Tôi cười hi hi, vui vẻ cùng Đinh Nhất Nhị rời đi .
Buổi chiều tôi bị sếp gọi vào phòng.
Quách Thần Thần, theo lời chị ta, năm nay mới hai mươi lăm tuổi, nhưng theo như những nhân viên lâu năm ở công ty tiết lộ, chị ta vào công ty đã hơn mười năm rồi, sinh nhật tuổi hai lăm qua hết lần này tới lần khác, dù sao năm nào trên bánh sinh nhật cũng chỉ cắm hai lăm cây nến, nhiều sẽ bị chị ta giận. Chị ta có một biệt hiệu là trinh nữ già, chưa kết hôn, muốn lấy chồng tới phát điên, nhìn những cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn mình là không vui, nghĩ đủ mọi cách để chèn ép.
Tôi lo lắng chào: “Giám đốc Quách!”
“Tiểu Dĩnh, ngồi đi.” Quách Thần Thần tỏ ra khác thường, thân mật gọi tên tôi, giọng dịu dàng khiến xương cốt tôi muốn nhũn ra.
Tôi nổi hết da gà, cảnh giác giật lùi về phía sau mấy bước: “Giám đốc Quách, chị tìm em có việc gì ạ?”
“Ha ha, cũng chẳng có gì quan trọng.” Chị ta cố nặn ra một nụ cười. “Tiểu Dĩnh vào công ty đã hai năm rồi nhỉ, đã quen chưa?”
Tiếng chuông cảnh giác trong lòng gõ vang hơn, chị ta không phải định sa thải tôi đấy chứ? “Rất tốt ạ!”
“Ha ha!” Mặc dù chị ta cười, nhưng tôi lại dựng hết cả tóc gáy. “Em có ý kiến hoặc kiến nghị gì với công ty, có yêu cầu gì đối với đồng nghiệp trong bộ phận thị trường, có thể nói với chị, chị là chủ quản của bộ phận này nên có nghĩa vụ đòi hỏi phúc lợi cho bọn em.”
Thái độ của Quách Thần Thần đột nhiên thay đổi ba trăm sáu mươi độ, tôi dù nghĩ vỡ óc cũng không thể nghĩ ra chị ta định chơi trò gì. Chỉ có thể vừa dò xét tâm lí chị ta vừa thận trọng nói: “Giám đốc Quách, chị thật quá tử tế với bọn em, em thay mặt những đồng nghiệp khác trong bộ phận cảm ơn chị.”
“Có lẽ đột ngột quá em cũng chưa nghĩ ra được, em về suy nghĩ kĩ nhé, ngày mai trả lời chị.”
Tôi vội vàng đồng ý. Ở thêm một lát nữa tôi nghẹt thở mất.
“Đợi đã!”
Tôi đã nhấc chân lên, lại từ từ thả xuống. Tôi lập tức cười: “Giám đốc Quách, chị còn việc gì nữa ạ?”
“Tiểu Dĩnh này!” Quách Thần Thần nói đầy ẩn ý: “Chị vẫn luôn rất coi trọng em, và cũng có ý định bồi dưỡng để em trở thành ứng cử viên cho vị trí phó giám đốc, em đừng phụ ý tốt của chị nhé!”
Tôi sốc toàn tập.
Suốt buổi chiều tôi luôn trong trạng thái hỗn loạn, những lời của trinh nữ già khiến tôi kinh hãi tới mức chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc.
Hết giờ làm, tôi như được cải tử hoàn sinh.
Đi gần như chạy về tới cửa hàng hoa, lúc này đám người vây ngoài cửa cửa hàng đã tản đi, tôi cười hi hi nói với Trịnh Tiểu Vân: “Hôm nay doanh thu của cửa hàng thế nào?”
Tiểu Vân bấm máy tính, hưng phấn tới đỏ bừng cả mặt: “Chị Dĩnh, chị có đoán cũng không đoán được đâu, gần gấp đôi ngày thường.”
Lời vừa nói xong, Tiểu Thanh đã nhanh nhẹn thu dọng đồ, mở to mắt hỏi: “Chị Dĩnh, chúng ta đi đâu ăn cơm?”
Tôi không buồn suy nghĩ đáp: “Đừng có mơ mộng tới Kim Tiền Báo nữa.” Bệnh của họ do anh trai tôi chiều thành quen, chẳng liên quan tới tôi.
Tiểu Thanh cười hi hi: “Chị Dĩnh, xem chị nói kìa, em đâu nỡ bóc lột chị chứ!”
Tôi khẽ cốc nhẹ vào trán Tiểu Thanh một cái: “Ừ, chỉ bóc lột anh trai chị thôi.”
Tiểu Thanh ngượng ngùng: “Ăn cơm với anh Mục, thì dù ăn rau ăn dưa cũng không thành vấn đề.”
Tôi rùng mình, con nhóc này cũng bạo miệng gớm.
Ở đầu bên kia, Trịnh Tiểu Vân ngọt ngào gọi: “Tứ ca, hết giờ rồi, chị Dĩnh mời ăn cơm, chúng ta đi thôi.”
Tôi giật mình: “Em gọi ai thế?”
Tiểu Vân vô tội nhìn tôi: “Gọi là anh Ân thì nghe không hay lắm, gọi anh Chân lẽ nào còn có anh giả nữa? Vì vậy em thấy Tứ Ca là hợp nhất. Tứ Ca, anh nói xem?”
Ân Chân ngẩng đầu, khẽ cười: “Gọi gì cũng được.”
Tôi vờ ngồi xổm xuống, ngó quanh tìm kiếm.
“Chị Dĩnh, chị làm gì thế?” Tiểu Thanh không hiểu, cất tiếng hỏi.
Tôi trấn tĩnh đáp: “Chị thấy da gà rơi khắp nơi rồi.”
Ân Chân: “…”
Trịnh Tiểu Vân: “…”
Dư Tiểu Thanh: “…”
Chúng tôi tới một quán cơm gần đấy, do thường đến, nên ông chủ rất quen với chúng tôi, mỗi lần thanh toán đều tự động chiết khấu 8%.
Dư Tiểu Thanh không khách khí, cũng chẳng buồn nhìn menu, rành rọt gọi: “Cho một cá hấp, cá om. Ừm… cả mấy món vùng Lục Hợp, món vịt vùng Lật Thủy, lạp xưởng Cao Thuần, đậu phụ Giang Phổ, ngỗng Đông Sơn, mỗi món một đĩa. Thêm cá hấp cách thủy, rau hấp cách thủy. Ngó sen ngon không? Mang thêm món ngó sen Cẩm Giang, ố ố, cả măng tây xào, đậu xào, rau trộn thịt viên, rau thơm xào trứng, cúc sao ba gân xào tái là được rồi, canh óc gà rừng hoa cúc, mầm cây linh thảo ăn thế nào? Ông tự cân đối rồi mang lên.”
Trịnh Tiểu Vân mặt tối lại: “Gọi nhiều món như thế, ăn hết không. Cậu đúng là Bát Đảng, không thích lao động chỉ thích hưởng thụ, vừa lãng phí vừa xa xỉ, Tứ Gia bọn mình có chủ trương tiết kiệm cơ.”
“Tứ gia là tên keo kiệt.” Dư Tiểu Thanh bĩu môi.
“Nói gì vậy?” Câu hỏi này rõ ràng là cùng lúc được phát ra từ miệng tôi, Tiểu Vân và cả Ân Chân nữa. Ba người đồng thời trừng mắt lườm Tiểu Thanh, khí thế hừng hực.
Dư Tiểu Thanh buồn bã vỗ vỗ ngực: “Hỏng rồi, lại thêm một kẻ thuộc Tứ Gia Đảng, có để cho mình sống nữa không đây!”
Tôi cười gian tà: “Em có thể bỏ tối theo sáng, Tứ Gia Đảng bọn chị hoanh nghênh những thanh niên sa chân sớm biết hối cải như em.”
Tiểu Vân cười nghiêng ngả.
Ân Chân chỉ khe khẽ giật giật khóe miệng.
Tiểu Thanh nằm bò ra bàn giả chết: “Mọi người cứ coi như không nhìn thấy em đi.”
Nhân viên phục vụ có lẽ là người mới, nên vẫn chưa thích ứng được bộ dạng điên cuồng của chúng tôi, anh ta liếc tôi, rồi lại nhìn nhìn Ân Chân: “Vậy các vị còn gọi thêm gì không?”
“Cứ mang những món vừa gọi lên đi, ăn không hết thì gói mang về.” Tôi bảo cậu ta, những người khác đương nhiên không ý kiến.
Tôi gọi thêm mấy chai bia, quay sang hỏi Ân Chân: “Uống chút rượu nhé?”
Anh kiên quyết lắc đầu.
Thế là trong quán cơm nhỏ xuất hiện một cảnh tượng kì dị như sau: Ba người phụ nữ tay cầm cốc bia, chỉ có người đàn ông duy nhất trong bàn ăn uống nước hoa quả.
Qua ba tuần rượu, tôi móc một điếu ESSE ra châm, xộc vào miệng là mùi bạc hà thơm mát khiến đầu óc tỉnh táo. Tôi không nghiện thuốc, gói thuốc trong túi này là cướp của Thôi Hoài Ngọc, để trong ấy cũng phải nửa năm rồi. Thấy tư thế hút thuốc của cô ấy nho nhã, liền muốn học theo, có điều lần đầu tiên hút nên bị sặc khói.
“Chị Dĩnh, chị có tâm sự à?” Tiểu Vân vẫn tinh ý nhất.
“Không.” Cho dù tôi có kể cho họ nghe chuyện ở công ty, thì hai người bọn họ với cách sống cách nghĩ đơn giản như thế, nói ra đâu giúp được gì.
Ân Chân chăm chú nhìn tôi không chớp mắt, tôi hỏi: “Anh cũng muốn một điếu?”
“Không không” Anh nói, ngập ngừng. “Đây là lọ hít thuốc được cải tiến à?”
Tôi vô thức lặp lại: “Lọ hít thuốc?”
Ân Chân nói: “Trước kia chẳng phải dùng mũi hít hay sao, giờ đổi thành dùng miệng rồi?”
Tôi bị câu nói đùa nhạt nhẽo của anh làm cho nghẹn khói ho mấy tiếng.
Cuối cùng đúng như Tiểu Vân dự đoán, thức ăn thừa tới một nửa.
Tôi gọi nhân viên phục vụ ra đóng gói đồ ăn còn thừa, rồi hào phóng thanh toán.
Nhân viên phục vụ cầm tiền, giao hóa đơn cho tôi.
“Nào nào, để em cào.” Dư Tiểu Thanh cầm hóa đơn lên, mặt mày tươi tỉnh: “Cào hóa đơn, việc này em thích nhất, lần trước một hóa đơn năm tệ cào được một cái hai trăm tệ.”
Nghe cô ấy nói thế, mấy người còn lại lập tức hào hứng chờ đợi.
Dư Tiểu Thanh lấy từ túi áo ra một đồng tiền xu, trải bằng tờ hóa đơn, hít một hơi thật sâu, tay giơ thẳng, cắm cúi cào.
Do ngay từ đầu bốc phét kinh quá, nên khiến mọi người đều dùng ánh mắt chờ đợi nhìn mình. Trịnh Tiểu Vân càng khoa trương hơn khi vươn cổ, nhìn qua vai Tiểu Thanh.
Một nhát, hai nhát, ba nhát…
Dư Tiểu Thanh chau mày, rồi lại tiếp tục cào.
Đột nhiên cô ấy dừng tay lại.
“Sao thế?” Tôi hỏi.
“Hay là để Ân… Tứ ca cào đi, em thấy anh ấy là thần tài của chị em mình.” Tiểu Thanh nghiêm túc nói.
Tôi nghĩ thấy cũng có lí, liền bảo cô ấy đưa tờ hóa đơn cho Ân Chân.
Anh không phản đối, học bộ dạng của Tiểu Thanh dùng đồng tiền xu cào lớp sơn trên mặt hóa đơn.
“Hứ, đúng là không phải ba từ “Cảm ơn bạn!” thật…” Tiểu Vân tinh mắt, nhìn thấy chữ lộ ra, hào hứng đọc.
“Là cái gì?”
Tiểu Vân xán lại gần hơn, hai mắt phát sáng. Nhưng ngay sau đó, cô ấy như bị sét đánh trúng, lập tức đờ người.
Sao thế nhỉ?
Lẽ nào trúng thưởng lớn, sốc quá?
Xưa có Phạm Tiến trúng cử, mừng quá hóa điên, nay có Trịnh Tiểu Vân vì trúng thưởng lớn mà hóa dại ư?
Tôi giơ tay giật tờ hóa đơn.
Chỉ thấy lớp sơn màu bạc để cào đã bị cào sạch, chữ hiện ra trên đó cũng mờ đi, rõ ràng là tờ hóa đơn giả. Nhưng, nguyên nhân khiến người ta lập tức nhận ra ngay tờ chi phiếu giả là, bên trên hoàn toàn không có con số trúng thưởng, cũng không phải là ba từ “Cảm ơn bạn!”. Mà là “Tắm rửa ngủ đi!”, bốn chữ đó.
Tôi lập tức trợn tròn mắt, sau khi nhìn đi nhìn lại, thấy mình không nhìn nhầm. Bên trên tờ hóa đơn rõ ràng là viết bốn chữ đó, còn đóng trong khung nữa.
Rõ ràng, chính xác.
Chính là “Tắm rửa ngủ đi!”
Trời ơi, ông trời ơi! Tôi cảm thấy như mồ hôi trán đang rỏ xuống tong tỏng, không khí nóng hừng hực vừa rồi lập tức bì xì hơi.
Phải mất tới nửa ngày, tôi mới vỗ vỗ vai Tiểu Thanh an ủi: “Đừng buồn, với sự may mắn của em thì thế này là bình thường.”
Tiểu Thanh quay đầu nhìn tôi, mặt thoáng đỏ, hai mắt long lanh nước, bộ dạng rất ấm ức tủi thân: “Rõ ràng là Tứ ca cào ra mà.”
Tôi nhìn Tiểu Thanh thông cảm: “Đừng vờ nữa, là em đã nhìn thấy chữ dưới đó rồi mới đưa cho Ân Chân.”
Trịnh Tiểu Vân gật đầu lia lịa: “Chị Dĩnh anh minh, chân tướng sự việc nhất định là như thế.”
Tôi thuận tay nhét tờ hóa đơn vào trong túi: “Người làm hóa đơn giả mới đúng là có tài, tờ hóa đơn này, chị phải giữ cẩn thận mới được.”
Dư Tiểu Thanh muốn khóc mà không có nước mắt.
Đôi mắt đen của Ân Chân để lộ ra những tia cười.
Lúc ở trên xe, Trịnh Tiểu Vân khẽ huých tôi: “Chị Dĩnh, chị và Tứ ca… ở chung à?”
“Trẻ con biết gì!”
Trịnh Tiểu Vân: “…”
Dùng chiêu này để né tránh, quả thật rất không vui.
Về đến nhà, Ân Chân vẫn dùng laptop của tôi để luyện gõ chữ, tôi ngồi trên ghế sô pha, ôm đầu tiếp tục suy nghĩ về hành động bất thường của trinh nữ già kia, rốt cuộc là thế nào nhỉ?
Nhưng cuối cùng vẫn chưa có kết luận.
Tôi uống trà sữa, nhìn Ân Chân một cái, cuối cùng anh ta cũng bị tôi nhìn tới nổi cả da gà, khẽ hỏi: “Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Tôi móc móc tay: “Lại đây ngồi!” Rồi vỗ vỗ xuống chỗ trống bên cạnh.
Chẳng mấy khi anh lại nghe lời đến thế, dịch sang ngồi cạnh tôi, rất thận trọng.
Đầu tiên tôi kể qua tình hình ở công ty cho anh nghe, rồi lại kể đến cách ứng xử của trinh nữ già cùng với ý tốt đột ngột chiều nay của chị ta dành cho tôi. Kể xong, tôi hỏi bằng giọng hết sức thoải mái: “Tôi sợ người trong cuộc bao giờ cũng u mê rối rắm, anh là người ngoài sáng suốt hãy gi