i mà tôi thuộc về, tôi mới làm được những gì muốn làm.”
“Anh rất vĩ đại.” Tôi cười nói: “Nếu đem so với anh, rõ ràng ước mơ của tôi khó mà lọt tai.”
Anh dịu dàng: “Nói nghe xem!”
Hai tay tôi chống cằm, nói mơ màng: “Tôi hy vọng bố mẹ tôi có thể quay lại với nhau, cả nhà sống một cuộc sống vui vẻ, không cãi vã, không chia ly.”
“Đấy cũng có phải là việc gì mất mặt lắm đâu.” Anh cúi đầu, nụ cười lẫn với vẻ chua xót: “Tôi rất ngưỡng mộ tình cảm giữa cô và mẹ.”
Tôi thản nhiên: “Tôi là do mẹ sinh ra, bà không thương tôi thì thương ai.”
Anh khẽ cười: “Không phải tất cả các bà mẹ đều thương đứa con do chính mình sinh ra.”
Tôi vô thức nói: “Không sai, giống như mẹ của Tứ Gia không thương anh ấy vậy, chỉ coi trọng người em.”
Vẻ mặt Ân Chân thoáng thay đổi, nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái bình thường.
Vị trí của Tứ Gia trong lòng tôi rất vững chắc, không thể trách tôi vì đã nghĩ ngay đến anh ấy. Nhưng thổ lộ tâm sự, thể hiện sự si tình của mình đối với một nhân vật cổ đại trước mặt người đàn ông vừa quen chưa đến một tuần, lại chưa đến mức bạn tâm giao, nói thế nào cũng không ổn lắm. Tôi ảo não xịu người xuống, sao không hiểu cách che giấu tình cảm chứ.
Anh đứng lên trước: “Không sớm nữa, cũng lạnh rồi, về thôi.”
“Ừm!”
Tôi nhảy lên, nhìn cuối chân trời vạch một đường ánh sáng màu bạc, kích động hua chân hua tay: “Là sao băng!” Trong truyền thuyết, nếu bạn ước một điều đúng lúc nhìn thấy sao băng thì nó sẽ giúp ước mơ của bạn trở thành hiện thực. Tôi lấp tức nhắm mắt lại, khẽ lẩm bẩm: “Con muốn bố mẹ quay lại với nhau.” Nghĩ thế nào rồi lại lẩm bẩm tiếp: “Con muốn được uống trà chiều với Tứ Gia.” Có phải hơi tham lam không, cuối cùng tôi đánh đổi sang điều ước khác: “Con muốn trúng Song Sắc Cầu[6] năm trăm vạn.”
[6] Một dạng xổ số của Trung Quốc.
Mở mắt ra, quay người, tôi bất ngờ khi thấy Ân Chân cũng đang nhắm mắt cầu nguyện. Lòng tôi khẽ rung động.
Hồi còn học đại học, bạn trai của bạn nữ phòng đối diện tối nào cũng ôm đàn ghi ta đứng dưới ký túc xá hát tình ca, bạn cùng phòng với tôi nói: “Nếu có một người con trai cũng si tình đứng hát vì mình như thế, mình sẽ lấy anh ấy.” Tôi cũng bắt chước người ta lãng mạn, nhưng tôi nói: “Nếu có một người con trai cũng tin vào việc cầu nguyện khi sao băng rơi, đồng thời may mắn ở cạnh nhau lúc sao băng rơi, mình sẽ lấy người ấy.”
Còn lúc này, người ấy đang đứng trước tôi.
Không rõ lai lịch.
Có thể bỏ đi bất cứ lúc nào.
Anh…
Anh đột nhiên mở mắt, thấy tôi đang nhìn chằm chằm, liền vô thức đưa tay sờ mặt: “Mặt tôi có dính thứ gì sao?”
Tôi cụp mắt lại với vẻ thiếu tự nhiên: “Không.”
“Vậy đi thôi!”
“Ừm!”
Tôi dừng lại: “Ân Chân, vừa rồi anh ước gì?”
“Tôi…”
Tôi nhanh chóng cắt ngang lời anh: “Đừng nói nữa, nói ra rồi thì không linh nghiệm đâu.”
Ân Chân cười: “Kể cho cô nghe chắc không sao.”
“Đừng nói!” Tôi đột nhiên chẳng hứng thú, đi nhanh bước chân hỗn loạn. Trời rất tối, tôi lại hơi cận thị nên đâm phải một chiếc xe đạp dựng giữa đường.
“Cẩn thận!” Ân Chân kịp thời kéo tôi lại, giúp tôi tránh phải tiếp xúc thân mật với đất mẹ.
Tôi xoa xoa đầu gối đau nhói, tức giận: “Ai mà vô ý vô tứ thế cơ chứ, dựng xe đạp lung tung!”
“Còn có thể đi được không?” Khóe mắt Ân Chân thoáng ý cười.
“Không đi được lẽ nào anh cõng tôi?” Tôi giận vì anh lại cười tôi, giọng tức tối.
Anh nhướn nhướn mày, đáy mắt sâu hút: “Có gì mà không được?”
Tôi ngẩn người, nhảy lên như chạm phải điện: “Không cần, tôi đi dược.”
Giọng anh hơi trầm xuống, bĩu môi như trẻ con: “Cả đời này tôi chưa từng cõng ai, thế mà cô còn chê.”
Chẳng mấy khi nhìn thấy bộ dạng trẻ con của anh, tôi phá lên cười thành tiếng không che giấu.
Tôi tắm rửa sạch sẽ xong xuôi thì nhận thấy ý đồ chui vào phòng mẹ ngủ đã thất bại. Mẫu thân đại nhân dũng mãnh của tôi đã khóa cửa phòng.
Nhà tôi có tổng cộng ba phòng, ngoài phòng đọc thì có hai phòng ngủ nữa, vốn tôi định ngủ chung phòng với mẹ, để Ân Chân ngủ phòng tôi, nhưng rõ ràng mẹ đã sớm dự liệu việc này. Tôi tức giận hai tay chống nạnh đi đi lại lại, đã ai gặp người mẹ nào nhanh nhanh chóng chóng muốn gả con gái đi như thế chưa?
Không phải là không có cách, một là tôi ngủ ở phòng khách, Ân Chân ngủ ở phòng tôi. Hai là ngược lại. Ba là cùng lắm không ngủ nữa, chỉ có điều sau khi tốt nghiệp đại học xong tôi chưa thức thâu đêm bao giờ. Bốn là thuận theo ý mẹ, ngủ cùng phòng. Đương nhiên, không thể ngủ cùng giường, tôi còn chưa buông xuôi tới mức này.
Tôi gọi Ân Chân lại: “Anh ngủ giường, tôi ngủ sô pha hoặc ngược lại?” Người đàn ông lịch sự phong độ sẽ chọn phương án sau, đáng tiếc tôi đã sai.
Anh không giơ tay đón lấy chăn gối từ tay tôi, mắt đầy ý cười: “Cô không sợ mẹ cô nghi ngờ sao?”
Thực ra tôi cũng hiểu mẹ làm như thế là vì muốn thăm dò tôi, nhưng tôi không thể vì việc đó mà bỏ mặc tất cả được. “Thế anh có cách gì hay?”
Ân Chân đi vào phòng tôi, nói đơn giản: “Đương nhiên là ngủ cùng phòng rồi.”
Tôi nghiến răng: “Anh đừng mơ!”
Nhưng lại thấy anh đã trải xong chăn nệm xuống sàn, kéo tôi vào trong, đóng cửa.
Tôi có chút ngượng ngùng: “Thì ra là thế!”
“Vậy cô tưởng thế nào?” Anh nheo mắt khẽ cười.
Tôi nghi ngờ liệu có phải tôi luôn đánh giá thấp anh, luôn cho rằng anh thâm trầm ít lời, thỉnh thoảng anh có thể thốt ra những câu khiến tôi phải cứng miệng.
Tôi cười nịnh nọt: “Ý của anh rất hay, vô cùng hay.”
Mặc dù sống “cùng nhà” với anh đã một thời gian, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi ngủ cùng phòng.
Trong phòng yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng thở của hai người, lúc này đang phập phồng lên xuống, nghe có chút rối loạn.
“Ân Chân, anh ngủ chưa?” Nói xong mới biết câu hỏi của mình thật ngốc nghếch.
Kết quả có người còn ngốc hơn tôi: “Chưa, còn cô?”
Cả hai cùng bật cười thành tiếng, trong bóng đêm tôi có thể cảm nhận được hai mắt anh sáng rực