nhất định phải đưa tới trình diện anh đấy, anh phải xem xem tiêu chuẩn của em như thế nào.” Anh ta lại thở dài. “Anh không cam tâm.”
Tôi cười ném một tờ tạp chí qua: “Mau cút đi.”
Anh ta lại ngoan cố làm mặt quỷ với tôi, lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường.
Giáo sư Mục gọi điện cho tôi, giọng lo lắng: “Con gái, bố biết con muốn giúp bố, nhưng đừng tự làm khó mình.”
“Bố, rốt cuộc bộ đang nói gì?” Tôi đầu óc mù mịt.
“Chẳng phải con và Thẩm Trạch đang yêu nhau à? Tiểu tử này phong lưu lắm, không hợp với con.” Giáo sư Mục nghiêm khắc.
Tôi càng hoang mang hơn, cho dù tôi và Thẩm Trạch có yêu nhau thật thì liên quan gì đến việc giúp giáo sư Mục?
“Thẩm Trạch là con trai của Thẩm Bách Vũ, con không biết à?”
“Thẩm Bách Vũ là ai ạ?”
Tôi nghe thấy giáo sư Mục giậm chân bình bịch: “Chính là kẻ đó!”
“Ai ạ?” Đầu tôi lóe lên. “Bạn trai của mẹ con?”
“Hừ!”
Cách dùng từ của tôi đã làm tổn thương trái tim giáo sư Mục một cách sâu sắc, một lúc lâu sau ông cũng chẳng buồn quan tâm tới tôi.
“Bố, con không cố ý.” Ông vẫn không nói gì.
“Bố, con sai rồi.” Ông vẫn không nói gì.
“Con hoàn toàn không biết quan hệ giữa Thẩm Trạch và ông ta, hơn nữa tính mẹ con bố cũng biết rồi đấy, nếu mẹ đã nhắm bác Thẩm thì cho dù con và Thẩm Trạch có kết hôn, bà cũng không quan tâm tới suy nghĩ của người khác, vẫn sống cùng ông ấy thôi.” Tôi nói chậm lại. “Vì vậy, không có chuyện ấy đâu.”
Giáo sư Mục ngẫm nghĩ. “Không phải là con muốn giúp bố, bố yên tâm rồi. Sợ con cừu dâng lên miệng hổ, bị anh ta ăn sống nuốt tươi thôi.”
Khóe miệng tôi cong lên cười. “Từ nhỏ tới lớn con đã khiến bố phải lo lắng bao giờ chưa, con gái bố rất biết chừng mực.”
“Thật không?” Ông vẫn không tin tưởng tôi.
Tôi bất lực. “Hay là để con thề nhé?”
“Không cần làm thế.”
Tôi nhân cơ hội chuyển đề tài: “Sao bố biết Thẩm Bách Vũ là bố của Thẩm Trạch?”
“Hừ, bố đã sớm điều tra từ lâu.”
Cũng đúng, tôi gật đầu, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. “Vậy sao bố biết chuyện của con và Thẩm Trạch?” Tôi thận trọng hỏi.
“Những tin tức kiểu này trên báo lá cải còn thiếu à? Cho dù chỉ thấy lưng và mặt nghiêng, nhưng con gái bố mà bố lại không nhận ra sao?” Giọng giáo sư Mục bất giác cao thêm vài bậc.
Tôi lại nghĩ đến chuyện khác, bố tôi nhìn thấy, chắc Ân Chân cũng nhìn thấy rồi. Không biết trong lòng anh nghĩ gì.
“Con gái, con đang nghe đấy chứ?”
“Con đang nghe.”
“Con và Ân Chân lại có chuyện gì à? Mỗi lần bố nhắc đến con, nó đều im lặng. Con gái à, những chuyện một chân giẫm hai thuyền chúng ta không thể làm.” Giáo sư Mục nói lời chính nghĩa.
Tôi cười khổ: “Bố, con và Thẩm Trạch chỉ là bạn.” Tôi ngập ngừng một lát: “Giữa con và Ân Chân có chút hiểu lầm.”
“Có cần bố ra mặt giúp đỡ không?”
“Tự con có thể giải quyết.”
Giáo sư Mục nói: “Bố thấy cậu ta cả ngày buồn bã không vui, có hiểu lầm gì mau nói rõ đi.”
Tôi khẽ ngẩn người, lòng bỗng gợn sóng.
Hết giờ làm, tôi đi chầm chậm tới cửa hàng hoa, do cố ý tránh mặt Ân Chân nên đã mấy ngày nay tôi không tới đó.
Cửa hàng của Ân Chân bên cạnh mở toang cửa, tôi liếc mắt nhìn vào trong, Ân Chân đang ngồi ngay ngắn, tay cầm bút, bên cạnh là đám thiếu nữ nhao nhao.
Khuôn mặt anh vui vẻ, tươi cười như hoa, thần thái nhàn nhã, gần như đang hưởng thụ cảm giác của minh tinh.
Tôi buồn bã vô cớ, giáo sư Mục còn nói anh buồn bã không vui, ngược lại tôi thấy anh rất vui là đằng khác.
Tôi không vào cửa hàng hoa, bắt xe quay về nhà.
Ngồi ăn cơm trong quán cạnh tiểu khu, nhưng tâm trạng vẫn không sao bình tĩnh được.
Đang định về nhà, một cơn mưa như trút nước ngăn bước chân tôi.
Trời mưa rất to, có lẽ không thể tạnh ngay được.
Gần đây tâm trạng tôi thất thường nên hay quên trước quên sau, chiếc ô thường mang theo không biết đã vứt ở xó nào rồi.
Ngẫm nghĩ, dù sao cũng không xa, cứ đội mưa chạy về nhà, ướt thì tắm là xong.
Tôi là người thuộc trường phái hành động, nghĩ là làm ngay.
Nhưng hình như mưa dày và nặng hạt hơn so với tưởng tượng, trong nháy mắt tôi bị những hạt mưa thấm ướt như chuột lột. Tôi thở hồng hộc, quay lại trú mưa dưới gốc cây ban nãy.
Có một người cầm chiếc ô màu đen đi tới, anh ta đi rất chậm, giống như đang ngắm cảnh mưa rơi. Tôi thấy bóng quen quen, đột nhiên giật mình, nheo mắt lại nhìn, quả nhiên là anh.
Tôi vội quay người đi, coi như không nhìn thấy anh, cũng hy vọng anh sẽ không nhận ra tôi.
Nhưng Ân Chân lại đứng trước mặt tôi: “Em đang đợi tôi?”
Tôi cố gắng nở một nụ cười: “Không phải.”
“Không phải đợi tôi, em đứng đây làm gì?”
Giờ tôi mới phát hiện, tòa nhà trước mặt chính là nơi anh sống. “Em đang trú mưa.” Tôi vẫn miễn cưỡng cười.
“Trời mưa to gió lớn sấm chớp đùng đùng em lại trú mưa dưới gốc cây? Em có hiểu biết không thế?”Ân Chân nổi giận.
Tôi bị anh mắng nóng mặt, bất giác cũng hét lên: “Mặc kệ em!”
Ánh mắt anh sâu thẳm: “Đến chỗ anh trú mưa đã.”
“Không!” Tôi chết cũng không nghe.
“Em không thể cứ đứng đây mãi được.” Giọng anh nặng nề.
Tôi cũng là đứa bướng bỉnh. “Em nói anh cứ mặc kệ em.”
“Chuyện này không thể nghe theo em được.” Ân Chân nghiến rắng, kéo cánh tay tôi, dùng ô che người tôi.
“Anh mau bỏ ra!” Tôi ra sức giằng co.
Ân Chân cũng nổi cáu, giữ chặt tay tôi.
Tôi dùng sức cạy những ngón tay anh ra, sắc mặt anh tối lại. “Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Em phải hỏi anh mới đúng, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Tôi cũng cao giọng. Rời xa tôi nhưng lại trêu ghẹo tôi là có ý gì, để tôi tự sinh tự diệt không được sao?
Anh lãnh đạm nhìn tôi, một lúc sau, khó khăn cất tiếng gọi: “Tiểu Dĩnh!”
Tôi bị giọng nói dịu dàng của anh làm cho mềm nhũn, chẳng còn sức lực nữa, mím mím môi: “Em không đến chỗ anh đâu, hay là anh đưa em về?”
Anh gật đầu: “Cũng được!”
Ân Chân đứng ngoài cửa, xem ra anh không có ý định đưa tôi vào tận trong nhà.
Tôi vừa bực bội vừa thầm rủa, sau đó nở nụ cười ngọt ngào: “Vào nhà ngồi một lát?” Không đợi anh đáp, tôi kéo anh vào.
“Uống trà nhé?”
Ân Chân quan tâm cười: “Em thay quần áo ra trước đi, nếu không sẽ bị lạnh.”
Tôi vội vàng thay quần áo, lau khô tóc, đầu óc vẫn đang hoạt động, phải làm thế nào mới giữ được anh ở lại.
“Anh ăn tối chưa, hay là ăn xong rồi hãy về?”
Anh vừa gật đầu, tôi lập tực lao như bay ra lục tủ lạnh. Mấy hôm trước vừa đi siêu thị, tích lũy rất nhiều đồ, hôm nay có cơ hội thể hiện rồi.
Tôi thành thục thái khoai tây trên thớt, khe khẽ ngâm nga một bài hát. Tôi rất thích một cuộc sống gia đình thế này, sau khi hết giờ làm pha tách trà, nghe nhạc, làm vào món ngon cùng ăn với người mình yêu thương, khóe miệng bất giác nhếch lên cười.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng sau lưng, tôi quay đầu, thấy Ân Chân đang lặng lẽ dựa người vào khung cửa, trầm mặc nhìn tôi.
“Cảm giác làm người giám sát có phải rất tuyệt không?”
Anh cười. “Chỉ là đột nhiên cảm thấy có lúc em cũng rất dịu dàng.”
Tôi phì cười, sau đó nhón chân hôn lướt lên môi anh, chớp chớp mắt: “Vậy thế này có được coi là dịu dàng không?”
Động tác của anh còn nhanh hơn vòng tay giữ chặt gáy tôi, dùng miệng ngậm lấy môi tôi: “Sau này không được chủ động như thế nữa!”
Tôi như bị điện giật, đôi lông mi khẽ rung, mặt đỏ bừng. Lấy hết dũng khí, tôi lại chạm vào môi anh.
Ân Chân chau mày: “Niên Dĩnh, anh không phải Liễu Hạ Huệ đâu.”
“Ai bảo anh là Liễu Hạ Huệ!” Giọng tôi bé như muỗi kêu.
“Em đừng hối hận đấy!” Giọng anh bắt đầu khản đặc.
Tôi chẳng màng, tiếp tục lấn tới hôn anh, dùng hành động thể hiện quyết tâm của mình.
Anh túm lấy cằm tôi với lực không nặng cũng không nhẹ, đôi môi mỏng lại một lần nữa phủ lên môi tôi không hề báo trước.
Tôi loạng choạng dựa về phía sau, anh kéo hai tay tôi đặt lên vòng eo rắn chắc của mình.
Nhiệt độ trong phòng bỗng tăng cao.
Đôi mắt đen láy của anh gần ngay trong gang tấc, trái tim tôi mềm nhũn, nhẹ nhàng đáp trả.
Làm sương mờ trong mắt Ân Chân như dày hơn, hơi thở nặng nề như tranh giành cưỡng đoạt và xâm lược.
Anh đỡ chặt người tôi, tôi bị anh bế thốc đặt lên bàn làm bếp, vung tay gạt một cái, những thứ vướng víu trên đó loảng xoảng rơi xuống sàn.
Tôi đau lòng nói: “Đấy là bình nước em mới mua.”
Ân Chân tức giận đáp: “Im miệng!”
Tôi co người lại, mím môi: “Lạnh quá!”
Anh trừng mắt: “Em không thể tập trung một chút sao?”
Tôi đột nhiên chống hai tay vào ngực anh, dường như càng kích thích cơn dục vọng đang bừng cháy trong anh.
Môi anh ngậm lấy vành tai tôi, liếm thùy tai, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc thì lè lưỡi vẽ thành một vòng tròn, lúc thì cắn yêu, một tay lần lên ngực tôi, khó khăn cởi cúc áo sơ mi, tay kia cũng không rảnh, giữ chặt gáy tôi khiến tôi áp sát anh hơn.
Đúng là giang hồ lão luyện! Tôi ngân lên, âm thanh này nũng nịu vấn vít, khiến hơi thở của anh càng thêm gấp gáp, anh vồ vập gắn chặt lấy môi tôi, giày vò một phen.
Ngay sau đó môi anh trượt xuống, chiếm lấy vùng da trần trụi, bỏng như phải lửa.
Mỗi nụ hôn của anh giống như đóng ấn, khắc sâu tôi vào trái tim anh.
Sự dịu dàng của anh giống như một tấm lưới từ từ bao phủ lấy tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện mắc lưới.
Đầu lưỡi anh linh hoạt như ngón tay, nhẹ nhàng và dễ dàng khơi bùng lên ngọn lửa ẩn sâu trong cơ thể tôi bấy lâu nay.
Chiếc áo sơ mi bị cởi ra một nửa, lại thêm vướng víu, Ân Chân dứt khoát cởi hẳn nó ra, nửa phía thân trên của tôi không mảnh vải, da thịt bỗng lộ ra, tôi bất giác run rẩy, Ân Chân ôm chặt lấy tôi, vùi đầu vào ngực tôi, tôi dần dần mất hết sức lực, chỉ dùng răng cắn chặt môi dưới, chống đỡ từng cơn kích thích khoái cảm mà anh mang tới.
Hơi thở của anh nóng bỏng và ẩm ướt, mắt đỏ lên, xâm chiếm từng phân từng tấc trên cơ thể tôi, tìm kiếm nơi mẫn cảm nhất, tôi nghe thấy tiếng mình lí nhí rời rạc, mặt đỏ bừng như người say rượu.
Quần áo đã rơi hết xuống sàn, miệng khô lưỡi rát, tôi ôm chặt lấy theo sự sai khiến của trái tim, ôm chặt hơn một chút, vô thức ưỡn eo lên như muốn nghênh đón, nghênh đón nữa.
Anh buông tôi ra, những ngón tay nhanh nhẹn lướt qua vùng bụng dưới bằng phẳng, muốn cởi chiếc quần bò tôi mặc trên người.
Hơi thở anh phả ra nóng hổi, càng cuống càng không mở được. “Đáng chết!” Anh khẽ lẩm bẩm mắng.
Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.
Anh hít một hơi thật sâu, nhẫn nại mở khóa và cúc quần, dùng đầu gối tách hai chân tôi ra, ngón tay dài không do dự chạm vào nơi riêng tư nhất, bàn tay kia vuốt ve mé đùi trong của tôi, tôi như bị một dòng điện chạy giật qua, toàn thân căng cứng.
“Thả lỏng ra!” Anh nhẹ nhàng vỗ về tôi, giọng nói khàn khàn quyến rũ như một mũi thuốc an thần cho trái tim đang lo lắng bất an của tôi.
Anh nhẫn nại dỗ dành tôi, động tác tay vẫn không ngừng lại, chẳng mấy chốc đã tìm thấy điểm mẫn cảm của tôi, tôi khẽ rên lên, yêu như thế chẳng phải là giày vò, là hưởng thụ hay sao!
Tôi túm chặt vai anh, ư ư như muốn bật khóc thành tiếng.
Anh cố tình giày vò tôi, vì muốn trừng phạt tôi vừa rồi đã cười anh.