*Đây là câu thơ trong bài thơ “Xuân Tình” của tác giả Tái Tử Tư, mình sẽ giải nghĩa ở trong chương.
Đối với một loạt câu hỏi của Lâm Lung, trước khi cô nói ra những từ mẫn cảm, Trác Nhất vội vàng xen vào nói: “Chỉ mình chị có thể tới du lịch, người khác không thể à? Em cũng đã học năm cuối đại học rồi, rảnh rỗi liền theo anh họ đến nơi này chơi!”
“Cậu… năm tư đại học?” Lâm Lung vô cùng kinh ngạc hỏi ngược lại. Quả thật cô rất kinh ngạc, rõ ràng Trác Nhất đã tốt nghiệp được hơn một năm rồi, vừa rồi còn thông qua được kỳ chọn huấn của bộ đội đặc chủng mà, sao có thể là năm tư? Chỉ có thể là… cậu ta đang làm nhiệm vụ nên mới cố ý nói như vậy! Vừa muốn lộ diện lại phải che giấu, thế có nghĩa là bên cạnh cô đang có mục tiêu của bộ đội?!
Lâm Lung bỗng cảm thấy đầu mình bị chấn động, giống như bị sấm sét đánh trúng hoặc bị bầy voi giẫm qua.
Thật may vị trí Trác Nhất ngồi xuống vừa vặn che lại tầm mắt của cô, nếu không nhất định Lâm Lung sẽ nhìn về phía Sơn Nỗ. Lúc trước cô đã cảm thấy hắn ta là người tương đối khác biệt trong đám người, l\'q/đ số tuổi lớn hơn, không nói nhiều mà ánh mắt cũng rất sắc bén. Trong một chớp mắt tại cuộc tranh tài bắn nỏ vào buổi chiều, cô còn cảm thấy trên người hắn ta có một loại sát khí gần giống Long Tuyền.
Suy nghĩ ra điều này, Lâm Lung vội vàng ngượng ngùng cười, che giấu theo Trác Nhất: “Những ngày sau này sẽ trôi qua rất nhanh! Đảo mắt cậu đã phải tốt nghiệp rồi!”
“Vâng…!” Trác Nhất gật đầu.
“Cậu chính là Tiểu Nhất thiên tài kia?” Viên Viện ngồi ở một bên không hiểu cuộc nói chuyện của hai người. Không phải cậu ta đã đi làm lính rồi sao? Vì vậy cô rất nghi ngờ, hỏi: “Không phải cậu là…”
“Bánh Trôi!” Bỗng có một tiếng hét cắt đứt câu hỏi của cô.
Viên Viện quay đầu nhìn lại, không ngờ thấy người thanh niên dân tộc Di cô mới quen trước năm mới đang đứng cách đây không xa, nở nụ cười nhìn mình. Nụ cười kia vô cùng dịu dàng, giống như gió xuân ấm áp thổi qua. Nhưng động tác của anh lại tuyệt không dịu dàng như vậy, hai bước cũng thành một vươn tay kéo Viên Viện lên, không nói lời nào liền chạy đi.
“Người tôi mượn, không trả!” Anh chạy được mấy bước mới quay người lại nở một nụ cười rực rỡ hét to với Lâm Lung, sau đó thoải mái phất tay: “Tạm biệt, không tiễn!”
Động tác của Tiếu Lực Dương thật sự là quá nhanh, mọi người cũng chỉ có thể giương mắt nhìn bóng lưng của hai người biến mất trong đám đông. Lúc này hai người đàn ông cùng đoàn đang lấy lòng Viên Viện phản ứng lại, đứng dậy muốn đuổi theo: “Cướp!”
Lâm Lung vội vàng giải thích: “Không có việc gì, không có việc gì, là người quen! Người đó… chính là bạn trai của Bánh Trôi.” Cô hơi do dự, nháy mắt liền xây dựng nên câu chuyện của hai người kia. Bởi vì vấn đề huyết thống dân tộc nên bị người lớn cổ hủ trong nhà cưỡng ép chia rẽ, nhưng hai người là một đôi uyên ương số khổ dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng. Cô kể lại một đoạn tình duyên hư cấu có hình có dạng, vô cùng chân thật.
Trác Nhất ở bên cạnh nghe được câu chuyện của cô thì cười thầm, trong lòng rất là bội phục tầm nhìn xa trông rộng của Long Tuyền. Anh để Tiếu Lực Dương kéo Viên Viện đi tránh cô ta nói chuyện sẽ bị lộ. Nhưng phương pháp này chỉ thích hợp dùng cho một người, nếu kéo hai người đi cùng một lúc tuyệt không chân thực, không thành thật, để Lâm Lung ở lại che giấu là lựa chọn tốt nhất.
“Cô ấy là nhà văn, hơn nữa đã từng đứng trên sân khấu, cũng đủ thông minh nên sẽ không có vấn đề.” Lúc ấy Long thiếu đã nói như vậy. Với tình hình hiện tại thì Trác Nhất xác nhận quả thật anh đã không nhìn lầm.
Đôi uyên ương số khổ gặp lại ở Nộ Giang liền nối lại tình cảm. Ừm, câu chuyện này cũng không tệ.
“Được rồi, không nói về cô ấy nữa.” Lâm Lung nhanh chóng kết thúc màn giải thích nguyên nhân vì sao Viên Viện bỗng nhiên biến mất và tương lai của hai người kia. Lúc này cô mới giới thiệu Trác Nhất với mọi người: “Đây là em kết nghĩa của tôi, Tiểu Nhất. Cậu ấy rất trâu, chưa được 17 tuổi đã sắp tốt nghiệp đại học!” Tất cả mọi người trong đoàn du lịch đều gọi biệt hiệu của nhau, vì vậy cô chỉ gọi cậu là “Tiểu Nhất” mà không đề cập đến tên thật “Trác Nhất”, thế nên không có vẻ gì là đột ngột.
Sau đó, bạn học Tiểu Nhất tự giảm trình độ học tập lại bị Lâm Lung nói nhỏ tuổi xuống ngượng ngùng mỉm cười, trong tiếng ồn ào tán dương của các anh các chị chào hỏi mọi người.
Nói số tuổi của cậu nhỏ hơn tuổi thực là Lâm Lung hành động theo bản năng, pháp luật quy định phải đủ 17 tuổi mới có thể làm lính, thế có nghĩa là cậu không thể nào là lính. Chi tiết nhỏ này không nhất định có tác dụng, thế nhưng có còn hơn không.
“Đúng rồi, cậu đến cùng người anh họ nào?” Lâm Lung giả vờ tò mò hỏi cậu, thuận tiện chuyển hướng trọng tâm câu chuyện tránh cho mọi người truy hỏi cậu học nghành gì trường nào.
“ Chị đoán xem!” Trác Nhất cười tà:” Em đi với anh ấy và anh Dương, chính là người anh họ thầm mến chị, anh ấy nói em đến tìm chị”
“Thầm....thầm mến” Lâm Lung bỗng nhiên cao giọng, phủ nhận nói” Người nào thầm mến chị?!! Không có mà !”
“ Đừng có giả vờ không biết ! Con gái bọn chị đều hai lòng “Trác Nhất cười nhạo:” Buổi chiều anh ấy tháy chị và chị Viên nhảy dây, chị còn uống rượu đồng tâm với người khác đúng không? Anh ấy hận đến mức suýt chút nữa cắn nát răng đấy. Thật ra thì anh ấy rất muốn xông lên kéo chị đi, chỉ tiếc vô cớ xuất binh! Nói thật, chị nuôi, có thể cho anh ấy một cơ hội kéo chị đi không?”
Sơn Nỗ ở một bên nghe hai người nói chuyện lập tức nghĩ đến buổi chiều có người nhìn hắn chằm chằm, thì ra mục tiêu là họ. Nghĩ vậy hắn âm thầm thở phào một hơi ở trong lòng.
“Thật đáng ghét! Trẻ con biết cái gì!” Lâm Lung cắn răng xoa đầu Trác Nhất, từ chối cho ý kiến.
Trác Nhất thấy cô không hiểu ám hiệu của mình, lại cố gắng đề nghị:” Thật, anh ấy rất thích chị! Đừng nhìn bộ dạng bình thường, không ai sánh nổi với anh ấy, thật ra khi gặp phải chuyện như này thì cũng ngại mở miệng nên luôn núp trong lều giận dỗi! Chị cho anh ấy một cơ hội để anh ấy giải bài tâm sự đi! Chỗ bọn em ở cách đây không xa, qua đó với em đi ! ”
Nghe được câu này Lâm Lung liền biết bọn họ muốn đưa cô rời khỏi nơi này. Nhưng có hai người cùng dời đi, gặp hẹn nhau ở trong thôn, việc này có phải quá gượng ép không? Cũng không thể trùng hợp như vậy chứ?
“Ai sẽ đi đến cửa để người khác thổ lộ chứ?” Lâm Lung liếc mắt một cái, vô cùng dứt khoát nói:” Chị không đi. Có giỏi thì cậu để cho anh ta tự tới đây”
“Được rồi, vậy chờ anh em tới đây, chờ anh ấy đến xem chị còn gì để nói!” Nghe Lâm Lung trả lời như vậy, Trác Nhất cảm thấy rất có lý. Không thể làm gì khác đành thở dài một bên. Nhiệm vụ của cậu là đưa Lâm Lung trở về, nếu không đưa được về thì ngồi tại chỗ bảo vệ chờ lệnh, hơn 1 tiếng sau Long Tuyền đã tự đi ra xem xét.
Lâm Lung nhíu mày cười một tiếng, ôm lấy” ki bố ách” cô mới mua được ở trong tay một người bạn hàng tộc Lật Túc, bắt đầu ca hát. Càng nói nhiều càng dễ lộ ra sơ hở, còn không bằng tiếp tục ca hát.
Cô quen rất nhiều thanh niên có thể hát đối, người Hán có thể nói tiếng phổ thông rất nhiều. Mọi người thường xuyên cùng nhau hợp ca hoặc hát đối ca khúc tiếng Hán. Lâm Lung lại là người dẫn đầu trong việc am hiểu đàn hát những bài hiện đang lưu hành hay những bài hát cũ nổi tiếng. Cho tới bây giờ cô vẵn chưa thua ai. Giờ phút này mọi người vừa thưởng thức tiếng hát, đồng thời cũng rất tò mò với người thầm mến cô.
Bởi vì từ đầu đến cuối Lâm Lung không hát những bài tình ca, nếu không không phải hát những bài không rõ ràng thì cũng là những bài nói về tình hữu nghị hoặc sông núi tổ quốc. Không lâu sau, dưới sự yêu cầu mạnh liệt của mọi người rốt cuộc cô cũng hát bài ‘Mối tình đầu khó quên’
Âm thanh ngọt ngào mà êm dịu cùng với tiếng đàn tì bà nhẹ nhàng vang vọng” ....... Em là sao anh là mây, lúc nào cũng có khoảng cách. Hy vọng anh sẽ nói cho em biết, người yêu đầu.....”
Hát đến chỗ này, Lâm Lung bỗng phát hiện bên trái có người thổi kèn ác-mô-ni-a đang dần dần đến gần, khéo léo mà hài hòa nhập vào khúc hát khiến giai điệu càng thêm du dương, thậm chí còn bổ sung vào chỗ thiếu sót của đàn tì bà.
Quay đầu nhìn lại, dưới ánh đến có một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi đang từ từ đi tới, từ tối đến sáng, gương mặt anh tuấn từ từ được ánh đèn chiếu sáng rõ ràng. Anh vừa thổi khúc tình ca, vừa nhìn Lâm Lung. Sóng mắt lưu động như đang có những ngọn lửa đang nhảy múa.
Lâm Lung cảm thấy ngực mình như bỗng cứng lại, cô ngơ ngác nhìn Long Tuyền, trong miệng cô vẫn vô thức hát:” ......Em khó có thể quên anh..... Là tình yêu không đủ sâu hay không có duyên phận, hy vọng anh sẽ nói cho em biết, hỡi mối tình đầu.....”
Hát xong một khúc Long thiếu đã đi tới trước mặt Lâm Lung, anh lẳng lặng ngưng mắt nhìn cô, sau đó nhẹ giọng nói:” Anh tới đây”
Long Tuyền sợ tầm mắt của mình sẽ khiến Sơn Nỗ cảnh giác, vì vậy ánh mắt luôn nhìn thẳng về phía Lâm Lung, nhưng khi thổi những bài hát như ‘Mối tình đầu khó quên’ này có chút đùa mà thành thật. Ánh mắt vô cùng thâm tính của anh đang nhìn cô khiến cô chấn động một hồi lâu cũng không nói chuyện.
Cho đến khi mọi người bắt đầu ồn ào, muốn bọn họ ‘tiếp tục’ thì cô mới hồi phục tinh thần. Tiếp tục hát đối, tất nhiên là muốn đàng trai hát trả lại đàng gái một ca khúc, hoặc gảy hoặc thổi đều được.
Long Tuyền không biết gảy đàn dây của tộc Lật Túc, anh nhếch miệng mỉm cười tiếp tục thổi kèn ác-mô-ni-a, cũng là bài hát cũ của Đặng Lê Quân có tên “Gặp em” . Khi anh vừa bắt đầu thổi mọi người còn chưa biết anh thổi bài gì, cho đến khi có một đoàn du khách trẻ tuổi vùng Quảng Đông hát lên thì mọi người mới biết hóa ra anh đang tỏ tình.
“Gặp em....tìm được bóng dáng người yêu trong lòng... dường như hạnh phúc đang đọng lại. Anh bắt đầu yêu, khó kìm được tình cảm với em. Cùng làm thơ với em, người khiến anh cảm mến chính là em... Quen em là ý của trời... Bắt đầu từ hôm nay tất cả đều thuộc về em...”
Lâm Lung lập tức đỏ mặt, vô cùng thẹn thùng. Thật ra thì trong lòng cô biết Long Tuyền hơi thích mình. Như những gì Trác Nhất vừa nói, thật ra cô cũng đang giả vờ mà thôi.
Nhưng bây giờ phải đáp lại bài gì mới thích hợp đây? Lâm Lung khó xử, cũng không thể thật sự đồng ý lời tỏ tình của anh, bát tự* còn chưa có xem đâu. Hơn nữa ai biết được anh ta thật sự muốn theo đuổi mình hay chỉ vì nhiệm vụ mà khoa trương biểu đạt tình cảm?
*Bát tự: giờ, ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi, là một cách xem số mệnh của người Trung Quốc, Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ công lại tám. Dựa vào tám chữ ấy ta có thể suy ra vận mệnh của một con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi” Bái tự thiếp” cho nhau, cong gọi là “cach thiếp” hay “bát tự”.
Sau khi suy tư một lúc, Lâm Lung hát một bài rất nổi tiếng:” 56 chòm sao, 56 nhóm hoa, 56 người anh em cùng chung một nhà, 56 dân tộc cùng nói một câu, tôi yêu Trung Hoa, tôi yêu Trung Hoa...”
Còn chưa hát xong người trong sân đã bắt đầu ồn ào, moi ngư