vài tiếng, khẽ giọng đáp: “Hôm nay tôi đã tra Google rồi.”
Được lắm, nếu không phải thì phản ứng đã không mãnh liệt thế này.
“Tứ Gia thật đáng thương, còn phải lo lắng cả việc bà dì già nhà người ta nữa.” Tôi lẩm bẩm tự nói một mình.
Ân Chân gật mạnh đầu.
Tôi lạ lẫm: “Việc này liên quan gì đến anh? Sao anh phải kích động như thế?”
“Dù sao tên cũng giống nhau, tôi chia sẻ ưu phiền với anh ta có gì là không được.” Ân Chân mặt bình thản, giọng trượng nghĩa đáp.
Lần này đến lượt tôi bị sặc nước, ho tới mức đỏ cả mặt.
Ân Chân nhìn tôi với ánh mắt vô tội, trong đôi mắt sâu thăm thẳm đó lóe lên những tia sáng.
***
Hôm nay, có người sáng sớm đã đến gõ cửa.
Tôi mắt nhắm mắt mở bò dậy đi ra: “Ai đấy?”
“Mau gọi cô đi.” Đinh Nhất Nhị cười hi hi đẩy con trai lên trước mặt.
“Thôi gọi là chị đi, đừng gọi cô già lắm.” Tôi gãi đầu.
“Xưng hô loạn hết cả rồi.” Đinh Nhất Nhị nói, đưa cho tôi một túi hành lý rất lớn.
Tôi đón lấy, tiện tay ném lên ghế sô pha: “Đựng những gì thế? Có phải khoa trương quá không, rốt cuộc là chị đi du lịch hay con chị đi du lịch?”
“Một ít quần áo để thay và đồ chơi, cái gì nó cũng muốn mang nên chị chẳng còn cách nào khác.” Đinh Nhất Nhị bất lực nhún vai.
Hai mí mắt tôi như đang đánh nhau, liếc nhìn đồng hồ, nhảy dựng lên: “Chị, còn chưa tới sáu giờ, sâu dậy sớm sẽ bị gà ăn đấy, chị hiểu không hả?”
“Thầy giáo chúng con rõ ràng dạy rằng gà dậy sớm sẽ có sâu để ăn.” Con trai cưng của Đinh Nhất Nhị nghiêm túc chỉ ra sai sót của tôi.
Tôi khẽ ho: “Mẹ cháu là một con sâu.”
“Cô mới là sâu, cả nhà cô là sâu.” Đinh Nhất Nhị nổi cáu.
“Chị ấy, chính chị.” Tôi phản kích.
Đinh Nhất Nhị cũng không chịu lép vế: “Chính cô, chính cô ấy!”
Hứa Lăng Phi mở đôi mắt to đen láy, tò mò nhìn hai người phụ nữ lớn tuổi đang tranh cãi, tôi đỏ mặt: “Không cãi nhau với chị nữa, chị không sợ mất mặt, nhưng em sợ thay cho chị.”
“Xì, cô nói không lại chị ấy!” Chị ta không phục.
Nhìn xem, có giống mẹ của đứa con mười tuổi không?
Lúc này, Ân Chân từ trong phòng đi ra: “Dậy sớm thế?” Nói rồi, anh đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Đinh Nhất Nhị mở trừng mắt như ban ngày gặp ma: “Em và bạn trai sống chung? Em đừng làm hư con chị đấy.”
Tôi cũng chẳng khách khí: “Đi đi đi, không có anh ấy thì con chị cũng chẳng ai trông.” Tôi sớm đã nghĩ rồi, ban ngày để Hứa Lăng Phi ở cửa hàng hoa, Ân Chân, Tiểu Thanh, Tiểu Vân trông, hết giờ làm tôi sẽ đưa nó về nhà.
Tôi phải vận dụng hết khả năng ăn nói của mình mới giải thích cho Đinh Nhất Nhị rõ về kiểu “sống chung” của tôi và Ân Chân không giống như kiểu “sống chung” mà chị ta nghĩ, chị ta nghi ngờ nói: “Hai người không phải là quan hệ nam nữ à?”
“Không phải!” Tôi liếc xéo chị ta, suy nghĩ của con người này không thể trong sáng hơn sao? “Chị nhìn thấy đôi trai gái nào sống cùng nhà mà ngủ hai phòng chưa?”
“Ồ!” Chị ta quay một vòng trong phòng tôi: “Tiểu Dĩnh, nhà em chỉ có hai phòng ngủ?”
“Đúng thế, có vấn đề gì không?” Tôi chau mày. “Nhất Nhị, chị yêu cầu cao quá đấy, có cần em phải mua một căn biệt thự để hầu hạ con chị không?”
Chị ta ngập ngừng, cuối cùng đành nuốt những lời muốn nói vào trong: “Không cần phải thế!”
Cho đến tối, đưa Hứa Lăng Phi về nhà rồi tôi mới hiểu ra ý Đinh Nhất Nhị muốn nói ban sáng.
Đinh Nhất Nhị để Hứa Lăng Phi lại, trịnh trọng nói: “Chị giao con cho cô, trông cậy vào cô cả đấy.”
Tôi cười mắng: “Đừng nói nhiều nữa, em không bỏ đói nó đâu.”
“Vậy chị đi đây, còn phải quay về thu dọn hành lý.”
Tôi thật phục chị ta, tối nay bay mà chị ta chẳng hề có chút khái niệm gì về thời gian cả.
Vừa quay đầu, Hứa Lăng Phi đã cầm PSP chơi game.
Ân Chân nhìn cậu bé thoáng ngẩn ra.
Tôi vỗ vỗ vai anh: “Hai mươi ngày tiếp theo, thậm chí là còn hơn thế nữa, thằng bé này tôi nhờ cả vào anh.”
“Cô đùa chắc?” Anh dùng ánh mắt như không thể tin được nhìn tôi.
“Anh cảm thấy tôi có giống như đang đùa không?” Tôi nhún vai. “Tôi phải đi làm, không thể đưa nó đến công ty.”
Ân Chân hiểu ý của tôi: “Tiểu Thanh và Tiểu Vân có thể chăm sóc nó.”
“Câu này không sai.” Tôi gật gật đầu. “Nhưng nó là con trai, ngộ nhỡ đi vệ sinh hoặc tắm rửa, để Tiểu Thanh và Tiểu Vân làm thì không tiện lắm.”
“Cô bảo tôi hầu hạ nó khi đi vệ sinh và tắm rửa?” Bộ dạng Ân Châm vô cùng phức tạp.
“Có gì không được?”
Anh bĩu bĩu môi, giọng bé như muỗi kêu: “Tôi chưa bao giờ làm những việc ấy.”
Mặc dù anh nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Tôi thản nhiên đáp: “Coi như anh chuẩn bị cho sau này, không chừng còn được vợ khen đấy.”
Ân Chân lại lẩm bẩm: “Có phải tôi chưa có con trai đâu.”
Tôi đang đi giày, nghe được nửa câu liền đáp: “Sau này anh muốn có con trai? Không nhận ra là tư tưởng trọng nam khinh nữ của anh nghiêm trọng đến thế.”
Anh bị tôi chọc tức không thèm nói nữa.
Tôi kéo Hứa Lăng Phi, toét miệng ra cười: “Nhóc con, ăn sáng chưa? Chị đưa em đi ăn thứ ngon nhé?”
“Em muốn ăn Crunchy McFlurry[1].” Hứa Lăng Phi cũng cười ngọt ngào với tôi.
[1] Một loại kem của McDonald’s.
“Cái này thì không được.” Trước khi đi Đinh Nhất Nhị đã dặn tôi, không thể việc gì cũng chiều theo ý thằng nhóc.
Hứa Lăng Phi chớp mắt: “Chị Tiểu Dĩnh, chị là tốt nhất, đưa em đi ăn đi.”
Đôi lông mi rậm và dài của cậu nhóc chớp chớp, lại thêm giọng điệu ngây thơ đáng yêu, tôi đột nhiên thấy không ổn: “Được rồi, đi ngay.”
“Làm gì có chuyện sáng sớm đã ăn kem, không được.” Ân Chân nói, giọng nghiêm khắc.
Hứa Lăng Phi thấy anh chau mày, núp ra sau lưng tôi.
“Mau thu lại bộ mặt nhàu nhĩ của anh đi, đừng dọa trẻ con nữa.” Rồi tôi quay sang cười tươi với cậu nhóc: “Mặc kệ anh ấy.”
Ân Chân nói giọng nghiêm túc hơn: “Rốt cuộc là cô hay tôi trông nó?”
Tôi đành nghe lời khóa cửa, rơi nước mắt đồng cảm nhìn theo Hứa Lăng Phi.
Trong cửa hàng bánh, Hứa Lăng Phi bị khuất phục trước uy nghiêm của Ân Chân, vẻ mặt đầy bất bình ăn hết bốn chiếc bánh nhân nấm, một bát mỳ vằn thắn nhỏ. Nhân lúc Ân Chân không để ý, nó liên tục làm mặt quỷ với tôi.
Tôi cố nhịn cười, đây chính là nguyên nhân tại sao khi dạy dỗ con cái, hai vợ chồng lại một người mặt trắng một người mặt đỏ. Tôi đột nhiên bị sặc nước miếng, đang nghĩ đi đâu không biết.
Trịnh Tiểu Vân vừa nhìn thấy Hứa Lăng Phi là lao ngay đến ôm thằng bé: “Oa, nhóc con, oa, đáng yêu quá.” Vừa gọi cô vừa bẹo hai má nó.
Tôi điềm đạm nói: “Anh trai chị mà nhìn thấy sẽ ghen cho xem.”
Tiểu Vân đỏ bừng tai: “Liên quan gì đến anh ấy.”
Tiểu Thanh oán trách liếc bạn một cái.
“Mắt nhóc đẹp quá, vừa nhìn là tim em đã đập thình thịch rồi.” Tiểu Vân làm động tác lấy tay giữ tim, vẻ mặt thoáng ửng đỏ thiếu tự nhiên.
“Có phải sẽ phóng điện?” Hứa Lăng Phi làm động tác minh họa, mắt phát sáng.
Tiểu Vân há hốc miệng, nửa ngày vẫn chưa khép lại được.
“Thằng nhóc giờ đã mê hoặc thế này, lớn lên thì xong hẳn, nhất định là hại nước hại dân.” Tiểu Thanh trợn mắt há miệng nói.
Tôi bịt miệng cười: “Cũng không biết giống ai!”
Tiểu Thanh và Tiểu Vân đều không lạ gì Đinh Nhất Nhị và chồng chị ta, phân tích nửa ngày, cuối cùng đưa ra kết luận: Nếu đem ra so sánh thì Đinh Nhất Nhị có vẻ đa tình hơn, không biết chị Đinh giờ có vô cớ mà hắt hơi điên cuồng không nữa.
Hứa Lăng Phi vừa ngồi đã lấy PSP ra, Ân Chân lạnh lùng quét mắt: “Làm bài tập cho xong đi đã.”
Thằng bé lập tức ngoan ngoãn lấy bút và vở bài tập ra, trốn vào một chiếc bàn nhỏ chăm chỉ ngồi làm.
Tôi phục lăn, đây mới đúng là có uy. Xem ra quyết định giao nó cho Ân Chân trông nom thật là sáng suốt.
Tôi xoa xoa đầu Hứa Lăng Phi: “Nghe lời chú Ân, chị Vân, chị Thanh nhé, biết chưa hả?” Nói xong, tự tôi cũng rung mình, quan hệ xưng hô loạn hết cả.
Hứa Lăng Phi hiểu biết gật gật đầu.
Tôi yên tâm đi làm.
Vừa mở QQ lại thấy Thôi Hoài Ngọc và Tang Duyệt tranh cãi.
Nguyên nhân là vì Tang Duyệt gần đây mê phim Mỹ, thề sẽ lấy chồng Tây.
Hoài Ngọc điềm đạm nói: “Chồng Tây cũng rất tốt.”
Tôi đang băn khoăn tự hỏi không biết cô ấy đứng cùng chiến tuyến với Tang Duyệt từ bao giờ, lại thấy thêm một câu: “Mùa đông có thể mặc ít hơn người khác một cái quần lông.”
Tôi cười chảy cả nước mắt, khắp mặt bàn toàn khăn giấy, bất ngờ một cánh tay giơ ra trước mặt tôi, trong tay là một gói giấy ăn ướp hương nhè nhẹ.
“Từ, giám đốc từ!” Chính là giám đốc mới của bộ phận thị trường - Từ Kiều Kiều.
“Niên Dĩnh phải không?” Môi chị ta thoáng cong lên, cười thân thiết.
“Vâng, giám đốc Từ có việc tìm tôi?” Tôi nhận gói khăn giấy, sau đó lẳng lặng thu nhỏ giao diện QQ.
Ánh mắt chị ta như đang cười: “Cô vào phòng tôi một lát nhé.”
“Vâng!” Tôi đáp, lòng thầm nghĩ có lẽ mục đích cũng giống Quách Thần Thần, muốn lôi kéo tôi đây mà.
Từ Kiều Kiều bắt chéo hai chân, nhướn mày cười: “Cứ thoải mái, ngồi đi!”
“Cám ơn giám đốc Từ, chị có việc gì cần tôi làm?”
“Tôi vừa vào công ty không lâu, về lý phải thỉnh giáo cô mới đúng.”
“Không dám, không dám!” Tôi vội nói, đạo hạnh của chị ta cao hơn Quách Thần Thần nhiều, tôi bắt đầu thấy thấp thỏm không yên.
Chị ta hắng giọng, đột nhiên hỏi: “Cô thuộc Tứ Đảng?”
“Á!” Tôi kinh ngạc.
“Vừa rồi tôi nhìn thấy ảnh trên desktop của cô, là Cửu Châu Thanh Yến[2] phải không?
[2] Đảo lớn nhất trong 9 đảo nhân tạo ở di tích Viên Minh Viên. Theo vua quan phong kiến thời trước, thiên hạ có “9 châu”, nên đã xây dựng 9 đảo nhân tạo tại đây.
“Tôi cũng là fan của Tứ Gia Đảng.” Chị ta cười đầy ẩn ý.
Tôi không biết có nên bắt tay chị ta hay không, nhưng chị ta đã giơ tay ra trước: “Sau này chúng ta có cùng tiếng nói rồi.”
“Ha ha ha!” Tôi cười ngượng ngùng.
Chị ta hào hứng xoay màn hình máy tính lại: “Nhìn xem, đây là tiểu thuyết về Tứ Gia mà tôi đang viết, đây là tài liệu về sử Thanh mà tôi đang chỉnh lý, đây là những bức ảnh có liên quan tới Tứ Gia mà tôi chụp khi đến Bắc Kinh, còn có…” Chị ta đang lật tìm trong folder máy tính: “… lời phê bằng bút son của Ung Chính triều, nếu cô cần, tôi sẽ nén lại gửi cho cô.”
Tôi líu lưỡi, Tứ Gia Đảng này cũng chẳng kém gì tôi. Tôi lắp bắp: “Từ, giám đốc Từ, chị... “
“Tôi thích nhất Niên quý phi, cô cũng họ Niên, chúng ta thật có duyên.” Chị ta giống như một đứa trẻ hào hứng chia sẻ với tôi những thứ mà mình tâm đắc, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh người phụ nữ oai nghiêm và năng động trong cuộc họp ngày hôm qua.
“Chỉ hận vì gặp gỡ quá muộn.” Phải một lúc lâu sau tôi mới thốt ra một câu.
“Sau này có cơ hội sẽ trao đổi, bàn bạc nhiều.” Nụ cười trên môi chị ta nở bừng. “Đúng rồi, cô thường vào diễn đàn nào?”
Tôi còn chìm đắm trong sự chuyển biến của chị ta, chưa kịp thoát ra nên bất giác trả lời: