- Tiểu Ngải! – Gia Hàng quay người, giơ cao hai tay lên, hưng phấn đập tay với Tiểu Ngải.
Mã Soái mỉm cười lắc đầu:
- Cá nhân tôi rất thích phương án này, tôi cũng đã hỏi ý kiến mấy cô gái trong công ty, họ cũng rất mong đợi. Cô Gia, lần này tôi muốn đi một bước thật lớn, khi trò chơi bắt đầu được khai thác sẽ tìm sẵn người đại diện, sau đó sắp xếp cho cô nhận phỏng vấn báo chí và truyền hình, khuếch trương thanh thế, cô phải hợp tác với sự sắp xếp của công ty, được chứ?
- Được thì được, nhưng tốt nhất là trước mùa xuân. Năm sau tôi phải đi du học.
- Bây giờ giao thông và thông tin đều thuận tiện, sẽ không ảnh hưởng đến cô Gia đâu.
Cô thư ký nhanh nhẹn mang hợp đồng từ ngoài bước vào, Gia Hàng nhận lấy:
- Đây là bước mở đầu quan trọng trong cuộc đời tôi, tôi phải nhờ luật sư của tôi xem giúp.
Mã Soái cười lớn:
- Nên làm. Nào, cô Gia, chúng ta bắt tay, hợp tác vui vẻ.
Gia Hàng thoải mái đưa tay bắt lấy tay ông ta:
- Cảm ơn giám đốc Mã.
Mã Soái tiễn họ xuống tận dưới lầu rồi mới tạm biệt. Mạc Tiểu Ngải vuốt ngực liên tục:
- Heo, vừa rồi mình căng thẳng chết đi được, cậu trở nên lợi hại như vậy từ lúc nào thế? Hệt như cao thủ đàm phán ấy.
- Mình đã từng nghiên cứu tâm lý học, nếu ông ta không muốn thiết kế của mình, đoán chừng ngay cả gặp mặt cũng chẳng thèm mà sẽ bảo bảo vệ tống bọn mình ra khỏi cửa luôn. Ông ta nói thế, chỉ để bắt nạt mình là người mới, muốn ép giá, nhưng mình còn lâu mới chịu.
Tiểu Ngải phục sát đất:
- Mình là thạc sĩ khoa máy tính hẳn hoi nhé, nhưng so với cậu thì chỉ như con tôm con tép thôi.
- Đừng có quá đề cao người khác mà hạ thấp bản thân mình. Cậu mạnh về lý luận, mình chỉ là thiên về thực tiễn thôi. Mình đã từng… muốn nghỉ học mà. – Gia Hàng cười cười tự giễu.
Trong tiểu thuyết của Cổ Long[2], có một hiệp khách tên là Tây Môn Súy Tuyết, anh ta và Diệp Cô Thành là hai đối thủ vĩ đại. Vì hiểu nên tôn trọng nhau, vì tôn trọng nên trân trọng nhau. Nhưng cuối cùng, Diệp Cô Thành chết dưới kiếm của Tây Môn Súy Tuyết, Tây Môn Súy Tuyết ôm thi thể của Diệp Cô Thành, nỗi cô độc dâng tràn như thủy triều.
[2] Tác giả tiểu thuyết kiếm hiệp nổi tiếng.
Chu Văn Cẩn không phải là Tây Môn Súy Tuyết, cô cũng không phải là Diệp Cô Thành. Cô và anh chỉ là những con người bình thường, nhưng khi cô hoàn toàn mất hết hứng thú với máy tính, sự xuất hiện của anh khiến cô tìm được mục tiêu mới. Chiến thắng anh, là niềm vui của cô.
Trong trận thi đấu quan trọng đó, chiến thắng của anh lại chẳng chút vinh quanh. Sau khi cô biết, cảm xúc trong lòng không thể gọi tên, vì thế cô buông thả bản thân.
Học là để tìm việc làm, cô có thể tìm được việc làm, cớ gì phải đi học?
Khi đó, cô bắt đầu viết Lệ nhân hành.
Mạc Tiểu Ngải gật đầu thấu hiểu:
- Hiểu rồi, cậu không chịu thua!
- Cậu cút đi! – Gia Hàng cười cười đẩy cô nàng.
- Heo, giờ cậu giàu rồi, khao đi! Khao đi!
- Được, tối nay bọn mình ra biển ăn một bữa. Đợi mình nghe điện thoại đã. – Cô lấy điện thoại trong túi áo ra, số máy lạ.
- Ai đấy ạ?
- Tiểu Gia, Thiệu Hoa đi công tác Lan Châu rồi, cháu có ở nhà không, dượng nhớ Phàm Phàm, bảo dì Lữ nấu thêm cơm, dượng tới ăn luôn.
Gia Hàng bịt điện thoại, len lén liếc nhìn Tiểu Ngải đang đứng phía sau, ra vẻ tự nhiên bước sang bên kia đường, lúc này mới dám nói một cách cung kính:
- Cháu chào dượng, ha ha, hôm nay Phàm Phàm ngoan lắm, nó ngủ mất rồi. Đúng lúc bạn cháu có việc, cháu đang ở bên ngoài. – Nói dối mà mắt vẫn mở, mặt không biến sắc, tim không loạn nhịp.
- Cháu ở Bắc Kinh chứ? – Hơi thở của ông Án Nam Phi có phần gấp gáp.
- Đương nhiên rồi ạ, Bắc Kinh là nhà cháu, cháu không ở Bắc Kinh thì còn ở đâu.
- Vậy được, chúng ta gặp nhau một lát, không lâu lắm đâu.
- Dượng ơi, cháu thật sự đang ở Bắc Kinh, dượng không tin cháu sẽ lấy máy bàn gọi cho dượng. – Gia Hàng chỉ còn thiếu nước giơ tay lên thề. – Bây giờ cháu không có ý kiến gì với bố Phàm Phàm, cũng không làm chuyện gì ảnh hưởng đến công việc của anh ấy cả.
Ở đầu dây bên kia, ông Án Nam Phi vui vẻ:
- Dượng biết Tiểu Gia là đứa trẻ ngoan, cô cháu hôm nay có chương trình, trong nhà chỉ còn mình dượng, ăn cơm buồn chán lắm, muốn tìm người nói chuyện. Tiểu Gia chê dượng già phải không?
Gia Hàng ngượng ngùng cụp mắt xuống, đá đá hòn đá nhỏ dưới chân:
- Sao lại thế được ạ, dượng phong độ ngời ngời, hào hoa nhất mực, đang ở độ tuổi huy hoàng nhất của đời người đấy chứ ạ.
- Cháu nói thế thì dượng tự tin rồi. Dượng tới đâu để tìm cháu đây?
Gia Hàng quay ra áy náy nhìn Mạc Tiểu Ngải, đảo mắt mấy vòng nói ra một địa chỉ.
- Miễn giải thích, cậu dám cho mình leo cây. Được lắm, vậy bữa này tính thành cậu nợ mình mười bữa, mình sẽ ghi sổ thật kỹ. – Tiểu Ngải rất thông tình đạt lý.
- Cậu đang bắt chẹt mình. – Gia Hàng cực lực phản đối.
- Vậy thì cậu dẫn cả mình theo, mình không để ý chuyện phải gặp mặt người lạ đâu.
- Được rồi, được rồi, mười bữa thì mười bữa. – Tiểu Ngải không phải là Ninh Mông, không quan trọng chuyện ăn uống, một bát mì thịt bò cũng có thể khiến cô nàng cười tít mắt. – Mình tiễn cậu ra bến xe.
Xe buýt đến rất nhanh, trước khi lên xe Tiểu Ngải còn ngoái đầu lại, vẻ mặt thâm sâu khó dò:
- Heo, sao mình cứ cảm thấy cậu như chưa từng rời khỏi Bắc Kinh vậy?
Gia Hàng hơi há mồm, hít vào một luồng khí lạnh, hít trúng làn khói xe đang phả ra, ho sặc sụa.
Ông Án Nam Phi vừa lái xe vừa nhìn những cửa hiệu hai bên đường, khó khăn lắm mới tìm thấy một bãi đỗ xe, phải hỏi thăm cô bé ở cửa hàng hoa mới tìm được địa chỉ mà Gia Hàng nói.
Ông hơi ngẩn ra một lát, bấm bụng đẩy cửa bước vào.
Khu đại sảnh trò chơi ầm ĩ tiếng động.
Trong đại sảnh bày đủ các loại máy chơi game như ném bóng rổ, đua xe, đấm bốc, bắn súng… Rất đông trẻ con đang chơi, tiếng nhạc, tiếng phanh xe, tiếng chém giết, bắn súng trộn lẫn với nhau. Một cô bé đang nhảy tưng tưng trên đệm nhảy, la hét chói tai. Ông Án Nam Phi quay đầu lại nhìn cô bé, cơ thể đang dậy thì, gương mặt thiếu nữ trắng bệch vì son phấn, tô son màu xanh đúng mốt, nhìn là biết ngay thế hệ 9x.
Trong góc có một cánh cửa nhỏ, xuyên qua một hành lang nhỏ tối tăm, bên trong giấu hơn mấy chục cỗ máy đánh bạc. Dưới ánh đèn tím đỏ, Gia Hàng đang điên cuồng chơi máy tam sắc. Vận may của cô không tồi, đồng xèng 50 tệ đút vào, từ nơi nhả tiền, một đồng tiền xu leng keng rơi ra.
- Dượng có chơi một ván không? – Nhìn thấy ông, Gia Hàng cười cười đưa cho ông một đồng xèng.
Trong lòng ông Án Nam Phi dậy sóng, thực ra ông luôn băn khoăn tự hỏi, tại sao người chín chắn và khắc kỷ như Thiệu Hoa lại ở bên cô gái bé nhỏ này? Nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy Gia Hàng, ông đã không đành lòng nghi ngờ cô. Cô kiên trì tin rằng giữa bọn họ là tình yêu, mà tình yêu vốn chẳng bao giờ theo lý lẽ thông thường.
Nhưng nhìn đứa bé đang cười tinh quái trước mặt này, ông thừa nhận Thiệu Hoa và cô bé ấy cách nhau một trời một vực.
Ông nhận đồng xèng, nhưng số ông không đỏ, xèng đút vào liên tục mà chẳng thu hoạch được gì.
Còn Gia Hàng chơi đánh bạc ở máy bên cạnh lại thắng thêm được một đồng xu.
- Cũng được nhỉ, không đến nỗi trắng tay. – Ông tự AQ.
Gia Hàng nhếch mép tự hào:
- Đương nhiên rồi, cháu là ai cơ chứ!
Cô ghé sát vào tai ông:
- Thật ra cái này có quy luật đấy, điều kiện cần là dượng phải tìm ra được tính cách của nó, dượng có tin không?
- Tin! – Ông cuống quýt gật đầu, chỉ sợ cô lại chơi tiếp. – Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.
- Cơm hộp ở chỗ này cũng ngon lắm, cháu mời dượng.
Ông Án Nam Phi dở khóc dở cười:
- Tiểu Gia, cháu không nhìn thấy ánh mắt của mọi người sao, dượng đã thành trò cười ở đây rồi.
Gia Hàng cười hì hì:
- Sự hiện diện của dượng là vinh hạnh của cái quán nhỏ này. Dượng đợi cháu đi đổi tiền đã.
Cô thắng không ít, tay cầm đầy một vốc tiền giấy nhăn nhúm, cứ thế nhét thẳng vào túi áo.
Ra khỏi khu trò chơi, ông Án Nam Phi cảm thấy không khí Bắc Kinh tối nay thật thơm mát và tươi mới. Gia Hàng khăng khăng đòi mời khách nhưng ông không đồng ý.
Gia Hàng chê vào quán gọi thức ăn phiền phức, cuối cùng họ đi tới một quán cà phê có phục vụ cơm văn phòng. Trước lúc gọi cơm, mỗi người gọi một tách cà phê. Ông giúp cô bỏ đường rồi khuấy giúp cô, khẽ ngước mắt lên, vờ như vô tình hỏi:
- Tiểu Gia, hôm đó ai ra ga đón cháu vậy?
- Đó là chuyện riêng của cháu. – Gia Hàng làm mặt quỷ.
Ông vừa cười vừa nâng tách lên:
- Đấy mà là chuyện riêng gì, dượng nhìn thấy rõ lắm rồi, trông hai người hơi giống nhau, cô cháu hả?
- Mắt dượng kiểu gì thế, trẻ như thế sao lại là cô được, chị cháu đấy!
Tách cà phê trên tay bỗng run lên, sánh ra một nửa:
- Cà phê nóng quá. – Ông rút khăn giấy ra lau, gương mặt rúm lại.
- Tách của cháu đỡ hơn. – Gia Hàng uống cà phê theo đúng nghĩa là uống, một ngụm hết bay nửa cốc.
- Tiểu Gia lớn thế này rồi, đa phần đều là con một, đó là chị họ cháu à?
Ông dượng này hơi nhiều chuyện nhỉ.
- Ở chỗ cháu, nếu là chị họ thì gọi thêm tên, kiểu như chị gì đó, chị cháu thì đương nhiên là chị ruột cháu rồi! – Gia Hàng hãnh diện khoe.
- Hai người… cách nhau bao nhiêu tuổi? – Ông run run nuốt nước bọt, bàn tay đặt trên bàn run rẩy.
- Dạ, mười tám tuổi.
Một cánh bướm có thể tạo nên cả một cơn bão lớn, đó chính là hiệu ứng cánh bướm. Câu nói nhẹ tênh này của Gia Hàng, cũng khiến ông Án Nam Phi trong nháy mắt hồn lìa khỏi xác. Lông tơ sau gáy dựng đứng lên, cả người như ngã nhào vào một hầm băng. Sau đó lại giống như bị ném vào lò thiêu, khói lửa cuồn cuộn khiến ông không tài nào hít thở.
- Hai chị em cách nhau xa như vậy rất hiếm gặp. – Đại não đã không nghe theo chỉ huy, ông đành phải dựa vào bản năng để trả lời.
- Đó là do chính sách kế hoạch hóa gia đình, nếu không sẽ rất nhiều. Cháu là con cá lọt lưới.
Ông nhìn cô không chớp mắt, đôi mắt cô ngời sáng, lông mày lấp lánh, khi nói cái mũi chun lại tinh nghịch, lúc nghiêm túc hai má phồng lên…
- Dượng ơi? – Gia Hàng ngạc nhiên nhìn cánh tay đang nắm chặt lấy cô.
- Tiểu Gia! – Ông muốn sờ lên mặt cô, ông muốn ôm cô vào lòng, ông muốn hỏi…
Ông không đủ can đảm.
Chiếc áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.
- Mời dùng cơm. – Nhân viên phục vụ kịp thời đưa đồ ăn lên, giải vây cho ông.
Gia Hàng băn khoăn giật đầu, hình như dượng bị tổn thất gì nghiêm trọng lắm, ánh mắt u ám hoang mang.
- Dạo này công việc của dượng không thuận lợi ạ? – Cô dè dặt hỏi.
Ông Án Nam Phi cố rặn ra một nụ cười:
- Tên của Tiểu Gia là do ai đặt, giống tên con trai quá.
- Chị hai đặt! Hàng là hàng không, bạn bè đều bảo cháu là con heo biết bay.
- Vậy hả, cháu muốn bay đi đâu? – Ông máy móc hỏi.
- Chim nhạn bay về phương Nam, cháu không muốn lập dị khác người, chắc chắn là cũng bay về phía Nam.
Một cây kim thật nhọn đâm thẳng vào tim ông, đau đớn khiến mắt ông tối sầm lại.
- Dượng, cảm ơn dượng đã mời cháu ăn tối. Cháu phải về rồi ạ.