Hôm tường lửa của anh được cấp bằng sáng chế, khi đi uống rượu ăn mừng với bạn bè, anh cũng gọi cô theo. Tửu lượng của cô bình thường, uống một ly bia rồi cắm đầu ăn thức ăn. Bọn con trai đều say túy lúy, Chu Văn Cẩn là người duy nhất không gục xuống, bởi vì anh phải trả tiền, cô nghĩ vậy.
Anh đưa cô về lý túc xá. Đêm mùa hạ, sao đầy trời, gió còn chưa mang theo hơi nóng bức, anh và cô kề sát gần nhau, cô không ngửi thấy mùi rượu trên người anh, mà ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh. Cô còn hít sâu một hơi, cứ ngỡ là mùi hương của loài hoa nào trong sân trường.
Trước cửa ký túc xá, anh xoa đầu cô, nói tạm biệt. Chu Văn Cẩn cao hơn cô nửa cái đầu, cô cũng chạm vào ngực anh như vậy, mới biết đó không phải là hương hoa, mà là hơi thở của anh.
Chiều hôm đó cô chơi hai trận bóng, chưa thay quần áo, khỏi cần nghĩ cũng biết, người cô hôi như thế nào.
Lần đầu tiên biết được xấu hổ cũng có thể khiến người ta muốn đi tự tử.
Tàu dừng lại, toa tàu lại lắc lư dữ dội. Người rất đông, cô đứng không vững, lại nhào vào lòng thủ trưởng.
Cô ngước đôi mắt vô tội lên, thanh minh mình thật sự không phải kiếm cớ ăn đậu phụ[1] của anh.
[1] Từ lóng chỉ việc sàm sỡ.
Ánh mắt thủ trưởng bao dung bình thản, khiến cô yên lòng.
- Đây là bài hát gì thế nhỉ? Em đã từng nghe rồi, thật đấy, nhưng có phải ti vi bị trục trặc không, sao chỉ có nhạc không vậy?
Cô đưa máy nhìn chiếc ti vi treo bên cạnh cửa toa tàu, kiếm chuyện để nói.
- Bài hát này có hai bản, một bản là có lời, bản kia chỉ như thế này thôi.
Cô ngoan ngoãn trật tự, im lặng là an toàn.
Đã tới ga của họ, ra khỏi ga tàu điện ngầm, bên ngoài bóng chiều đã thẫm.
Trong ánh đèn rực rỡ, thủ trưởng nói:
- Chúng ta đi ăn tối.
Gia Hàng không phản đối. Lúc qua đèn xanh đèn đỏ, cô ngẩn ra, hình như đây là lần đầu tiên cô và thủ trưởng ăn cơm ở ngoài một mình. Lần trước ăn cháo, có mặt Tiểu Phàm Phàm. Hồi trước mang bầu, anh cũng chưa ăn cơm ở ngoài với cô.
- Muốn ăn gì?
Trên con phố này có rất nhiều hàng ăn, thủ trưởng dừng chân hỏi.
Nhà hàng cao cấp thì phải đặt trước, KFC và McDonald lại quá đông, Gia Hàng chọn một tiệm ăn nhanh lịch sự, không quá ồn ào, đang mở một bản nhạc sáo du dương.
Mỗi người gọi một phần cơm trộn, màu sắc rất đẹp, hạt cơm óng ánh trong veo, thức ăn rực rỡ đủ màu, xung quanh còn có nước sốt rưới đều ngấm vào cơm, trông rất ngon mắt. Canh ăn kèm là canh thịt thái chỉ nấu rau, trông cực kỳ thanh mát.
- Ăn thôi! – Gia Hàng ăn từng miếng to.
Ăn được một nửa, mồm cô đầy thức ăn, quay người rút hợp đồng của Trì Sánh trong ba lô ra, nhồm nhoàm nói:
- Suýt nữa thì quên, anh đọc cái này đi!
Ánh mắt như thể đứa bé con đang háo hức chờ được tuyên dương.
Trác Thiệu Hoa đặt đũa xuống, nhìn cô thật sâu.
Điện thoại của cô có tin nhắn, là của Ninh Mông. Qua Mạc Tiểu Ngải, cô nàng này biết được cô về Bắc Kinh nên rất phấn khởi. Ninh Mông bây giờ thuộc tầng lớp làm công ăn lương ổn định, tiếp xúc nhiều với giới IT, rất ra dáng tinh hoa đô thị, huênh hoang nói muốn dẫn Gia Hàng đi cho biết bộ mặt phồn hoa đô hội.
Trác Thiệu Hoa xem sơ qua hợp đồng, anh không phải là luật sư, nhưng cũng nhận thấy được công ty Trì Sánh rất có thành ý, thể hiện rõ suy nghĩ muốn hợp tác lâu dài với Gia Hàng, hợp đồng không có cạm bẫy, giá đưa ra hết sức khả quan.
Đây thật sự là một công việc kiếm được rất nhiều tiền, Gia Hàng không hề nói quá.
Cô thành thật cho anh xem hợp đồng như vậy, không phải là muốn hỏi ý kiến của anh, mà là muốn nói cho anh biết, cô có khả năng tự nuôi sống mình rất tốt, anh không cần phải có trách nhiệm với cô. Cũng có thể nói thế này, sau này anh không cần phải hỏi thăm cô, không cần phải lo lắng hay liên lạc với cô nữa.
Chẳng trách lúc đầu cô từ chối khi anh muốn tìm việc cho cô.
Cô muốn tung cánh rồi, anh đang trở thành sợi dây ràng buộc cô.
Anh gấp hợp đồng lại, cầm đũa lên, và mấy hạt cơm vào miệng, cơm hơi nguội, không ngon như vừa nãy.
- Xem xong chưa? – Gia Hàng ấn nút gửi rồi ngẩng đầu lên. – Có phát hiện ra bây giờ em cũng được coi là người có tiền rồi không?
Vẻ mặt tiểu nhân đắc chí.
- Ừ, bữa cơm này em trả tiền nhé. – Trác Thiệu Hoa chậm rãi nuốt miếng cơm trong miệng.
- Không thành vấn đề, anh còn muốn ăn gì nữa em mua cho. – Gia Hàng rất hào phóng.
- Có thể muốn thứ khác được không? – Anh hỏi tỉnh bơ.
Cô gật đầu như bổ củi:
- Được chứ!
Anh gật đầu.
Ăn cơm xong, anh dắt cô đi qua mấy dãy phố, tới một cửa hàng chuyên bán đồ trẻ em.
- Trời lạnh rồi, Phàm Phàm cần thêm mấy cái áo bông nữa. Em bảo hiệu nào tốt?
Chưa vào hàng trẻ em bao giờ, cô tò mò nhìn những bộ quần áo bé xíu của hãng Fendudu[2] treo trên giá:
[2] Một nhãn hàng thời trang trẻ em của Trung Quốc.
- Hãng nào cũng tốt. – Cô hào phóng khen ngợi.
Anh mô tả chiều cao và tuổi của Phàm Phàm cho cô bán hàng đang cười dịu dàng, chỉ trong nháy mắt, cô ấy đã lấy ra một đống quần áo.
- Mấy cái này thế nào? – Anh gọi Gia Hàng lại.
- Đẹp lắm, cái nào em cũng thích.
Gia Hàng chỉ hận một nỗi không thể quay ngược thời gian để quay trở lại thành một đứa trẻ.
- Vậy em trả tiền đi, để anh bảo người ta gói hết lại.
Mặt Gia Hàng lập tức đen sì như cái đít nồi, len lén liếc nhìn bảng giá. Ăn cướp chắc, mấy bộ quần áo bé xíu mà mắc lè lưỡi.
- Không muốn mua thì thôi. – Thủ trưởng cực kỳ thấu tình đạt lý.
- Quầy thu ngân ở đâu? – Gia Hàng cầm túi xách, nghiến răng ken két.
Cô thu ngân tỉnh bơ cầm cái thẻ, quẹt một cái nhẹ như không, vứt bút và giấy ký tên ra, bàn tay cầm bút của Gia Hàng run lên, trái tim rỉ máu.