uốn thu mình ở nhà nghỉ ngơi, hoặc đi dạo lòng vòng quanh mấy cửa hàng gần đó, mua chút quà mang về nhà.
Thứ nhất là muốn tránh một người, thứ hai là chẳng có thứ gì để mua cả, Chu Lạc không muốn lãng phí thời khắc tốt đẹp này, bàn bạc với hướng dẫn viên du lịch, cô đi theo một đoàn du lịch đến từ trong nước, tới công viên quốc gia Kourou nổi tiếng để xem hạc lửa.
Rất lâu trước đây, Chu Lạc đã được ngắm một bức ảnh chụp một đàn hạc lửa do ông chủ La Hồng mang về trên tàu điện ngầm, cô từng trầm trồ trước sắc đỏ trải khắp một dải rộng lớn, nghĩ đến việc hôm nay có thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, cô vui tới nỗi nhảy nhót tưng bừng.
Đàn hạc lửa sống trong hồ Kourou của công viên quốc gia Kourou, đây là một hồ nước mặn ở Great Rift Valley của vùng Đông Phi. Cách hồ Kourou còn rất xa, nhưng đã có thể nhìn thấy một dải màu đỏ bên hồ, đó là hàng nghìn hàng vạn con hạc lửa đang kiếm mồi bên mép nước cạn. Đám hạc lửa có bộ lông màu phấn hồng đã nhuộm đỏ cả bờ hồ, thêm vào đó là cảnh trời xanh mây trắng, mặt hồ xanh ngắt như gương soi, cảnh sắc tuyệt đẹp giống như trong thần thoại.
Trong hồ nước mặn có diện tích từ 5 km2 đến 45 km2 ngày, có một loại thủy tảo mà hạc lửa rất thích. Khi xe chạy tới khoảng cách còn cách bờ hồ một đoạn, thì không thể đi tiếp được nữa, sợ xe sa vào vùng đất sình lầy. Vậy là tất cả mọi người đều xuống xe, trên dải đất nhiễm mặn trắng xóa, tìm một nơi có thể đặt chân lên được, từng bước từng bước tiền về phía hồ nước.
Theo đoàn người xuống xe, Chu Lạc xuýt nữa thì bị một thứ mùi nhức mũi làm cho chảy nước mắt, người hướng dẫn viên đưa cho cô một chiếc khẩu trang, cười hì hì giải thích, “Chỗ phần đất nhiễm mặn này đầy rẫy những phân chim và các loại chất mùn khác nhau, mùi vô cùng khó chịu, đến nơi đây, khẩu trang lại trở nên rất cần thiết”.
Sau khi cảm ơn, đeo khẩu trang lên mặt, Chu Lạc có chút cảm khái, thầm nghĩ, một thứ mỹ lệ như thế này, hóa ra cũng có mặt xấu của nó.
Tuy nhiên, người ta vẫn trầm trồ bởi cảnh quan tráng lệ mà bầy hạc lửa mang lại nhiều hơn, tiến tới và quên đi thứ mùi khó chịu, sau khi mọi người đã thích ứng với thứ mùi đó, bắt đầu ra sức đuổi những chú hạc lửa bay lên để chụp ảnh.
Đáng tiếc, mặc cho họ hò hét như thế nào, bầy chim lạnh lùng kia vẫn không buồn nhúc nhích, dường như biết rằng họ sẽ không dám làm gì chúng, vẫn ung dung tự tại cúi đầu tìm thức ăn bên mép nước.
Đang rầu rĩ, một tràng tiếng động cơ đinh tai vọng lại, từng đàn chim hạc bắt đầu bay lên. Đàn hạc lửa khi bay lên, có nhóm bay đơn lẻ, có nhóm bay xếp thành hình chữ, nhưng rất có trật tự về độ cao thấp, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ trên mặt nước.
Mọi người không kịp nói gì nữa, vội vội vàng vàng chụp ảnh, ghi lại khoảnh khắc thần kỳ của thế giới tự nhiên, lưu lại làm kỷ niệm. Chu Lạc vốn không giỏi chụp ảnh, lúc này cũng không nói câu nào, giơ máy ảnh lên, chụp liên tục.
Khó khăn lắm mới đợi được mọi người bớt hứng thú để đi lên bờ, phát hiện ra bên cạnh chiếc xe chở đoàn khách du lịch của họ còn có thêm một chiếc trực thăng, ý thức được rằng, nhờ phúc của người ta ban nãy mà đàn chim mới kinh động bay lên, thầm nghĩ đúng là người có tiền có quyền, không kiềm chế được cũng liếc nhìn một cái.
Vừa liếc nhìn, Chu Lạc đã sững cả người lại, quả đúng là trong đời thiếu gì chỗ có thể gặp nhau – sao tới mảnh đất châu Phi này, cô lại luôn muốn đọc thơ vậy nhỉ?
“Chị, bố nói nhìn thấy chị từ trên máy bay, em không tin, không ngờ chị ở đây thật, chị đến đây cũng là để ngắm mẹ em ư?”.
Phía trước chiếc trực thăng có hai người, một lớn một nhỏ, đó là cô bạn nhỏ Châu Châu và bố của cô bé – Lịch Chủy.
Có thể tỏ vẻ không nhìn thấy Lịch Chủy, nhưng Châu Châu thì không thể không để ý được, đặc biệt là sau khi nghe được về hoàn cảnh đáng thương của cô bé qua lời Diệp Minh Lỗi.
Không hiểu rõ việc “ngắm mẹ” trong lời nói của cô bé là chuyện gì, Chu Lạc không dám mạo muội tiếp lời, chỉ cười hì hì chào cô bé, “Châu Châu, đã lâu không gặp, em lớn lên nhiều rồi”.
Trước mặt cô, Châu Châu rõ ràng rất hoạt bát, không hề nhận thấy chút vẻ tự kỷ nào, cô bé chạy lại níu lấy cánh tay cô vừa cười vừa nhảy lên, thật giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Hoàn cảnh gặp Lịch Chủy lần trước quá căng thẳng, còn không buồn chào hỏi anh ta, lần này thì khác, không thể hồ hởi nhiệt tình nói chuyện với con gái người ta mà quên chào hỏi ông bố chứ. Chu Lạc cố gắng chào anh ta một cách thoải mái, thầm nghĩ nếu anh ta dám nhắc tới chuyện của buổi tối hôm đó nữa, cô sẽ quay đầu đi luôn.
Lịch Chủy sao có thể không tinh ý đến vậy, anh ta nở nụ cười nhẹ như làn gió ven hồ, “Tôi đến đây để họp, nhân tiện dẫn Châu Châu thăm lại những nơi mà mẹ con bé đã từng đến trước khi qua đời”.
Thì ra là vậy. Chu Lạc nhìn khuôn mặt sáng bừng của Châu Châu, biết họ không dỗ dành trẻ con như những người khác: Mẹ của con đã đi rất xa rồi. Hoặc giả vì thế, Châu Châu mới sớm trưởng thành, và có lẽ vì Châu Châu sớm trưởng thành nên Lịch Chủy và người nhà họ mới cho cô bé biết rõ sự thật, đáp án không cần trả lời cũng biết.
Đám khách du lịch sau khi chụp ảnh xong liền lên xe, chuẩn bị đến địa điểm tiếp theo. Hướng dẫn viên chạy tới gọi Chu Lạc về đoàn, Chu Lạc trả lời và chuẩn bị chào tạm biệt hai bố con.
“Chị đừng đi, bố nói lát nữa đi xem ngựa vằn, chị đi cùng bố con em được không?”
Châu Châu nắm chặt lấy tay cô không chịu buông, dù đã đội mũ che nắng, khuôn mặt nhỏ xinh của cô bé vẫn đỏ ửng, đôi mắt mở to chớp chớp, bên trong ẩn chứa sự khẩn cầu và lưu luyến.
Chu Lạc cảm thấy khó xử, khó lên tiếng từ chối, không thể quay đầu về phía Lịch Chủy cầu cứu. Vốn cứ nghĩ rằng anh ta sẽ ngăn cô bé lại, nào ngờ anh ta lại cười híp cả mắt nói: “Lát nữa chúng tôi sẽ đến Khu bảo tồn quốc gia Masai Mara xem thú, xe đã chuẩn bị xong cả rồi”.
Chu Lạc rầu rĩ, hiện tại đang là mùa di chuyển của động vật, cô luôn hiếu kỳ đối với việc linh dương đầu bò vượt sống trong các câu chuyện, cũng nghe nói rằng không đến Khu bảo tồn quốc gia có nghĩa là chưa đến châu Phi và Kenya, nhưng vì thời gian có hạn, hơn nữa chưa tìm được đồng hành nên đành bỏ cuộc, kỳ thực cô không cam lòng.
Giờ đây Lịch Chủy đang dụ dỗ cô như vậy, quả đúng là không thể kìm nén nổi nữa!
Nhưng tư cách là một nhân viên gương mẫu, với tư cách là nữ công chức thời đại mới, có thể nghiến răng nghiến lợi bực bội trong lòng, có thể lăn ra đất gào khóc, nhưng có một điều không được phép làm, đó là lẫn lộn trắng đen, bước theo cám dỗ.
“Xin lỗi Châu Châu, ngày mai chị phải bay về nước, chị phải về nơi ở trước khi trời tối, sau khi về Bắc Kinh chị sẽ tìm em, được không?” Bố Châu Châu không giúp, chờ người khác không bằng cô tự giúp mình vậy.
“Vâng, thế cũng được.” Nền giáo dục mà Châu Châu được hưởng khiến cô bé hiểu rằng không nên làm khó người khác, nhưng sau khi ưng thuận, khuôn mặt nhỏ xinh lại không giấu được vẻ thất vọng, mắt ngân ngấn nước, dường như bất cứ lúc nào nước mắt cũng có thể rơi xuống, điều đó khiến Chu Lạc rất buồn, cảm giác như mình có lỗi với cô bé vậy.
“Tôi đến đây để họp, tối nay tại Nairobi còn có bữa tiệc, sẽ không về quá muộn. Nếu cô không có việc gì khác, xem thú xong rồi về cùng chúng tôi vẫn kịp.” Lịch Chủy khom lưng bế con gái lên, đưa ra lời mời chính thức với Chu Lạc.
Nhìn thấy phi công quay người bước lên máy bay, sau đó tiếng động cơ vang lên, Chu Lạc thầm trách bản thân mình đần độn, từ đây lái xe về cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ, nhưng người ta có máy bay, lẽ nào phải tính toán theo lẽ thường.
Châu Châu mỉm cười, hét toáng lên như vừa nhận được thánh chỉ: “Bố nói về kịp thì nhất định sẽ kịp, chị, chị đi cùng bố con em nhé, đi xem ngựa vằn và hươu cao cổ!”.
Cô bé này, luôn có một niềm tin vô điều kiện với bố. Chu Lạc liếc nhìn Lịch Chủy, lẳng lặng thở dài, thầm nghĩ sao mình lại không có được một người bố tốt như thế.
Con người sở dĩ có thể chống lại sự cám dỗ, một là cảm thấy điều kiện chưa chín muồi, sợ rủi ro, hai là lo lắng không có đường lui phải trả giá. Trong hoàn cảnh chẳng có chút lo lắng gì này, trở ngại của sự cám dỗ đã hoàn toàn biến mất, Chu Lạc chuẩn bị đầu hàng rồi.
Sau khi lên máy bay mới biết, chiếc trực thăng này được thuê tại địa phương, chỉ có một người phiên dịch của sứ quán đi cùng, không hề có lực lượng tháp tùng hùng hậu giống như trong tưởng tượng của Chu Lạc.
Bay qua một vùng hoang dã không có sự sống của con người, nhanh chóng đến lãnh địa cư trú của sư tử.
Tại đây có thể nhìn thấy rất nhiều linh dương vượt sông như trong truyền thuyết. Chỉ vậy thôi mà Châu Châu ở trên xe cứ liếc trái liếc phải vô cùng thích thú, chốc chốc lại kéo Chu Lạc xem những động vật mà cô bé mới phát hiện, vô cùng vui thích.
Quan sát bố của cô bé một chút, trên người là một bộ quần áo thoải mái thường ngày, vác một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp với ống kính dài như một khẩu pháo, hơi nheo mắt lại, chăm chú chụp ảnh, hoàn toàn đối lập với hình ảnh mũ áo chỉnh tề của một chính khách trước đây trong con mắt Chu Lạc, ngược lại, giống với một tay săn ảnh si mê cảnh đẹp, con người anh ta cũng trở nên trẻ trung và có sức sống hơn nhiều.