Bác Thẩm khẽ cười, như muốn làm dịu bầu không khí nên đã chuyển đề tài: “Việc tiểu hôn sự của Tiểu Dĩnh, Tiểu Hàn cũng sắp rồi nhỉ? Hay là cùng tổ chức một ngày?”
Má tôi ửng hồng: “Bọn cháu không nhanh thế đâu, nếu anh cháu không đợi được thì cứ tổ chức trước.”
Mục Hàn không vui: “Gì mà bảo anh đợi không được?”
Tôi cười khan ha ha hai tiếng: “Anh không muốn sớm rước Tiểu Vân về nhà à?”
“Đượng nhiên là anh muốn.” Mục Hàn dịu giọng. “Nhưng cũng còn phải xem Tiểu Vân có nhận lời cầu hôn của anh không chứ.”
Má Tiểu Vân đỏ ửng như hai trái đào.
Tôi đá bóng sang cho Mục Hàn một cách thành công, vừa vui mừng chưa được hai phút, anh trai tôi lại nói: “Nhưng Tiểu Dĩnh này, anh thấy hai đứa cũng nên sớm tổ chức đi thôi, chưa cưới mà đã ở chung không phải chuyện gì hay ho cả.”
“Sống chung trước khi cưới?” Giáo sư Mục và Niên phu nhân lại một lần nữa phối hợp rất ăn ý.
Tôi tức tối chỉ muốn khâu hai cái môi mỏng của Mục Hàn lại.
“Tiểu Dĩnh, có chuyện đó thật à?” Giáo sư Mục hỏi tôi, vẻ mặt hết sức nghiêm trọng.
Tôi mấp máy môi, thốt ra một câu: “Bọn con ngủ riêng.”
Hứa Lăng Phi giơ tay nói: “Việc này cháu có thể làm chứng, cháu ngủ một phòng, chị Tiểu Dĩnh và chú Ân Chân ngủ một phòng, đúng là ngủ riêng ạ!”
Tôi bực bội chết mất, tiểu tử này rõ ràng là muốn hạ bệ tôi mà.
Giáo sư Mục bắt đầu đập bàn: “Thế này thì còn ra thể thống gì nữa!”
Niên phu nhân cố ý phản bác lời ông: “Giờ là thời đại nào rồi, ông đúng là đồ cổ hủ, lần trước Tiểu Ân đến đây, tôi cũng để nó và Tiểu Dĩnh ngủ một phòng đấy.”
Tôi ngán ngẩm, lần này thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không gột sạch được.
“Bà …” Giáo sư Mục tức giận chỉ vào Niên phu nhân. “Sao lại có loại mẹ như bà chứ!”
Niên phu nhân ưỡn ngực, chống nạnh: “Tôi làm sao, một người mẹ như tôi có chỗ nào không tốt, ít nhất thì tôi cũng mãi mãi nhớ rằng con trai con gái mình đã từng học ở trường nào, mấy năm và ở lớp nào, giáo viên chủ nhiệm là ai, còn ông thì sao?”
Giáo sư Mục gượng gạo: “Bà lại lôi chuyện này ra nói.”
“Đây chính là chứng cứ hùng hồn nhất chứng tỏ rằng ông không hề quan tâm tới gia đình, tới các con!” Niên phu nhân không chịu tỏ ra yếu thế.
“Dù vậy bà cũng không thể đẩy con gái vào chỗ nước sôi lửa bỏng được.” Giáo sư Mục nói giọng chính nghĩa.
Tôi đoán giờ thì đến lượt Ân Chân buồn bực rồi, đang yên đang lành anh bị so sánh với cái lò lửa, khóe miệng bỗng giật giật.
Niên phu nhân tức tới mức chẳng buồn suy nghĩ nữa. “Ông mới đẩy con gái vào chỗ nước sôi lửa bỏng.”
Tôi đang định nói, Ân Chân đã ngăn tôi lại: “Bác trai, bác gái, có thể nghe cháu nói một câu không ạ?”
Giáo sư Mục vì chuyện sống chung mà bắt đầu thấy anh không thuận mắt, bực bội gắt: “Nói đi.”
Ân Chân ôn hòa giải thích: “Giữa cháu và Tiểu Dĩnh rất trong sáng, hoàn toàn không có việc như hai bác nghĩ.”
Tôi thầm bĩu môi bổ sung: Thực tế thì cũng không được trong sạch cho lắm.
“Cậu định chối bỏ trách nhiệm?” Lần này thì đến lượt Niên phu nhân nổi đóa.
Ân Chân ngẩn người: “Cháu không có ý đó.”
“Thế cậu định làm thế nào?” Giáo sư Mục nhìn anh chằm chằm.
Tôi thấy nếu không lên tiếng e là một mình Ân Chân không thể ứng phó được, vội vàng thở dài: “Bố! Mẹ! Hai người đang làm gì thế? Giờ là con gái của bố mẹ không chịu lấy chồng, chứ không phải không có ai lấy.”
Mục Hàn thấy mình đã gây ra họa lớn, còn không lên tiếng nữa thật không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu, vội nói: “Bố! Mẹ! Hai người bộ dạng hung hăng như thế, người khác nhìn vào lại tưởng Tiểu Dĩnh không lấy được chồng nên bố mẹ bức hôn đấy.”
Tôi tức tối lườm ông anh trai một cái, câu này mặc dù là để nói giúp tôi, nhưng sao nghe thật tủi hổ.
Tiểu Vân vừa cười vừa nói: “Chị Tiểu Dĩnh sao có thể không lấy được chồng chứ? Có rất nhiều người đang xếp hàng đang chờ được lấy chị ấy đấy, ví dụ như anh chàng công tử kia, chị Tiểu Dĩnh nhỉ?”
Tôi sờ sờ mũi khẽ cười.
Niên phu nhân quả nhiên bị hấp dẫn ngay bởi lời Tiểu Vân, kéo Tiểu Vân ra góc thì thầm để “moi” tin tức.
Giáo sư Mục khôi phục lại vẻ mặt như bình thường.
Tôi thở phào, quay đầu lại thấy bác Thẩm cười rất giảo hoạt.
Đề tài này do ông ta châm ngòi, đúng là lão hồ ly!
Tôi ngầm nắm lấy tay Ân Chân dưới gầm bàn: “Không sao nữa rồi, không ai ép anh làm bất cứ chuyện gì mà anh không muốn nữa đâu.”
Anh khẽ mấp máy môi: “Sao em biết là tôi không muốn?”
Tôi khẽ sững người, ánh mắt lay động.
Ánh mắt Ân Chân sâu thẳm sáng rực như đá Hắc Diệu giơ tay vén tóc mai giúp tôi, điềm đạm nói: “Tôi còn cầu mà không được ấy chứ.”
Tôi ngẩn người ra mất một lúc, thật sự chẳng biết phải nói gì. Rất lâu sau mới ngẩng đầu nhìn Ân Chân, đôi mắt đen láy của anh dường như có điều muốn nói mà không thể nói ra.
“Vừa rồi anh nói gì?” Tôi hỏi.
Ân Chân nhìn tôi thật sâu: “Không nhớ nữa.”
Tôi cứng đờ mặt nhưng cũng vờ đưa tay lên ngoáy tay, làm bộ thoải mái: “Gần đây hay nghe lầm.”
Ân Chân bật cười.
Ăn cơm xong Mục Hàn hỏi tôi: “Buổi chiều có kế hoạch gì không? Chơi mạt chược?”
Ân Chân điềm đạm đáp: “Không biết chơi.”
“Vậy chơi bài nhé?” Mục Hàn truy hỏi.
“Cũng không biết.”
Mục Hàn chau mày: “Sao cái gì anh cũng không biết thế?”
Ân Chân nở một nụ cười kỳ quái: “Thứ tôi biết, chưa chắc anh đã biết.”
Tôi đưa nó vào thư phòng, mở máy tính, rồi mang cho nó một đĩa đầy đồ ăn vặt, nó vui vẻ nịnh nọt: “Chị Tiểu Dĩnh là tốt nhất!”
Ân Chân ngồi ngoài phòng khách xem ti vi, tin tức đang nói về cuộc triển lãm những di tích văn hóa đã bị thất lạc thời Thanh.
Lúc này tâm trạng tôi phức tạp khó nói.
Ân Chân cầm tay tôi: “Sao mặt em lại thế kia?”
Tôi mỉm cười: “Tôi lo anh lại bảo tôi đưa anh đi xem, lần triển lãm này là ở Đài Loan, khó lắm.”
Anh: “…”
Ân Chân dùng khóe mắt liếc về phía bàn mạt chược đang khí thế phừng phừng, khẽ hỏi: “Niên Dĩnh, chẳng phải em đã quyết tâm tác thành cho bác gái và bác Thẩm rồi à, sao hôm nay lại đối đầu với ông ấy?”
Tôi cụp mắt: “Anh còn nhớ lần trước gặp nhau, ông ta nói mình chỉ là một công nhân bình thường không?”
“Thế thì sao?”
“Nhưng anh nhìn chiếc xe mà hôm nay ông ta đi xem, còn cả quà tặng mẹ tôi nữa, những thứ đó một công nhân bình thường sao có được?” Tôi lạnh lùng đáp.
“Em ghét người có tiền?” Đôi lông mày thanh tú của Ân Chân nhướn cao.
Ánh mắt sâu thẳm của Ân Chân nhìn khắp mặt tôi một lượt, đôi lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
Tôi nửa đùa nửa thật: “Vì vậy anh đừng bao giờ lừa tôi, nếu không tôi sẽ đuổi anh đi đấy.”
Thần sắc anh thoáng lay động, giọng nói nhỏ tới mức phải nín thở mới nghe được: “Tôi đâu sợ bị em đuổi đi, tôi chỉ lo làm em sợ chết thôi.” Câu sau tôi căn bản là hoàn toàn nghe không rõ.
Tôi uể oải ấn vai anh một cái: “Chỉ cần anh không phải là phạm nhân bị truy nã, tôi nghĩ chẳng có gì có thể dọa được tôi cả.”
Anh tránh ánh mắt tôi, ngước nhìn lên, mặt điềm nhiên: “Em cũng đừng hy vọng vào tôi quá nhiều.”
Tôi cười không nói thêm nữa, quay đầu qua lấy điều khiển ti vi.
Ân Chân giơ tay ra vén một lọn tóc của tôi bị rơi ra sau tai.
Tôi ngẩng đầu.
Nụ cười của anh mơ hồ: “Bị che mắt rồi.”
Mặt tôi thoáng ửng hồng.
Ân Chân thoáng lay động, đôi môi khẽ nhếch lên.
Tóc anh giờ đã dài hơn một chút, ngắn nhưng khá dày.
Nghe nói một người đàn ông thật sự đẹp trai phải trải qua thời gian khảo nghiệm khi để đầu trọc. Kiểu tóc không ngắn cũng chẳng dài càng tôn thêm đường nét trên khuôn mặt anh.
Nhưng dù là để kiểu tóc nào, khí chất của anh cũng không bị ảnh hưởng.
Anh vốn là người anh tuấn phi phàm, khí chất ưu tú, lúc này qua ánh tà dương rơi rớt, cả người anh giống như được phủ một lớp màn mỏng màu vàng kim, càng rực rỡ nhức mắt.
“Tiểu Dĩnh, rót cho mẹ cốc nước!”
Niên phu nhân cao giọng sai bảo đã cứu vớt tôi kịp thời, nếu không có lẽ tôi sẽ chết chìm trong đôi mắt thâm sâu như đáy biển kia của anh.
Mâm cơm đêm Giao thừa là do đích thân Niên phu nhân làm, tôi và Mục Hàn chỉ chạy loanh quanh làm chân sai vặt.
Khi món canh cuối cùng được bưng lên, tôi nghe thấy tiếng giáo sư Mục nói với Ân Chân: “Tiểu tử, cậu đúng là mang lại rất nhiều bất ngờ thú vị.”
Tôi kinh ngạc, buổi trưa bố vẫn còn có chút bất mãn đối với anh, lúc này lại khen ngợi không ngớt, con người này thật khó hiểu. Tôi hỏi: “Bố, chuyện gì khiến bố vui tới mức này?”
Giáo sư Mục vui vẻ cười ha hả: “Ân Chân chủ động muốn giúp bố dịch luận văn sang tiếng Mãn và Mông Cổ.”
Tôi thực sự ngẩn cả người.
Ân Chân len lén nhìn tôi: “Tôi học từ nhỏ.”
“Trường học ở chỗ các cậu đúng là rất kỳ lạ.” Giáo sư Mục không truy hỏi tiếp nữa. “Cũng may là thế, nên hôm nay cậu mới có thể giúp được tôi.” Ông đã hiển nhiên coi Ân Chân là trợ lý của mình.
Tôi ghi nhớ trong lòng, định lúc nào về sẽ hỏi cho rõ nên đùa, nói: “Bố, bố phải trả lương cho người ta, dựa vào cái gì mà anh ấy lại phải làm không công chứ!”
Giáo sư Mục trề môi: “Đương nhiên, vốn bố cũng định đi thuê người dịch, giờ thì không cần nữa, phân tốt không thể mang sang bón ruộng người.”
Tôi bối rối.
Ánh mắt Ân Chân thoáng có ý cười.
Sau bữa tối không lâu, Niên phu nhân liền hạ lệnh tiễn khách. “Không sớm nữa, những người không phận sự mau về đi.” Ý nghĩa của câu này là, giáo sư Mục chính là người không phận sự.
Lúc này tôi nhất định phải ra mặt nói giúp cho bố: “Mẹ, bố vừa mới uống rượu, không thể lái xe, hôm nay để bố ngủ lại đây đi.”
Mục Hàn cũng tán đồng: “Đúng thế, giờ đang kiểm tra nồng độ rượu gắt gao lắm.”
Niên phu nhân khoát tay: “Chỉ có hai phòng, con bảo ngủ thế nào đây?”
Chúng tôi chụm đầu vào bàn bạc rất lâu, sau đó đưa ra kết luận, tôi, Tiểu Vân và Niên phu nhân ngủ một phòng, Ân Chân, Mục Hàn và Hứa Lăng Phi ngủ trong phòng đọc, giáo sư M