Sáng sớm ngày hôm sau, hai người đón tiếp một vị khách không mời mà đến. Sau khi Diệp Minh Lỗi nhìn thấy người ra mở cửa là Chu Lạc, vẻ mặt liền tối sầm lại, hét lên: “Cô chạy đến đây làm gì vậy!”.
Chu Lạc sợ làm kinh động đến hàng xóm, liền kéo anh vào phòng. Khi Diệp Minh Lỗi nhìn thấy chăn đệm cho một người ngủ trên ghế sô pha, sắc mặt mới dịu xuống, nhìn thấy Chu Lạc nhanh tay thu dọn chăn gối trên ghế, thấy Đại Đổng đang đi ra từ nhà vệ sinh, trên người mặc đồ ngủ, miệng còn dính bọt kem đánh răng, gương mặt lại sa sầm. Cảnh tượng này, quá ấm cúng quá đầm ấm!
Nếu như Diệp Minh Lỗi đã từng xem “Viên anh đào nhỏ” thì chắc chắn rằng sẽ thấy ngay trước mắt hiện lên hình ảnh mình nước mắt đầm đìa.
Anh bỏ tiền bỏ công sức ra chạy ngược chạy xuôi là vì cái gì? Chẳng phải là muốn thâu tóm chàng trai này sao, làm cho hai người họ mãi mãi chia xa. Sau đó thả con săn bắt con cá rô, nhân đó thể hiện hình tượng vĩ đại mình giống như Chúa cứu thế, tấm lòng bao dung như Thượng đế. Khi đó Chu Lạc sẽ cảm động đến mức sùng bái, anh sẽ tận dụng cự ly, trước lạ sau quen, hai người qua lại thân thiết, sau thời gian dài, Chu Lạc tự nhiên sẽ thấy được ai có sức thu hút hơn, hợp với cô hơn.
Đây dường như là chiêu thức cuối cùng trong phương pháp tán gái của nhà họ Diệp, trước đây chưa có cơ hội thực hành, đối phó với Chu Lạc, vị đại “boss” này mới sử dụng chiêu trên.
Còn về Đại Đổng, một là anh ngưỡng mộ tên tiểu tử này dám gánh vác đương đầu khó khăn, muốn giúp đỡ một tay. Tập đoàn Diệp thị cũng đã nhòm ngó mảnh đất của xưởng gang thép từ rất lâu, nhân cơ hội này đúng là nhất cử đa tiện, nếu hợp tác thành công vừa có thể kiếm tiền lại vừa có được người đẹp, chỉ có kẻ ngốc mới không làm.
Kết quả là, anh mới chỉ đi châu Âu khảo sát mười ngày, quay lại Bắc Kinh đã không thấy bóng dáng đâu. Liền tức tối về đây thì lại chứng kiến cảnh người ta thân mật, dáng vẻ phong trần, gió cát xông pha của anh nhìn thế nào lại giống tên ngốc sao lại thế này chứ!!!
Chu Lạc nhanh tay nhanh mắt, trước khi Diệp Minh Lỗi mặt mày cau có muốn gầm thét lên, Chu Lạc đã vội thu dọn để anh ngồi trên sô pha, mang một ly nước đến, nhẹ nhàng nói: “Anh đi đường vất vả quá, mau uống chút nước cho ngọt giọng, ở đây thời tiết khô hanh, rất dễ bị nhiệt”.
Nhớ lại mối quan hệ của Chu Lạc và Diệp Minh Lỗi, dường như luôn gay gắt, giọng điệu lúc nào cũng mỉa mai châm chọc, trước đây chưa từng nhẹ nhàng, quan tâm chăm sóc như vậy. Nhất thời tiếng gầm hét của Diệp Minh Lỗi bị nghẹn lại trong họng, anh ngồi xuống theo tiềm thức đón lấy cốc nước.
“Thời gian này quả thật nên cảm ơn anh, đã quan tâm đến tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều. Trước đây là do tôi không hiểu biết, luôn thích chọc giận anh, con người anh quả thực rất tuyệt vời.”
Diệp Minh Lỗi suýt chút nữa bị sặc nước, vội ngẩng lên nhìn Chu Lạc. Sao càng nghe càng thấy là lạ thế này, có phải là muốn phát cho anh thẻ chứng nhận người tốt không vậy?
Đại Đổng nghe xong những lời này, ngay lập tức quyết định quay lại nhà vệ sinh tiếp tục công trình rửa mặt. Cậu không thể làm tổn thương người đàn ông được phát thẻ chứng nhận người tốt được!
Nhìn thấy ánh mắt nơm nớp lo sợ của Chu Lạc, Diệp Minh Lỗi cười nhạt, “Tôi tuyệt vời như thế nào? Tôi thật sai lầm! Cô được đấy, qua cầu rút ván! Có phải cô cho rằng ký hợp đồng rồi, vốn cũng đã rót vào thì nhà xưởng của tên tiểu tử đó có thể ‘hồi sức’, các người không cần tôi nữa phải không?”.
Chu Lạc nghe vậy nụ cười liền tắt ngấm, hơi nheo mắt nhìn Diệp Minh Lỗi, “Tôi còn nhớ lúc đầu tư, anh nói là ngưỡng mộ nhân cách và tài năng của Đại Đổng, hơn nữa theo dự tính sơ bộ, lợi nhuận từ công trình này sẽ cao hơn tất cả các công trình khác của nhà họ Diệp trong tỉnh cộng lại. Thế nào, hay là tổng giám đốc Diệp còn có mục đích khác?”.
Diệp Minh Lỗi nhất thời câm lặng, lần trước hai người đã ngồi nói chuyện thoải mái một lần, khi đó anh thể hiện bản thân không còn ý định gì với cô nữa, hai người là bạn bè. Nhưng đó chỉ là kế sách lùi một bước để tiến ba bước, đàn ông, người đàn ông giống như anh sao có thể thực sự từ bỏ người phụ nữ mà mình thực lòng yêu thương vẫn chưa có được?! Lần này sự đố kỵ ngút trời, lại bị cảnh tượng ban nãy gây kích động nên mới nói không kiêng dè. Nhưng, Chu Lạc, cô gái xảo quyệt này, anh không tin cô thực sự không hiểu!
Bị Diệp Minh Lỗi, một người luôn quen với việc ra lệnh nhìn với vẻ hung tợn, không phải là không có áp lực. Vì buổi tối trước đó, Chu Lạc đã giải quyết được một việc lớn luôn đè nặng trong lòng, nên cô cảm thấy rất thoải mái và vui vẻ, cô nói tiếp với ngữ điệu bao dung, “Được rồi, Minh Lỗi, mọi người đều là bạn cũ mà, đừng chấp làm gì. Chẳng phải anh cần mua đồ cổ mang đi biếu sao, tôi sẽ đưa anh đến một nơi lựa lấy vài món, đảm bảo anh sẽ hài lòng”.
Giọng điệu thật giống như đang dỗ trẻ con, Diệp Minh Lỗi cực kỳ bất mãn. Nhưng bị tiếng gọi “Minh Lỗi” làm cho rung động, lại nhìn ánh mắt trong và sáng không chút ám muội, trốn tránh của Chu Lạc, Diệp Minh Lỗi đành thở dài trong lòng.
Thành ra chuyến đi về Bắc Kinh vốn dự định chỉ có hai người, giờ lại bất đắc dĩ biến thành chuyến đi ba người. Đại Đổng và Chu Lạc có cùng một suy nghĩ lựa chọn cố gắng giữ khoảng cách, không dám thể hiện thân mật trước mặt người đàn ông nào đó với bộ dạng “hai người còn nợ tôi tám triệu nhân dân tệ”. Còn việc về Bắc Kinh để cử hành hôn lễ tuyệt nhiên không được phép nhắc đến.
Lên máy bay, Diệp Minh Lỗi có ý kiến nên ưu tiên phụ nữ, chủ động nhường chỗ ngồi ở khoang hạng nhất của mình cho Chu Lạc, còn anh và Đại Đổng cùng ngồi ở khoang thường. Đại Đổng cười ngầm tiếp nhận, biểu cảm trên mặt gần như là: “Để cho vợ tôi được lợi chút cũng hay”. Thấy người nào đó họ Diệp lại bức bối trong lòng.
Một chuyến du lịch vô vị, xem hết một lượt quyển tạp chí, xem phim cũng rất vô vị, không thể lên mạng, không được mở máy điện thoại. Vốn ngồi quen ở khoang hạng nhất dễ chịu, ngồi ở khoang hạng thường chật chội, chân không thể co duỗi thoải mái, Diệp Minh Lỗi khó chịu đến mức muốn phá tường. Lặng lẽ nhìn Đại Đổng dáng người thanh mảnh lại đang vui mừng đắc ý, Diệp Minh Lỗi rốt cuộc chịu không nổi bèn nói: “Này tiểu tử, ngay cả chỗ ngồi ở khoang thượng hạng cậu cũng không thể mua cho cô ấy, dựa vào đâu mà cậu để cô ấy phải chịu khổ theo cậu?”.
Không nhịn được rồi hả? Đại Đổng cười cười, “Lạc Lạc nói chỉ có những người béo mới phải mua khoang thượng hạng thôi, cô ấy rất thanh mảnh”.
Diệp Minh Lỗi cười nhạt, “Là cô ấy hiểu biết, muốn tiết kiệm tiền cho cậu. Cậu còn không thấy ngại, hơn nữa tiểu tử cậu cũng không nghĩa khí cho lắm, bên này người ta giúp đỡ cậu, thì ở bên kia cậu lại nói xấu người ta”.
Đại Đổng liếc nhìn anh một cái, nghiêm nghị nói: “Lạc Lạc là con người thật thà”.
Diệp Minh Lỗi chau mày tỏ ra không hiểu, cần lời giải thích.
“Cô ấy nói hai người không có quan hệ gì, tôi tin tưởng cô ấy.” Vì thế không thể coi cậu là kẻ nói xấu được, nếu như có ai đó biết người ta sắp lấy chồng, xem có còn bình tĩnh nổi hay không, điều đó mới thực sự đáng để nghi ngờ.
Diệp Minh Lỗi mặt tối sầm lại.
Vẻ mặt Đại Đổng thành khẩn, “Tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của anh. Tôi đã xin ý kiến giáo viên hướng dẫn rồi, bản quyền động cơ mà anh muốn đó sẽ nhượng lại cho anh theo điều kiện anh đưa ra”.
Khi thỏa thuận, Diệp Minh Lỗi mặt mày cau có đầy nếp nhăn. Giống như Đại Đổng, nếu không có sự giúp đỡ của Diệp Minh Lỗi thì khó có thể quay vòng vốn trong thời gian ngắn, không có sự nhượng bộ của Đại Đổng thì tập đoàn Diệp thị - nhà đầu tư mới trong ngành ô tô cũng không thể mua được bản quyền với giá thấp như vậy. Lại kể đến sự hợp tác trong việc di dời xưởng gang thép, tập đoàn Diệp thị không những tạo điều kiện, mà còn làm sống lại mảnh đất vốn sống dở chết dở đó.
Mảnh đất kia vốn định xin phép làm khu nghỉ mát, nhưng cùng với việc tu sửa đường sắt và di dời các xưởng công nghiệp nặng ở khu vực xung quanh, nơi đây vốn non xanh nước biếc lại trở nên ồn ào và lộn xộn, cộng thêm kết quả điều tra thị trường không đầy đủ, việc xây dựng khu nghỉ dưỡng không mang lại nhiều lợi nhuận như dự tính. Là một thương nhân nhạy bén, Diệp Minh Lỗi chưa từng làm việc thiện trên thương trường, anh làm như vậy cũng là vì tăng thêm lợi nhuận cho tập đoàn Diệp thị, còn về việc bán cho Đại Đổng món nợ ân tình, đã tiện càng thêm tiện.
Hành động này của Đại Đổng lại không đúng, cho dù xét từ lợi nhuận kinh tế hay mở rộng bản quyền, bán cho Diệp Minh Lỗi với mức giá đó không phải là hành động sáng suốt. Cậu làm như vậy là bán đi ân tình, không, có lẽ là trả lại ân tình.
Nhưng cho dù nắm rõ tình hình hiện tại, Diệp Minh Lỗi cũng không thể từ chối điều kiện này. Bởi vì đó là nhu cầu của một người làm kinh doanh như anh và cũng là nhu cầu của tập đoàn Diệp thị. Tương tự, nếu đổi là anh trong tình hình của xưởng thép trước đây, sau khi đánh giá lợi ích, quyết định của anh và tập đoàn Diệp thị đưa ra chắc chắn sẽ không thể là bán tài sản cá nhân để bù lấp cho nhà xưởng cũ đang dở sống dở chết, sắp phá sản thanh lý.
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người làm kinh doanh và một học giả, cũng là sự khác biệt giữa Diệp Minh Lỗi và Đại Đổng.
Lúc ban đầu, anh không nhịn được muốn giúp đỡ cậu, điều này xuất phát từ sự ngưỡng mộ và khâm phục. Ngưỡng mộ cậu dám làm những việc anh tuyệt đối sẽ không làm, khâm phục cậu bất chấp sự ngốc nghếch có thể đến mức độ này.
Không còn hy vọng gì, Diệp Minh Lỗi lặng lẽ liếc nhìn Đại Đổng, “Tôi rất tò mò, nếu giữa Chu Lạc và cái gọi là lương tâm, trách nhiệm của cậu có mâu thuẫn, cậu sẽ chọn như thế nào?”.
Lần này Đại Đổng không trả lời ngay, mà thận trọng suy nghĩ một lát mới chậm rãi nói: “Tôi nghĩ sẽ không xảy ra tình huống như anh vừa nói, bởi vì Chu Lạc, cô ấy sẽ không để mình vào tình huống đó”. Nói đến đây, khuôn mặt Đại Đổng từ từ nở nụ cười. Chu Lạc của cậu, một Chu Lạc nghiêm túc mà hoạt bát, nhiệt tình mà lý trí, mạnh dạn mà e thẹn, lương thiện mà can đảm, thông minh mà thận trọng, phóng khoáng mà nghiêm túc, một Chu Lạc có nhiều ưu điểm như vậy làm sao có thể để mình rơi vào bước đường khiến người khác phải chọn?
“Tôi nói là nếu như?” Diệp Minh Lỗi kiên trì hỏi lại, ngay lúc đó cũng có chút ngại ngùng, anh cảm thấy mình hỏi như vậy thật ngốc nghếch, rất hèn hạ, giống như một người phụ nữ cứ nhất quyết hỏi bằng được chồng nếu sau này mình già đi chồng có còn yêu mình nữa không. Khi trong đầu vừa xuất hiện sự so sánh này, anh lập tức nổi da gà, vì có kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trên thương trường nên anh vẫn có thể giữ được vẻ điềm nhiên và ánh mắt kiên định.
May thay Đại Đổng dường như không hiểu điều này, cậu suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói tiếp: “Tôi không biết, có lẽ vấn đề cụ thể cần phân tích cụ thể”. Những việc chưa từng xảy ra ai có thể biết trước đây?
Diệp Minh Lỗi lại thất vọng lần nữa, biết rằng Đại Đổng không hề nói dối, sự việc còn chưa xảy ra, chỉ dựa vào tưởng tượng Đại Đổng có lẽ không thể đưa ra lựa chọn. Nhưng anh vẫn cảm thấy khó chịu, quỷ tha ma bắt cái tinh thần trách nhiệm và đạo