Sau khi được Long Tuyền giải thích, cuối cùng thì Lâm Lung cũng biết được thì ra bạn trai mình là người chính thức bái sư học võ thuật truyền thống.
Sư huynh của anh mở một lớp dạy võ ở Thành Đô đã nhiều năm, mỗi lần Long Tuyền về thăm người thân cũng sẽ đi tìm anh ta luận võ. Lần này nghe nói tiểu sư đệ có bạn gái, anh ta vẫn mong sẽ được gặp, l\'qd lần này sư phụ lại ngẫu nhiên tham gia vào đội hoạt động từ thiện tại thành phố nên anh ta dứt khoát mở một bữa tiệc, để Long Tuyền mang nàng dâu tương lai cùng nhau chào hỏi sư phụ, không được phép từ chối.
“Sư huynh anh mở lớp dạy võ ở thành phố à? Tại sao lúc em hỏi anh lại không nói?” Lâm Lung rất là kinh ngạc. Nhớ lúc hai người mới quen nhau cô đã từng được anh tư vấn về chuyện học thuật phòng thân, l;q\'d vậy mà lúc đó anh không lộ ra chút thông tin gì. Nghĩ vậy cô véo Long Tuyền một cái.
Anh da dày thịt béo không cảm thấy đau, nhưng biết được cô bạn gái nhỏ của mình tức giận nên anh vội vàng giải thích: “Lúc đó không phải anh cố ý lừa gạt em… Em không hỏi, anh cũng khó mà nói. Chỉ là mới quen, nói nhiều lại giống như đang khoe khoang vậy.”
“Cũng đúng.” Lâm Lung đồng ý gật đầu một cái. Nghĩ đến việc bạn nhỏ Trác Nhất đã từng vui sướng hài lòng nói với cô việc bản thân cậu ta đã học Tiệt Quyền Đạo, nét mặt và động tác kia không phải là bộ dáng khoe khoang sao?! l0q7d So sánh Long Tuyền với cậu ta, nháy mắt đã phản ánh tính giác ngộ cao của anh – không cố ý nói những chuyện này trước mặt cô gái mà mình thích để mạ vàng lên mặt.
Nghĩ như thế, Lâm Lung không chỉ hết giận mà còn vui vẻ hỏi: “Long đại hiệp, anh bái sư phương nào?”
Long Tuyền khẽ cười một tiếng, đáp: “Khi còn nhỏ, thân thể anh yếu ớt, lại nhát gan nên cha mẹ anh đưa anh đến núi Tung Sơn* ở Đăng Phong** bái sư tập võ môn phái Thiêu Lâm, coi như là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm Tự. Khi đó anh mới 12, 13 tuổi, ba năm trung học đều học ở đó.”
*Tung Sơn là một trong năm ngọn núi linh thiêng của Trung Quốc, nằm tại Đăng Phong, Trịnh Châu, Hà Nam, l;q]d bên bờ sông Hoàng Hà. Ngày 13 tháng 2 năm 2004 được tổ chức UNESCO công nhận là Công viên địa chất thế giới.
**Đăng Phong thuộc tỉnh Hà Nam, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Thị xã này có diện tích 1220 km², dân số 600.000 người. Thị xã này có các đơn vị hành chính gồm 3 (Tung Dương, Thiếu Lâm, Trung Nhạc) nhai đạo biện sự xứ, 6 trấn và 6 hương. Đăng Phong là nơi có nhiều di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh như: Thiếu Lâm Tự, Tung Sơn, Trung Nhạc Miếu, Tung Dương Thư viện, Đài thiên văn Đăng Phong.. Đăng Phong là một ví dụ điển hình về một trung tâm tôn giáo, tín ngưỡng, khoa học và giáo dục lớn của Trung Quốc. Năm 2010, UNESCO đã công nhận các công trình lịch sử ở Đăng Phong là di sản văn hóa thế giới.
Nhát gan? Yếu ớt? Như này cũng được coi là yếu ớt?! Lâm Lung nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen, nét mặt khó có thể tin.
“Thật, khi đó anh rất gầy yếu, cơ thể cũng không cao.” Long Tuyền rất nghiêm túc giải đáp nghi vấn của cô: “Nhưng sư phụ rất thích anh, mặc dù chỉ là đệ tử ký danh* cũng dốc sức truyền thụ. Nhưng sư phụ vẫn cảm thấy anh không thích hợp để học sâu thêm – chính là các trường võ thuật ở phía Bắc. Năm 93 sư phụ được mời đến Bắc Kinh tham gia hoạt động trao đổi võ thuật cũng mang anh đi theo để trải nghiệm, trùng hợp làm quen được với sư phụ Lê hiện tại là hàng xóm. Sau khi được chỉ điểm, hai vị sư phụ đều cảm thấy anh thích hợp luyện Vinh Xuân, cứ như vậy anh đã bị chuyển nhượng, ha ha.”
*Đệ tử ký danh: Không được xem như đệ tử chính thức.
“Vịnh Xuân?!” Đôi mắt Lâm Lung sáng lên, cái mà cô muốn học không phải chính là Vịnh Xuân đó sao?!
“Ừ.” Long Tuyền gật đầu một cái: “Anh cũng được coi là học trò thế hệ thứ hai của bậc thầy thủ vương Hoàng Thuần Lương. Sau chuyến đi đến Bắc Kinh không bao lâu anh liền đi theo sư phụ bây giờ đến Quảng Đông, sau đó lại đến Hồng Kông một thời gian, chờ đến khi sư phụ chính thức mở lớp dạy học liền trở thành đệ tử nhập thất của môn phái Vịnh Xuân.”
“Thủ vương? Đây là ý gì? Anh tốn nhiều thời gian để học võ, lớp văn hoá như vậy, vậy thì lấy đâu ra thời gian học nhạc khí?” Lâm Lung càng nghe càng cảm thấy Long Tuyền không phải con người, học võ thuật tốn rất nhiều thời gian và tinh lực đấy. Mỗi ngày cô ở nhà đọc sách luyện cầm một lát thôi đều cảm thấy bận rộn muốn chết, vậy mà anh còn chạy khắp Hà Nam, Quảng Đông, Hồng Kông!!
“Thủ vương có ý nghĩa chính là thực chiến. Khoảng thời gian trung học thì anh sẽ học ở Thành Đô, ngày nghỉ mới đi học võ. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng cũng sẽ xin nghỉ, thiếu bài sẽ tự đọc sách, nhạc khí thì khi luyện võ mệt mỏi sẽ nghỉ ngơi vui đùa một lúc.” Dừng lại một lát, anh lại bổ sung: “Quả thật thời gian của anh ít hơn các sư huynh khác nên học cũng không tốt lắm.”
“Học không tốt cũng có thể trở thành đệ tử nhập thất! Quả nhiên Long thiếu là người phi phàm!” Lâm Lung ôm tay, hai mắt lấp lành nhìn về phía Long Tuyền biểu lộ sự sùng bái của mình. Cô khẩn cầu nói: “Dạy em! Em cũng muốn học!”
Long Tuyền mỉm cười gật đầu, lúc trước anh cảm thấy Lâm Lung quá nhỏ nên học võ để phòng thân cũng không có bao nhiêu tác dụng. Nhưng sau khi trở về từ Đô Giang Yển anh lại cảm thấy nếu cô tập võ để rèn luyện thân thể cũng không phải chuyện xấu gì. Thể chất quá yếu thì về sau cũng khó có đứa nhỏ, không phải sao?
Dĩ nhiên, suy nghĩ này anh ngại không dám nói với Lâm Lung. Giờ phút này thấy cô cũng không từ bỏ ý định tập võ, Long Tuyền dĩ nhiên là thuận theo cô hớn hở đồng ý.
Đồng ý thì đồng ý, Long Tuyền vẫn nhấn mạnh, tập võ phải chịu khổ, đợi ngày mai gặp đại sư huynh, vượt qua được khảo nghiệm của anh ấy thì mới có thể theo học.
Khảo nghiệm? Bạn gái của sư đệ muốn học chút thuật phòng thân còn phải khảo nghiệm sao? Lâm Lung tự bổ óc bằng hình ảnh sư huynh mặt lạnh dạy đồ đệ, cô rùng mình một cái.
Cho đến giữa trưa ngày hôm sau, họ gặp được sư phụ và sư huynh của Long Tuyền trong quán trà Cẩm Lí, Lâm Lung mới hiểu được người quanh năm tập võ cũng có thể tao nhã lịch sự, hoàn toàn không có vẻ hung ác. Vị sư phụ trong truyền thuyết kia cũng không phải một ông lão đầu và râu bạc như trong tưởng tượng của Lâm Lung.
Lần đầu tiên gặp mặt, chỉ thấy hai người đàn ông có chiều cao trung bình ngồi trên ghế trong sân ngoài trời không lo lắng phơi nắng uống trà trong tách có nắp. Một người mặc đồ màu trắng, một người mặc áo Tshirt đơn giản rộng thùng thình, cả hai đều rất chất phác. Họ gọi Long Tuyền đi qua, trên mặt là nụ cười ôn hoà, độ tuổi cũng chỉ hơn 30 không đến 40 khiến cho người khác nhất thời không phân biệt được ai là sư phụ, ai là đại sư huynh.
Cho đến khi người mặc áo Tshirt đứng lên bước về phía Long Tuyền ôm anh, Lâm Lung mới xác nhận được người đàn ông vẫn đang mỉm cười không có vẻ gì là đã già kia là bậc trưởng bối.
Long Tuyền bị ôm nên không thể giới thiệu sư phụ. Thấy đối phương đang cười tủm tỉm nhìn mình, Lâm Lung vội vàng hơi cúi người chào hỏi: “Chào sư phụ.”
“Chào cô.” Người đàn ông kia dùng tiếng phổ thông mang theo âm giọng Quảng Đông cười chào hỏi Lâm Lung.
Cùng lúc đó Long Tuyền cũng đi lên phía trước, “bộp” một tiếng đứng thẳng người, tay phải nắm thành quyền, bốn ngón tay trái khép lại duỗi thành chưởng, hai cánh tay để trước ngực tạo thành một động tác chào hỏi tiêu chuẩn. Anh cao giọng chào: “Chào sư phụ!”
“Được được!” Sư phụ Lê đứng dật cười gật đầu đáp lễ, lại thuận tay vỗ vỗ cánh tay Long Tuyền, trêu ghẹo nói: “Đã lâu không gặp, nhóc Tuyền, có phải con lại cao thêm hay không? Đừng cao thêm nữa, hồi còn nhỏ thì trang điểm giống như Quỷ Hoả vậy, hiện tại càng giống người đi đường rồi.”
Lúc còn nhỏ anh rất xinh đẹp sao?... Long Tuyền nghẹn một cái, không tiếp lời, dứt khoát đổi chủ đề giới thiệu Lâm Lung với sư phụ, đại sư huynh, sau đó rất cẩn thận nói cho hai người biết cô gái bên cạnh là bà xã tương lai của anh.
Nhóc Tuyền? Ha ha, biệt danh thật đáng yêu! Lâm Lung đứng ở một bên nghe thấy thế thì cười trộm. Cô nghĩ thầm: khi còn bé anh nhát gan yếu ớt, nhưng vóc người hiện tại nhất định là cao lên. So với sư phụ của anh thì cao hơn nửa cái đầu rồi! Sau đó cô lại bị câu nói “bà xã tương lai” của anh khiến cho mặt đỏ tai hồng, tim đập thình thịch, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại tham gia vào cuộc trò chuyện.
Không lâu sau, đại sư huynh hỏi sư phụ năm nay có muốn làm tiệc chúc thọ 50 hay không. Nếu như muốn làm, thì đến lúc đó anh ta nhất định sẽ đến giúp.
Chúc thọ 50? Là 50 tuổi!!! Lâm Lung kinh ngạc, cô vẫn cảm thấy nhiều nhất thì sư phụ mới chỉ 40 mà thôi, không ngờ lại “thọ” như vậy! Nghe bọn họ nó chuyện, đại sư huynh cũng đã hơn 40. Nhưng làn da anh ta bóng loáng như vậy, nhìn thật trẻ tuổi!
“Năm nay con nhất định không thể đến được, đến lúc đó xem Lâm Lung có thể thay con đi hay không.” Long Tuyền vừa nói vừa nhìn bạn gái mình, đang muốn hỏi thăm ý kiến của cô thì lại thấy cô đang suy nghĩ miên man.
“Nghĩ gì thế?” Long Tuyền vỗ vào người cô một cái, cười nói: “Anh đang hỏi em có thể đến chúc thọ sư phụ thay anh có được hay không.”
“Hả? À, được!” Lâm Lung gật đầu liên tục, sau đó cười nói: “Em đang nghĩ ‘Vịnh Xuân’ có thể xoá chữ ‘Vịnh’ hay không!”
Hả? Ba người bọn họ không hiểu nhìn Lâm Lung, chờ câu nói sau của cô.
“Thoạt nhìn sư phụ thật trẻ tuổi, quả thực là tuổi xuân vĩnh viễn! Không phải là ‘Vĩnh, Xuân’* sao?” Lâm Lung vừa nói vừa sờ mặt mình. Cô nhìn Long Tuyền giận hờn thì thầm: “Chẳng lẽ sau này dung mạo của anh vẫn luôn dừng ở độ tuổi 30? Vậy chờ đến khi em là một bà lão thì anh vẫn còn trẻ như vậy, nên làm gì bây giờ?!”
*Vĩnh 永, Vịnh 咏
Sư phụ Lê cười to, không ngừng nói đồ đệ Long Tuyền tìm được nàng dâu tốt. Không chỉ xinh đẹp mà miệng còn ngọt, ông ta rất thích. Lại như nói giỡn bảo Lâm Lung không cần sợ, sau này cùng luyện võ với Long Tuyền, vợ chồng son cùng nhau tuổi xuân vĩnh viễn!
“Tôi có thể sao? Cũng có ý nghĩ tập võ, lại lo lắng mình không thích hợp. Lúc trước Long Tuyền có nói thể chất của tôi quá kém, luyện không tốt.” Ánh mắt Lâm Lung sáng lên nhìn sư phụ Lê, hy vọng nhận được câu trả lời chắc chắn.
“Nhóc Tuyền, tình huống của hai người không giống nhau. Con luyện là để đánh giết, còn cô gái này thì lấy cường thân kiện thể làm mục đích, loại võ này không có gì không thích hợp, chỉ cần bền lòng và có nghị lực là được.” Sư phụ Lê nâng tách trà lên cười nói: “Tuy nói môn hộ chúng ta coi trọng hoàn thiện tiến bộ “thủ vương”, võ thuật dựa vào đánh mà không dựa vào luyện. Thế nhưng Lâm Lung học thì cũng được, không có chỗ xấu.”
Long Tuyền gật đầu liên tục ra vẻ đồng ý, nếu Lâm Lung đã chuẩn bị tốt thì anh sẽ hỏi đại sư huynh có thể giúp một tay dạy cô hay không. Dù sao anh luôn phải ở trong căn cứ, không thể lo cho bạn gái mình.
“Việc dạy dĩ nhiên không thành vấn đề, nhưng là… Quy củ của anh em cũng biết.” Anh ta nhìn Long Tuyền một cái, nhận được câu trả lời khẳng định mới nhìn về phía Lâm Lung: “Em muốn học để rèn luyện thân thể, hay muốn học Vịnh Xuân nghiêm chỉnh, học thuật phòng thân?”
“Hai cái này có gì khác biệt?” Lâm Lung không trả lời ngay, mà là hỏi rõ ràng trước rồi mới quyết định.
“Tôi mở lớp dạy võ không phải dạy Vịnh Xuân, mà là một lớp Thái quyền. Nếu như em chỉ muốn tuỳ tiện học một chút thì học Taekwondo với những học