ại hỏi anh: “Anh có đói không? Em làm đồ ăn đêm cho anh.”
Lát sau lại hỏi: “Em giúp anh mát xa nhé.”
Nhân lúc anh không để ý, tôi còn lén hôn anh một cái.
Anh đành bất lực nói: “Tiểu Dĩnh, em có thể ngồi im một lúc không? Em xem anh đã viết sai mấy tấm rồi.”
Tôi lườm anh, khả năng tập trung không cao, lại còn trách ai. Tôi tươi cười, tiếp tục hành động quấy rối của mình.
Anh nheo mắt, ánh mắt sâu hút, tôi mẫn cảm ngửi thấy mùi nguy hiểm, nhân lúc anh còn chưa hành động, tôi nhảy khỏi tầm với của anh, phá lên cười khiêu khích.
Anh nhướn mày, giọng dịu dàng: “Em lại đây!”
Còn lâu, tôi đâu có ngốc.
“Anh có chuyện muốn hỏi em.”
“Anh hỏi đi, em đứng đây cũng nghe được.”
Ánh mắt Ân Chân lướt qua mặt tôi. “Vấn đề mà anh hỏi mấy hôm trước, em đã suy nghĩ chưa?”
“Câu hỏi gà có trước hay trứng có trước ấy hả, à không phải.” Khóe miệng tôi nhếch cao. “Anh hỏi em thích anh là thích Tứ Gia, nhưng rốt cuộc thì có gì khác biệt?”
“Em phải trả lời.” Anh giống như một đứa trẻ nhất quyết ăn thua đủ với tôi.
Tôi nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra, mở mắt: “Anh phải trả lời câu hỏi của em trước đã.”
“Cái gì?”
“Anh thích em vì em nhặt được anh hay vì người nhặt được anh là em?”
Anh buồn bực lặp lại: “Anh bị em làm cho rối tung lên rồi.”
Tôi nhún vai, cái tôi cần chính là hiệu quả đó mà.
“Là anh hỏi em trước, sao em lại chơi trò đấy.”
Tôi ngang bướng. “Anh trả lời em rồi em trả lời anh.”
Hiếm khi Dận Chân bị tôi nói cho không thể nói lại, lòng tôi thật sự hả giận.
Anh buồn quá hóa giận, cầm bút lên tiếp tục viết thiếp mời.
Tôi là kẻ gây chuyện, anh phớt lờ tôi, tôi vẫn muốn gây sự với anh. Tôi huých anh. “Này, đám học sinh đó anh dạy dỗ cũng khá đấy, em rất thích được gọi là sư mẫu.”
Dận Chân không thèm để ý.
Tôi lẩm bẩm nói với mình: “Cũng may anh thông minh, sớm làm rõ quan hệ giữa chúng ta.”
Anh vẫn không nói gì.
“Em nói cho anh biết, em là một hũ giấm chua đấy.”
Anh tiếp tục giả câm.
Tôi khẽ cười. “Có lần em hỏi Hoài Ngọc, nếu Mười Đồng có nhân tình thì cô ấy làm thế nào? Anh đoán xem cô ấy trả lời ra sao?”
Dận Chân không thèm nói gì liếc mắt nhìn tôi.
“Cô ấy nói: Mình sẽ nhắm một mắt, mở một mắt.” Tôi chậm rãi, khóe mắt liếc Dận Chân, rồi nói tiếp. “Em nói: Cậu thật rộng lượng!”
Dận Chân hào hứng nhìn tôi: “Đúng là rộng lượng!”
“Em còn chưa kể xong, đừng vội!” Tôi cười tít mắt. “Hoài Ngọc bổ sung: Cậu nhầm rồi, mình đang dùng súng ngắm anh ta.”
Khóe miệng Dận Chân cong lên.
“Vì vậy, đừng bao giờ đắc tội với phụ nữ, khi phụ nữ ghen sẽ rất khủng khiếp.” Tôi nhẹ nhàng kết luận. “Nhưng em thấy chiêu này quá phiền phức, nếu là em, anh dám có người phụ nữ khác bên ngoài…”
Tôi kéo dài giọng.
“Em sẽ làm gì?”
Tôi nghiến răng nhả chữ: “Em sẽ trực tiếp biến anh thành hoạn quan.”
Anh nghiến răng nín nhịn, cuối cùng không nhịn được, phá lên cười.
***
Tôi mở máy lên mạng, gần đây những tiểu thuyết xuyên không về thời Thanh được chuyển thể thành kịch bản phim rất nhiều, không biết Dận Chân có để ý không. Tính tôi rất xấu, lại có chút tiêu cực, trước kia còn có thể nhịn, nhưng từ khi Tứ Gia xuất hiện trong cuộc sống của tôi, tôi liền không thể chịu được cảnh anh bị những bộ phim kỳ lạ kia làm xấu hình tượng.
Xem được một lúc tôi nổi cáu, diễn viên xấu đã đành, ít nhất cũng nên tôn trọng lịch sử, các A Ca hai bảy, hai tám tuổi vẫn đi học, các hoàng tử hơn ba mươi mới vừa lấy vợ, vô cớ tìm tới lầu xanh, nữ chính gào thét trước mặt mẹ của hoàng tử, các phi tần sớm đã qua đời từ lâu xuất hiện khắp nơi, các tình tiết vớ vẩn khiến tôi muốn nghẹn họng vì tức.
Ánh mắt Dận Chân như mọc rễ trên người tôi, tôi vội tắt máy, thứ này không thể để anh nhìn thấy. Tôi tức giận rồi thôi, nếu anh nhìn thấy, có lẽ sẽ muốn bóp chết cả biên kịch, đạo diễn lẫn diễn viên.
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, vươn vai: “Ngủ thôi.”
Dận Chân đi tới, giơ tay bẹo má tôi. “Tiểu Dĩnh, sao mặt bên phải của em như bị sưng thế?”
Tôi kinh ngạc thất sắc, vội vàng chạy tới soi gương, quả nhiên mặt bên phải sưng một vùng, muốn khóc mà không có nước mắt.
Dận Chân lặng lẽ đứng sau tôi: “Chuyện gì thế?”
Giọng tôi nhẹ như tiếng muỗi. “Có lẽ là do tác dụng phụ của thuốc tránh thai.”
Anh đợi tôi nói tiếp, nhưng môi tôi mấp máy, không biết phải giải thích thế nào.
Dận Chân quay người đi vào trong, lòng tôi thất vọng khó nói.
Theo anh quay vào phòng khách, mới biết là đã nghĩ oan cho anh, anh mở máy lên mạng tra Google, môi mím chặt.
Thói quen không hiểu là đi hỏi Google này của anh là do tôi truyền lại, tôi lẳng lặng lau mồ hôi.
Dận Chân căng thẳng: “Tiểu Dĩnh, trước kia anh hoàn toàn không biết.”
“Anh đừng lo!” Hơi thở của tôi như nghẹn lại.
“Có phải em không muốn có con không?” Anh khẽ hỏi.
Đối với vấn đề này tôi vẫn không dám nhắc đến vì sợ làm tổn thương lòng tự tôn của anh, với một cổ nhân như anh, nhiều con nhiều cháu là phúc lớn, không chừng việc tôi không muốn sinh con sẽ khiến anh hiểu lầm. Đàn ông một khi đã ghen thì rất kinh khủng.
Tôi thận trọng sắp xếp câu chữ: “Sự nghiệp của em vừa khởi sắc, chưa định có con lúc này.”
Anh gật đầu: “Anh hiểu rồi.”
Tôi không nhìn thấy vẻ khác thường trên mặt anh. “Anh hiểu gì?”
Anh mím môi. “Yên tâm, anh hiểu rồi.”
Tôi sắp phát điên. “Rốt cuộc thì anh hiểu gì?”
Mắt thấp thoáng ý cười, anh đặt tay lên vai tôi, đột ngột cúi xuống hôn tôi, rất nhanh, rồi buông ra ngay.
Ý của anh là anh sẽ không động vào tôi nữa? Lần này tới lượt tôi lo lắng, vò đầu bứt tai, tâm trạng rối bời. “Thực ra, thực ra cũng còn có cách khác nữa.” Tôi lắp ba lắp bắp, lời nói tới miệng lại nuốt vào.
Hai mắt Dận Chân vẫn điềm tĩnh không gợn sóng. “Cách gì?”
Tôi buồn bực, không phải anh biết Google sao, anh phải tiếp tục tìm hiểu, bảo một cô gái như em phải nói thế nào đây.
“Không được nói nửa chừng.” Anh điềm nhiên.
Tôi đỏ mặt, miệng lí nhí: “Đeo áo mưa.”
Anh chau mày.
Tôi không đợi anh hỏi tiếp, chạy ào vào phòng ngủ, hoảng hốt ném lại bốn chữ. “Anh lên Google hỏi.”
Không bao lâu sau, Dận Chân tâm trạng vui vẻ bước vào.
Tôi vội vàng kéo chăn trùm kín đầu vờ ngủ.
Thần sắc anh thoáng lay động, tự cổ họng phát ra tiếng cười kìm nén. “Anh biết em chưa ngủ.”
Nhất định anh đang đào hố chờ tôi rơi vào, tôi kiên quyết không mở miệng.
Dận Chân cười, đôi môi dịu dàng lướt qua làn da sau tai tôi.
Tôi buồn tới mức chịu không nổi sắp cười thành tiếng.
Giọng anh trầm ân vang lên bên tai, vô cùng hấp dẫn: “Ngủ thật rồi à?”
Sự đã đến nước này, đành phải tiếp tục giả vờ.
Nhất thời không có động tĩnh gì.
Tôi he hé chăn ra nhìn, Dận Chân đang chậm chạp cởi áo ngủ, vừa cởi được một nửa, bộ dạng nửa kín nửa hở của anh càng khiến tôi nhức mắt. Phần xương quai xanh gợi cảm, vòm ngực rộng, vòng eo rắn chắc khỏe mạnh… da mặt tôi đột ngột nóng bừng. Liên tưởng tới những phần bị hạn chế tầm nhìn kia, tim tôi thắt lại, huyết mạch căng lên, không nhịn được nuốt nước miếng ực một cái rõ to.
“Buổi tối ăn chưa no à?” Dận Chân hỏi, không biết là giả hay thật.
Rõ ràng không thể tiếp tục vờ vịt nữa, nhưng phản ứng của tôi cũng rất nhanh. “Đang nằm mơ thấy một con vịt quay, thế là bị anh đánh thức.”
Anh phì cười, nghiêng người hôn tôi.
Đầu tiên là hôn rất nhẹ, sau bắt đầu tấn công mạnh mẽ bá đạo, hôn triền miên, dịu dàng ấm áp, mơn man vạn phần.
Phía trước ngực thoáng lạnh, đôi môi nóng bỏng của Dận Chân đã áp chặt vào da thịt tôi, tôi khẽ thở hắt ra, trước kia sao có thể cho rằng Tứ Gia là một người thanh tâm quả dục chứ, trong tiểu thuyết nói anh là một tòa băng sơn ngàn năm, hoàn toàn là giả! “Haizz, hôm nay không được.”
Anh không hiểu: “Không phải em uống thuốc rồi à?”
“Đấy là thuốc tránh thai khẩn cấp sau khi đã quan hệ, giờ không thể dùng nữa.”
Dận Chân đăm chiêu suy nghĩ, rồi cười giảo hoạt, tay thò vào túi áo khoác bên cạnh giường, lấy ra một chiếc hộp.
Durex!
Da đầu tôi ngứa rần rần. “Anh lấy ở đâu ra?”
“Hôm nay Mục Hàn lén đưa cho anh, vừa rồi lên Google tra cứu mới biết tác dụng của nó.” Khóe miệng Dận Chân cong lên không che giấu nụ cười của mình.
Hừ, Mục Hàn, ngày mai tôi sẽ mua hung khí tìm anh ấy!
Chết thì chết rồi, tôi cười ma mị, vừa cúi đầu đã quấn chặt môi anh.
Biểu hiện của anh lập tức dịu xuống, khóe miệng cong lên cười tinh quái.
Nụ hôn thêm sâu, nhiệt độ tăng cao, ý thức của tôi hỗn loạn.
Hơi thở của anh gấp gáp, vấn vít triền miên.
Cơ thể của tôi, linh hồn của tôi, tất cả những gì thuộc về tôi đều cần anh lấp đầy.
Anh từng bước áp sát, công thành đoạt đất.
Tôi không làm khó bản thân, vui sướng đón nhận.
Tôi biết anh không phải Lãnh Diện Vương[6] trong lịch sử. Anh chỉ là người biết giấu mình rất kỹ. Nhiệt tình của anh một khi được mở ra, có thể thiêu cháy cà tòa thành.
[6] Ông vua mặt lạnh.
Ha, nhiệt tình này có lẽ cả đời chỉ dành cho tôi mà thôi.