Từ Kiều Kiều, giám đốc mới của bộ phận thị trường xuất hiện, tóc ngắn năng động, trang phục gọn gàng, vẻ mặt nghiêm túc, không hề có biểu hiện kiêu ngạo.
Khi tổng giám đốc giới thiệu chị ta với chúng tôi, vẻ mặt Quách Thần Thần vô cùng khó coi.
Họp hành là một việc vô cùng tẻ nhạt, tôi len lén lấy di động vào QQ.
Thôi Hoài Ngọc thấy tôi online, lập tức PM cho tôi: “Tiểu Dĩnh, từ hôm nay trở đi hãy gọi mình là cổ thần.”
“Tại sao?”
“Thứ Sáu tuần trước mình vừa bán đứt mã cổ phiếu với giá trần, hôm nay lập tức rớt xuống giá sàn, la la la.”
Dù không nhìn thấy nhưng cũng có thể tưởng tượng được bộ dạng đắc ý tới mức nào của Thôi Hoài Ngọc. Việc yêu thích của tôi là đả kích cô ấy: “Không chừng ngày mai lại chạm trần ấy.”
“Cậu bớt mở mồm quạ đen đi!” Hoài Ngọc tức giận, nói xong câu đó không thấy tăm hơi đâu nữa.
Tôi cười điềm đạm, thấy không ai chú ý tới mình, bèn mở mạng xem tin tức.
Bất ngờ bị tổng giám đốc điểm danh: “Niên Dĩnh, còn cô?”
Tôi đầu óc mù đặc, từ nãy tới giờ có nghe thấy gì đâu.
Đinh Nhất Nhị gạch mấy nhát trên sổ ghi chép, mặt bình thản đẩy sang tôi.
“Đối với tôi mà nói thì đây là việc lớn, tôi phải suy nghĩ thật kỹ.” Tôi nghiêm túc đáp.
“Vậy những người khác? Đinh Nhất Nhị, cô nói xem!”
Tôi bĩu bĩu môi, lại dám lấy tôi ra để khai đao. Cũng may tôi không ngốc.
Có tôi mở đường, Đinh Nhất Nhị cũng trả lời dứt khoát: “Tiêu tổng, tôi cũng cần phải suy nghĩ thật nghiêm túc.”
Những người khác trong bộ phận thị trường lần lượt đưa ra ý kiến giống tôi.
Tiêu tổng liếc tôi một cái, trầm mặc hồi lâu: “Ăn Tết xong quay lại làm việc sẽ chính thức phân tổ, trước thời gian này hãy gửi kết quả vào email cho tôi. Phân tổ là quyết định của ban lãnh đạo công ty sau nhiều lần thảo luận bàn bạc, giúp bộ phận thị trường phát triển nhanh và ổn định hơn trong môi trường cạnh tranh lành mạnh. Tôi cần phải nhắc nhở các vị rằng, thành tích của cả đội có liên quan đến việc đánh giá thành tích cuối năm, phải tăng cường tinh thần hợp tác tập thể.”
Tôi hiểu, hành động này gây ra cú sốc không nhỏ cho Quách Thần Thần, cục diện độc đoán chuyên quyền trước đó của chị ta đã bị phá vỡ.
Buổi trưa Đinh Nhất Nhị hẹn tôi cùng ăn cơm, tôi biết chị ta có chuyện cần nói riêng với mình nên đương nhiên nhận lời.
Kết quả tôi đoán sai, chuyện chị ta muốn nói không phải chuyện công ty, mà là chuyện riêng.
“Tiểu Dĩnh, Tết chị với ông xã định sang Singapore du lịch.”
“Hay quá!” Tôi cười, họ kết hôn mười mấy năm rồi mà vẫn dính chặt với nhau như keo con voi, thật khiến người ta ngưỡng mộ.
“Ừm, có điều, bọn chị nuốn có không gian giêng, không muốn mang con đi cùng.” Chị ta có phần do dự nói.
“Trăng mật lần hai, ha ha!” Tôi rất hiểu biết vỗ vỗ vai chị ta. “Nhưng sao chị lại phải báo cáo với em?”
Nhìn bộ dạng chị ta có vẻ rất khó nói, ngập ngập ngừng ngừng: “Em… có thể… trông con giúp chị mấy ngày không?”
Tôi ngẩn cả người, không ngờ chị ta lại đưa ra yêu cầu này. “Cũng không phải là không thể, nhưng…”
“Vậy là em đồng ý rồi?” Chị ta vui ra mặt.
Tôi vò vò tóc, khó xử nói: “Em chưa có kinh nghiệm trông trẻ bao giờ, em sợ…”
“Thằng nhóc nhà chị rất ngoan, cứ cho nó ăn no là được.” Chị ta nói miệng như cười.
Tôi chẳng biết phải nói gì nữa, có phải nuôi lợn đâu. “Anh chị đi mấy ngày?” Hy vọng chị ta có lương tâm mà nhận ra, về sớm một chút.
Đinh Nhất Nhị giơ tay lên đếm: “Nghỉ Tết chắc chắn là được bảy ngày, chị định mang hết phép năm ra dùng, thêm hai ngày thứ Bảy Chủ nhật, khoảng hơn hai mươi ngày.”
“Hai mươi ngày!” Tôi đột nhiên cao giọng.
Chị ta vội vàng an ủi: “Đừng kích động, đừng kích động, hai mươi ngày qua rất nhanh, chớp mắt ấy mà.”
Tôi không khách khí: “Chị tưởng là đóng phim à, ống kính vừa chuyển đã mười tám năm trôi qua chắc?” Tôi coi như đã rơi vào cạm bẫy do chị ta đặt ra.
“Nếu em không nhận lời giúp chị, chị đành đưa nó về quê cho ông bà nội trông vậy, cũng không sao, chỉ là họ quá nuông chiều trẻ con, ngày nào cũng nhét cá nhét thịt cho nó ăn, cứ như bọn chị ngược đãi con mình không bằng.” Chị ta làm bộ làm tịch chậm rãi nói, lén liếc tôi, rồi nói tiếp. “Cứ ra khỏi cửa là tầng tầng lớp lớp quần áo, sợ nó lạnh, hơi húng hắng ho đã lo lắng như sắp chết, đến bệnh viện truyền nước uống thuốc như cơm bữa, cứ thế chiều hư nó mất. Lần trước…”
“Thôi thôi, em đồng ý là được chứ gì!” Với chiêu lấy lùi làm tiến này của chị ta đúng là đã thắng rồi.
“Hi hi!” Đinh Nhất Nhị kéo tay áo tôi. “Chị biết em tốt nhất mà.”
“Được rồi, đừng nịnh bợ nữa!” Tôi run rẩy, sợ nhất là chị ta dùng chiêu này. “Bao giờ bay?”
“Tối mười ba.”
Tôi gật gật đầu, bỗng nhiên bừng tỉnh, mười ba chẳng phải là ngày mai sao? Tôi kéo miệng lên: “Chị thật giảo hoạt, tính toán đúng lúc, chị không sợ em từ chối?”
“Em sẽ không làm thế.” Chị ta nói, cười tới mức vai rung cả lên. “Miệng cứng lòng mềm, chị đã nhắm em từ lâu rồi.”
Tôi không khách khí cầm đũa gõ vào trán chị ta một cái, cũng cười.
Đi qua cửa thiết bị thông tin, tôi nhớ ra trong nhà còn một chiếc di động cũ, mua thẻ sim về là Ân Chân có thể dùng.
Bà chủ cầm một đống sim ra cho tôi chọn số, một sim là một trăm tệ, trong tài khoản đã có năm mươi tệ rồi. Tôi chọn mãi, hỏi: “Còn cái nào rẻ hơn không?”
“Có, nhưng số chán lắm.”
Số chán lắm mà bà ta nói có lẽ là có số bốn, cái này tôi chẳng quan tâm.
Hai mắt tôi đột nhiên phát sáng, chọn ra một thẻ sim có mấy số cuối là 4444 liên tiếp. Ngón tay cái miết lên đó một cái: “Cái này bao nhiêu tiền?”
Bà chủ nhìn tôi: “Năm mươi tệ.”
“Ba mươi.”
“Được.”
Tôi vui vẻ trả tiền.
“Tiểu Dĩnh!” Đinh Nhất Nhị vội ngăn tôi lại. “Số này không may đâu.”
Khóe miệng tôi thoáng cười, tôi lại có quan niệm rất cố chấp về số bốn, chị ta không hiểu. Nếu không phải do số hiện tại tôi dùng đã nhiều năm, đổi số không tiện thì tôi sẽ không nỡ đưa sim này cho Ân Chân dùng.
Bà chủ nói nhỏ sau lưng tôi: “Gần đây loại người nào cũng có.”
Trong mắt bà ta, tôi vừa giúp bà ta giải quyết một khó khăn, còn đối với tôi, như bắt được ngọc.
Hết giờ làm tôi đến cửa hàng hoa, Dư Tiểu Thanh và Trịnh Tiểu Vân đang chụm đầu xem tạp chí.
Tôi liếc nhìn: “Ai đây? Xấu chết đi được.”
Tiểu Thanh không phục đáp: “Chị Dĩnh, chị quê quá, người ta là minh tinh Hàn Quốc đấy.”
Thật không nhận ra, con bé này có giọng điệu giống hệt Thôi Hoài Ngọc. “Đã phẫu thuật thẩm mỹ rồi mà trông vẫn thế này?” Tôi tiện miệng nói.
“Chị Dĩnh, chỉ có mình chị chê anh ta xấu, tiểu cô nương người ta còn đang mê mệt muốn chết đấy.” Tiểu Thanh quay mặt đi, bất mãn bĩu môi.
Tiểu Vân “xì” một tiếng: “Mấy tiểu cô nương đó chắc đều lớn lên ở nữ nhi quốc, cả đời chưa nhìn thấy đàn ông hay sao.”
“Trịnh Tiểu Vân!” Tiểu Thanh cuối cùng không thể chịu được nữa.
Tiểu Vân nheo mắt: “Không cho người ta nói sự thật à?”
Tôi lặng lẽ làm thế tay uy vũ để khen ngợi Tiểu Vân.
Tiểu Vân chống má nói: “Nếu nói là đẹp trai thì cái đám này sao bì được với Tứ Ca.”
Khóe miệng tôi bất giác cong lên thành một nụ cười.
Buổi tối tôi đem hết tình hình công ty và những lời của tổng giám đốc ra kể lại nguyên văn với Ân Chân, đồng thời còn dương dương đắc ý trước kế hoãn binh của mình.
Ân Chân điềm đạm nhìn tôi, chỉ nói một câu: “Niên Dĩnh, cô chưa từng nghĩ đến việc tự mình dẫn dắt một tổ, để những người khác phải theo sự chỉ đạo của mình sao?”
Tôi ngẩn ra, tôi vẫn luôn an phận, chưa bao giờ nghĩ xa hơn.
Nhưng những lời của Ân Chân khiến tôi ngẫm nghĩ, so với việc cả ngày vắt óc tìm cách vẹn toàn, vừa không đắc tội với Quách Thần Thần lại vừa không phạm lỗi với Từ Kiều Kiều thì thà rằng tôi tự tìm một con đường khác, tự mình tiến cử cũng là cách hay, huống hồ, tôi hoàn toàn có tư cách ấy.
“Sao tôi không nghĩ đến việc này chứ?” Tôi lẩm bẩm.
Anh thản nhiên nhướn cao mày, như muốn thể hiện rõ sự ưu việt của người có chỉ số IQ cao vậy.
Bổn cô nương hôm nay tâm trạng tốt, không thèm so đo với anh.
Tôi rót hai cốc trà mang từ bếp ra, đưa cho anh một cốc.
Anh mở máy tính đọc tin, chỉ vào một tin nói: “Lại động đất rồi, triều đình cần mở lương khố để cứu tế mới phải.”
Tôi vỗ trán: “Ân Chân tôi có điều này cần yêu cầu anh?”
“Chuyện gì?”
“Anh đừng coi mình là Tứ Gia nữa được không?”
Anh cười cười: “Được!”
Tôi thở phào.
“Tôi vốn chính là Tứ Gia mà.” Anh thản nhiên nói tiếp.
Tôi giơ tay giật máy tính lại: “Trả cho tôi, cho anh mượn mấy hôm, anh lại chiếm làm của riêng.”
“Ngượng quá hóa giận, không phải là hành vi của người quân tử.” Anh vẫn thản nhiên, khóe miệng không khống chế được nhếch lên cười.
Không biết hôm nay là ngày gì, toàn bộ danh sách bạn bè của tôi đều đang online.
Không chỉ Dư Tiểu Thanh và Trịnh Tiểu Vân lại đang cãi nhau đỏ mặt về Bát Gia và Tứ Gia, Chung Thiền Quyên và Đinh Nhất Nhị cũng đang thảo luận về cảnh và ẩm thực của Singapore, còn cả Thôi Hoài Ngọc cùng Tang Duyệt đang tranh giành xem hai bọn họ ai mới là người được Tứ Gia yêu nhất.
“Các cậu không thấy chán à?” Tôi thản nhiên cắt ngang cuộc cãi vã gần như diễn ra hàng ngày của Hoài Ngọc và Tang Duyệt.
Hai người bọn họ mỗi người gõ trả lời tôi một câu “Không chán”, rồi lại tiếp tục cuộc tranh luận mới.
Tôi hào hứng tham gia cuộc trò chuyện giữa Đinh Nhất Nhị và Chung Thiền Quyên, nhưng thấy mình hoàn toàn không có cơ hội xen vào giữa bọn họ. Đang định thoát ra, thấy Đinh Nhất Nhị gõ một hàng chữ: “Ngày mai phải đi Singapore rồi, hy vọng bà dì già sẽ không đến thăm vào thời gian này.”
Chung Thiền Quyên chẳng hề do dự tiếp lời: “Yên tâm, Tứ Gia sẽ phù hộ cho chị.”
Tôi kinh ngạc tay run run, laptop suýt rơi xuống nền.
Ai ngờ Chung Thiền Quyên không buông ra những lời kinh hồn thì vẫn không chịu thôi, lại tiếp tục gõ thêm một câu: “Em thì lại mong Tứ Gia phù hộ cho bà dì già đến sớm một chút, không thì mấy ngày Tết khó chịu lắm.”
Tôi lạnh lùng nói: “Tứ Gia ngày xử lý hàng nghìn hàng vạn việc, ngộ nhỡ phù hộ sai…”
Một đống icon bi thương, lau mồ hôi, quệt mũi, lườm, tức tối, ngượng ngùng, bay sang phía tôi, trước khi bỏ chạy tôi còn không quên hét: “Ân Chân, anh mau đến đọc đoạn hội thoại này.”