Tôi yên lặng cúi đầu đi trong sân trường. May mắn sao lúc đó đàn chị đã trang điểm cho tôi thật đậm, về cơ bản thì không ai có thể nhận ra tôi. Nếu không, tôi tin chắc tôi sẽ bị người ta chỉ trỏ rất nhiều.
“Lương Mãn Nguyệt.” Đằng sau có người gọi tôi. Tôi vừa nghe đã biết là Bùi Lương Vũ.
“Suỵt!” Tôi vội ra hiệu cho anh nhỏ giọng, “Làm gì mà tự nhiên gọi tên em lớn tiếng thế? Vì sự an toàn của bản thân em, mong anh bé mồm đi một chút.”
Anh cười cười nhìn tôi, “Cũng phải. Em và anh trai em nổi tiếng chỉ sau một đêm kia mà.”
Tôi khoát tay, “Đừng nhắc đến nữa. Người khác không biết anh ấy là anh trai em, chỉ biết em là con chim trĩ muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng thôi.”
Ánh mắt Bùi Lương Vũ nhìn tôi bỗng dưng trở nên phức tạp, “Quan hệ giữa em và anh trai rất tốt nhỉ?”
Tôi hơi chột dạ, nhưng lập tức thẳng người lên, “Đâu có, chẳng qua là người thân, anh ấy thấy em gặp khó thì ra tay giúp đỡ thôi.”
“Anh ấy thực sự rất nhanh tay. Bọn anh chưa kịp ứng phó anh ấy đã đi lên rồi.”
Không đợi tôi nói thêm, anh mỉm cười, rồi nhìn tôi nghiêm túc, “Sau này em tránh xa Hạ Tinh Tinh một chút. Tốt nhất là rút khỏi tổ ngoại giao đi.”
Tôi sửng sốt, “Sao thế? Chẳng lẽ do em hát dở quá nên bị tổ chức đào thải?”
“Không phải.” Anh hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nói, “Hôm qua người phụ trách âm thanh nói cho anh biết, lúc gần đến lượt em, Hạ Tinh Tinh cầm USB sang, nói tiết mục của em có chút thay đổi nên phải thay nhạc đệm.”
Tôi ngây người, cảm thấy không tin nổi.
Hạ Tinh Tinh là tên của đàn chị mà.
Một lúc sau, tôi lắp bắp hỏi Bùi Lương Vũ, “Anh... Anh không nhầm chứ?”
Anh nhìn tôi với vẻ thương hại, “Vì lúc đó sắp đến lượt em rồi, các em lại ở cùng một tổ nên cậu ấy cũng không kiểm tra, dùng luôn nhạc đệm trong USB mà cô ta mang sang đó.”
Chút hy vọng trong lòng tôi hoàn toàn bị dập tắt.
Bùi Lương Vũ không thể lừa tôi được. Nhưng tôi cũng không tin đàn chị lại hãm hại tôi.
Tôi không để ý đến Bùi Lương Vũ nữa, mờ mịt đi tiếp. Anh ấy đuổi theo đi bên cạnh tôi, “Em không sao chứ? Nghĩ thoáng một chút đi, chuyện lục đục nội bộ trong hội học sinh cũng không ít, em đừng quá bận lòng.”
Tôi cười yếu ớt, “Không sao. Anh có việc thì cứ đi trước đi, để em một mình.”
Anh không yên tâm, nhưng cũng không nói nữa, chỉ tiếp tục đi theo tôi.
Tôi dừng bước, van nài, “Anh để em yên tĩnh một mình đi.”
Cuối cùng anh cũng không đi theo tôi nữa. Tôi cố gắng trấn tĩnh, không nhìn Bùi Lương Vũ, tự mình đi về phía trước.
Phải rồi, tôi vẫn luôn biết trường đại học thực ra là một xã hội thu nhỏ. Nhất là ở hội học sinh, nếu không khôn ngoan một chút thì rất khó có được chỗ đứng. Tôi không biết mưu tính, cũng chẳng có năng lực, vì được Bùi Lương Vũ che chở mới có thể yên ổn được mấy năm.
Tôi cứ cho rằng, đàn chị cũng sẽ che chở cho tôi.
Lúc tôi mới vào tổ ngoại giao, mọi người đều xem tôi là kẻ vô hình, chỉ có chị Hạ và một đàn chị nữa chịu cười với tôi, lúc ra ngoài sẽ quan tâm đến tôi. Mỗi khi tổ trưởng trước kia bảo tôi làm việc gì, cũng là nhờ chị Hạ giúp tôi mới không làm hỏng chuyện. Sau đó tổ trưởng ấy từ chức, chị Hạ làm tổ trưởng, vẫn đối xử với tôi tốt như trước, chưa từng làm khó tôi. Chúng tôi làm việc cùng nhau, đôi lúc còn có thể ăn cơm chung, thậm chí còn cùng đi dạo phố.
Tôi vẫn luôn cho rằng, trong ngôi trường này, trừ bọn Phùng Thái cùng phòng ra thì bạn nữ thân thiết với mình nhất chính là đàn chị.
Thì ra chỉ là tôi tưởng bở. Thì ra chỉ là tôi quá ngây thơ.
Thế nhưng, tại sao chị ấy phải làm vậy?
Tôi không dám đi tìm chị ấy đối chất, mà cũng không muốn gặp chị ấy.
Mấy ngày trôi qua, trong lòng tôi như có một tảng đá đè nặng. Đến Phùng Thái luôn vô tư cũng nhìn ra tôi có tâm sự, ngập ngừng hỏi tôi làm sao thế.
Tôi cười, “Không sao.”
La Duy chắc là đã nghe Bùi Lương Vũ kể chuyện này, rất tức giận, nhưng trong điện thoại vẫn nhẹ nhàng an ủi tôi, bảo tôi đừng bận tâm nữa, đừng đau lòng vì một người không thân thiết.
Nghe giọng vỗ về dịu dàng của anh trong điện thoại, tôi thực sự rất cảm động. Nhưng anh luôn ở nước ngoài, anh không biết, đàn chị đối với tôi không phải là người không thân.
Anh còn nói sẽ về thăm tôi. Tôi lập tức can ngăn. Bây giờ anh đã bắt đầu thực tập vài công trình kiến trúc, có rất nhiều việc phải làm. Nếu giờ bảo anh trở về thì thực sự là quá phiền cho anh.
Tôi không ôm laptop đến phòng làm việc giải trí nữa, cũng không tham gia cuộc họp của hội. Những người khác nhắn tin tôi cũng không trả lời, thậm chí tôi còn lập danh sách chặn thuê bao trong danh bạ, nếu không đi học thì sẽ trốn ở trong phòng ký túc, không thì sẽ về nhà.
Thì ra dù tôi cho rằng mình đã trưởng thành thì trong lòng vẫn cứ là một kẻ nhát gan, không dám đối mặt, chỉ biết chạy trốn.
Nhưng mặc dù trường học lớn như thế, tôi vẫn không trốn thoát.
Là đàn chị chủ động đến tìm tôi.
Chị ấy đứng dưới ký túc nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi muốn giả vờ không thấy cũng không được, chỉ còn cách đi theo chị ấy đến vườn trường.
Đang là giữa trưa, vườn trường gần như không có người. Đến một chỗ có bóng mát, đàn chị dừng lại, nhìn tôi chăm chú.
“Biết rồi phải không?” Chị ấy lên tiếng trước.
Tôi dời mắt đi chỗ khác, không nhìn chị ấy, “Em chẳng biết gì cả.”
“Chuyện nhạc đệm là do tôi hại cô.”
Dù tôi đã biết từ trước, nhưng khi nghe chính miệng chị ấy nói ra như vậy, tim vẫn run lên, chỉ muốn bỏ chạy.
Tôi cắn cắn môi, cuối cùng quay đầu nhìn chị ấy, “Tại sao?”
“Vì tôi ghét cô.” Chị ấy không nể nang gì mà nói, trong đáy mắt thấp thoáng sự cay độc khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.
“Chị biết bản kế hoạch không phải do em làm?”
“Phải.”
“Chị bảo em đi tìm nhà tài trợ, thực ra là vì muốn làm khó em?”
“Đúng.”
“Chị để em hát, cũng là vì muốn em bị mất mặt?”
“Đúng vậy.”
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh từ tim tràn ra, rõ ràng là thời tiết nóng nực mà tay chân dường như lạnh toát. Tôi nhìn chằm chằm chị ấy, “Vậy trước kia chị đối tốt với em đều là giả?”
Chị ấy cười khẩy, “Lương Mãn Nguyệt, cô dựa vào cái gì mà cho rằng tôi phải tốt với cô?”
Tôi cố gắng trấn tĩnh, nuốt nước mắt xuống, không muốn để ý chị ấy nữa, cũng không muốn hỏi thêm gì, chỉ muốn rời khỏi chỗ này thật nhanh.
Chị ấy ngăn tôi lại, “Cô không muốn biết tại sao tôi ghét cô à?”
“Không muốn, chị để em đi đi.” Tôi vòng qua người chị ấy, bước nhanh về phía trước.
“Bởi vì tôi ghét nhất là những đứa con gái giả tạo như cô, lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ trong sáng.” Chị ấy hét lên sau lưng tôi, “Cô cho rằng tôi thực sự tốt với cô sao? Nếu không phải vì Bùi Lương Vũ, tôi làm sao phải tốt với cô chứ?”
Tôi dừng bước chân, quay đầu lại. Trong mắt đàn chị bỗng lấp lánh ánh lệ.
“Từ lúc học cấp Hai tôi đã thích cậu ấy rồi, còn thi vào cùng một trường cấp Ba với cậu ấy. Tôi biết mình không xứng với cậu ấy, thế nên cố gắng để mình trở nên giỏi giang hơn, cởi mở hơn một chút. Sau này cậu ấy học lại, tôi cứ cho rằng sẽ không thể gặp được cậu ấy nữa. Lúc tôi biết cậu ấy học cùng một trường đại học với mình, cô không biết tôi đã vui đến mức nào đâu, vui đến độ đi đường cũng muốn nhảy cẫng lên...”
Tôi nhìn chị ấy, nhẹ nhàng nói, “Chị đâu có không xứng với anh ấy.”
Chị ấy mặc kệ tôi, tiếp tục nói, “Nhưng cậu ấy đã hoàn toàn quên tôi mất rồi. Cũng đúng thôi, tôi tầm thường như thế, cậu ấy tất nhiên không thể nhớ tôi. Thế nhưng,” Chị ấy nhìn tôi đầy căm ghét, “các người chẳng qua mới quen biết được một năm, cậu ấy lại tốt với cô như thế, các người lại có thể thân mật đến vậy.”
Trước đây tôi không hề nghĩ, khuôn mặt dịu dàng ngày thường luôn thấp thoáng nét cười của đàn chị lại có thể trở nên dữ tợn như thế.
“Chị có thể nói chuyện trực tiếp với anh ấy, còn có thể làm bạn mà. Thực ra con người anh ấy rất hòa đồng.” Biểu cảm của chị ấy làm tôi sợ, không nhịn được mà thử khuyên nhủ.
“Không cần cô giả vờ tốt bụng, khoe khoang ở đây! Buồn nôn!” Chị ấy giận dữ nói, “Dựa vào cái gì chứ? Là bởi vì cô ngu ngốc, cô đần độn, cô không có não nên người ta phải quan tâm cô sao? Nếu không phải vì cậu ấy thích cô, sao có thể tốt với cô, bảo vệ cô mọi lúc mọi nơi như thế? Giờ lại còn vì cô mà trách tôi.”
“Anh ấy mắng chị?”
“Không.” Nụ cười của chị ấy rất thê lương, “Nhưng cũng chẳng khác gì mắng chửi.”
“Anh ấy không thích em, chỉ coi em như đứa trẻ mà thôi.” Tôi giải thích, “Chị cũng biết em có bạn trai rồi, bọn em chỉ là bạn bè.”
“Cô nghĩ tôi cũng ngốc như cô sao? Nếu chỉ là bạn, sao cậu ấy có thể đối tốt với cô hơn cả người yêu của mình? Lương Mãn Nguyệt, cô có biết cái bộ dạng này của cô là đáng ghét nhất không? Đừng có ở đó giả vờ vô tội nữa.”
Tôi không biết nói gì hơn, trầm mặc một lúc, cuối cùng mở miệng, “Xin lỗi.”
Trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến, mình ở trong mắt người khác lại là một kẻ khiến người ta chán ghét như vậy.
Nếu như ban đầu tôi tức giận khi nghe đàn chị nói những lời đó, thì đến lúc này, sự tức giận ấy đã biến thành cảm thông. Tôi chẳng phải người khoan dung độ lượng gì, nhưng chúng tôi đã ở cạnh nhau lâu như vậy, tôi thực sự không ghét nổi chị ấy.
Chị ấy không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn tôi.
“Em thực sự không biết chị thích Bùi Lương Vũ, cũng không biết quan hệ của em và Bùi Lương Vũ lại làm chị buồn lòng. Bây giờ nói gì cũng vô ích, em chỉ có thể nói xin lỗi.”
“Cô đừng giả làm người tốt nữa, muốn đi kể tội với Bùi Lương Vũ thì cứ đi đi. Dù sao tôi cũng sắp tốt nghiệp rồi, đến lúc đó tôi sẽ rời khỏi chỗ này, không quay về nữa.”
Không biết từ lúc nào, đàn chị đã lau sạch nước mắt. Trên mặt chị ấy không còn sót lại chút đau khổ nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng cứng rắn.
Tôi lại chẳng biết nói gì, xoay người bước đi nhanh, không quay đầu lại.
-
Tôi bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc mình là người thế nào?
Từ trước đến nay tôi vẫn biết, mình không phải loại người khiến người khác vừa gặp đã yêu. Tính cách hướng nội, nói thẳng ra là nhát gan, sống qua loa, không biết khao khát cũng chẳng có mưu đồ. Ngày thường tôi luôn hiền lành, lúc đông người thì sẽ yên lặng, xưa giờ không phàn nàn về người khác, cũng không để người khác phàn nàn về mình. Chỉ có khi ở nhà hoặc ở trước mặt bạn bè thân thiết mới hoạt bát hơn một chút. Ở nhà tôi ngoan ngoãn nghe lời, cố gắng khiến người lớn vui lòng, trước mặt bạn thân thì thoải mái hơn, muốn cái gì là nói cái đó.
Trong con mắt của đa số người, tôi là một cô gái hay xấu hổ, lành tính, yếu đuối và vô hại.
Tôi không thích những người không thẳng thắn. Tôi không hiểu, tại sao đàn chị ghét tôi mà vẫn giả vờ tốt với tôi; tại sao rõ ràng chị ấy thích Bùi Lương Vũ mà không nói cho anh ấy biết, lại giận cá chém thớt với tôi.
Cảm giác bị lừa gạt thực sự không dễ chịu chút nào.
Tôi không tin Bùi Lương Vũ thích mình. Giữa chúng tôi luôn là bầu không khí giữa những người bạn tốt. Anh ấy luôn gọi tôi là khuê nữ, là con gái ngoan, kéo tôi đi ăn cơm, đưa tôi đi chơi cùng,