viên khác, loại này chỉ cần nộp, rồi tuỳ tiện chọn một người là có thể học. Dĩ nhiên, em không phải nộp phí!” Đại sư huynh cười cười, lại nói tiếp: “Học Taekwondo với tôi thì không có khảo hạch không có hạn chế, chỉ cần không thích đánh nhau như bọn côn đồ là được. Nhưng nếu muốn học võ đàng hoàng thì tôi sẽ không dễ dàng gật đầu, dù cho em là bạn gái của tiểu sư đệ. Đừng nói bạn gái, chính là cầm giấy chứng nhận lão bà cũng không được.”
“Tại sao?” Lâm Lung nghi ngờ hỏi.
Long Tuyền chen miệng giải thích: “Vịnh Xuân hoặc những môn võ phòng thân có tính thực dụng khác có lực công kích không yếu, chú trọng lấy yếu thắng mạnh, dùng ít thắng nhiều. Môn công phu này không thể truyền ra ngoài, người có ý đồ bất chính sẽ dùng để làm điều ác. Khảo sát nhân phẩm nhất định phải có, tiếp theo nếu em muốn học nghiêm túc thì sư phụ tất nhiên sẽ càng chú trọng hơn. Không được phép thích thì đi học, không muốn học lại từ bỏ.”
“Cho nên em phải suy nghĩ kỹ càng.” Đại sư huynh gật đầu một cái, rất nghiêm túc nhìn vào mắt Lâm Lung. Đôi mắt chính là cửa sổ của tâm hồn, từ ánh mắt trong suốt của cô gái này có thể thấy được cô là một người rất “chính”*, có thể tập võ, nhưng không biết cô có nghị lực này hay không.
*Chính ở đây là chính trực, đoan chính.
Hiểu!! Lâm Lung gật đầu một cái, lại hỏi: “Như vậy, điều kiện khảo hạch là gì?”
Nghe Lâm Lung hỏi như vậy, đại sư huynh rất hài lòng. Anh ta không thích những người không biết nặng nhẹ đã tuỳ tiện cam kết, vì vậy anh ta thẳng thắn nói cho Lâm Lung biết, vòng đầu tiên là đánh Nhật Tư Trùng Quyền 1500 quyền trong vòng 10p, có thể kiên trì anh ta mới đồng ý dạy. Sau đó nếu có thể kiên trì bền bỉ và có đủ năng lực lĩnh ngộ thì mới dạy lâu dài. Nếu không làm được thì trực tiếp đi đến lớp học Thái quyền tuỳ tiện luyện, rồi lại tham gia.
Nhật Tư Trùng Quyền là gì thì tạm thời chưa bàn đến. Tóm lại chính là đánh 1500 quyền trong vòng 10p? Lâm Lung nghe xong trợn trắng mắt, 1500 lần, đây là khái niệm gì? Chỉ cần đếm thôi cũng đã choáng váng đầu óc rồi.
Thấy Lâm Lung ngẩn người, Long Tuyền vội ho một tiếng, cười nói: “Đừng tự hù doạ mình, thật ra thì không khó. Em xem, mỗi phút em đánh chữ chia đều thành 50 chữ, mỗi chữ 3 từ, một phút có thể gõ 150 chữ, mười phút chính là 1500 chữ. Số lượng giống nhau, chỉ có điều vận động ngón tay chuyển thành cánh tay mà thôi.”
“Hai hành động này đều là một à?” Lâm Lung sững sờ hỏi ngược lại.
“Là một.” Long Tuyền xác định gật đầu, khích lệ Lâm Lung dùng hết khả năng thử một lần.
Dưới việc Long Tuyền mở mắt nói mò và sư phụ, đại sư huynh khoanh tay mỉm cười, Lâm Lung bị lừa hai, ba lần đồng ý đến lớp học Thái quyền của đại sư huynh, nói là để cho cô thử một chút, sau đó mọi người đi ăn lấu Tứ Xuyên chính gốc, chào đón sư phụ.
Đến lớp học ở phía nam Thành Đô thì đã là 5h chiều, trong lớp học không có học viên, nhìn rất là rộng rãi. Lâm Lung đang mặc quần vận động và áo Tshirt nên không cần thay quần áo, trực tiếp đi theo đám người Long Tuyền cởi giày, đi tới một mặt tường có tấm gương lớn.
Đại sư huynh nghiêm mặt nói: “Đứng tư thế kìm ngựa phối hợp với Nhật tự trùng quyền, mười phút 1500 lần. Em là con gái nên thời gian có thể lâu hơn một chút, những người đàn ông trưởng thành muốn bái sư tôi đều yêu cầu hoàn thành trong vòng 5p.”
Dứt lời anh ta liền đứng nghiêm, nắm quyền, khuỵ gối, hai chân mở rộng, hai quả đấm đặt tại bên sườn, mũi chân chếch sang hai bên thành hình chữ bát, hai đường mở rộng kéo dài thành một góc nhọn, tạo thành một động tác kìm ngựa tiêu chuẩn cho Lâm Lung.
Long Tuyền rất tự nhiên tiến lên bắt đầu giúp Lâm Lung điều chỉnh tư thế: “Đầu, vai, mông, còn có gót chân phải đứng thành một đường thẳng.” Anh nói xong liền vỗ nhẹ vào ngang lưng Lâm Lung: “Nâng hông lên, xương chậu thẳng lên, không được cong. Sức eo hợp nhất, lực từ dưới lên.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Lung đỏ lên, bi phẫn hỏi anh: “Sư phụ dạy đồ đệ học võ đều dùng tay vỗ sao? Em muốn tố cáo anh tội quấy rầy…”
“Em dạy lớp học đàn tranh cổ không phải vẫn dùng tay để điều chỉnh tư thế sao? Nghiêm túc, anh cũng không vỗ loạn, tư thế lộn xộn này của em hoàn toàn không thế đánh quyền, cái mông hướng xuống dưới thì lực cũng sẽ hướng xuống dưới.” Gương mặt Long Tuyền nghiêm túc, anh vươn tay giữ lại phần hông của cô.
“Tất cả mọi người đang nhìn đấy, anh không thể lịch sự một chút sao!” Lâm Lung nhỏ giọng oán trách. Người đàn ông đáng ghét này, quả thật không hề thông cảm cho tâm lý rụt rè của người ta mà! Cái gì mà cong lên, cái mông, thật khó nghe! Lại còn động tay động chân nữa chứ!
“Được được, anh sẽ lịch sự!” Long Tuyền cười khẽ gật đầu, nghĩ thầm. Bây giờ em còn có sức sửa lại câu chữ của anh, đợi đến lát nữa sợ rằng đứng vững cũng sẽ tiêu mất nửa sức lực của em rồi.
Đại sư huynh đứng một bên cười trộm thu hồi nụ cười vào trong đáy mắt, anh ta tiếp tục nói: “Sau đó là Nhật tự trùng quyền. Tôi không cần lần đầu tiên em phải xuất lực chính xác, chỉ cần lòng bàn tay đánh quyền về phía trước, lấy đầu ngón là nơi tiếp xúc, cánh tay dọc theo chính giữa đánh thẳng về phía trước thành quyền, cứ như vậy cho đến khi đủ 1500 lần.”
Dứt lời, đại sư huynh lại làm động tác mẫu cho Lâm Lung, để cho cô trước khi tính giờ thì nhìn trái bầu vẽ cái gáo* khoa chân múa tay.
*Câu này có nghĩa là làm theo mẫu, nhưng k đến nơi đến chốn.
Chờ sau khi Long Tuyền điều chỉnh những sai sót trong động tác của mình, rốt cuộc thì Lâm Lung cũng hiểu rõ cái gì gọi là nghe thì đơn giản mà làm thì khó. Không cần tính giờ, chỉ cần đếm đủ thì chân của cô cũng đã nhức mỏi rồi!
“Em…” Lâm Lung hơi ngượng ngùng nhìn về phía Long Tuyền, nhẹ giọng nói: “Em nghỉ một lát được không?”
Long thiếu bất đắc dĩ, còn chưa chính thức bắt đầu đã muốn nghỉ ngơi một lát? Anh thở dài, gật đầu một cái rồi nhìn về phía sư phụ và đại sư huynh, giải thích: “Dây chằng của Lâm Lung cũng tốt, chính là thể chất hơi yếu, nhưng lại không biết nghe lời, thích chạy loạn khắp nơi trên cả nước. Con sợ cô ấy gặp phải người xấu nên muốn để cô ấy học võ phòng thân…”
Vừa nói vừa không biết làm thế nào xoa đỉnh đầu Lâm Lung, giống như vuốt lông vuốt mấy cái.
Vừa thấy ánh mắt sợ hãi khẩn cầu của cô, trong lòng Long thiếu chợt mềm nhũn. Muốn cô luyện võ chăm chỉ, lại sợ cô phải chịu khổ. Nếu đổi thành binh lính dưới tay anh, ai còn chậm rãi chờ cậu nghỉ xả hơi?! Sớm đã thành cọng cỏ muốn sống không được muốn chết không xong rồi. Nhưng đối mặt với người mình yêu, làm thế nào anh cũng không xuống tay ngoan độc được.
Cho đến khi đại sư huynh bày tỏ anh ta bắt đầu tính giờ, Long Tuyền mới lui về phía sau một bước lẳng lặng nhìn Lâm Lung đứng trung bình tấn bắt đầu vung quyền.
Vài phút đầu thì cô còn đánh có khuôn có dạng, nhưng dần về sau thì lực bất tòng tâm, hai chân hơi run, cánh tay cũng dần dần không thể đánh thẳng.
“Giơ tay lên, tốc độ nhanh chút!” Long Tuyền lấy lại bình tĩnh, ép buộc mình phải tâm như sắt đá, vì thế anh lạnh lùng nhắc nhở. 10p này là khảo nghiệm cần thiết mà đơn giản nhất, nếu ngay cả cửa ải này cũng không qua, vậy không cần phải đi học.
Kiên trì, kiên trì chính là thắng lợi! Mình muốn học võ, mình muốn rèn luyện, khi bên cạnh không có anh cô có thể tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, không thể để cho anh không ngừng lo lắng! Lâm Lung tự nói với bản thân mình.
Kể từ khi cô đồng ý làm bạn gái của Long Tuyền, thì cô vẫn luôn kiên định một tín niệm. Nếu thương anh, vậy tuyệt không leo trèo, mượn cành cây cao là anh để khoe khoang bản thân mình.
Cô muốn trở thành một cây đại thụ, đứng sóng vai với người đàn ông của mình!!
Không chỉ dịu dàng động lòng người, mà còn phải tự lực cánh sinh, kiên cường độc lập.
Tín niệm hoá thành động lực, chống đỡ thân hình có vẻ yếu đuối của Lâm Lung đánh một quyền lại một quyền. Dù là mồ hôi chảy xuống, tay chân như nhũn ra cô cũng cắn chặt răng quyết không từ bỏ.
Long Tuyền cau mày nhìn đồng hồ đeo tay một cái, đã là phút thứ tám, mới được 1000 lần.
Không kịp sao?
Vở kịch nhỏ.
Lời tác giả: Tôi bị cảm sốt ho khan, sốt cao đến 39 độ! Quả thật là bi kịch! Bác sĩ vỗ ngực nói phổi bị nhiễm, có dấu hiệu viêm khí quản mãn tính… Buồn bực.
Ngày hôm qua tôi ngủ cả ngày, trong lúc nửa mê nửa tình đã nghĩ đến vở kịch nhỏ này, hắc hắc.
--- ------ ------ -------
Lại nói, trên thế giới này khoảng cách gần nhất là cái gì? Là internet.
Hai vợ chồng tạm thời ở hai thành phố khác nhau nói chuyện…
Cây dưới đất gặp hạn: Anh yêu, bạn học giúp em tìm một người quen để siêu âm, anh nghĩ hiện tại xem giới tính của bảo bảo, hay là chờ đến khi sinh?
Rồng bay trên trời: Sinh trai hay gái đều như nhau. Em nói luôn bây giờ đi để anh còn chuẩn bị quần áo đồ chơi.
Cây dưới đất gặp hạn: Xin hỏi, anh ở rừng sâu núi thẳm thì có thể chuẩn bị cái gì?
Rồng bay trên trời: Bạn học, khi nào thì em trở nên u mê rồi? Mua qua internet là kỹ năng cần thiết của trạch nam bọn anh.
Cây dưới đất gặp hạn: A, trạch nam… Giờ em mới biết anh cũng là một thành viên của đội trạch nam. Được rồi, là bé trai. Nghĩ tên trước đã, em nghĩ thật lâu cũng không hài lòng.
Rồng bay trên trời: (Sau vài phút suy tư ngắn ngủi) Long Tường? Long Đằng?
Cây dưới đất gặp hạn: Quá bình thường. Có thể có sáng tạo hơn không? Hiện tại đang lưu hành ba chữ hoặc bốn chữ.
Rồng bay trên trời: Long Phi Tường? Long Đằng Hổ Dược?*
*Để mình giải thích 2 cái tên này. Long Phi Tường có nghĩa là rồng bay lượn, Long Đằng Hổ Dược có nghĩa là rồng cuốn hổ chồm, khí thể mạnh mẽ.
Cây dưới đất gặp hạn: --|||… Em không nên ôm kỳ vọng quá lớn ở anh… Hay hỏi cha mẹ x2 + anh trai và chị dâu.
Rồng bay trên trời: “Đừng hỏi cha anh. Ngộ nhỡ ông ấy tâm huyết dâng trào lại lấy cái tên có liên quan đến đồ cổ như Long Văn Đào, Long Văn Tường,…
Cây dưới đất gặp hạn: 囧... Còn có Long Văn Giác, Long Văn Tông, Long Văn Khuê, Long Văn Chương, Long Văn Hoàng… Có thể chui ra một đại đội anh em.
Rồng bay trên trời: Thật ra thì, anh cảm thấy có tên trong số này cũng không tệ lắm. Ví dụ như… Văn Chương*?
Cây dưới đất gặp hạn: Con muỗi? Con gián?* Chờ đến khi con biết đọc sách bị kêu biệt hiệu này, nhất định con sẽ hận anh!
*Văn Chương (文璋), con muỗi (蚊子), con gián (蟑螂)
Rồng bay trên trời: Em thật có sức liên tưởng!
Cây dưới đất gặp hạn: Đặt tên phải tránh tất cả những từ có liên tưởng không tốt.
Rồng bay trên trời: Đó là điều không thể.
Cây dưới đất gặp hạn: Tên em và anh không có vấn đề gì!
Rồng bay trên trời: Anh bị gọi là nước mũi đậm đặc (Long)*
*Nước mũi đậm đặc (鼻涕浓), Long (龙)
Cây dưới đất gặp hạn:….. --|||
Rồng bay trên trời: Yên tâm, lịch sử đã chứng minh, chỉ cần bắt được người khởi xướng, đánh một trận thật hung ác hoặc chỉnh đốn thì tất cả biệt hiệu không tốt đều sẽ cách xa.
Cây dưới đất gặp hạn:… Anh có thể bạo lực hơn chút nữa được không…
Rồng bay trên trời: Muốn nghe sao?
Cây dưới đất gặp hạn: Không, cám ơn --!
Rồng bay trên trời: Đừng rối rắm, cứ thuận theo tự nhiên đi. Nói không chừng một ngày nào đó trong lúc nửa tỉnh nửa mê sẽ có linh cảm. Hoặc là em nhờ người ngoài giúp đỡ xem?